Ngọc Hoàng Đao

Chương 10: Thử thách đầu tiên

Trong bóng tối của rừng sâu, ba người đứng đối diện với nhau, không khí nặng nề như trước một cơn bão. Lạc Tâm, Thạch Hạo và Bạch Huyền, mỗi người đều cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên. Đối diện họ, kẻ lạ mặt với ánh mắt đầy thách thức, mang theo một sức mạnh ẩn chứa, mà không ai trong số họ có thể lường trước được.

“Ngọc Hoàng Đao,” hắn lặp lại, như thể hương vị của từ này khiến hắn mê mẩn. “Đó là thứ mà các ngươi đang tìm kiếm, đúng không?”

“Ngươi biết gì về nó?” Lạc Tâm hỏi, giọng điệu lạnh lùng nhưng bên trong lại ẩn chứa sự lo lắng. Họ không thể để lộ kế hoạch.

“Biết rất nhiều,” hắn đáp, bước tới một bước, ánh mắt sáng lên như lửa. “Nhưng để có được nó, các ngươi sẽ phải trả giá.”

Thạch Hạo không chờ đợi thêm. Anh lao vào, quyết tâm bảo vệ hai người bạn của mình. Một cú đá mạnh mẽ hướng thẳng về phía kẻ lạ mặt. Hắn chỉ nhếch môi, dễ dàng né tránh và phản công bằng một cú đấm mạnh mẽ. Thạch Hạo lùi lại, nhưng anh không hề chùn bước.

“Cẩn thận!” Bạch Huyền hô lên, cô đã sẵn sàng với kỹ năng ẩn thân của mình. Một khoảnh khắc, cô biến mất khỏi tầm mắt, chỉ để lại âm thanh lướt nhẹ của gió.

“Ngươi nghĩ có thể đánh bại ta chỉ bằng sức mạnh?” Kẻ lạ mặt cười khẩy, nhưng trong mắt hắn, Lạc Tâm đã thấy sự kiêu ngạo bắt đầu lung lay.

“Đúng vậy, sức mạnh không phải là tất cả,” Lạc Tâm nói, tay siết chặt vào chuôi Ngọc Hoàng Đao. “Chúng ta sẽ chiến thắng bằng trí tuệ và sự phối hợp.”

Bạch Huyền xuất hiện từ phía bên trái, nhanh như cắt. Cô tạo ra những hình ảnh phản chiếu của mình, khiến kẻ thù hoang mang. “Chỉ cần một chút thời gian,” cô thì thầm. “Chúng ta sẽ tìm ra điểm yếu của hắn.”

Kẻ lạ mặt nhận ra sự thay đổi, nhưng không thể xác định được đâu mới là Bạch Huyền thật. Hắn bối rối, và đó chính là cơ hội để Lạc Tâm ra tay. Cô lao tới, một đòn chém mạnh mẽ từ Ngọc Hoàng Đao hướng thẳng về phía kẻ thù. Hắn vội vàng lùi lại, nhưng không kịp tránh hoàn toàn. Lưỡi kiếm cắt ngang bả vai hắn, để lại một vết thương sâu.

“Ngươi sẽ không dễ dàng thoát khỏi đây,” Lạc Tâm nói, cảm giác chiến thắng dâng trào trong lòng. Nhưng ngay khi cô nghĩ đến điều đó, kẻ lạ mặt lại cười.

“Ngươi không hiểu điều gì đang diễn ra,” hắn nói, giọng điệu đầy tự mãn. “Ta không phải là kẻ mà các ngươi có thể đánh bại dễ dàng.”

Bạch Huyền lén lút lại gần, chuẩn bị cho đòn tấn công tiếp theo. “Chúng ta cần phải nhanh chóng,” cô nói với Lạc Tâm. “Hắn không chỉ là một kẻ bình thường.”

Thạch Hạo, sau khi hồi phục, lập tức nhảy vào trận đấu một lần nữa. Anh sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra một loạt cú đấm và đá, khiến kẻ lạ mặt phải lùi lại liên tục. Nhưng hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh, tỏ ra không hề nao núng.“Ngươi có biết ai đã gửi ta đến đây không?” hắn hỏi, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo. “Độc Cô Bạch không bao giờ để cho những kẻ như các ngươi sống sót.”

“Độc Cô Bạch!” Lạc Tâm thốt lên, nỗi lo lắng bắt đầu dâng trào. Họ không chỉ đang chiến đấu với một kẻ lạ mặt, mà còn là một phần của âm mưu lớn hơn.

“Nhưng ta không phải là kẻ yếu đuối,” Lạc Tâm khẳng định, ánh mắt cô rực sáng. “Ta sẽ không để bất kỳ ai cản trở con đường của mình.”

Cuộc chiến giữa họ và kẻ lạ mặt tiếp tục diễn ra, nhưng giờ đây, mọi thứ đã trở nên căng thẳng hơn. Mỗi đòn đánh không chỉ là một cuộc chiến thể xác, mà còn là cuộc chiến tâm lý. Họ cần phải tìm ra cách để đánh bại không chỉ kẻ thù này, mà còn cả những mối đe dọa đang rình rập từ bóng tối.

Bạch Huyền sử dụng thuật ẩn thân, lướt qua kẻ thù, tạo ra những hình ảnh ảo, khiến hắn không biết đâu mà lần. Thạch Hạo lợi dụng thời điểm đó, tung ra một cú đá mạnh, khiến kẻ lạ mặt mất thăng bằng. Lạc Tâm không bỏ lỡ cơ hội, vung Ngọc Hoàng Đao về phía hắn một lần nữa.

“Chúng ta phải phối hợp tốt hơn!” Cô gào lên, nhưng tiếng nói của cô bị át đi bởi tiếng va chạm của quyền cước.

Kẻ lạ mặt, mặc dù bị thương, nhưng hắn vẫn đứng vững. Hắn gằn giọng, “Các ngươi sẽ phải trả giá cho sự kiêu ngạo này!”

Bỗng dưng, hắn rút ra một loại độc dược từ trong người, một giọt máu đỏ lấp lánh trong ánh trăng. Hắn thả nó xuống đất, tạo ra một làn khói độc bao trùm xung quanh. “Ta sẽ không để các ngươi rời khỏi đây.”

Lạc Tâm và Thạch Hạo hoảng hốt, họ cần phải hành động ngay lập tức. “Chạy đi!” Bạch Huyền hô lớn, cô nắm chặt Ngọc Hoàng Đao, ánh sáng từ thanh kiếm phát ra mạnh mẽ, tạo ra một lớp bảo vệ.

Khi làn khói độc lan ra, cả ba người cùng lúc sử dụng hết sức mạnh của mình, tìm cách thoát khỏi vòng vây. Nhưng kẻ lạ mặt vẫn không buông tha, hắn tiếp tục tấn công, mỗi đòn đều chứa đựng sự tàn nhẫn.

“Chúng ta không thể để hắn thắng!” Lạc Tâm quát lên, sự quyết tâm trong ánh mắt cô như ánh sáng trong bóng tối. Họ không chỉ chiến đấu vì bản thân, mà còn vì những người đã mất, vì công lý mà họ đang theo đuổi.

Cả ba người cùng nhau lao vào cuộc chiến, không ngừng nghỉ, đánh bại từng đòn tấn công của kẻ thù. Họ đã nhận ra sức mạnh của mình không chỉ nằm ở võ công mà còn ở sự đoàn kết, lòng kiên định và tình bạn.

Cuối cùng, khi kẻ lạ mặt bị dồn vào đường cùng, hắn gầm lên, “Đừng tưởng rằng đây là kết thúc!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, và trong khoảnh khắc, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Lạc Tâm, Thạch Hạo và Bạch Huyền chỉ kịp nhìn nhau, rồi mọi thứ chìm vào bóng tối. Họ không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, nhưng một điều chắc chắn: cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn