Tiếng chuông canh ba vừa dứt, màn đêm phủ lên Đại Dục một tấm màn lạnh lẽo, nặng nề. Trong bóng tối, cung cấm rộn rã những tiếng xì xào lặng lẽ, từng làn sóng tin đồn len lỏi qua từng ngõ ngách. Cái tên “hồ ly tinh” được nhắc đến như một bóng ma ám ảnh, đi kèm với những ánh mắt nghi hoặc, những nụ cười nửa miệng, những lời thì thầm ác ý. Dưới lớp vỏ hào nhoáng của hậu cung, hiểm họa đang lớn dần lên, chờ thời cơ nhấn chìm một kẻ nào đó.
Diễm Khanh ngồi trong điện nhỏ, ánh nến chập chờn soi lên khuôn mặt nàng, càng làm nổi bật vẻ u uẩn trong đôi mắt sâu. Nàng lật những trang sách thuốc cũ, nhưng từng con chữ như trôi tuột khỏi tâm trí. Cửa phòng khẽ mở, Lục Linh bước vào, nhẹ nhàng đặt khay trà xuống bàn. Mùi trà hoa cúc lan tỏa trong không gian tĩnh mịch.
– Tiểu chủ, ngoài kia… người ta lại đồn đãi – Lục Linh ngập ngừng, lo lắng nhìn chủ nhân.
– Đồn gì? – Giọng Diễm Khanh bình thản, ánh mắt không rời trang sách.
– Họ bảo trong cung xuất hiện hồ ly tinh, chuyên quyến rũ quân vương, hại người vô tội. Họ còn nói… người chính là kẻ đó.
Diễm Khanh khẽ nhếch môi, tay dừng lại trên trang sách, mắt lạnh như mặt hồ sớm đông.
– Lời đồn chỉ là gió. Gió thổi qua rồi, lá vẫn còn trên cành. Chỉ sợ kẻ đứng sau ngọn gió này chưa đạt được mục đích, sẽ còn chưa dừng lại.
Lục Linh cúi đầu, lòng đầy bất an. Ngoài hành lang, tiếng gió lùa qua, cuốn theo những tiếng cười khẩy ẩn sau rèm cửa.
Sáng sớm, vườn Cúc phủ một lớp sương mỏng, ánh mặt trời nhạt nhòa len lỏi qua kẽ lá. Diễm Khanh cùng Lục Linh dạo bước, nhưng không khí quanh họ nặng nề lạ thường. Đám cung nữ giả vờ quét dọn, mắt liếc xéo, miệng cười nửa vời. Tần Hàn đứng giữa, giọng the thé:
– Nghe nói ai đi ngang vườn Cúc hôm nay đều gặp điềm xấu. Lạ thay, lại có người họ Trịnh thích qua lại nơi này…
Những tiếng cười khúc khích, những ánh mắt soi mói dồn về phía Diễm Khanh. Nàng dừng lại bên một bụi cúc, cúi xuống nhặt cánh hoa gãy, nhẹ nhàng đặt trở lại cành, rồi thong thả nói:
– Hoa gãy vẫn nở, người tốt vẫn sống yên. Kẻ gieo gió, e rằng sớm muộn cũng gặp bão.
Tần Hàn rùng mình, vội cúi đầu, nhưng trong đáy mắt lóe lên tia hằn học.
Trưa hôm ấy, khi vừa trở về điện, Diễm Khanh đã thấy trên bàn một hộp gỗ sơn son thiếp vàng, không đề tên người gửi. Lục Linh mở ra, bên trong là một con hồ ly nhỏ bằng đất nung, thân trắng, mắt đỏ, kèm theo dải lụa đỏ thẫm thêu bốn chữ: “Nguyệt hạ ám linh”.
– Tiểu chủ, rõ ràng là ám chỉ người! – Lục Linh giận dữ.
Diễm Khanh bình thản lướt ngón tay trên lớp men lạnh, ánh mắt sâu thẳm.
– Trò trẻ con này chỉ chứng tỏ chủ nhân của nó đã mất kiên nhẫn. Cứ để họ múa rối, càng nhiều động tĩnh càng dễ lộ sơ hở.
– Hay để nô tỳ báo quan quản sự?
– Không cần. Chuyện nhỏ, cứ để họ tự hại mình.
Nàng mỉm cười, ánh mắt ánh lên nét châm biếm, rồi gấp hộp lại, dặn Lục Linh đem cất nơi kín đáo.
Chiều xuống, Diễm Khanh được truyền gọi đến điện Thừa Ân. Đón nàng là Chiêu nghi Đỗ Nhược Lan, bên cạnh là Quý phi Vương Yến Nhi, Thục phi Triệu Diễm Ngọc, Lục phi Dương Tuyết Mai cùng một vài phi tần khác. Không khí trong phòng trà ngột ngạt, mỗi người một vẻ, nhưng đều toan tính trong ánh mắt.
– Muội muội, lâu rồi không gặp. Hôm nay tỷ tỷ mời đến thưởng trà giải khuây – Nhược Lan cười ngọt ngào, giọng nói mềm mại nhưng ẩn ý sâu xa.
– Gần đây nghe nói muội muội được hoàng thượng để mắt, lại giỏi y thuật, quả là phúc phần – Yến Nhi liếc mắt, môi cong cười mỉa.
Triệu Diễm Ngọc ngả người trên ghế, nụ cười nhàn nhạt:
– Đa tài thì tốt, chỉ sợ tài quá hóa họa.
Tiếng cười vang lên trong gian điện rộng, như gió lạnh lùa qua khe cửa. Nhược Lan nâng chén trà, rót cho Diễm Khanh:
– Mời muội một chén, gọi là giải nỗi u uất trong lòng.
Diễm Khanh nhận lấy, tay vững vàng, mắt lặng lẽ quan sát từng người. Vị trà nhàn nhạt, xen lẫn mùi thảo dược lạ. Nàng đặt chén xuống, chậm rãi:
– Trà này có vị thuốc, ai pha vậy?
Triệu Diễm Ngọc mỉm cười:
– Là trà an thần, ta sai người chuẩn bị riêng cho muội. Hậu cung dễ mất ngủ, uống vào sẽ an tâm.
Yến Nhi vờ quan tâm:
– Nghe nói muội muội gần đây hay gặp ác mộng, bị người dèm pha, chỉ sợ đêm dài khó yên.
Diễm Khanh ngước nhìn, ánh mắt sáng lên vẻ giễu cợt:
– Ta không sợ bóng đêm, chỉ sợ lòng người không sáng.
Không khí trong phòng khựng lại một nhịp. Nhược Lan vẫn giữ nụ cười:
– Muội muội quả là lớn gan, chẳng sợ lời đồn đãi.
– Lời đồn là gió, gió thổi rồi cũng tan, chỉ cần tâm không động, chẳng ai làm gì được ta.
Triệu Diễm Ngọc vỗ nhẹ tay, giọng đều đều:
– Khí chất như vậy, không lạ khi bị nhiều người ghen tỵ.
Nhược Lan chớp mắt, vờ như nhớ ra điều gì:
– A, hôm nay chúng ta có trò nhỏ thử vận may, mỗi người chọn một dải lụa, ai rút trúng dải thêu hồ ly sẽ phải kể một bí mật.
Khay lụa được bưng vào, mọi ánh mắt dồn về phía Diễm Khanh. Nàng bình thản chọn dải xanh lam thêu hoa sen, không có dấu hiệu gì lạ. Nhược Lan cố ý rút cuối, dải lụa đỏ rực thêu hồ ly.
– Chiêu nghi rút trúng rồi! – Đám đông đồng loạt tán thưởng.
Nhược Lan giả vờ ngượng ngùng, cười dịu dàng:
– Xem ra vận khí của ta hôm nay không tốt.
Yến Nhi thúc giục:
– Theo quy định, tỷ tỷ phải kể bí mật rồi.
Nhược Lan làm ra vẻ suy tư, rồi chậm rãi nói:
– Bí mật của ta là… ta từng mơ thấy một con hồ ly trắng, ban đêm lẻn vào điện, thì thầm bên gối rằng ai có lòng độc ác sẽ phải trả giá.
Ánh mắt nàng ta lướt qua Diễm Khanh, ẩn ý sâu xa. Tiếng cười bật lên, nhưng không ai thực sự vui vẻ.
Diễm Khanh vẫn không đổi sắc, khẽ mỉm cười đáp:
– Hồ ly thông minh, nhưng cũng chỉ là vật chịu người sai khiến. Đôi khi, cái giá phải trả không phải cho kẻ độc ác, mà cho kẻ quá tin vào mộng ảo.
Nhược Lan sầm mặt, Yến Nhi cười nhạt:
– Muội muội thật giỏi biện luận. Chúng ta nên giữ sức khỏe, kẻo lại thành trò cười cho thiên hạ.
Không khí buổi trà tàn dần, mọi câu nói đều sắc lạnh, che giấu mưu tính ngầm. Khi ra về, Diễm Khanh nghe thấp thoáng tiếng Nhược Lan thì thầm với Yến Nhi:
– Nàng ta giả vờ bình thản, nhưng rồi cũng chẳng chịu nổi đâu.
Yến Nhi cười khẽ, giọng lạnh lùng:
– Để xem, hồ ly tinh đó còn chịu đựng được bao lâu.
Trở về điện, Diễm Khanh lặng lẽ ngồi bên cửa sổ, Lục Linh sốt ruột:
– Tiểu chủ, họ khi dễ người quá đáng.
– Người yếu mới bận lòng vì lời người khác. Ta từng trải qua sóng lớn, những trò này chẳng là gì.
Nàng lấy một viên hương hoàn đặt vào lò xông, khói hương lan tỏa, xua đi mùi trà lạ còn vương trên tay áo. Đêm xuống, một cung nữ hớt hải chạy vào báo tin:
– Điện Thừa Ân vừa phát hiện một cung nữ chết, miệng cắn lưỡi, mắt trợn trừng.
Lục Linh biến sắc:
– Lại là trò dọa dẫm?
Diễm Khanh trầm ngâm:
– Không. Đây là lời cảnh cáo, có kẻ muốn đổ tội cho ta, lấy cái chết làm bằng chứng.
– Tiểu chủ liệu có bị liên lụy?
– Càng nguy hiểm càng phải bình tĩnh. Chuẩn bị thuốc giải độc, kiểm tra lại tất cả túi thuốc, không để lộ sơ hở.
Đêm ấy, trong điện Hoàng hậu, Tạ Ngọc Dao ngồi bên án thư, nghe cung nữ báo về cái chết ở điện Thừa Ân, chỉ cười nhạt:
– Một cái chết nhỏ chưa đủ làm ta bận tâm. Cứ để họ tự giết lẫn nhau, đến lúc cần, ta sẽ đổ thêm dầu vào lửa.
Ánh mắt nàng sắc lạnh như lưỡi dao, hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng loang loáng trên nền đá lạnh.
Bên hành lang vắng, Trưởng công chúa Lý Thanh Loan bí mật gặp Diễm Khanh. Giọng Thanh Loan trầm lặng:
– Lời đồn về hồ ly tinh xuất phát từ đâu?
– Từ điện Thừa Ân, nhưng kẻ đứng sau là Quý phi và Chiêu nghi.
– Muốn dập lửa phải biết gió thổi từ đâu.
– Ta chỉ sợ, khi lửa lan rộng, chẳng còn gì cứu vãn.– Đừng để bị dắt mũi. Ta sẽ âm thầm điều tra, nếu có chứng cứ, ta sẽ bảo vệ nàng.
– Đa tạ công chúa.
Hai người trao đổi ánh mắt, rồi tách ra, mỗi người chìm vào bóng tối của riêng mình.
Sáng hôm sau, trò đùa ác ý lại xuất hiện. Trên tấm áo khoác của Diễm Khanh, ai đó đã thêu khéo một con hồ ly nhỏ màu đỏ lẩn dưới lớp lụa trắng. Khi nàng khoác áo, mọi ánh mắt đều đổ dồn, tiếng cười rì rầm lại nổi lên.
Một phi tần trẻ nấp sau cột, khúc khích:
– Có ai ngửi thấy mùi hồ ly không nhỉ?
Người khác hùa theo:
– Hay chúng ta nên tránh xa, kẻo bị mê hoặc.
Diễm Khanh dừng lại, tháo áo khoác, trao cho Lục Linh:
– Mang giặt đi. Đồ bẩn không nên giữ lại.
Giọng nàng vang lên lạnh lùng, khiến đám người kia im bặt. Một số ánh mắt thoáng ngượng ngùng, số khác lộ vẻ hả hê.
Trong khi đó, Hoàng đế Lý Trường Phong nghe tin về những trò quấy nhiễu, lặng lẽ gọi Trình Văn Lương đến hỏi:
– Trong cung gần đây có gì lạ?
– Nhiều lời đồn nhắm vào Trịnh di nương, có người cố ý châm ngòi.
Hoàng đế trầm ngâm, mắt khó dò:
– Ngươi phải để mắt kỹ, đừng để hậu cung thành trò cười cho thiên hạ.
– Thần tuân chỉ.
Hoàng đế khoát tay, ánh nhìn hướng về phía xa, nơi hậu cung ngày càng dậy sóng.
Đêm xuống, Diễm Khanh nằm trằn trọc. Ngoài hành lang, gió lùa qua mái ngói mang theo tiếng xào xạc lạnh lẽo. Lục Linh ngồi canh bên cửa, mắt không rời bóng tối.
Bỗng tiếng động khe khẽ ngoài hành lang. Lục Linh căng thẳng, ghé sát Diễm Khanh:
– Tiểu chủ, có người lạ.
Diễm Khanh rút trâm bạc, ra hiệu tắt đèn. Bóng đen trườn qua cửa sổ, Diễm Khanh nín thở. Đúng lúc ấy, tiếng sáo vang lên ngoài sân – ám hiệu của Trình Văn Lương. Bóng đen hoảng hốt rút lui, Diễm Khanh mở cửa sổ, thoáng thấy bóng áo đen lao về phía nhà bếp.
– Lại là người của bọn họ – nàng thì thầm.
Sáng sớm hôm sau, lời đồn mới lại nổi lên: có người nhìn thấy bóng trắng lảng vảng sau vườn hoa, rồi biến mất vào điện của Diễm Khanh. Những ánh mắt dè chừng, hoài nghi, ghê sợ càng bủa vây lấy nàng.
Các phi tần tụ tập ở hậu hoa viên, bàn tán rôm rả. Nhược Lan cười nói:
– Nghe nói ai nhìn thấy bóng trắng đều gặp xui xẻo.
Yến Nhi giả vờ sợ hãi:
– Ta chỉ mong không bị nó nhập vào mộng.
Dương Tuyết Mai mỉm cười, ánh mắt lạnh băng:
– Chuyện này không đơn giản, có kẻ lợi dụng lời đồn để mưu hại người khác.
Triệu Diễm Ngọc im lặng, ánh mắt sâu thẳm, như cân nhắc điều gì.
Giữa lúc ấy, Thái hậu Trịnh Từ Dung cho triệu tập toàn bộ phi tần đến điện Thái Hòa. Không khí trong điện nặng nề, mọi người giữ ý, chờ đợi ý chỉ.
Thái hậu ngồi uy nghi trên ghế cao, mắt quét qua từng người.
– Gần đây trong cung có nhiều lời đồn nhảm, lại có người chết oan. Các ngươi đều là người được chọn kỹ lưỡng, không thể để hậu cung thành nơi quỷ quái.
Tạ Ngọc Dao đứng lên, giọng điềm đạm:
– Thái hậu dạy phải. Thần thiếp đã tăng cường cảnh vệ, sẽ không để kẻ xấu lộng hành.
Yến Nhi lên tiếng:
– Thần thiếp cũng đã căn dặn cung nhân, mong hậu cung yên ổn.
Thái hậu gật đầu, ánh mắt chuyển sang Diễm Khanh:
– Trịnh di nương, ngươi có gì muốn nói về những lời đồn đại gần đây?
Diễm Khanh bình thản đáp:
– Thái hậu minh xét. Thần thiếp chỉ là người nhỏ bé, không dám làm điều tổn hại hậu cung. Lời đồn như gió, chỉ mong Thái hậu tra xét rõ ngọn nguồn, để người vô tội không bị hàm oan.
Thái hậu nhìn sâu vào mắt nàng, môi mím lại, không biểu lộ cảm xúc.
– Nếu có chứng cứ ai gieo rắc lời đồn, bản cung sẽ xử trí nghiêm minh. Các ngươi lui đi, tự giữ mình.
Mọi người răm rắp tuân lệnh, bước ra ngoài, lòng nặng trĩu. Dưới ánh nắng vàng nhợt, những bóng người lặng lẽ khuất dần sau hành lang dài.
Tối đó, trong điện nhỏ, Lục Linh vừa thu dọn vừa thì thào:
– Tiểu chủ, hay người xin chuyển đến điện khác? Ở đây, ai cũng nhìn người như nhìn quỷ.
