Ngọc Cốt Hận Tình

Chương 3: Đoạn Giao Tình Cũ

Trình Duệ Chi trở về kinh thành vào một buổi sớm se lạnh, sương mù giăng như tấm lụa mỏng, phủ lên từng viên đá xanh trước cổng phủ Tể tướng. Xe ngựa lặng lẽ dừng lại. Không kèn trống, không thị vệ đưa tiễn, chỉ có bóng dáng thư sinh cao gầy bước xuống, áo choàng hồ cừu ôm sát bờ vai, vạt áo vương chút bụi đường. Gió sớm quất nhẹ, mang theo mùi đất ẩm và phảng phất dư vị của những tháng năm cũ.

Người gác cổng nhận ra chàng, vội khom lưng:

– Thiếu gia hồi phủ.

Duệ Chi chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hiền hòa không vướng chút kiêu căng. Chàng bước qua ngưỡng cửa, cảm nhận hơi lạnh len lỏi dưới từng lớp áo. Trong lòng, một nỗi trống vắng không tên len lén trỗi dậy. Từng bậc thềm, từng khóm cây, từng góc hành lang, đều in bóng ký ức tuổi thơ, mà nay, tất cả đều xa lạ. Thời gian đã làm cũ mọi thứ, kể cả những lời thề hẹn năm xưa.

Cha chàng, Tể tướng Trình đại nhân, vẫn ngồi bên bàn trà trong đại sảnh, lưng thẳng, mắt nhìn xa xăm. Ông không ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân, chỉ khẽ nhấc chén, trầm mặc như bao năm nay vẫn thế.

– Con đã về.

– Ừ.

Chỉ hai chữ, đủ chất chứa những điều không thể nói ra. Giữa cha con họ, im lặng luôn là ngôn ngữ duy nhất. Duệ Chi cúi đầu, cáo lui về phòng. Đám quản sự, gia nhân lặng lẽ nép sang một bên, ánh mắt vừa mừng rỡ vừa ngập ngừng, như thể giữa họ và chàng mãi mãi tồn tại một khe sâu không thể lấp đầy.

Bước chân chàng dừng trước cửa phòng mình. Đẩy cửa, mọi vật vẫn nguyên như ngày rời đi. Mùi gỗ trầm nhè nhẹ, ánh sáng nhạt xuyên qua song cửa, phủ lên giá sách, bàn cờ, và những cuốn thư cũ. Duệ Chi đặt tay lên mặt bàn, cảm nhận lớp bụi mỏng bám trên đầu ngón tay. Tất cả dường như chưa từng thay đổi, chỉ có lòng người đã khác.

Chàng đứng thật lâu, để mặc những hoài niệm ùa về, rồi khẽ thở dài, thu dọn hành trang. Thời gian không chờ đợi ai, cũng chẳng trả lại điều gì. Chỉ còn một điều duy nhất khiến chàng bận lòng – Lục Trinh Nhi.

***

Buổi chiều, ánh tà dương nhuộm vàng vạt ngói phủ Thượng thư, vườn cúc cuối thu lặng lẽ khoe sắc. Trinh Nhi đứng bên bậc thềm, mắt dõi theo bóng mẫu thân khuất dần sau cửa. Trong lòng nàng, những suy tư về mảnh giấy ký hiệu ngọc cốt vẫn chưa nguôi. Tiếng bước chân khẽ khàng phía sau kéo nàng khỏi dòng suy nghĩ. Tiểu nha hoàn cúi đầu, thì thầm:

– Đại tiểu thư, Tể tướng công tử đến, xin được gặp riêng người.

Trinh Nhi khẽ động lòng. Nàng mím môi, che giấu cảm xúc bằng vẻ bình thản. Đôi tay trong tay áo siết lại, chỉ một thoáng đã buông lỏng. Gió thu thoảng qua, mang theo hương ngọc lan dịu nhẹ, xoa dịu phần nào nỗi bất an trong nàng.

Trình Duệ Chi xuất hiện, vẫn dáng vẻ nhã nhặn, áo dài xanh biếc, tóc búi cao, tay cầm một cuộn sách. Ánh mắt chàng lặng lẽ dừng trên khuôn mặt nàng, đầy ngần ngại và khát khao không thốt thành lời. Họ đứng đối diện, thời gian như ngưng đọng.

– Trinh Nhi.

Chỉ hai chữ, vọng lên cả một trời thương nhớ. Trinh Nhi không đáp ngay. Đôi mắt phượng u uẩn nhìn chàng, lấp lánh những mảnh vỡ của quá khứ. Nàng từng tự nhủ, ngày gặp lại sẽ bình thản, nào ngờ trong lòng lại dậy sóng.

– Trình công tử vẫn mạnh khỏe chứ?

– Ta vẫn ổn. Còn nàng… đã thay đổi nhiều.

Trinh Nhi cười nhạt, môi khẽ mím:

– Người ta nói, gió lớn mới biết cây cứng cáp. Đã đi qua một lần sinh tử, ai còn dám yếu đuối nữa?

Duệ Chi thoáng bối rối. Chàng nghe rõ từng lời, thấm thía từng ý, nhưng không dám khơi sâu nỗi đau. Nỗi hối hận dâng lên, bóp nghẹt lồng ngực.

– Ta… vẫn luôn ân hận.

Trinh Nhi quay đi, giọng nhẹ như tơ:

– Hối hận thì có ích gì? Chuyện đã qua, chỉ còn lại tro bụi.

Duệ Chi tiến lên một bước, ánh mắt hiện lên tia kiên định:

– Ta không cam tâm để mọi thứ mãi thành tro bụi. Ta muốn… có thể nào, bắt đầu lại từ đầu?

Trinh Nhi nhìn chàng, ánh mắt pha lẫn nghi hoặc và đau xót:

– Chàng hỏi ta, hay hỏi chính mình?

Duệ Chi không đáp, chỉ nhìn nàng, đôi mắt như muốn níu giữ chút ấm áp cuối cùng. Khoảng lặng phủ xuống, chỉ còn tiếng gió lay động khóm cúc ngoài hiên.

– Chúng ta đã không còn là người của ngày hôm qua. Chàng từng tin lời người ngoài, quay lưng với ta. Ta không còn là thiếu nữ ngây thơ sợ bão giông. Có những vết thương không bao giờ liền sẹo.

Duệ Chi siết chặt cuộn sách, bàn tay khẽ run. Chàng cố giữ giọng bình tĩnh:

– Năm ấy, ta quá yếu đuối, không đủ dũng khí bảo vệ nàng. Giờ ta hiểu, những gì mất đi không thể quay lại, nhưng những gì còn lại, ta muốn giữ trọn.

Trinh Nhi cười buồn:

– Giữ trọn? Khi gió ngược chiều, khi cả thiên hạ chống lại, chàng còn giữ nổi không?

Duệ Chi im lặng, ánh mắt thoáng lay động nhưng không lùi bước:

– Nếu nàng chịu tin ta thêm một lần… Ta sẽ dùng cả đời này để chứng minh.

Trinh Nhi đứng lặng, đôi vai nhỏ run nhẹ. Nàng từng mơ về một tình yêu vững bền, từng tin vào lời hẹn ước dưới trăng, nhưng kiếp trước đã dạy nàng: chỉ một lần buông tay, mọi thứ tan thành tro bụi.

– Có những vết nứt không thể hàn gắn. Ta không còn là thiếu nữ chỉ biết dựa vào người khác. Ta phải tự cứu lấy mình, tự cứu lấy mẫu thân.

Duệ Chi gượng cười, trong mắt dâng lên quyết liệt:

– Ta không cầu nàng tha thứ, chỉ xin một cơ hội ở cạnh nàng, cùng nàng đối diện mọi sóng gió. Nếu không thể là người nàng yêu, ta nguyện làm người che mưa chắn gió cho nàng.

