Ngọc Nát Vàng Phai

Chương 19: Đêm Ngọc Ấn

Gió bấc lùa qua song cửa, mang theo hơi lạnh buốt đến tận xương. Trong gian phòng nhỏ, Diễm Khanh lặng lẽ ngồi, mắt dõi ra màn đêm đặc quánh. Lục Linh khép nép bước vào, đặt xuống bàn một gói vải, thì thầm:

– Dược hoàn, bột mù, ám hiệu, bản đồ kho phía bắc đều đủ cả.

Diễm Khanh mở gói, ánh mắt lướt nhanh qua từng vật dụng. Tấm bản đồ nhỏ được vẽ tỉ mỉ, các lối đi, cửa phụ, cả lối thoát hiểm đều đánh dấu bằng chỉ đỏ. Nàng trầm giọng dặn:

– Nếu ta không quay lại, hãy thoát qua hầm phía tây, tuyệt đối không được chờ ta.

Lục Linh cúi đầu, giọng nghẹn lại:

– Tiểu thư nhất định phải trở về…

Không đáp, Diễm Khanh khoác áo choàng màu tối, giấu kín các vật dụng vào tay áo, quấn khăn mỏng lên mặt, rồi lặng lẽ rời khỏi phòng. Mọi âm thanh ngoài kia như lắng lại trước bước chân nàng, chỉ còn nhịp tim dồn dập vang trong lồng ngực.

***

Cung cấm về đêm vắng lặng, ánh đèn lồng leo lét hắt bóng những bức tường đá lạnh lẽo. Diễm Khanh men theo hành lang khuất gió, nép mình dưới bóng cây, thận trọng tiến về phía kho phía bắc. Mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ.

Chợt, một bóng người thoáng hiện nơi góc hành lang – Triệu Diễm Ngọc. Ánh mắt nàng ta sắc lạnh, khẽ ra hiệu:

– Phía trước có bẫy, lối phụ bên trái. Ta sẽ đánh lạc hướng, ngươi tranh thủ vào.

Diễm Khanh gật đầu, tim đập nhanh. Triệu Diễm Ngọc tiến về phía lính canh, vờ lạc đường, đám lính lập tức bị phân tán. Nắm lấy thời cơ, Diễm Khanh len lỏi qua lối phụ, lách mình vào cánh cửa nhỏ dẫn xuống nhà kho.

Trong bóng tối đặc quánh, nàng lần theo vách tường, các ngón tay s* s**ng từng mấu gỗ. Đến một khối vuông nhô ra, nàng bấm nhẹ, cánh cửa đá nặng nề chuyển động, hé ra một khe sáng mờ. Không chần chừ, Diễm Khanh lách mình vào trong.

***

Mật thất chỉ rộng vừa đủ một gian phòng, ánh đèn dầu leo lét trên bệ đá. Ở giữa phòng là rương gỗ lim lớn khảm ngọc, đặt trên bệ đá chạm rồng. Tôn Tĩnh đứng cạnh rương, hai tay ôm hộp ngọc, mặt căng thẳng như dây đàn.

Phía đối diện, Hoàng hậu Tạ Ngọc Dao ngồi lặng lẽ, áo trắng muốt, vẻ mặt điềm nhiên mà ánh mắt lạnh buốt. Thái hậu Trịnh Từ Dung đứng sau, dáng uy nghi, tóc bạc buông lơi, môi khẽ nhếch. Gần đó, Vương Yến Nhi khoanh tay, ánh nhìn sắc lẹm. Dương Tuyết Mai, Đỗ Nhược Lan, Triệu Diễm Ngọc cũng đã có mặt. Không khí đặc quánh mùi hiểm họa.

Tôn Tĩnh cúi rạp xuống:

– Bẩm Thái hậu, hộp ngọc đã sẵn sàng.

Thái hậu liếc nhìn Hoàng hậu. Tạ Ngọc Dao mỉm cười, giọng ngọt mà lạnh:

– Đêm nay, ai giành được Ngọc Ấn sẽ nắm quyền sinh sát hậu cung. Nhưng kẻ phản bội, chỉ có đường chết.

Vương Yến Nhi nhếch môi:

– Chỉ cần quyền lực là đủ sao? Phải đủ trí, đủ dũng mới giữ được ấn.

Dương Tuyết Mai lạnh lùng chen vào:

– Đấu khẩu vô ích. Kẻ mạnh cuối cùng mới là người giữ ấn.

Không khí căng như dây đàn. Diễm Khanh lặng lẽ quan sát, ánh mắt rà qua từng động tác, từng ánh nhìn của mọi người.

Thái hậu rút ra một chìa khóa vàng, giơ lên:

– Rương này chỉ có một chìa. Muốn lấy ấn, phải vượt qua ba cửa: trí, tâm, dũng. Ai dám, bước lên.

Hoàng hậu khẽ cử động, cười nhạt:

– Ta mở màn.

Tôn Tĩnh mở hộp ngọc, lấy ra một miếng ngọc nhỏ khắc ký hiệu lạ. Hoàng hậu nhìn kỹ, cau mày:

– Ám hiệu Hội Mai Ảnh. Trong các ngươi có kẻ là gián điệp?

Vương Yến Nhi bật cười:

– Không có gián điệp, hậu cung này đã yên ổn từ lâu. Hoàng hậu cứ chỉ đích danh.

Thái hậu lạnh lùng:

– Đêm nay không truy chuyện cũ. Ai giải được mật mã trên ngọc này, mới được mở rương.

Tất cả dồn mắt vào miếng ngọc, ký hiệu là những hình tròn và nét chéo rối rắm. Đỗ Nhược Lan vội lên tiếng:

– Thần thiếp từng học ám hiệu, xin thử.

Nàng soi ngọc dưới đèn, sắc mặt bỗng tái đi:

– Đây là ám hiệu Tử môn. Mở sai, cơ quan phát động, kẻ mở sẽ mất mạng.

Hoàng hậu nhếch môi:

– Ngay từ đầu đã là ván bài mạng sống. Ai dám lên thử?

Triệu Diễm Ngọc liếc Diễm Khanh:

– Ngươi có dám không?

Diễm Khanh bình thản:

– Nếu mạng sống chỉ đáng giá bằng một chiếc ấn, hà cớ gì tranh giành?

Tạ Ngọc Dao cười nhẹ:

– Trịnh di nương, nói thật cao thượng. Nhưng trong cung này, ai chưa từng dẫm lên máu người mà sống?

Thái hậu nhìn Diễm Khanh:

– Nghe nói ngươi tinh thông y thuật, từng giải độc cho Hoàng thượng. Ngươi dám thử vận may không?

Mọi ánh mắt dồn về Diễm Khanh. Nàng tiến lên, cầm miếng ngọc, xoay dưới ánh đèn. Ký hiệu Tử môn chỉ là bẫy tâm lý, trên viền ngọc còn vết lõm nhỏ. Nàng ấn nhẹ, mặt ngọc xoay chuyển, lộ ra ký hiệu Sinh môn.

Cả phòng ồ lên. Thái hậu nhướng mày:

– Ngươi học ám hiệu ở đâu?

– Thần thiếp theo cha học y, thường tiếp xúc ám ký dược liệu. Ám hiệu này vốn dùng để đánh dấu thuốc quý.

Hoàng hậu lạnh lùng:

– Giỏi lắm. Nhưng mới chỉ là cửa thứ nhất.

Tôn Tĩnh nhận lại miếng ngọc, lắp vào rương. Cơ quan chuyển động, nắp rương bật mở, bên trong là hộp ngọc trắng đặt trên lớp lụa đỏ.

Thái hậu cầm hộp ngọc, lạnh tanh:

– Ai muốn lấy ấn phải vượt qua cửa thứ hai: tâm. Mỗi người một câu hỏi, ai trả lời đúng mới tiến tiếp.

Hoàng hậu ngồi thẳng:

– Xin Thái hậu ra câu hỏi.

Thái hậu chậm rãi:

– Nếu một kẻ bị vu oan, ngươi có dám hy sinh quyền lực để cứu hắn?

Hoàng hậu cười nhạt, mắt lóe lên:

– Quyền lực còn, ta có thể cứu người. Nếu phải đánh đổi, ta giữ quyền lực. Kẻ yếu phải học cách sinh tồn.

Vương Yến Nhi duyên dáng chen vào:

– Quyền lực là gốc rễ mọi thứ trong cung.

Thái hậu nhìn sang Diễm Khanh:

– Ngươi, nếu phải chọn giữa thù riêng và đại nghĩa, chọn bên nào?

Diễm Khanh trầm ngâm:

– Nếu không có công lý, đại nghĩa chỉ là lời suông. Nếu sống vì thù hận, đời chẳng yên lòng. Ta chọn tìm ra sự thật, báo thù mà không đánh mất lương tâm.

Thái hậu nhìn nàng chằm chằm, các phi tần còn lại cũng lần lượt trả lời, che giấu dã tâm dưới lớp vỏ từ tốn.

Cuối cùng, Thái hậu gật đầu:

– Ba người xuất sắc nhất là Hoàng hậu, Vương Yến Nhi, Trịnh di nương. Cửa cuối – dũng. Ai dám đối mặt hiểm nguy, bước lên.

Tôn Tĩnh mở hộp ngọc, bên trong cuộn tròn một con rắn lục nhỏ, vảy xanh biếc. Ai nấy biến sắc, lùi lại. Thái hậu lạnh lùng:

– Độc xà này chỉ cắn một lần, nọc mạnh như lửa. Ai dám lấy Ngọc Ấn dưới đầu nó?Hoàng hậu cười nhạt:

– Cuối cùng vẫn là đấu mạng.

Vương Yến Nhi định vươn tay, nhưng rắn ngóc đầu, phun khói, nàng vội rụt lại, mặt tái nhợt.

Không khí im phăng phắc. Diễm Khanh lấy trong tay áo một gói nhỏ, rắc bột mịn lên mu bàn tay, rồi chậm rãi đưa tay vào hộp ngọc.

Con rắn ngửi thấy bột, lừ đừ cuộn lại. Diễm Khanh nhấc Ngọc Ấn lên, không chút run rẩy. Hoàng hậu và Thái hậu đều sững sờ.

Thái hậu cười nhạt:

– Gan lớn thật.

Diễm Khanh nhỏ giọng:

– Chỉ là chút dược lý, khiến độc xà mê man một lúc.

Tạ Ngọc Dao tiến sát, ánh mắt sắc lẹm:

– Ngươi có ấn, liệu giữ nổi bao lâu?

Thái hậu khoát tay, Tôn Tĩnh khóa cửa:

– Đêm nay chỉ một người ra khỏi đây với ấn. Ai không phục, tự đoạt lấy.

Lập tức, mọi người rút vũ khí giấu trong tay áo, không khí ngột ngạt như sắp vỡ tung.

***

Dương Tuyết Mai lao tới, ám khí xé gió. Diễm Khanh né tránh, tung bột khói mù, gian phòng mờ đặc, bóng người chập chờn.

Hoàng hậu lao đến, trâm vàng nhắm vào Diễm Khanh. Nàng nghiêng đầu, trâm sượt qua má, máu rỉ xuống. Vương Yến Nhi từ phía sau, vung khăn độc siết cổ. Diễm Khanh hất khuỷu tay, Vương Yến Nhi ngã nhào, bị Triệu Diễm Ngọc chặn lại.

Đỗ Nhược Lan gào lên:

– Đưa Ngọc Ấn đây! Ai giữ đều phải chết!

Nàng lao tới, vấp chân bàn, đập mặt xuống nền. Dương Tuyết Mai không chần chừ, phóng ám khí, Nhược Lan rú lên, gục xuống, máu trào khóe miệng.

Trong làn khói, tiếng binh khí va chạm, tiếng hét vang vọng. Thái hậu ngồi bất động, ánh mắt lạnh lùng dõi theo.

Tôn Tĩnh lẻn ra sau, định mở lối thoát bí mật, nhưng Triệu Diễm Ngọc phát hiện, tung lọ độc, Tôn Tĩnh ngã vật xuống, toàn thân co giật.

Hoàng hậu và Diễm Khanh đối mặt. Tạ Ngọc Dao cười lạnh:

– Ngươi tưởng chỉ dược lý là thắng được ta sao? Bao năm qua, ta đã chuẩn bị hết.

Nàng rút miếng ngọc nhỏ, ấn lên mặt bàn, một cánh cửa đá hé mở, thị vệ áo đen lăm lăm đao kiếm tràn vào.

– Bắt Trịnh di nương! Ai chống, giết không tha!

Thị vệ xông tới, chém loạn. Triệu Diễm Ngọc, Dương Tuyết Mai, Trình Văn Lương lao vào hỗn chiến. Lục Linh xuất hiện, kéo Diễm Khanh:

– Chủ nhân, mau theo lối ngầm này!

Diễm Khanh ôm chặt Ngọc Ấn, chạy theo Lục Linh vào hành lang nhỏ. Sau lưng, tiếng thét, tiếng kiếm va chạm dội lại rùng rợn.

***

Hành lang hẹp tối om, chỉ nghe tiếng thở gấp. Lục Linh dẫn Diễm Khanh men theo đường hầm, đến ngách nhỏ có cửa sắt. Nàng dùng ám hiệu, cửa bật mở, hai người lao ra vườn sau.

Chưa kịp định thần, phía trước đã có người chặn lại – Thái hậu Trịnh Từ Dung, áo xám, đứng sừng sững dưới trăng, ánh mắt lạnh như băng.

– Giao Ngọc Ấn. Kẻ trái ý, chết.

Diễm Khanh siết chặt ấn, ánh mắt kiên định:

– Nếu ấn này quyết định sinh tử hậu cung, ta dùng nó đòi lại công lý cho cha.

Thái hậu bật cười:

– Công lý? Ở đây chỉ có kẻ mạnh viết luật. Cha ngươi chỉ là một quân cờ.

– Đủ rồi! – Hoàng hậu xuất hiện, tóc rối, áo dính máu – Trịnh di nương, ngươi muốn chết thay cha hay sống để trả thù?

Vương Yến Nhi, Dương Tuyết Mai lần lượt xuất hiện, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt rực lửa.

Thái hậu khoát tay:

– Ai cầm ấn, có quyền quyết định. Nhưng trong ấn còn bí kíp Hương Phai. Ai lấy được bí kíp, mới thực sự là mẫu nghi thiên hạ.

Không khí dồn nén cực độ. Diễm Khanh mở nắp ấn, bên trong là mảnh ngọc nhỏ khắc kín ký hiệu lạ. Nàng nhận ra ám ký y thuật cha từng dạy.

Thái hậu lao tới, trâm bạc nhắm cổ nàng. Diễm Khanh nghiêng mình, dùng Ngọc Ấn đỡ, mũi trâm gãy đôi, cắm phập xuống đất.

Hoàng hậu cũng xông tới, bị Triệu Diễm Ngọc cản lại. Hai người giằng co, tóc rối, máu nhỏ trên cỏ.

Tiếng kèn hiệu vang lên, báo động khắp cung. Trình Văn Lương dẫn thị vệ trung thành lao đến, bảo vệ Diễm Khanh.

Thái hậu lạnh lùng:

– Ngươi tưởng mấy người này cứu được ngươi? Cấm quân đều do ta nắm.

Diễm Khanh nhìn thẳng bà:

– Nếu ta chết, bí kíp Hương Phai cũng mất. Nếu ta sống, mọi tội ác sẽ bị phơi bày.

Lục Linh run rẩy bám lấy Diễm Khanh. Triệu Diễm Ngọc chắn trước mặt nàng, kiếm tuốt trần.

Từ xa vọng lại tiếng bước chân, Hoàng đế Lý Trường Phong xuất hiện, sắc mặt lạnh như thép:

– Chuyện gì ở đây?

Tất cả quỳ xuống. Hoàng đế nhìn Ngọc Ấn trong tay Diễm Khanh, rồi chuyển sang từng người.

– Trẫm muốn nghe sự thật. Ai gây loạn, ai mưu hại, sẽ chịu tội nặng nhất.

Thái hậu ngẩng đầu:

– Hậu cung này mục ruỗng. Không có bàn tay sắt, Đại Dục sẽ bị sóng ngầm cuốn trôi.

Hoàng hậu nhẹ giọng:

– Thần thiếp chỉ muốn giữ yên ổn.

Vương Yến Nhi nghẹn ngào:

– Không có Ngọc Ấn, chẳng ai nghe ai.

Diễm Khanh dâng Ngọc Ấn:

– Thần thiếp chỉ mong tìm lại công bằng cho người khuất, không tranh quyền.

Hoàng đế im lặng, đón lấy ấn, ngắm thật lâu. Mọi người nín thở.

Bất ngờ, ngoài vườn vang tiếng hô:

– Có thích khách!

Thị vệ xô vào, hỗn loạn bùng lên. Bóng áo đen xông tới, đao kiếm loang loáng nhắm Hoàng đế và Diễm Khanh.

Trình Văn Lương hét lớn:

– Bảo vệ chủ nhân!

Cảnh tượng trở nên hỗn loạn tột độ. Khói lửa, tiếng thét, máu vương trên cỏ, ánh trăng nhợt nhạt chiếu lên những thân người gục xuống.

Trong hỗn độn, Diễm Khanh bị một kẻ áo đen kéo đi, Ngọc Ấn rơi xuống nền đá lạnh. Tay nàng cố với, nhưng sức lực cạn dần.

Trước khi bóng tối nuốt trọn, nàng nghe loáng thoáng tiếng Hoàng hậu gào thét, Thái hậu cười lạnh, Hoàng đế gầm giận dữ.

Tất cả tan vào cơn ác mộng, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo của đá ngọc trên lòng bàn tay – vận mệnh Đại Dục, số phận từng người, đều bị cuốn vào vòng xoáy máu lửa không lối thoát.

***

Đêm Ngọc Ấn khép lại trong tiếng gào thét, máu và nước mắt. Ngoài kia, trời sắp sáng, nhưng bóng tối trong cung vẫn dày đặc, như chưa từng có ánh bình minh.

Nơi nào đó, một bàn tay bí ẩn nhặt lấy Ngọc Ấn vấy máu, giấu vào tay áo, rồi tan biến vào màn sương đặc quánh của Đại Dục.