Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 18: Hương Phai Mộng Vỡ

Tiếng chuông canh ba vang vọng mơ hồ trong làn sương đêm lạnh buốt. Trong phòng nhỏ, Diễm Khanh ngồi thẳng lưng bên bàn, ánh nến vàng vọt hắt dài bóng dáng mảnh mai trên tường. Lục Linh canh gác bên ngoài, ánh mắt cảnh giác lướt qua từng bóng cây, từng tiếng động lạ thoảng qua trong gió. Sau một đêm trằn trọc, tâm trí Diễm Khanh vẫn tỉnh táo lạ thường. Nàng cảm nhận rõ, ranh giới giữa sống và chết, giữa thật và giả, chỉ còn mỏng như tơ nhện.

Khi ánh bình minh còn chưa kịp rọi vào khe cửa, Tiểu Bảo khép nép bước vào, thì thầm:

– Di nương, có người của Thái y viện muốn gặp gấp. Họ nói là việc hệ trọng, không thể chậm trễ.

Diễm Khanh gật đầu, nhẹ giọng dặn Lục Linh:

– Để họ vào, ngươi canh ngoài, không để ai lại gần.

Cửa vừa khép, Lý Cảnh Vũ đã lặng lẽ xuất hiện. Đôi mắt hắn vẫn sắc bén như mọi khi, nhưng giữa hàng mi thấp thoáng nét lo âu:

– Đêm qua có người lẻn vào phòng thuốc của ngự y, lục tung sổ sách. Ta phát hiện một bản ghi chép cũ, bút tích của Trịnh đại nhân. Nhưng nửa sau đã bị xé mất.

Diễm Khanh nghe đến đó, trái tim nhói buốt nhưng ngoài mặt vẫn bình thản:

– Trong ghi chép có nhắc gì về dược liệu hoặc người nhận?

– Có. Thái hậu Trịnh Từ Dung là người đầu tiên nhận thuốc. Vài tháng sau, lại có lệnh đặc biệt, đích danh gửi Hoàng hậu đương nhiệm. Những dược liệu được kê chỉ dùng để chế độc phát tác chậm, khó ai phát hiện.

Diễm Khanh lặng người, bao ký ức đau đớn như trỗi dậy. Nàng hạ giọng:

– Cha ta bị ép buộc… nhưng tại sao lại liên quan cả Hoàng hậu lẫn Thái hậu?

Lý Cảnh Vũ rút từ tay áo một mảnh giấy nhỏ, đưa cho nàng:

– Trong bản ghi còn lại, có ký hiệu lạ. Ta nghe nói đó là ám hiệu của một hội kín, chuyên xử lý những việc dơ bẩn trong cung. Ngươi xem đi.

Nàng nhận lấy, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Ký hiệu ấy, cha nàng từng vẽ lên giấy, từng dặn tuyệt đối không để lộ cho bất kỳ ai. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên. Lục Linh khẽ báo:

– Có người của Quý phi đến.

Lý Cảnh Vũ lập tức biến mất qua lối nhỏ. Diễm Khanh lấy lại bình tĩnh, chỉnh lại sắc mặt, ra hiệu cho Lục Linh mời khách vào.

Vương Yến Nhi xuất hiện trong bộ áo lụa mỏng, sắc mặt nhợt nhạt mà vẫn giữ nụ cười mềm mại:

– Trịnh di nương, bản cung phải cảm ơn ngươi vì hôm qua đã cứu mạng. Nhưng chốn hậu cung hiểm ác, thông minh như ngươi lại càng dễ gặp họa. Ngươi nghĩ xem, ai thực sự được lợi nếu bản cung xảy ra chuyện?

Diễm Khanh không cúi đầu, cũng chẳng khép nép:

– Quý phi muốn nói tới ai, hay chỉ thử lòng thần thiếp?

Vương Yến Nhi mỉm cười, nhưng trong đáy mắt thoáng qua một tia sắc lạnh:

– Bản cung nhắc nhở ngươi, đừng biến mình thành quân cờ của kẻ khác. Khi cần, bản cung có thể giúp ngươi. Nhớ lấy.

Nàng đặt lên bàn một chiếc hộp nhỏ, nhẹ nhàng rời đi. Diễm Khanh mở ra, bên trong là chiếc trâm bạc chạm hoa mai tám cánh. Lục Linh ghé sát thì thào:

– Đây là tín vật của Hội Mai Ảnh, hội sát thủ bí mật trong cung.

