Ngọc Hoàng Đao

Chương 13: Cuộc chiến trong đêm

Đêm đã buông xuống, không gian tĩnh mịch chỉ còn lại tiếng gió rì rào. Lạc Tâm, Thạch Hạo và Bạch Huyền ngồi quây quần bên ánh lửa, ánh sáng mờ ảo chiếu lên gương mặt họ, phản chiếu sự quyết tâm và lo lắng. Họ đã chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới, nhưng trong lòng mỗi người đều có những nỗi sợ hãi riêng.

“Độc Cô Bạch không chỉ là một kẻ tàn nhẫn,” Lạc Tâm nói, giọng điệu đầy nghiêm trọng. “Hắn còn có những tay sai trung thành, và chúng ta không thể coi thường chúng.”

“Chúng ta cần có một kế hoạch cụ thể,” Thạch Hạo thêm vào, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ đảm nhiệm việc bảo vệ phía trước. Bạch Huyền, ngươi hãy sử dụng khả năng của mình để theo dõi và hỗ trợ từ xa.”

Bạch Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô có chút lo lắng. “Tôi sẽ cố gắng hết sức. Nhưng nếu có điều gì bất ngờ xảy ra, tôi không chắc mình có thể kịp thời ứng phó.”

“Không sao,” Lạc Tâm động viên. “Chúng ta là một đội, cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Hãy tin tưởng vào khả năng của bản thân và những người bên cạnh.”

Đột nhiên, tiếng động lạ vang lên từ phía xa. Một cảm giác bất an lan tỏa trong không khí. Cả ba người lập tức dừng lại, nhìn nhau với ánh mắt cảnh giác. “Có vẻ như chúng ta không còn thời gian,” Thạch Hạo thì thầm.

Một bóng đen vụt qua giữa những cây cối, nhanh như chớp. Lạc Tâm rút Ngọc Hoàng Đao ra, ánh sáng từ thanh kiếm phát ra như một ngọn đuốc trong đêm tối. “Chuẩn bị!” cô quát.

Chưa kịp phản ứng, một nhóm tay sai của Độc Cô Bạch đã lao tới. Họ tấn công như những cơn sóng dữ, không cho Lạc Tâm và đồng đội một giây phút nghỉ ngơi. Thạch Hạo lập tức xông lên, dùng sức mạnh của mình để chặn lại đợt tấn công đầu tiên. Những cú đấm và đá từ anh tạo ra tiếng vang, nhưng đối thủ cũng không phải dạng vừa.

“Bạch Huyền, nhanh lên!” Lạc Tâm hô lớn. Cô lướt qua những kẻ địch, mỗi nhát chém của Ngọc Hoàng Đao đều mang theo sức mạnh của sự căm phẫn và quyết tâm. Cô như một cơn bão, không ngừng tấn công và tìm kiếm cơ hội.

Bạch Huyền tập trung, cô cảm nhận không gian xung quanh mình. Những kẻ thù đang tiến đến, nhưng cô không hề hoảng sợ. Đột ngột, cô biến mất vào không gian, chỉ để xuất hiện ở một vị trí cao hơn, từ đó quan sát trận chiến. Những kẻ địch không hề hay biết, và đó là lúc cô ra tay.

“Nhìn kìa!” Thạch Hạo chỉ về phía một tên cầm đầu đang chỉ huy nhóm tay sai. “Hắn là kẻ mà chúng ta cần phải hạ gục!”

“Để ta!” Bạch Huyền nói, và trong chớp mắt, cô lại biến mất, rồi xuất hiện ngay bên cạnh tên cầm đầu. Một cú đá mạnh mẽ từ cô khiến hắn ngã xuống đất, không kịp phản ứng.

“Xuất sắc!” Lạc Tâm thốt lên, nhưng chưa kịp ăn mừng, một tên khác đã nhảy vào tấn công cô từ phía sau. Cô xoay người, Ngọc Hoàng Đao phát ra ánh sáng chói lòa, chém ngang qua không gian, hạ gục kẻ thù trong một nhát.Nhưng giữa lúc hỗn loạn, một bóng trắng xuất hiện. Độc Cô Bạch. Hắn đứng đó, vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt như một con báo đang theo dõi con mồi. “Các ngươi không thể trốn chạy mãi,” hắn nói, giọng điệu đầy tự tin. “Ngọc Hoàng Đao sẽ thuộc về ta.”

“Không bao giờ!” Lạc Tâm thét lên, và ngay lập tức lao vào tấn công. Hai người họ giao đấu, từng nhát kiếm va chạm, tiếng thép chạm nhau vang lên giữa đêm tối.

Bạch Huyền đứng quan sát, lòng dâng trào sự lo lắng. Cô cảm nhận được sức mạnh của Độc Cô Bạch, và nhận ra rằng, nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ đi đến bờ vực thảm họa. “Thạch Hạo!” cô gọi, “Đừng để hắn chiếm ưu thế!”

Thạch Hạo đang chiến đấu với một nhóm kẻ thù, và nghe thấy tiếng gọi của Bạch Huyền, anh lập tức quay lại. “Ta sẽ đến ngay!” Anh lao về phía Lạc Tâm, nhưng giữa đường bị chặn lại bởi một tên cầm đầu khác.

“Chết tiệt!” Thạch Hạo quát, dùng hết sức bình sinh để đánh bại kẻ thù. Nhưng trong khoảnh khắc đó, Lạc Tâm đã bị Độc Cô Bạch áp đảo, hắn đã chém một nhát vào tay cô, khiến Ngọc Hoàng Đao rơi xuống đất.

“Không!” Lạc Tâm gầm lên, nhưng đã quá muộn. Hắn nhanh chóng nhặt thanh kiếm lên, ánh sáng chói lòa từ Ngọc Hoàng Đao dường như trở nên tăm tối trong tay hắn.

“Giờ thì ta đã có nó,” Độc Cô Bạch cười lớn, ánh mắt hắn sáng rực lên. “Các ngươi sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra.”

Lạc Tâm, đau đớn không chỉ vì vết thương mà còn vì sự mất mát, đứng dậy, quyết tâm không để mọi thứ kết thúc như vậy. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc!” cô thét lên, ánh mắt đầy thách thức.

“Đúng vậy,” Thạch Hạo thêm vào, vừa hạ gục kẻ thù cuối cùng, vừa lao về phía Lạc Tâm. “Chúng ta sẽ lấy lại Ngọc Hoàng Đao!”

Bạch Huyền từ trên cao nhảy xuống, dùng sức mạnh của mình để tạo ra một làn sóng không gian, làm cho những kẻ thù xung quanh bị choáng váng. “Bây giờ là lúc!” cô kêu lên.

Trong khoảnh khắc, cả ba người họ cùng nhau tấn công Độc Cô Bạch. Sự kết hợp giữa sức mạnh và trí tuệ, giữa lòng dũng cảm và quyết tâm, khiến không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Cuộc chiến trong đêm không chỉ là về Ngọc Hoàng Đao, mà còn là về số phận của họ, và họ sẽ không từ bỏ.

Nhưng Độc Cô Bạch, với sự tàn nhẫn không ai sánh bằng, đã chuẩn bị cho điều này. Hắn không đơn giản chỉ là một kẻ thù bình thường. Một nụ cười nham hiểm hiện lên trên gương mặt hắn, như một điềm báo về những điều tồi tệ sắp diễn ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn