Ngọn Gió Rực Cháy - Thời Kỳ

Chương 22: Nắm thử tay người đứng nhất một lúc

Ninh Miên và Tạ Ứng rơi vào trạng thái chiến tranh lạnh. Bình thường ít nói chuyện đã đành, giờ đến cả bàn cũng kéo ra xa nhau một khoảng, kiểu giận dỗi rất học sinh tiểu học.

Nhóm chat lớp 28 người bùng nổ thảo luận.

[Học sinh A: Mọi người ơi? Có ai biết Tiểu Miên với anh Ứng bị sao không? Ba ngày rồi gần như không nói chuyện!]

[Học sinh B: Sao lại không nói? Hôm kia tôi còn thấy anh Ứng định bắt chuyện, kết quả Tiểu Miên nhìn cũng không thèm nhìn, tự kéo bàn ra xa luôn. Biểu cảm lúc đó của anh Ứng… Tôi thật sự không biết tả sao.]

[Học sinh C: Nào, cùng nhau hồi tưởng xem đã xảy ra chuyện gì?]

[Học sinh A: Có gì đâu nhỉ, mua trà sữa, uống trà sữa, lại mua trà sữa, rồi hai người bàn bài tập, vẫn rất hòa hợp mà?]

[Học sinh D: Mọi người còn nhớ có em khóa dưới đến đưa thư tình cho Tạ Ứng không?]

[Học sinh B: Trời ơi? Không phải chứ? Không phải chứ? Tiểu Miên ghen á? Không phải tôi nghi ngờ đâu, nhưng Tiểu Miên có loại cảm xúc đó thật à?]

[Học sinh E: Cậu có ý kiến gì với Tiểu Miên à? Cậu ấy đâu phải robot! Nhà sư già còn có thể động lòng mà!]

[Học sinh D: Ơ kìa, tôn trọng Tiểu Miên một chút đi! Nếu nói thì phải là ni cô chứ!]

[Học sinh F: Thật ra, không giấu gì mọi người, tôi thấy Tạ Ứng đã nộp thư tình cho Ninh Miên ba ngày liền rồi…]

[Học sinh D: ???]

[Học sinh A: ???]

[Học sinh C: Sao giờ cậu mới nói!!!]

Vân Sơ lặng lẽ tắt nhóm chat.

Cô ấy biết rõ chân tướng sự việc. Ngẩng đầu lên, nhìn hai người trước mặt, Tạ Ứng dùng đầu bút gõ nhẹ lên bàn Ninh Miên, định nói gì đó, nhưng Ninh Miên đã quay người đi.

Hoàn toàn không ngọt ngào như mọi người tưởng.

Ngày mai là kỳ thi tháng, lúc này Ninh Miên không có tâm trí để ý đến Tạ Ứng nữa, thành hay bại, quyết định ở lần này.

Bản kiểm điểm mới trong ngày lại được đưa đến tay cô. Ninh Miên không thèm nhìn, trực tiếp nhét phong bì vào ngăn bàn, lật đề sang trang khác, tiếp tục làm bài.

“Đưa kiểm điểm cho cậu mà cậu không đọc à? Nói trước nhé, nếu bên trong tôi không viết gì mà chỉ đưa phong bì trống thì đừng trách.” Tạ Ứng đưa đầu bút qua, chọc nhẹ bàn cô. “Bạn cùng bàn… Cậu định tha cho tôi thật à?”

Ninh Miên: “……”

Cô thật sự không còn gì để nói với cậu.

Tạ Ứng chống cằm, vẫn tiếp tục nói chuyện với Ninh Miên: “Thật sự không đọc à? Tôi viết cũng khá nghiêm túc đấy.”

Nghe cậu nói mãi cũng phiền, Ninh Miên lấy phong bì ra, mở lại.

Mấy ngày nay, không chỉ đều đặn nộp kiểm điểm, Tạ Ứng còn cố tình chọn giấy viết thư, mỗi bức đều niêm phong cẩn thận. Chưa hết, câu chữ cũng chỉn chu đến mức ban đầu Ninh Miên còn không nhận ra đây là bản kiểm điểm.

Đặc biệt là cách xưng hô.

Ba ngày ngửi, xưng hô đã được đổi ba kiểu. Từ bạn học, sang bạn cùng bàn, giờ còn thêm cả thân ái.

