Bầu trời đen đặc, ánh trăng mờ ảo không đủ sức chiếu sáng. Lạc Tâm và Bạch Huyền khẩn trương tìm kiếm Thạch Hạo, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh. Họ vừa mới thoát khỏi vòng vây của kẻ thù, thì một tiếng thét vang lên từ phía sau.
“Lạc Tâm! Bạch Huyền!” Thạch Hạo, với vẻ mặt hoảng loạn, lao về phía họ. “Hắn... Độc Cô Bạch...”
Chưa kịp hoàn thành câu nói, một bóng trắng như ma quái xuất hiện từ bóng tối, nhanh như chớp. Độc Cô Bạch, với đôi mắt lạnh lùng, đã chặn đứng Thạch Hạo. Hắn vung tay, một làn khói độc xộc vào mặt anh.
“Không!” Lạc Tâm hét lên, nhưng đã quá muộn. Thạch Hạo bị chao đảo, và chỉ trong khoảnh khắc, hắn đã bị Độc Cô Bạch bắt cóc.
Bạch Huyền thở hắt ra, cảm giác như trái tim mình vừa bị bóp nghẹt. “Chúng ta phải làm gì đó!” Cô quát lên, ánh mắt rực lửa.
“Đúng!” Lạc Tâm đáp, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn chiếm đoạt Thạch Hạo. Chúng ta cần sự giúp đỡ.”
“Nhưng ai sẽ giúp chúng ta?” Bạch Huyền hỏi, lắc đầu. “Chúng ta đã có quá nhiều kẻ thù.”
“Có thể là... những người mà chúng ta từng chiến đấu,” Lạc Tâm nói, một kế hoạch nảy lên trong đầu. “Tống Viễn, Thượng Quan Vân... Họ có thể giúp chúng ta.”
“Đó là một ý tưởng điên rồ!” Bạch Huyền phản đối. “Họ sẽ không dễ dàng tin tưởng chúng ta!”
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Lạc Tâm kiên định. “Thạch Hạo đang gặp nguy hiểm, và chúng ta phải cứu anh ấy.”
Họ quyết định đi tìm Tống Viễn trước. Đến một ngôi làng nhỏ, nơi hắn thường lui tới, cả hai không ngừng quan sát xung quanh. Mỗi bước đi như một thử thách, sự lo lắng trong lòng dâng cao.
Tại một quán rượu cũ, Tống Viễn ngồi nhâm nhi rượu trong góc tối. Hắn nhận ra sự xuất hiện của Lạc Tâm và Bạch Huyền, nhưng không tỏ ra vui mừng. “Các ngươi đến đây để gây rối hay muốn hợp tác?” hắn hỏi, giọng điệu lạnh lùng.
“Chúng ta cần sự giúp đỡ của ngươi, Tống Viễn,” Lạc Tâm thẳng thắn. “Thạch Hạo bị bắt cóc bởi Độc Cô Bạch. Chúng ta cần liên minh để cứu anh ấy.”
Tống Viễn nhếch môi, ánh mắt như một con rắn đang theo dõi con mồi. “Tại sao ta phải giúp các ngươi? Ngươi có biết rằng ta từng bị các ngươi phản bội không?”
“Đó là quá khứ,” Bạch Huyền lên tiếng. “Chúng ta có thể bỏ qua mọi thù hằn nếu ngươi đồng ý giúp. Đây không chỉ là về Thạch Hạo, mà còn là về sự tồn vong của chúng ta.”
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, Tống Viễn nhìn vào mắt hai người, rồi cười nhạt. “Thật bất ngờ, nhưng ta sẽ giúp. Chỉ vì ta cũng không thích Độc Cô Bạch.”
“Cảm ơn!” Lạc Tâm nói, lòng nhẹ nhõm hơn phần nào.
“Nhưng ta có một điều kiện,” Tống Viễn nói tiếp. “Ngươi phải hứa rằng sẽ không gây thêm rắc rối sau này.”
“Đồng ý,” Bạch Huyền đáp, mặc dù trong lòng cô không khỏi lo lắng về những âm mưu tiềm ẩn.Họ lập tức lên đường đến hang ổ của Độc Cô Bạch. Từng bước một, sự hồi hộp dâng cao. Lạc Tâm không ngừng nghĩ về Thạch Hạo. Liệu anh có an toàn không? Hắn sẽ làm gì với anh?
“Chúng ta sẽ cần một kế hoạch,” Tống Viễn nói khi họ đến gần khu vực mà hắn nghi ngờ là nơi Độc Cô Bạch giam giữ Thạch Hạo. “Chúng ta không thể xông vào một cách mù quáng.”
“Ta có thể dùng thuật ẩn thân của Bạch Huyền để thăm dò tình hình,” Lạc Tâm đề xuất. “Nếu chúng ta biết được vị trí của Thạch Hạo, sẽ dễ dàng hơn để cứu anh.”
Bạch Huyền gật đầu. “Ta sẽ làm như vậy. Nhưng các ngươi hãy chuẩn bị tinh thần, Độc Cô Bạch không dễ đối phó đâu.”
Cả ba lặng lẽ tiến vào hang ổ. Ánh đèn lờ mờ phản chiếu lên những bức tường ẩm ướt, tiếng r*n r* và tiếng nói chuyện vang vọng. Họ khẽ nín thở, từng bước một, tìm kiếm Thạch Hạo giữa đám đông kẻ thù.
Bạch Huyền biến mất trong không gian, chỉ để lại hai người. Lạc Tâm và Tống Viễn đứng bên nhau, chờ đợi. “Chúng ta phải tin tưởng vào Bạch Huyền,” Tống Viễn nói, dù trong lòng cũng không dễ chịu.
“Đúng,” Lạc Tâm thầm thì. “Chúng ta sẽ không để Thạch Hạo phải chịu đựng thêm nữa.”
Bỗng nhiên, tiếng la hét và tiếng va chạm vang lên từ sâu trong hang. Cả hai người nhìn nhau, lòng dâng trào sự lo lắng. “Có chuyện gì xảy ra?” Tống Viễn hỏi, lo lắng.
“Chúng ta phải đi kiểm tra!” Lạc Tâm quyết định, và cả hai lao về phía phát ra tiếng động.
Họ đến nơi, và hình ảnh hiện ra trước mắt khiến tim họ thắt lại. Thạch Hạo đang bị trói chặt, đứng giữa một nhóm kẻ thù, trong tay là Độc Cô Bạch. Hắn cười nham hiểm, ánh mắt đầy kiêu ngạo.
“Cuối cùng các ngươi cũng đến,” Độc Cô Bạch lên tiếng, giọng điệu mỉa mai. “Nhưng thật tiếc, các ngươi đã đến quá muộn.”
“Thả Thạch Hạo ra!” Lạc Tâm quát lên, Ngọc Hoàng Đao trong tay phát sáng, phản chiếu sự quyết tâm của cô.
“Không dễ dàng như vậy đâu,” Độc Cô Bạch trả lời, cầm thanh kiếm sáng lòa trong tay. “Hãy xem các ngươi có đủ sức để cứu hắn hay không.”
Cả ba người đứng đó, giữa không gian ngột ngạt, sự hồi hộp và căng thẳng dâng cao. Cuộc chiến không chỉ diễn ra vì Thạch Hạo, mà còn là cuộc chiến sinh tử giữa họ và Độc Cô Bạch.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Lạc Tâm thầm thì, nhìn vào ánh mắt kiên định của Thạch Hạo, dù anh đang bị trói, nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng.
Bạch Huyền đã trở lại, đứng bên cạnh họ, sẵn sàng chiến đấu. “Hãy cùng nhau!” cô kêu gọi.
“Đúng vậy!” Tống Viễn thêm vào, mặc dù trong lòng hắn đầy toan tính. “Chúng ta sẽ không để hắn thắng.”
Ba người đứng cùng nhau, chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng. Ánh sáng từ Ngọc Hoàng Đao chiếu rọi, như một biểu tượng của hy vọng và quyết tâm. Họ sẽ không từ bỏ, bất chấp mọi nguy hiểm đang chờ đợi.