Không gian trong điện Dưỡng Tâm chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở khẽ của Lục Linh ở gian ngoài. Trịnh Diễm Khanh ngồi trước bàn, ánh mắt dõi theo vệt sáng nhạt nhòa trên nền gạch lạnh. Mảnh giấy báo động được giấu kỹ trong tay áo, từng nét chữ vẫn như đang in hằn lên da thịt, lạnh lẽo và sắc bén. Nàng biết, mọi động tĩnh từ lúc này đều nằm trong tầm mắt của kẻ đang giăng lưới ngoài kia.
Chưa kịp suy nghĩ thêm, ngoài cửa đã vang lên tiếng chân dồn dập. Lục Linh nghiêng người, nhẹ nhàng ghé tai thì thầm:
– Tiểu chủ, người của tổng quản Tôn Tĩnh đến. Họ bảo tổng quản cho mời người qua điện Tuyên Hòa ngay trong đêm.
Khóe môi Diễm Khanh khẽ giật, nhưng nàng không hỏi han gì thêm. Nàng thay áo choàng, cài lại dải lụa bên hông, ánh mắt rắn rỏi. Lục Linh lặng lẽ đi sau, dáng điệu cảnh giác, tựa như bóng nhỏ bám lấy chủ nhân giữa màn đêm dày đặc.
Lối hành lang dẫn sang điện Tuyên Hòa tối om, chỉ lác đác ánh đèn lồng vàng vọt, kéo dài bóng người run rẩy trên nền gạch lạnh. Khi hai chủ tớ đến nơi, Tôn Tĩnh đã đứng đợi sẵn dưới mái hiên, khuôn mặt tròn xoe cười như không cười, ánh mắt sắc lẹm lấp ló sau làn mi mắt híp.
– Di nương tới rồi à, lão nô đợi mãi mới gặp – hắn cất giọng nhẹ nhàng mà ngấm ngầm uy h**p.
Diễm Khanh khẽ cúi đầu, lễ nghi đúng mực, giọng điềm tĩnh:
– Nửa đêm tổng quản cho gọi, không biết có điều gì dạy bảo?
Tôn Tĩnh vẫy tay, một thái giám phụ cận lập tức dẫn nàng vào trong. Gian phòng sáng mờ, hai kẻ thân tín đứng sau lưng Tôn Tĩnh, bức bình phong phía sau vẽ cảnh cung đình ảm đạm, tựa như một bức tranh vô hồn. Tôn Tĩnh rót trà, ngón tay mập mạp gõ nhẹ lên thành chén, giọng đều đều:
– Gần đây cung đình sóng gió, người ngoài chỉ thấy phi tần tranh sủng, đâu biết dưới đáy nước còn lắm cá dữ. Di nương là người thông minh, nếu muốn an ổn thì nên biết chọn nơi gửi thân.
Ánh mắt Diễm Khanh không động, chỉ nhẹ nhàng đáp:
– Ở trong cung, ai dám chắc mình thật sự an ổn, tổng quản nhỉ?
Tôn Tĩnh cười khẩy, đưa tay xoay chiếc nhẫn ngọc:
– Có chỗ dựa vẫn tốt hơn là làm cá nằm trên thớt. Lão nô nói thẳng, chỉ cần di nương giúp một việc nhỏ, sau này dù sóng gió thế nào cũng không ai dám động đến người.
Nàng lặng lẽ dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn, nhận ra từng lời nói của Tôn Tĩnh đều như chiếc thòng lọng siết dần quanh cổ.
– Tổng quản muốn ta làm gì? – nàng hỏi, giọng bình tĩnh.
Tôn Tĩnh mỉm cười, ánh mắt lộ vẻ gian giảo:
– Ta chỉ muốn biết động tĩnh của Hoàng hậu, Quý phi hoặc Thái hậu. Nghe nói di nương thông minh, lại giỏi y thuật, tiếp cận được nhiều nơi. Chỉ cần có tin, cứ nhắn cho lão nô, đảm bảo di nương cả đời bình an, thậm chí còn tiến thêm một bước nữa.
Diễm Khanh cụp mắt, che giấu tia sáng sắc lạnh:
– Một phi tần nhỏ bé như ta, sao dám xen vào chuyện lớn ấy?
Tôn Tĩnh ghé sát, hơi thở nồng mùi thuốc lá:
– Lão nô không ép. Nhưng trong cung này, kẻ không biết nhìn thời cuộc thì sớm muộn cũng chẳng còn gì. Di nương thông minh, chắc sẽ biết phải làm thế nào. À, đây là chút quà nhỏ, gọi là tấm lòng của lão nô.
Hắn vẫy tay, thái giám bưng ra một hộp gỗ, mở ra là hộp phấn thơm tinh xảo, loại chỉ dành cho bậc nhất phẩm. Diễm Khanh nhận lấy, cười nhạt:
– Tổng quản có lòng, ta xin nhận. Nhưng mong người nhớ, mọi việc đều có giới hạn.
Tôn Tĩnh bật cười, giọng hồ hởi nhưng ánh mắt lại sâu như vực thẳm:
– Người biết điều, lão nô càng quý. Đã khuya, di nương nên về nghỉ. Sau này có việc, chỉ cần bảo Lục Linh nhắn với Tiểu Bảo, mọi chuyện sẽ thông suốt.
Diễm Khanh đứng dậy cáo từ, Lục Linh lặng lẽ theo sau. Gió đêm quất vào mặt, lạnh đến tận xương. Về đến điện Dưỡng Tâm, nàng mở hộp phấn, quan sát kỹ từng lớp bông. Dưới đáy hộp, một mảnh giấy nhỏ ghi vội ba chữ: “Thay đổi đi.” Nét chữ thô vụng, cố ý viết ngoáy, nhưng nàng nhận ra đó là ám hiệu truyền tin – một lời nhắc nhở ngầm về biến động sắp đến.
Nàng trầm ngâm rất lâu, rồi cẩn thận đốt mảnh giấy, nhìn tro tàn cuốn lên. Trong lòng, sự lạnh lẽo lan dần, tựa như tấm lưới vô hình đang siết chặt quanh mình. Nếu nhận lời, nàng sẽ bị cuốn vào vòng xoáy không lối thoát. Nếu từ chối, tất sẽ bị loại trừ. Dù chọn đường nào, cũng đều là ván cờ sinh tử.
Sáng hôm sau, Lục Linh mang vào một khay điểm tâm tinh xảo, thì thào:
– Tiểu chủ, tổng quản lại cho người mang tới, nói là chúc an.
Diễm Khanh mỉm cười, ánh mắt lấp lánh ý tứ:
– Đem sang cho Hà tài nhân, bảo là ta có chút tâm ý, tặng nàng ấy dùng sáng.
Lục Linh hiểu ý, nhanh nhẹn mang đi. Nàng đứng dậy thay y phục, vừa buộc tóc vừa nghe tiếng bước chân vội vã ngoài cửa. Một cung nữ lạ mặt cúi đầu, tay run rẩy dâng thư:
– Trịnh di nương, có người gửi cho người cái này.
Nàng nhận lấy, mở ra chỉ thấy một hàng chữ: “Gặp ở vườn mai giờ Dần.” Không ký tên, không ám hiệu. Ánh mắt Diễm Khanh thoáng lạnh, nàng gấp lại, dặn Lục Linh chuẩn bị áo khoác dày, nói:
– Giờ Dần, ta ra ngoài dạo gió.
Khi trời còn mờ sương, vườn mai phía tây cung vắng ngắt, cành cây khẳng khiu, nụ hoa co ro giữa gió rét. Diễm Khanh bước chậm, mắt đảo quanh, lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Đột nhiên, từ sau tán cây, một bóng người áo xanh hiện ra: Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan.
– Gần đây ngươi mạnh miệng lắm, Diễm Khanh – Nhược Lan cười nhạt, giọng chua chát.
– Chiêu nghi có gì dạy bảo?
– Đừng giả vờ ngây thơ. Người của ngươi chạy đi chạy lại, chuyện gì cũng chõ mũi vào. Ta khuyên ngươi nên biết thân phận, đừng để mất mạng như mấy cung nữ điện Thừa Ân.
– Nếu ta có tội, cứ việc tố lên Thái hậu. Không thì đừng phí lời hăm dọa.
Nhược Lan ghé sát, thì thầm:
– Ngươi tưởng Tôn tổng quản thật lòng giúp ngươi? Hắn chỉ coi ngươi là quân cờ. Nếu ngươi thông minh, mau về phe ta. Có ta che chở, ngươi sẽ yên ổn.
– Ta không đứng về phía ai. Ai động vào ta, ta sẽ đáp trả. Đơn giản vậy thôi.
Nhược Lan mặt lạnh tanh, siết chặt khăn tay:
– Được, để xem ngươi chống đỡ được bao lâu.
Nàng ta quay đi, bóng lưng cứng nhắc khuất dần giữa vườn mai. Diễm Khanh ngước nhìn trời xám, lòng dậy sóng. Mỗi bước chân nàng đều phải dè chừng, từng lời nói đều có thể trở thành bằng chứng chống lại chính mình.
Về tới điện, Lục Linh đã chờ sẵn:
– Tiểu chủ, Hà tài nhân gửi lời cảm tạ. Nhưng trong bánh có tờ giấy nhỏ, chắc là muốn nhắn riêng với người.
Diễm Khanh mở ra, thấy vẽ một cành mai với hai chấm đỏ – ám hiệu cổ báo nguy hiểm. Có người đang âm thầm nhắc nhở nàng. Nàng nhắm mắt suy tính: “Tôn Tĩnh, Nhược Lan, ai là chủ, ai là tớ? Hay tất cả chỉ là quân cờ trên bàn cờ lớn?”
Những ngày sau đó, trong cung càng thêm căng thẳng. Tin tức về việc Quý phi bị tra xét, Thái hậu cho điều tra phòng thuốc, cung nữ bị bắt giữ, lan nhanh như lửa gặp gió. Đám thái giám truyền tin đi lại như mắc cửi. Lục Linh rửa tay, giọng thấp:
– Tiểu chủ, Tần Hàn của Quý phi vừa bị chuyển sang làm ở chỗ tổng quản Tôn Tĩnh. Có người nói là hình phạt, có người bảo là để làm gián điệp.
Diễm Khanh hỏi nhỏ:
– Ngươi liên hệ được với Trình Văn Lương không?
– Dạ, đêm qua thị vệ trưởng có gửi tin: “Giữ kín cửa, đừng tin ai ngoài mình.”
Nàng mím môi, lòng rối như tơ vò. Ngoài kia, bầy chim sẻ ríu rít, nhưng trong cung, mỗi người đều là chim lồng, chỉ chờ ngày bị vặt lông, nhổ lưỡi.
Tối đó, ánh nến sắp tàn, có tiếng động nhẹ ngoài cửa sổ. Diễm Khanh ra hiệu cho Lục Linh tránh đi. Một bóng người nhỏ thó len vào – Tiểu Bảo, thái giám thân tín của Tôn Tĩnh.
– Di nương, tổng quản nhắn: “Muốn bình yên, hãy nghe lời. Chuyện phòng thuốc, đừng tra nữa.” Nếu không, sẽ có người phải chết.
Diễm Khanh rót nước, cười nhạt:
– Ta biết rồi. Nhưng có điều này muốn nhắn lại: Lòng người đổi thay, ai biết ngày mai ai là chủ, ai là khách? Nhắc tổng quản, chớ quá tin vào bóng tối.Tiểu Bảo lặng lẽ nhìn nàng, rồi rút lui. Cửa vừa khép, Diễm Khanh thấy sống lưng lạnh buốt. Nàng hiểu, mình đã bị đẩy vào trò chơi hai mặt: vừa giả vờ hợp tác với Tôn Tĩnh, vừa phải tìm cách tự bảo vệ và thu thập chứng cứ chống lại hắn.
Suốt đêm, nàng và Lục Linh kiểm tra từng vật nhỏ trong phòng, rà soát dấu vết khả nghi. Trong bát hương, nàng phát hiện một sợi chỉ đỏ cực mảnh, thắt ba nút – dấu hiệu của gián điệp nội cung. Nàng đốt nó đi, nhìn tàn tro bay, lòng nặng trĩu.
Hôm sau, hai vị khách lạ xuất hiện ở điện Dưỡng Tâm: một thái giám trung niên và một cung nữ mới tới, tự xưng là người của Thái hậu đến kiểm tra an toàn thực phẩm. Lục Linh ra đón, ánh mắt dè chừng. Diễm Khanh lễ phép tiếp chuyện, nhưng không rời mắt khỏi từng động tác của họ. Họ lục soát mọi thứ, kiểm tra từng hộp phấn, từng gói trà. Khi rời đi, thái giám trung niên lén nhét vào tay nàng một mảnh giấy gấp tư.
Nàng mở ra, thấy dòng chữ: “Đừng tin người bên cạnh.” Dòng chữ khiến nàng lạnh sống lưng. Lục Linh bị mua chuộc, hay là cảnh báo về một kẻ ẩn mặt khác? Nàng im lặng, chỉ dặn Lục Linh khóa kỹ mọi cửa ngách.
Đêm đến, Diễm Khanh không ngủ. Nàng ngồi trước án thư, cẩn thận ghi lại từng chi tiết: người ra vào, ám hiệu, vật khả nghi, lời đe dọa. Mỗi mảnh ghép dần hiện rõ: Tôn Tĩnh là mắt xích trung gian, vừa liên lạc Thái hậu, vừa bắt tay Quý phi, lại ngấm ngầm kéo Nhược Lan về một phe. Mạng lưới gián điệp của hắn trải rộng khắp: cung nữ, phòng y, kho lương, thậm chí cả thị vệ.
Nàng biết, nếu tiếp tục đơn độc, sẽ thành con mồi. Nhưng nếu lộ liễu tìm đồng minh, lại rơi vào bẫy giăng sẵn. Chỉ còn một lối: chơi trò hai mặt, vừa nhận mật lệnh, vừa lén thu thập chứng cứ, từng bước lật ngược bàn cờ.
Sáng sớm, lại có người của Tôn Tĩnh đến hỏi:
– Tổng quản muốn biết, có tin gì mới không?
Diễm Khanh cười nhạt:
– Nói với tổng quản, ta đang chờ xem ai sẽ ngã ngựa trước. Đừng vội.
Thái giám đi rồi, nàng ngồi lặng trước cửa sổ, ánh mắt xa xăm.
Chiều ấy, khi ánh nắng cuối cùng rọi lên mái ngói, Lục Linh hớt hải chạy vào:
– Tiểu chủ, nghe nói tối nay Hoàng hậu cho triệu tập các phi tần tới điện Trường An, kiểm tra sức khỏe, nhưng thực ra là để thẩm tra từng người về vụ cung nữ chết.
Diễm Khanh bình thản:
– Chuẩn bị y phục chỉnh tề, ta sẽ đi. Đây là dịp thử lòng người.
Tối, các phi tần lục tục kéo đến điện Trường An. Không khí căng như dây đàn. Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi uy nghi trên ghế chủ tọa, ánh mắt sắc lạnh đảo qua từng người.
– Gần đây trong cung bất an, ta thay mặt Thái hậu hỏi từng phi tần: ai biết gì về vụ cung nữ điện Thừa Ân, cứ nói thật, đừng che giấu.
Diễm Khanh lặng lẽ quan sát. Quý phi Yến Nhi mặt tái đi, Nhược Lan cúi đầu, Thục phi Diễm Ngọc nhếch môi cười lạnh. Lục phi Tuyết Mai lặng lẽ liếc quanh, không nói lời nào.
Lần lượt từng người bị chất vấn, không ai dám nói thật. Đến lượt Diễm Khanh, Hoàng hậu dừng lâu hơn:
– Trịnh di nương, ngươi học y, lại thường qua lại phòng thuốc. Có gì muốn nói không?
Nàng đáp điềm tĩnh:
– Thần thiếp chỉ làm đúng bổn phận, không dám xen vào chuyện các điện khác. Nhưng thần thiếp nghi hoặc: vì sao trong phòng thuốc Quý phi lại có độc dược chỉ dùng để giết cung nữ? Chẳng lẽ các cung khác không có người ra vào?
Hoàng hậu nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao:
– Ý ngươi là ai cũng có thể là hung thủ?
– Thần thiếp không dám. Nhưng nếu chỉ dựa vào độc dược mà kết tội, e là oan uổng cho người vô tội.
Không khí lặng đi. Quý phi liếc sang Hoàng hậu, môi run rẩy. Thái hậu đứng dậy, giọng lạnh như băng:
– Truy xét tiếp, không bỏ sót ai.
Sau buổi thẩm tra, các phi tần tản ra, ai nấy đều mang vẻ căng thẳng. Diễm Khanh bị giữ lại. Hoàng hậu tiến đến gần, thì thầm:
– Ngươi thông minh, nhưng đừng quá khôn ngoan. Ở đây, không phải cứ biết nhiều là sống lâu.
– Thần thiếp ghi nhớ.
Hoàng hậu rời đi, để lại mùi son phấn nhạt nhòa trong không khí.
Trên đường về, một bóng người chặn lối. Là Tiểu Bảo. Hắn đưa cho nàng một bọc nhỏ:
– Tổng quản bảo, tối nay nhất định phải tới điện Cảnh Dương. Có việc quan trọng.
Diễm Khanh nhận lấy, nhìn sâu vào mắt hắn:
– Ta sẽ đến.
Về điện Dưỡng Tâm, nàng mở bọc ra, thấy chiếc lược ngà gãy răng, trên cán lược khắc mờ hai chữ “Đổi đời”. Đó là ám hiệu giữa gián điệp lâu năm: “Kẻ cũ bị lật, kẻ mới lên thay”.
Nàng ngồi lặng, cảm giác mọi thứ quanh mình như đan thành tấm lưới vô hình. Nếu không kịp phản ứng, sẽ bị bóp nghẹt mà không kêu nổi một tiếng.
Trời chạng vạng, Diễm Khanh rời điện, bước nhanh về phía Cảnh Dương, Lục Linh lặng lẽ theo sau. Đến nơi, Tiểu Bảo đã đứng chờ, dẫn nàng vào phòng kín nơi Tôn Tĩnh ngồi sẵn.
– Di nương tới rồi. Tốt lắm. Có việc này chỉ mình ngươi làm được.
Hắn đẩy về phía nàng một túi nhỏ, bên trong là lọ thuốc nước xanh nhạt:
– Mai Hoàng thượng tới thăm phòng bệnh, hãy cho Quý phi uống loại này. Uống xong sẽ ngất đi, vài canh giờ sau sẽ tỉnh lại, không để lại dấu vết. Lão nô muốn cho Quý phi một bài học, cũng là để thử lòng các phi tần khác.
Diễm Khanh cầm lọ thuốc, nhìn xoáy vào mắt Tôn Tĩnh:
– Nếu ta không làm?
– Ngươi và cả Lục Linh sẽ không còn chốn dung thân.
Nàng mím môi, cất lọ thuốc vào tay áo:
– Ta hiểu rồi.
Ra khỏi điện, nàng dặn Lục Linh:
– Đêm nay canh kỹ mọi cửa. Có gì lạ lập tức báo cho ta.
Đêm ấy, Diễm Khanh ngồi một mình, lọ thuốc đặt trước mặt, ánh nến lung lay hắt bóng lên tường. Trong đầu nàng, hàng trăm ý nghĩ tranh nhau hiện lên: Nếu làm theo, thành đồng phạm, cả đời không rửa sạch. Nếu không làm, Tôn Tĩnh sẽ ra tay diệt khẩu. Nhưng nếu đổi thuốc, để Quý phi tỉnh lại trước, lại có thể khiến Tôn Tĩnh lộ mặt.
Nàng quyết định giữ thuốc giả, tự chế một loại thuốc vô hại, đồng thời bí mật báo tin cho Lý Cảnh Vũ. Nếu thành công, có thể lật được một mắt xích trong mạng lưới ngầm của Tôn Tĩnh.
Sáng sớm, nàng sai Lục Linh đi lấy dược liệu, tự tay chế thuốc. Khi Quý phi được đưa tới phòng bệnh, Diễm Khanh dâng thuốc, mắt lặng lẽ quan sát từng động tác của các thái giám đứng quanh. Vừa lúc Quý phi nhấp môi, bên ngoài có tiếng động lớn – Thái hậu tới.
Mọi người đứng dậy. Quý phi chưa kịp uống hết, Diễm Khanh đã lén đổ phần thuốc còn lại vào tay áo. Thái hậu liếc nhìn nàng, ánh mắt lạnh băng:
– Trịnh di nương, thuốc này có gì đặc biệt?
– Thần thiếp chỉ dùng thảo dược an thần, không nguy hiểm.
Thái hậu không nói gì, chỉ ra hiệu cung nữ thu lấy chén thuốc. Diễm Khanh lặng lẽ rút lui, lòng thấp thỏm.
Đêm ấy, Lý Cảnh Vũ bí mật tới gặp, đưa nàng mảnh giấy: “Có người muốn hại Quý phi, hãy cẩn trọng. Đã phát hiện ám hiệu đổi đời ở phòng thuốc của tổng quản.”
Nàng biết, mọi mắt xích đã bắt đầu chuyển động. Một ván cờ mới bày ra, trong đó nàng chỉ còn hai lựa chọn: hoặc chết lặng lẽ, hoặc biến mình thành người cầm dây điều khiển quân cờ.
Ngoài cửa sổ, gió đêm nổi lên. Ánh trăng lạnh rọi lên nền gạch, kéo dài bóng người đến vô tận. Diễm Khanh ngồi lặng, lòng chỉ còn sự tỉnh táo lạnh lùng của kẻ đã quen sống giữa cạm bẫy, sẵn sàng chơi đến cùng với bầy sói già trong cung.
Tiếng chuông báo canh hai vang vọng xa xa, như hồi trống thúc giục cho một trận chiến ngầm vừa bắt đầu.