Ngọc Hoàng Đao

Chương 9: Cái chết bất ngờ

Trong ánh sáng lờ mờ của buổi sớm, tiếng gió thổi qua những tán cây như một điềm báo không lành. Lạc Tâm và Thạch Hạo đang đứng bên ngoài một ngôi làng nhỏ, nơi mà họ đã tìm đến để gặp một trong những đồng minh cũ của họ, một người có thông tin quan trọng về Độc Cô Bạch. Nhưng khi họ bước vào, không khí ngột ngạt và yên tĩnh đến đáng ngờ khiến lòng họ nặng trĩu.

“Có điều gì không ổn,” Thạch Hạo nói, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách. “Mọi người ở đây hình như đều rất lo lắng.”

Lạc Tâm gật đầu, cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Họ tiến vào một ngôi nhà nhỏ, nơi mà đồng minh của họ, Tôn Ngọc, thường lui tới. Nhưng khi cửa mở ra, cảnh tượng bên trong làm cả hai sững sờ. Tôn Ngọc nằm bất động trên sàn, quanh cô là những vết máu và những mảnh vỡ của những đồ vật xung quanh.

“Không!” Lạc Tâm thét lên, chạy vội đến bên Tôn Ngọc. Cô cảm nhận được nhịp tim của mình tăng nhanh, lo lắng và sợ hãi lấp đầy tâm trí.

Thạch Hạo theo sau, quỳ bên cạnh và kiểm tra. “Cô ấy… không còn nữa,” anh lầm bầm, giọng nói chùng xuống. “Ai đã làm việc này?”

“Độc Cô Bạch,” Lạc Tâm nói một cách chắc chắn, nỗi căm phẫn bùng cháy trong lòng. “Hắn không thể để cho ai biết về kế hoạch của chúng ta.”

Những giọt nước mắt lăn dài trên má Lạc Tâm. Tôn Ngọc không chỉ là một đồng minh, cô còn là người đã giúp đỡ họ rất nhiều trong những lúc khó khăn. Giờ đây, cái chết của cô chỉ như một nhắc nhở tàn nhẫn về sự nguy hiểm mà họ đang phải đối mặt.

“Chúng ta không thể để hắn thoát,” Thạch Hạo đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải tìm ra hắn và trả thù.”

“Không chỉ là trả thù,” Lạc Tâm thở dài, ánh mắt dõi về phía cửa sổ. “Chúng ta cần phải ngăn chặn hắn trước khi hắn gây thêm tổn thương cho những người khác.”

Bạch Huyền xuất hiện từ phía cửa, vẻ mặt nghiêm túc. “Ta vừa nghe thấy tiếng động lạ bên ngoài. Có thể có kẻ đang theo dõi chúng ta.”

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay,” Thạch Hạo nói. “Không an toàn nữa.”

“Nhưng chúng ta không thể để Tôn Ngọc ở đây,” Lạc Tâm thốt lên, lòng đau đớn. Cô biết rằng việc đưa thi thể của Tôn Ngọc đi là điều không thể, nhưng cô không thể chấp nhận việc để cô ở lại trong tình trạng này.

“Chúng ta sẽ phải tổ chức một lễ tưởng niệm sau,” Bạch Huyền nói, giọng cô bình tĩnh nhưng vẫn đầy sự cảm thông. “Hiện tại, chúng ta phải bảo vệ chính mình.”

Lạc Tâm gật đầu, dù lòng vẫn nặng trĩu. Họ rời khỏi ngôi nhà, mỗi bước đi đều nặng nề như mang theo một gánh nặng không thể gỡ bỏ. Bầu không khí bên ngoài vẫn tĩnh lặng, nhưng trong lòng họ, cơn bão đã nổi lên.

Khi họ tiến sâu vào rừng, Lạc Tâm cảm thấy một nỗi lo lắng bám riết. Họ đang bị theo dõi, và không ai có thể đảm bảo rằng họ sẽ an toàn. “Chúng ta cần phải thay đổi kế hoạch,” cô nói, giọng điệu kiên định hơn. “Độc Cô Bạch sẽ không dừng lại cho đến khi hắn tiêu diệt hết những ai dám đứng lên chống lại hắn.”“Có lẽ chúng ta nên tìm một nơi ẩn náu,” Bạch Huyền đề xuất. “Ta có thể sử dụng thuật ẩn thân của mình để tránh bị phát hiện.”

“Đúng vậy,” Lạc Tâm đồng tình. “Chúng ta sẽ không thể hành động nếu không tìm ra một kế hoạch khác.”

Đêm buông xuống, ánh trăng chỉ lấp ló qua những tán cây, tạo nên những bóng đổ kỳ quái. Họ tìm một nơi kín đáo để nghỉ ngơi và lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Trong không khí căng thẳng, họ thảo luận về những gì cần làm, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu.

“Liệu chúng ta có đủ thời gian để chuẩn bị?” Thạch Hạo hỏi, ánh mắt đầy lo âu.

“Chúng ta phải tin tưởng vào khả năng của mình,” Bạch Huyền nói, sự tự tin trong giọng nói giúp xua đi phần nào nỗi sợ hãi. “Chúng ta đã đến gần hơn với mục tiêu, và không ai có thể ngăn cản chúng ta.”

Đột nhiên, từ xa vọng lại tiếng động lạ. Họ đồng loạt quay lại, ánh mắt đầy cảnh giác. “Có ai đó đang đến gần,” Lạc Tâm thì thầm, và cả ba người đều nín thở.

Tiếng bước chân ngày càng gần, và từ trong bóng tối, một bóng dáng xuất hiện. Đó là một người đàn ông, mặt mày bặm trợn, gương mặt lấm lem bụi bẩn. “Các ngươi… đang tìm kiếm điều gì?” hắn hỏi, giọng nói trầm đục.

Lạc Tâm và đồng đội trao đổi ánh mắt. Họ không thể để lộ bất cứ thông tin nào. “Chúng ta không có việc gì với ngươi,” Lạc Tâm nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Nhưng ta có việc với các ngươi,” người đàn ông ấy mỉm cười, ánh mắt đầy thách thức. “Ngọc Hoàng Đao… các ngươi đang tìm kiếm nó, phải không?”

“Ngươi là ai?” Thạch Hạo lên tiếng, giọng nói đã bắt đầu căng thẳng.

“Chỉ là một người tìm kiếm sự thật,” hắn đáp, rồi cười khẩy. “Nhưng ta không thể để các ngươi tiếp tục con đường này.”

Một trận chiến không thể tránh khỏi sẽ nổ ra, và mọi thứ sẽ không chỉ dừng lại ở cái chết của Tôn Ngọc. Lạc Tâm cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như thể mọi thứ đang chuẩn bị bùng nổ.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Lạc Tâm nói, nắm chặt Ngọc Hoàng Đao trong tay. “Hãy chiến đấu.”

Mọi thứ bùng nổ, và cuộc chiến giữa họ và kẻ lạ mặt bắt đầu. Họ đã chuẩn bị cho cuộc đối đầu này, nhưng không ai biết rằng điều gì đang chờ đợi họ ở phía trước. Họ sẽ phải đối mặt với những mối đe dọa không ngừng, và cái chết bất ngờ của Tôn Ngọc chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn mà họ chưa từng tưởng tượng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn