Sương khuya giăng dày trên mái ngói phủ Thượng thư, ánh trăng nhòe nhạt như ẩn như hiện qua lớp mây mỏng. Lục Trinh Nhi ngồi lặng trước án thư, mảnh giấy nhuốm hương độc còn vương trong tay áo. Dưới ánh đèn, đôi mắt phượng trầm ngâm dõi theo vết khắc trên mảnh ngọc đen vừa thu được, nơi đường nét kỳ dị như tỏa ra khí lạnh âm u. Trong không gian tĩnh mịch ấy, mọi giác quan của nàng căng lên, linh cảm hiểm họa đang từng bước siết chặt lấy vận mệnh mình cùng những người nàng yêu quý.
Cánh cửa gỗ khẽ mở, Dương thị bước vào, dáng vẻ đoan trang mà âu lo hiện rõ trên nét mặt. Bà ngồi xuống cạnh con gái, bàn tay dịu dàng phủ lên vai nàng, giọng nói hòa nhã nhưng ẩn chứa nỗi trăn trở sâu xa.
– Đêm dài lạnh lẽo, sao con còn chưa yên giấc? Ngoài kia sương xuống, sức khỏe con không nên mạo hiểm.
Trinh Nhi khẽ mỉm cười, cất mảnh ngọc vào tay áo, đáp nhẹ:
– Con chỉ nghĩ ngợi chút việc, không có gì đáng ngại. Mẫu thân an tâm, con sẽ giữ gìn bản thân.
Dương thị chăm chú nhìn nàng, ánh mắt như muốn soi thấu đáy lòng. Bà chậm rãi dặn dò, từng lời dặn lặng lẽ rơi vào lòng Trinh Nhi như ngọc trai trên lụa:
– Thời thế rối ren, người ngoài khó lường. Con nên vững tâm, chớ để lòng mềm yếu mà lạc bước. Hãy nhớ, nhà họ Lục chỉ còn trông cậy vào con.
Trinh Nhi cúi đầu, cảm nhận hơi ấm truyền từ tay mẫu thân. Nỗi quyết tâm trong nàng càng thêm vững vàng, mọi sự tỉnh táo và nhẫn nại đều vì che chở cho người thân. Dương thị rời đi, trả lại cho nàng không gian lặng lẽ, chỉ còn tiếng gió vờn qua kẽ cửa.
Nàng lấy mảnh giấy ghim bằng mũi tên bạc, đọc lại dòng chữ lạnh lùng: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Đừng tin ai, kể cả người từng nắm tay ngươi.” Lời cảnh báo như ám ảnh, một lời nguyền quấn lấy số mệnh, không dành riêng cho ai mà nhắm vào tất cả những kẻ còn vương vất tình thâm nơi chốn quyền mưu này.
Đêm khuya, Trinh Nhi khoác áo choàng đen, lặng lẽ rời phủ Thượng thư. Nàng đi xuyên qua những con ngõ nhỏ, tránh mọi ánh nhìn, hướng về phủ Quốc công. Con đường quen thuộc ngày nào giờ phủ đầy bóng tối và hiểm nguy. Đêm nay, nàng không cho phép mình do dự, bởi trực giác báo trước: một biến cố sẽ xảy đến với Tạ Ngọc Cẩn.
Phủ Quốc công tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió thổi qua tán cây già. Trinh Nhi lách qua cổng phụ, men theo lối nhỏ dẫn đến thư phòng của Ngọc Cẩn. Ánh đèn trong phòng vẫn sáng, bóng người cao lớn in lên song cửa giấy, dáng ngồi bất động giữa núi sách vở. Nàng chưa kịp bước tới thì một bóng đen từ mái hiên sà xuống, động tác nhanh như chớp. Lưỡi dao bạc rực lên ánh sáng lạnh, nhắm thẳng vào cổ Ngọc Cẩn.