Trinh Nhi nhìn chàng, lòng chua xót. Nàng muốn buông tay, lại chẳng đành đoạn. Cảm xúc chộn rộn, nàng chỉ khẽ nói:

– Chàng không sợ bị cuốn vào vòng xoáy ân oán sao? Sẽ có ngày, chàng phải lựa chọn giữa ta và gia tộc.

– Ta đã lựa chọn rồi. Chỉ mong nàng cho ta một cơ hội.

Trinh Nhi cúi đầu, đôi tay đan vào nhau đến trắng bệch. Nàng không đáp, chỉ lặng lẽ quay vào trong, để lại Duệ Chi đứng lặng giữa ánh chiều tà. Tiếng thở dài của chàng tan trong gió.

***

Đêm đến, Trinh Nhi ngồi bên bàn, ngọn đèn dầu hắt ánh sáng vàng nhạt lên những mảnh giấy vụn. Nàng tỉ mỉ ghép lại các dấu vết vụ mưu hại mẫu thân, từng nét chữ, từng ký hiệu đều được soi xét kỹ càng. Bên ngoài, gió nhẹ thoảng qua, mang theo tiếng lá rơi xào xạc. Trong lòng nàng, hình bóng Duệ Chi vẫn lẩn khuất, khiến nàng không thể yên tâm.

Nàng nhớ lại đêm mưa năm nào, bản thân bị nhốt trong ngục tối, chỉ còn lại chút hơi ấm của lời hứa xa xăm. Khi ấy, nàng tuyệt vọng, oán hận, cũng từng hy vọng vào một phép màu. Nhưng phép màu không bao giờ đến. Nàng lặng lẽ tự nhủ: “Không ai cứu được ta ngoài chính mình.” Đó là đạo tâm nàng đã chọn, là nhân quả nàng phải trả.

***

Đêm ấy, Duệ Chi không về phủ Tể tướng, mà ngồi một mình nơi quán trà nhỏ bên hồ. Ánh trăng vằng vặc soi lên mặt nước, phản chiếu bóng dáng cô độc của chàng. Tiếng cười nói của khách khứa ngoài hiên vọng vào, nhưng chàng không nghe thấy gì, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại hình ảnh Trinh Nhi quay lưng bước đi, bóng dáng nàng mỏng manh, dễ tan biến như sương khói.

Chàng ngửa mặt nhìn lên, tự giễu:

– Thứ khó nhất trên đời không phải quyền thế, mà là lấy lại lòng tin của một người.

Chàng lấy từ tay áo ra một phong thư cũ, giấy đã ố vàng, nét chữ mềm mại quen thuộc. Là thư của Trinh Nhi gửi năm ấy, mỗi dòng đều chứa đựng sự dịu dàng và niềm tin chưa từng vơi cạn. Giờ đây, tất cả đã thành tro bụi. Duệ Chi siết chặt bức thư, tự hỏi: “Nếu năm ấy ta không do dự, liệu mọi chuyện có khác?”

Mỗi người đều mang trong mình một đoạn quá khứ không thể quay lại. Có kẻ lựa chọn lãng quên, có kẻ lại ôm mãi vết thương ấy mà sống tiếp. Duệ Chi biết, bản thân mình thuộc về vế sau. Chàng thầm hứa: “Nếu không thể quay lại như xưa, ta nguyện cùng nàng bước tiếp, dù chỉ lặng lẽ bên cạnh.”

***

Sáng hôm sau, tin tức về vụ mưu hại trong yến hội lan khắp kinh thành. Phủ Quốc công, phủ Thượng thư đều kín đáo tăng cường phòng bị. Trong các ngõ nhỏ, lời đồn đại râm ran, ai cũng đoán già đoán non về kẻ chủ mưu. Những con mắt ẩn trong bóng tối lặng lẽ dõi theo từng động tĩnh.

Trong thư phòng phủ Quốc công, Tạ Ngọc Cẩn ngồi lặng lẽ bên bàn, ánh mắt trầm tĩnh dõi theo từng dòng tấu chương. Hắn đã ra lệnh cho tâm phúc bí mật điều tra nhóm nha hoàn, đồng thời âm thầm bảo vệ mẫu tử Trinh Nhi. Dẫu ngoài mặt lạnh lùng, trong lòng hắn vẫn canh cánh lời nguyền “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng”. Hắn hiểu, mọi biến cố chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến dai dẳng.

Bên ngoài, Tạ Uyển Cơ âm thầm quan sát nhất cử nhất động của huynh trưởng. Nàng ung dung cài cắm người trong phủ Thượng thư, lặng lẽ truyền tin cho Hạ Tinh Nhi trong cung. Trận thế đã bày, chỉ chờ quân cờ đầu tiên ngã xuống.

***

Một tuần sau, Duệ Chi lại tìm đến phủ Thượng thư, lần này chọn lúc trời vừa tắt nắng, khi vườn hoa còn vương chút hơi ấm. Trinh Nhi ngồi bên hiên, tay cầm kim chỉ, vá lại chiếc khăn mẫu thân ưa thích. Thấy chàng, nàng không đứng dậy, chỉ khẽ ngước mắt:

– Trình công tử lại đến. Lần này, chàng định nói gì nữa?

Duệ Chi dừng trước mặt nàng, giọng kiên định:

– Ta không đến để cầu xin tha thứ. Ta muốn cùng nàng điều tra chân tướng vụ mưu hại.

Nàng thoáng ngạc nhiên, dừng tay, ánh mắt dò xét:

– Chàng muốn giúp ta? Vì sao?

– Ta không muốn nàng phải đối diện hiểm nguy một mình.

Trinh Nhi im lặng. Lòng nàng dâng lên cảm giác lạ lẫm. Trong mắt Duệ Chi vẫn còn vết thương cũ, nhưng nay đã pha thêm quyết liệt.

– Chàng không sợ bị liên lụy sao?– Ta sợ nàng bị tổn thương hơn.

Bức tường phòng bị trong lòng Trinh Nhi xuất hiện một vết rạn nhỏ. Nàng gật đầu:

– Nếu chàng thật lòng, ta sẽ không từ chối. Nhưng ta cần chàng giữ kín mọi chuyện. Càng ít người biết càng tốt.

– Ta hứa.

Nàng đưa cho chàng mảnh giấy ký hiệu ngọc cốt:

– Chàng từng học qua các loại mật hiệu của đại gia tộc. Giúp ta phân tích xem đây là dấu của nhà nào.

Duệ Chi cẩn thận quan sát, trầm ngâm:

– Là ký hiệu của Tạ gia, nhưng nét vẽ thô ráp, giống như người ngoài cố tình bắt chước.

– Ta cũng đoán vậy. Có người muốn đổ tội lên đầu Tạ Ngọc Cẩn.

Duệ Chi nhìn sâu vào mắt nàng:

– Nàng tin Tạ Ngọc Cẩn đến thế sao?

Trinh Nhi cười nhạt, ánh mắt sáng lên vẻ kiên định:

– Ta tin vào trực giác. Kiếp trước, ta từng tin lầm người, không muốn lặp lại sai lầm ấy.

Duệ Chi lặng đi, lòng nhói đau. Trong mắt nàng, mình đã không còn là chỗ dựa duy nhất.

– Nếu có thể, ta hy vọng nàng sẽ tin ta thêm lần nữa.

– Hãy để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Lòng người khó dò, chỉ có thời gian mới chứng minh được.

Duệ Chi gật đầu, ánh mắt dịu lại. Khoảng cách giữa họ vẫn còn xa, nhưng chàng đã quyết không lùi bước.

***

Những ngày sau, Trinh Nhi và Duệ Chi phối hợp âm thầm điều tra. Họ lần theo dấu vết nhóm nha hoàn, phát hiện một kẻ bí mật ra vào phủ Quốc công vào đêm xảy ra sự việc. Nhưng khi lần tới nhà kho phía tây thành, người kia đã biến mất, chỉ để lại một sợi dây tơ xanh – đặc trưng phủ Tể tướng.