Mỗi lần viết, Tạ Ứng lại nghĩ ra cách khác nhau để ôn lại kỷ niệm với bạn cùng bàn. Có lúc Ninh Miên còn thấy, nếu thay câu xin lỗi phía sau bằng tớ thích cậu, thì cũng chẳng hề lạc quẻ.

“Hôm nay bản kiểm điểm thế nào? Khác hôm qua không?” Tạ Ứng khá tự tin, cười nhẹ. “Tôi sợ viết nhiều quá cậu thấy không thành tâm nên hôm nay đổi cách viết. Thích không?”

Ninh Miên đọc nhanh như gió, mặt không cảm xúc: “Bình thường.”

“Không thích kiểu này à?” Tạ Ứng không hề bị đả kích, còn hỏi tiếp. “Vậy cậu thích kiểu nào? Tình cảm hơn? Nghiêm túc hơn? Nhưng hôm đầu tiên tôi…..”

Ninh Miên thật sự bắt đầu nghi ngờ, không biết bài văn điểm cao của cậu có phải luyện từ đây ra không.

Chưa kịp nói gì, một cậu bạn tóc húi cua phía sau bỗng bước đến, giả vờ vô tình liếc qua tờ giấy trong tay Ninh Miên, giấy hồng, còn có hình trái tim, nhìn một phát là biết ngay thư tình.

Cậu ta cười như không cười: “Anh Ứng, bận à?”

Tạ Ứng quay đầu, dừng lời: “Không có gì, có việc gì không?”

“Tôi có bài này không biết làm, qua sau lớp chỉ giúp chút được không?”

Tạ Ứng nhìn Ninh Miên, hỏi ý: “Tôi xuống xem chút rồi quay lại nhé?”

Ninh Miên liếc cậu một cái khó hiểu, không nói gì.

Vừa xuống cuối lớp, đám con trai đã xôn xao. Người vừa rồi chỉ là trinh sát, thấy Tạ Ứng lại đưa phong bì cho Ninh Miên nên mới cử người chơi số 1 trong nhóm hóng drama đi kiểm tra. Nếu xác định là tờ thư tình kia thì mời Tạ Ứng đi theo, không ngờ không chỉ xác nhận được, mà cậu tóc húi cua kia còn tận mắt thấy Ninh Miên mở ra đọc ngay tại chỗ. Càng nhìn càng thấy không ổn. Hai người rõ ràng đang chiến tranh lạnh mà sao vẫn có cảm giác ngọt ngào khó hiểu thế này.

Tạ Ứng ngồi xuống giữa đám con trai, tiện tay lật sách trên bàn: “Bài nào?”

“Không phải trong sách này.” Cậu tóc húi cua ngồi xổm xuống, gạt đống sách trên bàn sang một bên, quay đầu lén liếc về phía Ninh Miên. Thấy Vân Sơ đang kéo cô ra ngoài, cậu ta bạo dạn hơn, hạ giọng: “Là chuyện tình cảm!”

Tạ Ứng: “Hả? Tình cảm?”

“Anh Ứng à, làm người phải thật thà chút đi, đừng giấu tụi tôi nữa. Dạo này có phải cậu với Tiểu Miên cãi nhau không?”

Tạ Ứng không phủ nhận.

Cậu tóc húi cua nháy mắt ra hiệu: “Còn vì muốn được tha thứ, nên cậu còn viết mấy cái đó để dỗ Tiểu Miên đúng không?”

Tạ Ứng cười nhẹ: “Cũng coi như vậy.”

Nụ cười này cộng với câu thừa nhận kia coi như chốt hạ mọi suy đoán. Vốn dĩ cấp ba đã đủ nhàm chán, ngoài học ra thì đám học sinh chỉ còn biết tranh thủ lúc rảnh để hóng chuyện, ghép đôi ai với ai.

Dù sao, chuyện ai với ai yêu nhau cũng đâu cần bằng chứng.

“Thật hay đùa đấy? Anh Ứng đỉnh thật. Tiểu Miên là cả khối đều… Cậu không biết đâu, hồi lớp 10 có bao nhiêu người tỏ tình với cậu ấy. Không chỉ con trai, cả con gái nữa. Người mang đồ ăn sáng cho cậu ấy nhiều đến mức nuôi cả một lớp cũng không quá đâu.”

Tạ Ứng không phủ nhận chuyện thư tình, nhưng nghe đến đây thì hơi bất ngờ. Từ khi vào lớp 1 đến giờ, đây là lần đầu cậu nghe chuyện có người theo đuổi Ninh Miên. Cậu nhướng mày: “Thế à?”

“Sao lại không?Nhưng Tiểu Miên chẳng rung động lần nào.” Cậu tóc húi cua càng nói càng hăng: “Mọi người còn nhớ cái tên gầy lớp 3 không? Cậu ta là người đầu tiên gửi thư tình cho Tiểu Miên đấy. Còn mang đồ ăn sáng cả tuần liền. Tiểu Miên không chỉ trả tiền mà còn viết thư trả lời rất nghiêm túc, làm tên kia kích động muốn chết. Cậu ta tưởng được hồi đáp rồi, ai ngờ mở ra là một bộ đề thi học sinh giỏi môn khoa học tự nhiên.”

Tạ Ứng ngơ ra: “Đề thi khoa học tự nhiên?”

“Anh Ứng chưa nhận được à?” Cậu tóc húi cua cũng bất ngờ. “Đó là chiêu quen thuộc của Tiểu Miên mà.”

“Hay là vì thấy không cần thử thách cậu?” Cậu ta tự suy đoán. “Nói thật, Tiểu Miên tàn nhẫn lắm. Mỗi lần nhận thư là phát đề thi, toàn bài khó, người bình thường căn bản không giải được. Lúc ấy Tiểu Miên nói chỉ cần giải được đề này ra, bọn họ có thể trao đổi thêm một chút. Ai ngờ giải xong một bài thì lại có bài khác. Lặp đi lặp lại nhiều lần, ai cũng thấy yêu đương với Tiểu Miên quá mệt mỏi. Đây đâu phải tìm bạn gái, mà là nữ ma đầu khối tự nhiên của trường Minh Đức.”

Tạ Ứng bật cười: “Rồi sao nữa?”

“Rồi thì, chỉ có một người kiên trì đến cùng thôi, cụ thể là ai, tôi không tiện xưng tên.” Tuy nói không nêu tên, nhưng cậu tóc húi cua vẫn liếc về phía cửa sổ, nơi Mạnh Tường đang ngồi học. “Đáng tiếc là Tiểu Miên nói cô ấy không nghĩ đến chuyện yêu đương, nhưng có thể học cùng. Người đó không chịu bỏ cuộc, còn nói nếu vượt được Tiểu Miên về thứ hạng thì hai người thử xem sao. Tiểu Miên cũng đồng ý luôn. Chuyện này coi như đã định.”

Tạ Ứng nhướng mày, nhìn theo ánh mắt cậu ta.

Từ khi vào lớp, cậu gần như chưa thấy ai nhét thư tình cho Ninh Miên. Ban đầu còn thấy lạ, một người như cô mà không có người thích thì vô lý. Giờ nghe xong thì hiểu, không phải không ai thích, mà là Ninh Miên đã tự tay dọn sạch phần lớn tình địch cho cậu trước, khiến cho bọn họ có tâm mà không có sức.

Chỉ còn lại một người, Mạnh Tường. Cậu ta vẫn đang cố gắng.

Thực ra Tạ Ứng không để ý nhiều đến Mạnh Tường. Ngoài việc thường xuyên thảo luận bài với Ninh Miên, thì còn hay cổ vũ cô giành lại hạng nhất. Đôi khi còn lườm cậu vài cái, trước đây Tạ Ứng còn tưởng mình nhìn nhầm.

“Aizz, nhưng ngoài anh Ứng ra, đến giờ vẫn chưa ai vượt được Tiểu Miên.” Cậu tóc húi cua chậc lưỡi. “Chắc giờ Tiểu Mạnh cũng buồn lắm…”

Tạ Ứng khẽ cười một tiếng.

……

Hôm sau, kỳ thi tháng của trường Minh Đức diễn ra. Toàn bộ học sinh lớp 12 đều ủ rũ.

Thời gian trôi nhanh đến mức họ chưa kịp chuẩn bị gì, một tháng đã trôi qua, chẳng báo trước, lại phải đối mặt với ‘án tử’ tiếp theo.