Diễm Khanh gập hộp lại, ánh mắt càng trầm tư. Vương Yến Nhi – người vốn nổi tiếng đa mưu túc trí – không dễ gì ra mặt giúp nàng, trừ khi có ẩn ý sâu xa. Hẳn nàng ta cũng nằm trong vòng xoáy những kẻ biết về vụ đầu độc năm xưa.

Trưa hôm đó, một cung nữ lạ mặt tìm đến, kín đáo trao cho Diễm Khanh một bức thư. Nét chữ xiêu vẹo, nhưng thông điệp ngắn gọn, lạnh người:

– “Muốn biết sự thật về cha ngươi, canh ba đến nhà kho phía tây, đi một mình.”

Không nói một lời, Diễm Khanh thiêu bức thư trong lò sưởi. Lục Linh lo lắng:

– Di nương, có nên báo cho trưởng công chúa?

– Không. Việc này càng ít người biết càng tốt.

Nàng lặng lẽ chuẩn bị, trong lòng cân nhắc đủ đường đi nước bước. Nếu là bẫy, nàng sẽ tự cứu mình. Nếu là thật, đây có thể là bước ngoặt lớn.

Khi bóng chiều phủ xuống, Diễm Khanh đến thăm phòng bệnh. Trong căn phòng lặng lẽ, Triệu Diễm Ngọc đứng bên cửa sổ, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua nàng:

– Ta từng gặp cha ngươi. Ông ấy không ác, chỉ là người bị dồn đến đường cùng. Nếu muốn biết thêm, tối nay hãy gặp ta ở điện Thừa Ân.

Diễm Khanh đáp lại bằng cái nhìn không né tránh:

– Người cũng bị cuốn vào vụ đó?

Triệu Diễm Ngọc nhếch môi, nụ cười nửa như giễu cợt, nửa như thương cảm:

– Ai trong cung này mà chẳng dính máu trên tay? Khác nhau chỉ là mức độ.

Nói rồi nàng bỏ đi, để lại dư âm lạnh lẽo.

Đêm buông nhanh, Diễm Khanh khoác áo choàng, giấu trâm bạc trong tay áo, lặng lẽ đến nhà kho phía tây. Trăng lưỡi liềm treo cao, bóng cây vằn vện trên nền đất. Nàng đi không một tiếng động, mỗi bước đều tính toán kỹ càng. Tới cửa kho, nàng dừng lại, tay siết chặt trâm bạc.

Bên trong, ánh đèn leo lét. Một người ngồi quay lưng, vai run lên nhè nhẹ. Diễm Khanh tiến lại gần, giọng nhẹ mà lạnh:

– Ai gọi ta đến đây?

Người kia quay lại, gương mặt bầu bĩnh, mắt đỏ hoe – chính là Đỗ Nhược Lan.

– Ta… ta chỉ muốn sống. Nếu ngươi giúp ta, ta sẽ kể hết về vụ án của cha ngươi.

– Nói đi.

Nhược Lan nhìn quanh, thì thào:

– Năm đó, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ép Thái hậu dùng độc để diệt trừ phe đối lập. Người chế độc là cha ngươi, bị ép buộc. Sau đó, mọi chứng cứ bị xóa sạch. Nhưng ta biết có một bản ghi chép bí mật, giấu ở điện Khánh Thọ.

– Ngươi có bản ghi đó không?

– Chưa. Nhưng ta biết lối vào mật thất. Nếu ngươi giúp ta thoát khỏi tay Hoàng hậu, ta sẽ giúp ngươi lấy được.

Diễm Khanh quan sát kỹ, ánh mắt lạnh tanh:

– Nếu ngươi dám lừa ta, đừng hòng sống sót.

Nhược Lan òa khóc, run rẩy bám lấy tay nàng:

– Ta không dám… Ta chỉ muốn sống.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng động mạnh. Hai bóng người ập vào. Diễm Khanh kéo Nhược Lan núp sau kệ gỗ. Một giọng nam sắc lạnh vang lên:

– Có người vào đây. Lục soát!

Tôn Tĩnh dẫn đầu, sau lưng là mấy thái giám thân tín. Hắn đảo mắt quanh kho, vừa tới gần chỗ hai người ẩn nấp thì ngoài sân chợt vang tiếng động lớn, như có người cố ý gây rối.

Tôn Tĩnh nhíu mày:– Ra xem có chuyện gì!

Bọn thái giám vội vã chạy đi. Hắn ngần ngừ một lúc, rồi cũng bỏ ra ngoài. Diễm Khanh kéo Nhược Lan lẩn theo lối cửa sau, lách qua màn đêm dày đặc, trái tim vẫn còn đập dồn dập.

Về tới phòng, nàng lạnh lùng hỏi:

– Kể hết đi.

Nhược Lan run rẩy:

– Ta nghe cha ta nói, năm ấy Hoàng hậu và Thái hậu cấu kết với nhau. Hoàng hậu bí mật sai người đưa dược liệu cho cha ngươi, ép chế độc. Xong việc, cha ngươi bị vu oan rồi giết để diệt khẩu. Nhưng thật ra, vụ đầu độc chỉ là bề nổi. Đằng sau còn một bí kíp – gọi là “Hương Phai”. Ai nắm được bí kíp ấy, có thể chế độc không dấu vết, thao túng cả cung đình.

– Ngươi biết ai giữ bí kíp đó?

– Không ai biết chắc. Chỉ nghe nói người gần Ngọc Ấn nhất là người giữ bí kíp.

Lòng Diễm Khanh lạnh buốt. Ngọc Ấn – quyền lực tối thượng hậu cung, bí kíp Hương Phai – thứ vũ khí âm thầm giết người không để lại dấu vết. Mọi thứ đều xoắn chặt với nhau. Nếu không tìm ra kẻ nắm bí kíp, nàng sẽ mãi mãi bị vây khốn trong mạng lưới quyền lực này.

Đêm ấy, khi mọi người đã chìm vào giấc ngủ, Diễm Khanh ngồi lặng trước ánh nến, mở chiếc lược ngà gãy răng. Trên cán lược, hai chữ “Đổi đời” hằn sâu. Nàng chợt phát hiện một khe nhỏ trên lược. Lấy mũi trâm bạc khẩy nhẹ, nàng moi ra một mảnh giấy mỏng, nét chữ quen thuộc:

– “Ngọc Ấn trong tay ai, bí kíp Hương Phai về tay ấy. Kẻ giữ ấn là kẻ nắm mạng sống của ngươi.”

Nàng nắm chặt mảnh giấy, lòng rối như tơ vò. Phía sau cái chết của cha, phía sau mọi bi kịch, chính là cuộc chiến giành Ngọc Ấn và bí kíp Hương Phai. Sáng hôm sau, Lục Linh bước vào, thì thầm:

– Có thư của trưởng công chúa.

Nét chữ cứng cáp, nội dung ngắn gọn: “Gặp tại điện Vân Thường đêm nay. Việc lớn.”

***

Trời vừa tối, Diễm Khanh khoác áo choàng, lặng lẽ tới điện Vân Thường. Lý Thanh Loan đã đứng đợi, bóng dáng cao gầy tĩnh tại giữa ánh đèn leo lét.

– Ngươi đã tra được gì?

Diễm Khanh kể lại mọi phát hiện, kể cả mảnh giấy trong lược ngà. Thanh Loan nghe xong, ánh mắt rực lên tia sáng hiếm hoi:

– Ta cũng vừa tìm ra, năm đó chỉ duy nhất Hoàng hậu sống sót sau loạt vụ đầu độc. Mỗi lần phát tác, điện Khánh Thọ lại phảng phất một thứ hương lạ. Có thể bí kíp Hương Phai là chìa khóa, Ngọc Ấn là vật chứa bí mật.

– Công chúa nghi ngờ ai giữ bí kíp?

– Ba người: Thái hậu, Hoàng hậu và Tôn Tĩnh. Nhưng không ai dễ động tới. Nếu muốn lật mặt họ, chỉ có bằng chứng xác thực.

Diễm Khanh đưa mảnh giấy cho Thanh Loan. Nàng đọc xong, nhíu mày:

– Bút tích này xác nhận Ngọc Ấn và bí kíp gắn liền nhau. Có thể kẻ giữ ấn cũng là kẻ duy nhất biết cách giải độc cho các phi tần bị hãm hại.

– Ta phải lấy được Ngọc Ấn.

– Đêm nay Hoàng hậu mở yến mừng thọ Thái hậu. Các phe cánh sẽ đối đầu kịch liệt. Ngươi hãy lợi dụng sơ hở thăm dò tung tích Ngọc Ấn.

– Ta lo đêm nay sẽ có biến lớn.

– Ta sẽ hỗ trợ ngầm. Nhưng hãy nhớ, chỉ tin vào chính mình.

Hai người trao đổi ám hiệu rồi tách ra, mỗi người một hướng. Diễm Khanh về phòng, sai Lục Linh chuẩn bị dược hoàn, bột khói mù, ám hiệu thoát thân, giấu kỹ trong tay áo.

***

Đêm buông xuống, điện Khánh Thọ rực rỡ ánh đèn, tiếng đàn sáo rộn rã. Thái hậu ngồi trên cao, thần sắc uy nghi, tóc điểm bạc càng làm tăng vẻ lạnh lùng. Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao lộng lẫy bên cạnh, ánh mắt sắc bén quét qua từng phi tần. Vương Yến Nhi ngồi phía dưới, môi nở nụ cười duyên mà mắt lại sáng lên vẻ khó dò. Triệu Diễm Ngọc nép mình trong bóng tối, quan sát mọi động tĩnh. Tôn Tĩnh lặng lẽ đứng sau Thái hậu, tay ôm hộp ngọc, mắt đảo liên tục.

Khi các phi tần lần lượt dâng quà, bất ngờ một cung nữ quỵ xuống, sùi bọt mép. Cả điện nhốn nháo. Thái hậu ra hiệu, Tôn Tĩnh kiểm tra, rồi lạnh lùng tuyên bố:

– Có độc trong trà!

Mọi ánh mắt đổ dồn về Diễm Khanh. Hoàng hậu nhướng mày:

– Trịnh di nương phụ trách kiểm tra đồ ăn, ngươi giải thích sao?

Diễm Khanh bình tĩnh đáp:

– Thần thiếp đã kiểm tra kỹ lưỡng. Có thể độc được bỏ vào sau cùng.

Thái hậu lạnh lùng:

– Nếu tra ra là ngươi, hậu quả sẽ rất thảm.

Lý Cảnh Vũ chen lẫn trong đám thái y, khẽ ra ám hiệu về phía Tôn Tĩnh. Diễm Khanh chú ý hộp ngọc trên tay hắn: trên nắp có vết xước nhỏ, lộ ra ký hiệu Hội Mai Ảnh.

Hoàng hậu lên tiếng dập sóng:

– Đêm nay là ngày vui, không nên phá hỏng yến tiệc. Trịnh di nương, ngươi về tra xét, sáng mai báo lại.

Diễm Khanh cúi đầu lui ra, lòng rối bời. Vừa ra hành lang, Triệu Diễm Ngọc đã đứng chờ:

– Ngươi còn nhớ lời ta nói?

– Người từng đưa thư giữa cha ta và Thái hậu. Về bí kíp Hương Phai, người biết gì?

– Ta từng thấy Ngọc Ấn có lỗ nhỏ, khít với một miếng ngọc khắc ký hiệu. Có thể bí kíp được giấu trong đó. Muốn tìm bí kíp, phải lấy Ngọc Ấn trước.

– Người chắc chứ?

– Trong cung này, chẳng gì là chắc chắn. Chỉ có kẻ mạnh mới sống sót. Ngươi hãy cân nhắc kỹ.

Nói rồi nàng lặng lẽ rời đi.

***

Khuya, Diễm Khanh về phòng, mệt mỏi dựa lưng vào tường. Lục Linh hối hả vào:

– Tài nhân Hà Thục Uyên gửi tin khẩn. Có người mang hộp ngọc giống Tôn Tĩnh vào nhà kho phía bắc, bàn về Ngọc Ấn.

Tim Diễm Khanh đập dồn dập. Mọi đầu mối đều chỉ về Ngọc Ấn – nơi giấu bí kíp Hương Phai, chìa khóa cho mọi bí mật Đại Dục.

Nàng lặng thinh, lòng bỗng trào lên cảm giác đơn độc, như thể tất cả đều đã bị vùi sâu trong cát bụi quá khứ.

– Cha, con đã đi quá xa rồi. Liệu sự thật có cứu rỗi được linh hồn con không?

Ngoài kia, gió bấc gào thét, tiếng đàn vẳng lại từ điện Khánh Thọ như tiếng khóc ai oán. Diễm Khanh nắm chặt chiếc lược ngà, miết lên hai chữ “Đổi đời”, ánh mắt lóe lên tia sáng quyết liệt.

Nàng biết, sau đêm nay, ván cờ quyền lực sẽ lật sang trang mới. Mọi bí mật sẽ dần lộ sáng, số phận nàng cũng như bao người khác, sẽ bị cuốn vào vòng xoáy không thể lường trước.

Bên ngoài, gió cuốn theo mùi hương phai nhạt của quá khứ, để lại một nỗi bất an mơ hồ, báo hiệu biến cố đang chực chờ nhấn chìm tất cả trong cơn bão mộng vỡ ngọc phai.