Trinh Nhi nhìn sợi chỉ, lòng chùng xuống. Nàng nhìn Duệ Chi, ánh mắt nghi hoặc:

– Chàng giải thích thế nào về chuyện này?

Duệ Chi sững lại. Rõ ràng có kẻ muốn đẩy họ vào vòng nghi kỵ, lợi dụng mối liên hệ giữa hai nhà để tạo sóng gió lớn hơn.

– Ai đó muốn cả ta và nàng đều không còn đường lui.

Trinh Nhi cau mày, giọng trầm:

– Chúng ta phải cẩn thận hơn. Có kẻ theo dõi từng bước chân.

– Dù thế nào, ta cũng sẽ không để nàng bị tổn thương nữa.

Ánh mắt nàng dịu lại. Sự kiên định của Duệ Chi khiến nàng cảm thấy an lòng hơn trước.

***

Một chiều, Trinh Nhi nhận được thư mời dự tiệc trà trong phủ Quốc công. Nét chữ Tạ Uyển Cơ thanh nhã mà lạnh lẽo. Nàng biết, đây là lời mời không thể từ chối, cũng là điềm báo cho một cơn sóng ngầm mới.

Trước khi lên xe, Duệ Chi gặp nàng bên cổng phủ. Chàng đã biết trước sự việc, ánh mắt lo lắng:

– Nàng hãy cẩn thận. Nếu có chuyện gì, hãy báo cho ta.

– Chàng yên tâm, ta sẽ không để mình rơi vào bẫy. Chỉ mong chàng giữ vững vị trí, đừng để ai lợi dụng.

Duệ Chi nhìn nàng, ánh mắt dịu dàng xen quyết liệt:

– Ta đã nói rồi, sẽ không để nàng cô độc nữa.

Nàng gật đầu, rồi bước lên xe ngựa. Qua rèm cửa, nàng thoáng nhìn bóng Duệ Chi đứng lặng dưới tán cây, ánh mắt dõi theo không rời.

***

Trong phủ Quốc công, Tạ Uyển Cơ đón tiếp Trinh Nhi bằng nụ cười ngọt ngào, ánh mắt sắc lạnh ẩn sau lớp dịu dàng. Trà thơm bốc khói, những lời hỏi han xã giao trôi qua nhạt nhòa. Dưới lớp vỏ ngoài thân thiện, Trinh Nhi cảm nhận rõ từng đợt sóng ngầm.

– Dạo này đại tiểu thư vẫn khỏe? Mẫu thân người đã bình phục chưa?

– Đa tạ Uyển Cơ cô nương quan tâm. Mẫu thân ta đã khá hơn nhiều.

– Kinh thành gần đây nhiều biến động, chỉ mong các tỷ muội đều bình an.

Trinh Nhi chỉ mỉm cười, ánh mắt chăm chú quan sát từng động tác của Uyển Cơ. Mỗi câu nói, mỗi nụ cười đều ẩn chứa mưu đồ.

Bên ngoài, Tạ Ngọc Cẩn tình cờ đi ngang qua, bắt gặp ánh mắt Trinh Nhi qua song cửa. Hắn dừng lại, ánh mắt bạc lặng lẽ lướt qua cả hai, rồi nhanh chóng bước đi. Đây là trận chiến của nữ nhân, hắn không nên can dự quá sâu.

***

Sau tiệc trà, Trinh Nhi rời phủ Quốc công khi trời đã nhá nhem. Trên đường về, nàng nhận ra mình bị theo dõi. Dưới ánh đèn mờ, một bóng người lặng lẽ lẩn vào góc tối.