Lần đầu tiên, Ninh Miên ngồi ở phòng thi số một, vị trí thứ hai. Cô lấy hộp bút ra khỏi cặp, ánh mắt dán chặt vào chỗ ngồi trống phía trước.

Ngoài Tạ Ứng, không khí trong phòng thi khá căng thẳng. Ai cũng cúi đầu ôn bài, không muốn lãng phí dù chỉ một phút cuối cùng trước giờ thi.

Mạnh Tường ngồi phía sau vỗ nhẹ lưng cô. Hai năm qua, đôi khi chính cậu cũng không rõ cảm xúc của mình dành cho Ninh Miên là gì. Cậu vừa muốn cô tụt xuống hạng hai, nhưng khi cô thật sự xuống hạng hai, lại muốn cô quay lại vị trí số một.

Ninh Miên quay lại, nhìn thấy Mạnh Tường thì hỏi: “Sao vậy?”

Mạnh Tường nói rất nghiêm túc: “Tiểu Miên, kỳ này cậu phải cố lên nhé.”

Ninh Miên không nhớ đây là lần thứ bao nhiêu cậu ta nói câu này với cô: “Tôi biết rồi.”

Mạnh Tường: “Tôi cũng sẽ cố gắng! Vừa vượt cậu, vừa vượt Tạ Ứng!”

Ninh Miên gật đầu, cười nhẹ: “Ừ, cố lên.”

Đúng lúc đó Tạ Ứng bước vào. Cậu nheo mắt, thấy Ninh Miên đang quay lại nói chuyện với Mạnh Tường, khóe môi còn mang theo ý cười. Tim cậu khẽ chùng xuống, chính cậu cũng không rõ vì sao, có lẽ do những lời ám chỉ hôm qua, mà cảnh này bỗng trở nên chướng mắt.

Ngồi xuống chỗ phía trước Ninh Miên, Tạ Ứng lên tiếng: “Chào buổi sáng.”

Ninh Miên quay lại, liếc cậu một cái, vẫn không đáp.

Tạ Ứng biết cô vẫn đang giận, cũng không để tâm: “Vẫn không định nói chuyện à? Vậy để tôi đoán xem Mạnh Tường vừa nói gì với cậu nhé?”

Ninh Miên biết Tạ Ứng đoán được, nhưng vì giữ nguyên tắc chiến tranh lạnh, cô vẫn im lặng.

“Tiểu Miên, cậu phải cố lên, thi cho tốt. Liều một phen, hạng hai thành hạng nhất. Đánh cược một lần, xe đạp hóa mô tô. Cậu phải tin vào bản thân, nhất định sẽ vượt được Tạ Ứng.” Tạ Ứng mỉm cười, quay sang nhìn Mạnh Tường mặt đã tái đi phía sau. “Mấy câu này tôi thuộc lòng luôn rồi. Một ngày nói ba lần? Bạn cùng bàn của tôi… trí nhớ chắc không kém vậy đâu nhỉ.”

Ninh Miên cúi đầu. Trước kia nghe Mạnh Tường nói thì không thấy gì, nhưng bị Tạ Ứng lôi ra nhắc lại như vậy, cô lại thấy hơi xấu hổ.

“Dù sao thì, tôi biết cậu với Mạnh Tường đều rất muốn vượt qua tôi.” Tạ Ứng nói tiếp, giọng nhàn nhạt: “Nhưng bây giờ tôi vẫn chưa thể cho cậu cơ hội đó.”

Ninh Miên cắn môi, không nhịn được: “…Tôi đâu có cần cậu cho.”

“Thật không? Nhưng tôi có nghe một truyền thuyết, không biết cậu từng nghe chưa.” Tạ Ứng đặt cặp xuống, ngồi vào chỗ. “Trước mỗi kỳ thi, nếu nắm tay người đứng nhất một lúc thì lúc làm bài sẽ phát huy vượt mức bình thường.”

Ninh Miên siết mặt, ngẩng lên nhìn cậu.

“Nói cách khác, bây giờ cậu nắm tay tôi một chút, có khi thi sẽ làm tốt hơn đấy.”

Tạ Ứng chủ động đưa tay ra, khuỷu tay đặt lên bàn cô, khóe môi khẽ cong lên: “Thử một chút cũng đâu thiệt gì? Muốn tôi cho cậu cơ hội không? Thử xem có thể phát huy vượt mức, rồi vượt luôn cả tôi không?”

“……”