Không chút ngập ngừng, Trinh Nhi phóng trâm ngọc, xé gió chặn đường dao. Nàng lao tới, kéo Ngọc Cẩn né sang một bên, lưỡi dao cắm phập vào bàn gỗ. Tên sát thủ bật lùi, thân pháp linh hoạt, đôi mắt lóe lên tia hung hiểm sau tấm khăn che mặt. Ngọc Cẩn đứng chắn trước mặt nàng, rút đoản kiếm, trầm giọng:
– Kẻ nào to gan dám xông vào phủ Quốc công?
Sát thủ không đáp, lao tới như gió lốc. Đường kiếm của Ngọc Cẩn sắc bén, mỗi chiêu đều chính xác, quyết liệt. Trinh Nhi quan sát, nhận ra trên ngón tay sát thủ có vết khắc hình ngọc đen – dấu hiệu đặc trưng của Ám Ngọc chú. Mùi độc dược phảng phất trong không khí, nàng lập tức lấy viên hoàn giải độc ném vào lò hương, làm dịu mùi cay xộc lên. Sát thủ hơi chững lại, nhưng vẫn ngoan cố tấn công. Ngọc Cẩn kéo Trinh Nhi núp sau bình phong, ánh mắt loé lên tia tính toán.
– Lui về cửa sổ, ta cản hắn!
Trinh Nhi gật đầu, hai người phối hợp nhịp nhàng lùi dần. Sát thủ nhận thấy bất lợi, nhảy vọt lên xà nhà, định đào tẩu qua cửa sổ. Ngọc Cẩn phóng kiếm, trúng vai hắn. Máu bắn tung tóe, tên đó vẫn cố sức chạy trốn vào màn sương dày.
Không khí lặng đi. Trinh Nhi th* d*c, lau vết máu trên tay áo, ánh mắt bình thản:
– Nếu ta không đến kịp, chàng đã bị lấy mạng dưới lưỡi dao của Ám Ngọc chú rồi.
Ngọc Cẩn nhíu mày, đưa tay nhận mảnh ngọc đen nàng chìa ra.
– Dấu ấn này, nàng lấy ở đâu?
– Từ một nha hoàn bị mua chuộc trong phủ của chàng. Ta còn phát hiện dấu vết độc dược quanh đây – loại chỉ người học Tử Hoa pháp mới phối chế được.
Ngọc Cẩn trầm mặc, ánh mắt càng sâu. Hắn khẽ gật đầu:
– Nàng nghi ngờ Tạ Uyển Cơ?
Trinh Nhi đáp chậm rãi:
– Uyển Cơ chỉ là quân cờ. Phía sau còn một kẻ giấu mặt, rất có thể là người từng học cả hai bí pháp: Ám Ngọc chú và Tử Hoa pháp.
Ngọc Cẩn nhìn sâu vào mắt nàng, trầm giọng:
– Việc này không thể để lộ ra ngoài. Nếu bọn chúng nhắm vào cốt ngọc của ta, phủ Quốc công sẽ gặp họa lớn.
Trinh Nhi ngồi xuống, lấy bút ghi lại các phát hiện. Trong ánh đèn vàng, nét chữ sắc sảo, từng dòng suy tư như chạm khắc lên trang giấy:
– Sát thủ đêm nay chỉ là con rối bị điều khiển. Kẻ chủ mưu dùng Ám Ngọc chú thao túng, lại phối hợp độc dược để xóa sạch ký ức. Nếu không tìm ra nguồn gốc, mọi người đều có thể trở thành vật hi sinh.
Ngọc Cẩn đứng lặng, bàn tay siết chặt chuôi kiếm. Hắn hỏi khẽ, giọng trầm buồn:
– Nếu một ngày, ta cũng bị biến thành con cờ như họ, nàng sẽ làm gì?
Trinh Nhi không đáp ngay, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, ánh mắt kiên định:
– Chỉ cần chàng giữ được tâm mình, ta sẽ không để ai thao túng chàng.
Trong khoảnh khắc ấy, hai người như cùng soi mình vào vực sâu quá khứ, nơi những vết thương cũ vẫn chưa liền miệng. Ngoài cửa sổ, sương đêm phủ mờ, vầng trăng lặng lẽ soi chiếu lên bóng dáng họ, như chứng giám cho một lời thề không thành tiếng.
Sau một hồi trầm mặc, Trinh Nhi đứng dậy, giọng vững vàng:
– Ta cần điều tra kỹ hơn. Chàng hãy bố trí canh phòng cẩn mật, giả vờ như không hay biết chuyện đêm nay. Nếu có gì bất thường, lập tức dùng tín vật này báo cho ta.
Ngọc Cẩn tháo chiếc nhẫn ngọc, trao vào tay nàng. Đôi mắt hắn lộ rõ nỗi lo lắng không thể che giấu:
– Nàng cẩn thận, đừng để bản thân rơi vào nguy hiểm.
Trinh Nhi nắm chặt tín vật, gật đầu rời đi, thân ảnh mảnh mai chìm vào sương khuya.
*
Trên mái phủ Quốc công, sát thủ áo đen lảo đảo chạy về phía sau. Máu từ vai nhỏ xuống mái ngói, vết máu loang dần trong sương. Đến chỗ vắng, hắn quỳ sụp xuống, th* d*c. Một bóng người mặc áo trắng xuất hiện, gương mặt che nửa bởi tóc dài, đôi mắt lạnh lùng:
– Nhiệm vụ thất bại, ngươi biết hậu quả chứ?
Sát thủ run rẩy, chìa ra mảnh ngọc đen như cầu xin. Người áo trắng nhếch môi, nhỏ thuốc lên vết thương, khiến ánh mắt sát thủ trở nên đờ đẫn. Y vỗ nhẹ lên vai hắn, thì thầm:
– Không được để lại dấu vết. Đi đi.
Sát thủ lập tức biến mất vào bóng tối, còn người áo trắng quay lưng, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc.
*
Sáng hôm sau, phủ Quốc công xôn xao tin đồn có thích khách. Tạ Uyển Cơ khoác áo lụa, đến bên cạnh Ngọc Cẩn, nét mặt ân cần mà sâu trong đáy mắt là tia sắc lạnh.
– Đêm qua huynh có nghe động gì lạ không? Muội lo lắng mãi, chỉ sợ huynh gặp bất trắc.
Ngọc Cẩn điềm tĩnh đáp:
– Không có chuyện gì. Muội không cần bận tâm.
Uyển Cơ liếc nhìn băng trắng trên vai huynh, khóe môi thoáng cong, giọng mềm mỏng:
– Trong phủ, người ngoài khó xâm nhập, nhưng đôi khi… nội ứng còn nguy hiểm hơn kẻ địch. Huynh cẩn thận là hơn.
Ngọc Cẩn nhìn nàng, ánh mắt lạnh như băng đá:
– Ta tự biết phải làm gì. Muội cũng nên an phận, đừng để bản thân vướng vào thị phi.Uyển Cơ cúi đầu, nét mặt ngoan ngoãn nhưng sâu trong mắt là một vết gợn tối.
*
Trong thư phòng phủ Thượng thư, Trinh Nhi trải các vật thu thập lên bàn: mảnh ngọc đen, trâm ngọc gãy, sợi chỉ bạc dính máu và mảnh vải áo sát thủ. Nàng dùng thuốc thử độc, phát hiện mùi hương rất nhạt – loại độc chỉ người học Tử Hoa pháp mới phối chế được. Độc này không gây chết người ngay, mà khiến nạn nhân mê man, dễ bị thôi miên.
Nàng ghi lại mọi phát hiện vào sổ, mắt chìm trong suy tư. Kiếp trước, nàng thua vì thiếu tỉnh táo, thiếu lòng tin vào người bên cạnh. Kiếp này, mỗi quyết định đều phải cân nhắc bằng cả lý trí lẫn trái tim.
