Bạch Huyền đứng giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng, lòng tràn đầy sự nghi ngờ. Cô có thể cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa trong khả năng không gian của mình, nhưng chưa bao giờ dám khai thác nó một cách triệt để. Hôm nay, điều gì đó thôi thúc cô phải khám phá bí mật ấy.
“Bạch Huyền, có gì không ổn sao?” Lạc Tâm hỏi, ánh mắt cô chăm chú nhìn bạn. “Ngươi trông có vẻ suy tư.”
“Ta… ta cảm thấy có điều gì đó trong khả năng của mình mà ta chưa khám phá hết,” Bạch Huyền đáp, giọng nói có phần lưỡng lự. “Có lẽ… ta có thể kiểm soát không gian tốt hơn.”
Thạch Hạo, đang đứng bên cạnh, nhướng mày. “Ngươi đang nói về khả năng ẩn thân? Đó là một kỹ năng tuyệt vời, nhưng nếu không cẩn thận, có thể gây hậu quả nghiêm trọng.”
“Ta biết,” Bạch Huyền thừa nhận. “Nhưng nếu ta có thể học cách điều khiển nó, chúng ta sẽ có thêm lợi thế trong cuộc chiến sắp tới.”
“Vậy thì hãy bắt đầu luyện tập,” Lạc Tâm khẳng định. “Chúng ta không có thời gian để chần chừ.”
Bạch Huyền gật đầu, và họ cùng nhau tìm một không gian yên tĩnh để bắt đầu. Khi họ bước vào một khu rừng nhỏ, nơi ánh sáng mặt trời chỉ chiếu qua những tán lá, Bạch Huyền tập trung vào khả năng của mình. Cô nhắm mắt lại, hít sâu, cảm nhận từng luồng khí xung quanh.
“Bắt đầu từ việc tách biệt bản thân khỏi thế giới bên ngoài,” Lạc Tâm hướng dẫn. “Hãy để tâm trí ngươi lắng xuống.”
Bạch Huyền cảm thấy mình như hòa nhập vào không gian, từng âm thanh, từng cơn gió như đang nói chuyện với cô. Cô tưởng tượng mình trở thành một phần của thiên nhiên, từng bước di chuyển nhẹ nhàng như một cơn gió thoảng.
“Cảm nhận sự khác biệt,” Lạc Tâm nói, “Khi ngươi di chuyển, hãy thử cảm giác như không gian xung quanh đang thay đổi theo ý muốn của mình.”
Bạch Huyền mở mắt ra, ngay lập tức cảm nhận được sự khác biệt. Cô như cảm thấy mình có thể bước vào một không gian khác, nơi không ai có thể nhìn thấy mình. Cảm giác này thật kỳ diệu.
“Ta… ta đã làm được!” Cô thốt lên, niềm vui tràn ngập trong lòng. “Ta có thể tàng hình!”
Thạch Hạo và Lạc Tâm nhìn nhau, ánh mắt đầy tự hào. “Ngươi đã làm rất tốt,” Thạch Hạo khen ngợi. “Nhưng hãy nhớ, sức mạnh này cần được kiểm soát.”
“Đúng vậy,” Lạc Tâm thêm vào. “Hãy luyện tập nhiều hơn nữa, để có thể sử dụng nó trong lúc cần thiết.”
Bạch Huyền gật đầu, quyết tâm trong lòng. Cô sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Cô sẽ nâng cao sức mạnh của mình, để không chỉ bảo vệ bản thân mà còn giúp đỡ những người bạn của mình trong cuộc chiến sắp tới.Những ngày tiếp theo trôi qua, Bạch Huyền dành mọi thời gian để luyện tập. Cô thậm chí còn thử nghiệm khả năng di chuyển trong không gian, từ nơi này đến nơi khác chỉ trong chớp mắt. Mỗi lần thành công, sự tự tin trong cô lại lớn dần.
Tuy nhiên, không chỉ có Bạch Huyền đang luyện tập. Lạc Tâm và Thạch Hạo cũng không ngừng rèn giũa kỹ năng của mình. Họ biết rằng cuộc chiến với Tống Viễn và Độc Cô Bạch đang đến gần, và họ cần chuẩn bị cho mọi tình huống.
Một buổi chiều, khi cả ba người đang luyện tập, Mạc Thiên xuất hiện, gương mặt hắn lộ rõ vẻ căng thẳng. “Ta vừa nghe được tin tức,” hắn nói, giọng điệu nghiêm trọng. “Tống Viễn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn. Hắn sẽ không từ thủ đoạn nào để chiếm đoạt Ngọc Hoàng Đao.”
“Chúng ta cần phải hành động ngay,” Lạc Tâm đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Không thể để hắn chiếm ưu thế.”
“Ta sẽ tìm hiểu thêm thông tin về kế hoạch của hắn,” Mạc Thiên nói. “Nhưng chúng ta cũng cần có sự chuẩn bị tốt hơn.”
“Đúng vậy,” Bạch Huyền đồng ý. “Tôi sẽ tiếp tục luyện tập khả năng của mình, có thể chúng ta sẽ cần đến nó trong lúc khẩn cấp.”
“Chúng ta phải kết hợp mọi kỹ năng lại,” Thạch Hạo nói. “Chỉ khi đó, chúng ta mới có thể đối đầu với hắn.”
Khi cuộc thảo luận kết thúc, họ đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Thời gian không còn nhiều, và họ phải chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Đêm xuống, trong không gian tĩnh lặng, Bạch Huyền tiếp tục luyện tập. Cô tập trung vào khả năng không gian, cảm nhận nó như một phần không thể thiếu trong con người mình. Từng giây phút trôi qua, cô như cảm nhận được sức mạnh tăng lên, và sự tự tin cũng theo đó lớn dần.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của cô. Bạch Huyền mở mắt, cảm nhận một điều gì đó bất thường. Cô quay lại nhìn về phía bóng tối. Có cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình.
“Có ai ở đây không?” Cô hỏi, giọng nói vang lên trong đêm tĩnh mịch.
Không có tiếng trả lời, nhưng một cảm giác lạnh lẽo dâng lên trong lòng cô. Cô biết rằng, kẻ thù không chỉ là Tống Viễn hay Độc Cô Bạch mà còn có những thế lực khác đang âm thầm chực chờ.
“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Bạch Huyền tự nhủ, quyết tâm trong lòng. Cô sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình.
Ngày hôm sau, nhóm của Lạc Tâm cùng nhau thảo luận về kế hoạch ứng phó với cuộc tấn công của Tống Viễn. Họ biết rằng, cuộc chiến này không chỉ là về Ngọc Hoàng Đao mà còn là về số phận của cả vương quốc Từ Vân. Họ sẽ phải vượt qua mọi thử thách, và Bạch Huyền sẽ dùng sức mạnh của mình để giúp nhóm chiến thắng.