Tống Viễn đứng lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt sắc bén của hắn quan sát từng cử động của Lạc Tâm và nhóm bạn. Hắn đã theo dõi họ từ lâu, từng bước đi, từng hành động, như một con báo rình mồi. Tình hình hỗn loạn trong triều đình là cơ hội vàng để hắn lặng lẽ thu tóm quyền lực trong tay mình. Hắn biết rằng, nếu chiếm đoạt được Ngọc Hoàng Đao, hắn sẽ nắm trong tay sức mạnh không ai có thể ngăn cản.
“Độc Cô Bạch đã hành động,” Tống Viễn lẩm bẩm, môi hắn cong lên một nụ cười tự mãn. “Tình thế này sẽ khiến Lạc Tâm và những kẻ đồng hành của nàng trở nên yếu ớt. Họ không biết rằng, bên cạnh kẻ thù công khai, còn có những mưu kế thâm sâu hơn đang rình rập.”
Hắn quay người lại, nhìn vào tấm gương treo trên tường. Hình ảnh của hắn hiện lên với vẻ kiêu ngạo và tự phụ. Hắn không chỉ là một quý tộc, mà còn là một kẻ mưu mô, luôn tìm cách để vươn lên. Trong mắt hắn, sự mạnh mẽ của Lạc Tâm không phải là một trở ngại, mà là một bước đệm để hắn đạt được tham vọng của mình.
“Để xem, những kẻ này có thể làm gì khi gặp phải cạm bẫy của ta.” Hắn khẽ nhếch mép, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, trong lòng đầy hứng khởi.
***
Lạc Tâm ngồi bên đống lửa, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm. Thạch Hạo và Bạch Huyền đang bàn bạc về kế hoạch tiếp theo. Họ đã thoát khỏi cuộc chiến với kẻ lạ mặt, nhưng sự yên bình chỉ là tạm thời. Cô cảm nhận được một cơn sóng gió sắp ập đến.
“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Thạch Hạo nói, ánh mắt đầy lo lắng. “Kẻ thù không chỉ có Độc Cô Bạch mà còn có nhiều kẻ khác đang chờ thời cơ.”
“Ta cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Bạch Huyền thêm vào. “Tống Viễn có thể đang âm thầm thao túng mọi thứ.”
“Chúng ta phải tìm hiểu rõ hơn về hắn,” Lạc Tâm khẳng định, giọng nói của cô mạnh mẽ. “Hắn không thể thoát khỏi tầm mắt của chúng ta.”
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ xa. Ba người lập tức quay lại, chuẩn bị cho mọi tình huống. Từ trong bóng tối, một bóng người xuất hiện. Đó là Mạc Thiên, gương mặt hắn nhợt nhạt nhưng ánh mắt sáng rực.
“Ta vừa nhận được tin tức,” hắn thở hổn hển. “Tống Viễn đang lên kế hoạch cho một cuộc tấn công lớn. Hắn muốn chiếm đoạt Ngọc Hoàng Đao bằng mọi giá.”
“Chúng ta không thể để hắn thành công,” Lạc Tâm nói, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Hãy chuẩn bị mọi thứ, chúng ta sẽ không để hắn dễ dàng đạt được mục đích.”
Mạc Thiên gật đầu, ánh mắt hắn đầy quyết tâm. Họ biết rằng, thời gian không còn nhiều. Tống Viễn đang lên kế hoạch, và họ cần phải hành động ngay trước khi quá muộn.***
Tống Viễn ngồi trong một căn phòng tối tăm, bên cạnh là Thượng Quan Vân. Cô ta có vẻ đẹp lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự sắc sảo. Họ đang bàn bạc về cách thức để gây rối cho Lạc Tâm.
“Ngọc Hoàng Đao là chìa khóa để chiếm đoạt quyền lực,” Tống Viễn nói, giọng điệu đầy tự tin. “Chúng ta cần tạo ra một cú sốc lớn để khiến Lạc Tâm hoảng loạn.”
“Ta có thể sử dụng thuật mê hoặc để khiến cô ta nghi ngờ chính những người xung quanh,” Thượng Quan Vân đề xuất. “Nếu làm cho họ mất lòng tin vào nhau, chúng ta sẽ dễ dàng tấn công.”
“Hãy bắt đầu ngay lập tức,” Tống Viễn ra lệnh. “Ta không thể để Lạc Tâm và nhóm của nàng có thời gian để chuẩn bị.”
Thượng Quan Vân gật đầu, nụ cười trên môi cô ta khiến không khí trở nên căng thẳng. Họ đang chuẩn bị cho một trò chơi nguy hiểm, và kẻ thua cuộc sẽ phải trả giá đắt.
***
Trở lại với nhóm của Lạc Tâm, không khí trở nên nặng nề khi họ chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Mỗi người trong họ đều hiểu rằng, không chỉ có Ngọc Hoàng Đao trong tay mà còn là vận mệnh của cả vương quốc.
“Chúng ta phải tìm cách ngăn chặn Tống Viễn trước khi hắn kịp hành động,” Bạch Huyền nói, ánh mắt cô hiện lên sự quyết tâm. “Nếu không, hắn sẽ gây ra những hậu quả khôn lường.”
“Đúng vậy,” Lạc Tâm đồng tình. “Hãy bắt đầu điều tra về hắn, tìm ra điểm yếu của kẻ mưu mô này.”
Khi họ đang bàn bạc, một cơn gió lạnh lùa qua, khiến mọi người phải rùng mình. Lạc Tâm nhìn ra phía xa, lòng cô tràn đầy lo lắng. Họ sắp phải đối mặt với một kẻ thù không chỉ mạnh mẽ mà còn rất tinh ranh.
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình,” cô tuyên bố, ánh sáng từ Ngọc Hoàng Đao tỏa ra như một lời hứa.
Trong không khí căng thẳng, cuộc chiến giữa họ và Tống Viễn đã bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được kết cục.