Tiếng gõ cửa khẽ vang, Dương thị mang trà nóng vào, ngồi bên con gái. Bà nhìn các vật trên bàn, hỏi nhẹ:
– Phủ Quốc công có chuyện, con có liên quan gì không?
Trinh Nhi không nhìn lên, đáp khẽ:
– Con chỉ muốn bảo vệ người nên bảo vệ. Có những chuyện nếu không ra tay trước, sẽ không còn cơ hội nữa.
Dương thị nắm tay nàng, ánh mắt trìu mến:
– Ngoài trí tuệ, còn cần lòng trắc ẩn. Đừng để hận thù làm mờ tâm mình.
Trinh Nhi lặng lẽ đáp lời, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn. Trên bàn, mảnh ngọc đen như bóng ma, nhắc nhở nàng về trận gió ngầm sắp nổi.
*
Chiều xuống, Trinh Nhi cải trang thành nha hoàn, lẻn vào ngõ nhỏ sau phủ Quốc công. Nàng mang theo bình phấn đặc chế, rắc lên phiến đá quanh thư phòng. Lớp phấn đổi màu, hiện ra vệt lân tinh tím kéo dài về phía tây viện. Trinh Nhi lần theo, đến căn phòng nhỏ vắng lạnh. Cửa khóa kín, nàng khéo léo mở khóa, lẻn vào.
Trong phòng, mùi gỗ mục và hương thuốc lạ hòa quyện. Trên bàn là những lọ sứ đựng bột đen, thuốc đỏ, mảnh ngọc vụn. Một cuốn sổ bọc da đặt ngay ngắn, ngoài bìa có vết máu khô. Trinh Nhi lật xem, nhận ra ghi chép các bí pháp, tên các nạn nhân từng bị ám sát. Đặc biệt, tên Tạ Ngọc Cẩn bị khoanh đỏ, bên cạnh là dòng chữ: “Đêm trăng lạnh, lấy máu tế ngọc.”
Tim nàng chợt thắt lại. Kẻ chủ mưu không chỉ muốn giết Ngọc Cẩn, mà còn muốn đoạt cốt ngọc – nghi lễ cổ xưa chỉ dành cho những kẻ cuồng tín.
Tiếng động ngoài cửa vang lên. Trinh Nhi vội thu dọn mọi thứ vào tay áo, lách người ra cửa sổ nhỏ, lẩn vào vườn trúc. Từ xa, nàng thấy bóng áo trắng thấp thoáng, kiểm tra căn phòng. Hắn giận dữ khi phát hiện mất cuốn sổ, đấm mạnh lên mặt bàn.
Nàng không dừng lại, men theo hành lang nhỏ dẫn ra hậu hoa viên. Đột nhiên, một bàn tay rắn chắc kéo nàng lại, bịt miệng, kéo sát vào tường.
– Đừng động đậy.
Nàng nhận ra hơi thở của Ngọc Cẩn. Hắn nhìn nàng, ánh mắt lo lắng pha giận dữ:
– Nàng làm gì ở đây? Đã bảo đừng hành động một mình!
Trinh Nhi th* d*c, thì thào:
– Ta phát hiện bí mật lớn. Kẻ chủ mưu không chỉ muốn giết chàng, mà còn muốn cướp cốt ngọc.
Ngọc Cẩn siết vai nàng, giọng khàn:
– Nếu nghi lễ tế ngọc thành công, phủ Quốc công sẽ gặp đại họa.
Trinh Nhi rút cuốn sổ, trao cho hắn. Ngọc Cẩn đọc nhanh, sắc mặt thay đổi:
– Phải hành động ngay. Nếu không, tối nay sẽ có thêm máu đổ.
Trinh Nhi gật đầu:
– Ta sẽ về phủ Thượng thư, điều động người tin cẩn. Chàng ở lại, giả vờ bị thương nặng để chúng chủ quan.
Ngọc Cẩn nhìn sâu vào mắt nàng, thì thào:
– Nếu có gì bất trắc, dùng tín vật này. Đừng để ta lại một mình giữa bóng tối.
Nàng siết nhẫn ngọc trong tay, gật đầu. Hai người lặng lẽ chia tay, mỗi người mang theo bí mật nặng nề.
*
Đêm lại buông xuống, sương mù dày đặc. Phủ Quốc công tối om, chỉ còn ánh đèn leo lét ở gian chính. Ngoài thư phòng, một nhóm người áo đen tụ tập, người áo trắng dẫn đầu ra hiệu. Họ lặng lẽ lẻn vào, mỗi kẻ cầm lưỡi dao bạc.
Trong phòng, Ngọc Cẩn nằm trên giường, sắc mặt nhợt nhạt, vai quấn băng trắng. Một tiểu đồng lặng lẽ canh gác. Bọn thích khách mở cửa, tiến vào như bóng ma. Đúng lúc ấy, tiếng còi nhỏ vang lên, đèn lồng bật sáng. Hơn mười thị vệ mai phục lao ra, vây chặt bọn áo đen.
Ngọc Cẩn bật dậy, mắt lóe tia sắc lạnh:
– Bắt hết lại cho ta!
Áo đen vùng vẫy nhưng nhanh chóng bị chế ngự. Người áo trắng toan đào tẩu, nhưng Trinh Nhi xuất hiện, ánh mắt sắc như dao.
– Ngươi là ai? Vì sao muốn đoạt cốt ngọc?
Người áo trắng cười nhạt, giọng lạnh lùng:
– Các ngươi chỉ là con cờ. Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Nợ máu năm xưa, hôm nay phải trả.
Ngọc Cẩn rút kiếm, kề cổ hắn:
– Chủ nhân ngươi là ai? Hạ Tinh Nhi, hay kẻ nào khác?
Người áo trắng chỉ cười lạnh, rồi đột ngột cắn lưỡi tự sát. Trinh Nhi vội kiểm tra, hắn đã chết, môi vương mùi độc cực mạnh.
Ngọc Cẩn trầm ngâm:
– Chúng quyết không để lộ dấu vết. Phía sau còn một tầng sâu hơn nữa.
Trinh Nhi nhìn những kẻ bị bắt, mắt họ đờ đẫn vô hồn – dấu hiệu của người bị Ám Ngọc chú thao túng. Nàng biết, chân tướng vẫn còn bị che lấp.
Một cơn gió lạnh lùa qua, cuốn theo tiếng cười khẽ ngoài vườn. Trinh Nhi rùng mình, nhận ra trận chiến này chỉ vừa bắt đầu. Kẻ chủ mưu thật sự vẫn ẩn mình, thao túng mọi đường đi nước bước.
Ngọc Cẩn siết chặt thanh kiếm, nhìn sang Trinh Nhi, hỏi lặng lẽ:
– Nếu một ngày ta cũng trở thành con cờ, nàng sẽ làm gì?
Trinh Nhi không đáp, chỉ lặng nhìn ánh trăng loang trên nền nhà. Trong lòng nàng, một câu hỏi khác vang lên: Liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi ngọc cốt bị nguyền rủa, hay chỉ càng khoét sâu thêm hận thù?
Gió đêm lại nổi lên, sương mù dày đặc hơn, che lấp mọi dấu vết. Ngoài kia, một bóng người khoác áo choàng tím đứng trên nóc lầu, quan sát toàn phủ Quốc công, môi nhếch lên nụ cười bí ẩn.
Trong cung, Hạ Tinh Nhi ngồi trước gương, chải tóc, môi nở nụ cười lạnh. Nàng thì thầm:
– Ván cờ đã chuyển, ai thắng ai thua, còn phải xem bản lĩnh từng người.
Đêm ám sát khép lại, nhưng sóng ngầm đã cuộn trào, đẩy mọi người tiến gần hơn tới vực thẳm của hận thù và quyền lực. Trinh Nhi nắm chặt nhẫn ngọc trong tay, biết rõ: đêm nay chỉ là khởi đầu cho một bi kịch còn dài.