– Trốn chỉ càng khiến họ tin lời đồn là thật. Ta không làm gì khuất tất, sao phải sợ bóng tối?
Lục Linh ngồi xuống cạnh chủ nhân, giọng nhỏ dần:
– Nhưng nếu họ tiếp tục…
– Thì ta càng phải vững lòng. Ta đã vượt qua sóng lớn, những trò này chỉ là thử thách nhỏ.
Ngoài kia, gió lạnh lại thổi qua, tiếng xào xạc của tán cây như những lời thì thầm ma quái không dứt.
Đêm ấy, khi mọi người đã an giấc, một bóng đen lặng lẽ trườn qua mái ngói, dừng lại trên nóc điện Dưỡng Tâm. Từ xa, ánh mắt Trình Văn Lương dõi theo, tay đặt sẵn lên chuôi kiếm.
Trong phòng, Diễm Khanh vẫn chưa ngủ. Nàng ngồi bên bàn, tay cầm mảnh giấy nhỏ, ghi chép những đầu mối vừa thu thập. Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên ba lần – ám hiệu của người quen. Nàng ra mở cửa, thấy bóng dáng Lý Cảnh Vũ, thái y thân tín.
– Di nương, ta có tin mới.
Diễm Khanh gật đầu, ra hiệu cho Lục Linh cảnh giới.
– Vụ cung nữ chết ở điện Thừa Ân, trong miệng còn vết thuốc độc, loại này chỉ có ở phòng thuốc của Quý phi.
Ánh mắt Diễm Khanh tối lại:
– Có người muốn đổ tội cho ta, nhưng lại cố ý để lại dấu vết của Quý phi. Ai đó muốn hai bên tự hại lẫn nhau.
– Ta có thể lấy mẫu độc dược ấy, nhưng phải cẩn trọng.
– Làm ngay trong đêm nay.
Cảnh Vũ gật đầu, lặng lẽ rời đi.
Bên ngoài, Tần Hàn ẩn mình trong bóng tối, nghe lén được một phần câu chuyện, lặng lẽ rút lui, lòng thầm tính toán: “Phải báo với Quý phi, không thể để Trịnh di nương tìm ra bằng chứng.”
Đêm trôi qua trong căng thẳng. Sáng sớm, tin động trời lan khắp hậu cung: Thái hậu cho niêm phong phòng thuốc của Quý phi để tra xét, đồng thời bắt giữ một cung nữ thân cận của Yến Nhi. Không khí trong cung bị kéo căng đến cực hạn.
Yến Nhi nổi giận, đập vỡ bình hoa:
– Đồ vô dụng! Để ta rơi vào thế này, các ngươi còn là người nữa không?
Tần Hàn cúi đầu:
– Chủ nhân, nhất định có kẻ giở trò, muốn ly gián chúng ta với Thái hậu.
Yến Nhi nghiến răng:
– Được, ta sẽ cho bọn chúng biết tay.
Tối đó, Diễm Khanh ngồi trầm tư, Lục Linh thì thào:
– Tiểu chủ, mọi chuyện càng lúc càng rối.
– Càng rối, càng dễ lộ kẻ chủ mưu. Cứ để họ tự bộc lộ.
– Nhưng nếu họ dồn ép người vào đường cùng…
– Ta sẽ không lùi bước.
Bóng tối ngoài cửa đặc quánh, một bóng người xuất hiện. Lục Linh bước ra, nhận mảnh giấy nhỏ, vội đưa cho Diễm Khanh. Trên giấy chỉ bốn chữ: “Đêm nay, cẩn trọng.”
Diễm Khanh siết chặt mảnh giấy, lòng dâng lên dự cảm chẳng lành. Không gian yên ắng đến rợn người, bóng tối như nuốt trọn mọi âm thanh. Trong lòng nàng, một câu hỏi xoáy sâu: Ai sẽ ra tay đêm nay? Và ai thực sự là hồ ly đội lốt người giữa chốn ngọc vàng này?
Gió nổi lên ngoài hành lang. Tiếng bước chân khe khẽ vọng lại, mỗi nhịp như thúc giục trái tim Diễm Khanh đập dồn. Ánh đèn trong phòng lay lắt, bóng đen trên tường chập chờn, như những hồn ma lảng vảng, chờ đợi biến cố mới sắp ập đến.