Nàng bước nhanh, tay siết chặt trâm ngọc. Đến khúc ngoặt vắng, bóng người bất ngờ lao ra. Nàng xoay người, mũi trâm kề sát cổ đối phương. Kẻ đó không phản kháng, quỳ sụp xuống, giọng run rẩy:

– Đại tiểu thư, xin người cứu tôi! Tôi là nha hoàn phủ Quốc công, bị ép làm việc xấu…

Trinh Nhi nhận ra đây là một trong những nha hoàn từng xuất hiện trong yến hội. Nàng hỏi khẽ:

– Ai sai ngươi?

– Là… là Tạ Uyển Cơ tiểu thư. Nhưng phía sau còn một người áo đen, tôi chưa từng thấy mặt, chỉ biết người đó luôn ra lệnh cho cả tiểu thư và tôi.

– Ngươi có gì để chứng minh?

Nha hoàn vội lấy ra một mảnh ngọc nhỏ khắc ký hiệu lạ. Trinh Nhi nhận lấy, ánh mắt lạnh đi:

– Nếu ngươi nói thật, ta sẽ tìm cách bảo vệ. Tạm thời hãy ẩn thân, đừng để ai phát hiện.

Nha hoàn cảm kích cúi đầu, rồi vội vã bỏ đi. Trinh Nhi đứng lặng dưới ánh đèn, lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. Từ giây phút này, nàng đã nắm giữ một quân cờ quan trọng, đồng thời cũng trở thành mục tiêu của kẻ trong bóng tối.

***

Đêm đó, Duệ Chi nhận được một mảnh giấy nhỏ giấu dưới gối: “Có kẻ thao túng cả hai nhà, mọi việc chỉ vừa bắt đầu. Hãy giữ vững niềm tin, đừng để nghi kỵ che lấp lý trí.”

Chàng siết chặt mảnh giấy, lòng dậy sóng. Lời lẽ này, chỉ có Trinh Nhi mới dùng. Chàng biết, nàng đang mạo hiểm hơn bao giờ hết.

Trăng ngoài cửa sáng bàng bạc, chiếu lên bàn tay Duệ Chi, in bóng dài trên nền nhà. Trong tâm trí chàng, một lời thề lặng lẽ vang lên: Dù phải đối đầu cả thế gian, chàng cũng không để nàng đơn độc.

***

Trong một góc tối phủ Quốc công, Tạ Uyển Cơ ngồi trước gương, tay vuốt lọn tóc mai. Ánh mắt trong gương sắc lạnh, khóe môi cong lên nụ cười hiểm độc.

– Lục Trinh Nhi, ngươi tưởng đã bày được một nước cờ hay sao? Để xem, ngươi chống đỡ được đến khi nào.

Ngoài cửa, Hạ Tinh Nhi lặng lẽ rời đi, mang theo tin tức mới vào cung. Nàng biết, cục diện đã chuyển động, và thời cơ của mình sắp đến.

***

Rạng sáng, tiếng động lạ vang ngoài phủ Thượng thư. Trinh Nhi choàng tỉnh, cầm trâm ngọc lao ra. Trong bóng tối, một bóng người lướt qua hàng cây, để lại mùi hương độc dược nhè nhẹ.

Trên bậc thềm, một mảnh giấy nhỏ ghim bằng mũi tên bạc: “Ngọc cốt càng sâu, hận tình càng nặng. Đừng tin ai, kể cả người từng nắm tay ngươi.”

Trinh Nhi run lên, đôi mắt phượng lóe sáng. Kẻ thù đã ra mặt, ván cờ đã mở. Nàng siết chặt mảnh giấy, lặng lẽ thề: Dù phải trả giá, nàng cũng sẽ vạch trần tất cả.

Xa xa, bóng một người lặng lẽ ẩn mình sau tường, dõi theo nàng bằng ánh mắt đau đáu. Trình Duệ Chi siết chặt tay, lòng quyết không để mất nàng lần nữa.

Gió đêm lạnh buốt thổi qua, mang theo hơi thở của mưu mô và hận thù. Trên bầu trời, trăng lặng lẽ soi rọi, chứng kiến một đoạn giao tình cũ rạn vỡ, cũng là lúc một cuộc đối đầu mới bắt đầu.