Buổi chiều, ánh tà dương như vệt son cuối cùng vắt ngang mái ngói phủ Quốc công. Lối hành lang lát đá sáng bóng kéo dài, trúc xanh nghiêng mình đón gió, thấp thoáng bóng thị vệ nghiêm trang. Đại sảnh hôm nay rực rỡ lạ thường, rèm lụa mỏng buông xuống, bàn tiệc trải ngọc, chén vàng khảm ngọc xếp thành dãy dài; hương trầm thoang thoảng, hòa cùng tiếng đàn tranh dìu dịu như hơi thở của đất trời. Khách khứa từ bốn đại gia tộc đã tề tựu, mỗi người một vẻ, song ánh mắt đều ẩn chứa toan tính, dò xét lẫn nhau dưới vỏ bọc nhã nhặn.
Tạ Quốc công ngồi ghế chủ vị, mắt như lưỡi kiếm lướt qua từng người, khí thế trầm ổn không ai dám khinh nhờn. Sau lưng ông, Tạ Ngọc Cẩn khoác áo dài đen thêu mây bạc, đứng thẳng lặng lẽ. Gương mặt tuấn tú không lộ cảm xúc, đôi mắt bạc lạnh, khí chất tựa núi cao phủ tuyết, khiến người ngoài vừa ngưỡng mộ vừa e ngại.
Lục Trinh Nhi cùng Dương thị bước vào. Mỗi bước đi mềm mại, dáng người thanh nhã, khí chất thư hương lan tỏa, khiến những ánh nhìn quanh sảnh không khỏi dừng lại. Trinh Nhi cúi đầu hành lễ, mắt kín đáo quan sát từng cử động nhỏ của khách khứa. Nàng cảm nhận rõ sự căng thẳng ẩn dưới vẻ hòa nhã, những ánh mắt vừa dò xét vừa dè chừng, nhất là khi dừng trên Ngọc Cẩn – người vừa thoát khỏi kiếp nạn ám sát.
Một cung nữ áo xanh tiến đến, cúi đầu lễ phép:
– Nhị tiểu thư phủ Quốc công, Tạ Uyển Cơ, xin ra mắt chư vị.
Không gian chợt tĩnh lặng. Tạ Uyển Cơ xuất hiện như một dải lụa bạc lướt qua sương mỏng. Tóc nàng búi cao cài trâm ngọc, váy lụa trắng ánh bạc ôm lấy dáng người mảnh mai. Gương mặt trái xoan, đôi mắt lấp lánh vừa dịu dàng vừa sắc sảo. Nàng chậm rãi cúi đầu chào từng người, cử chỉ đoan trang không chút khiếm khuyết, nụ cười nhẹ như sương, giọng nói mềm mại mà không mất khí phách:
– Uyển Cơ kính bái kiến phụ thân, đại ca, phu nhân cùng các vị khách quý. Được cùng ngồi một bàn hôm nay, Uyển Cơ vô cùng vinh hạnh.
Dương thị khẽ mỉm cười, đáp lễ nhã nhặn, ánh mắt như ẩn ý. Trinh Nhi nghiêng mình, tâm trí dấy lên cảnh giác. Mỗi cử động của Uyển Cơ đều quá mức hoàn hảo, như tấm gương soi lòng người, càng nhìn càng thấy khó lường.
Uyển Cơ tiến lên, nhẹ nhàng đặt tay lên bàn cầm giữa sảnh, mắt hướng về phía khách khứa:
– Đêm nay là dịp hiếm có, xin phép dâng một khúc cầm kỳ, mong góp chút vui cho yến tiệc. Kính xin các vị chỉ giáo.
Tạ Quốc công bật cười, giọng trầm vang:
– Nàng từ nhỏ đã tinh thông huyễn vân cầm, hôm nay khách quý tề tựu, sao không thử sức cùng đại ca con?
Ngọc Cẩn khẽ cúi đầu, đáp gọn:
– Lệnh của phụ thân, nhi tử xin tuân.
Hắn rời chỗ, khoác áo ngoài, ngồi đối diện Uyển Cơ. Trên bàn, cây đàn cổ ánh lên sắc gỗ trầm, dây tơ căng mảnh, vệt sáng tà dương chiếu lên bàn tay trắng ngần của Uyển Cơ, như phủ lên bức họa sơn thủy tĩnh lặng. Khách khứa lặng im, chỉ còn tiếng gió nhẹ ngoài hiên.
Uyển Cơ đặt tay lên dây đàn, đầu ngón tay lướt nhẹ. Tiếng đàn vang lên, đầu tiên là tiếng suối khe róc rách, rồi dần chuyển thành âm vang réo rắt, khi như gió xuân dìu dặt, khi lại như sóng vỗ bờ đá. Mỗi nốt nhạc như một cánh bướm bay lượn, cuốn tâm trí người nghe vào thế giới mơ hồ, vừa an yên vừa bất an.
Ngọc Cẩn nhắm mắt, ngón tay gảy lên đàn. Tiếng đàn của hắn lạnh lẽo, dứt khoát, như tiếng sấm giữa trời quang. Hai luồng âm thanh quyện vào nhau, khi hợp khi tan, như một trận cờ không lời giữa hai cao thủ. Cả đại sảnh chìm trong bầu không khí ngột ngạt, ai nấy đều nín thở dõi theo từng biến chuyển nhỏ nhất.
Trinh Nhi ngồi ở bên, lòng trĩu nặng. Mỗi lần ánh mắt Uyển Cơ lướt qua Ngọc Cẩn, nàng đều nhận ra tia tham vọng sâu kín. Không phải ánh nhìn của muội muội dành cho huynh trưởng, mà là của kẻ muốn chiếm lấy thứ không thuộc về mình. Bên cạnh, các tiểu thư, thiếu gia đều say mê dõi theo, song không ai nhận ra từng sợi tơ ngầm đã bắt đầu buộc chặt lòng người.
Trình Duệ Chi cũng có mặt, y phục trắng tinh khôi, mắt đen sâu lắng, khí chất ôn hòa khác biệt giữa đám đông. Ánh mắt chàng lặng lẽ lướt qua Trinh Nhi, thoáng chốc giao hòa bao điều chưa nói. Trong ánh mắt ấy, Trinh Nhi đọc thấy nỗi lo lắng, lẫn chút tiếc nuối chưa kịp xóa nhòa.
Khúc cầm kết thúc, Uyển Cơ mỉm cười, tay rút khỏi dây đàn:
– Mấy năm không luyện cùng huynh, tay nghề muội kém đi nhiều.
Ngọc Cẩn đáp, mắt không gợn sóng:
– Đàn của muội vẫn như xưa, chỉ có tơ lòng đã khác.
Uyển Cơ khẽ cúi đầu, nụ cười thoáng buồn:
– Người trong phủ ai cũng có tâm sự. Nếu có thể đàn cho người hiểu mình nghe, dù chỉ một khúc cũng là đủ.
Tạ Quốc công gật đầu tán thưởng:
– Hay lắm. Cầm kỳ là để thử lòng người, cũng là soi tỏ nhân tâm. Các vị đều là người trong cuộc, chi bằng cùng góp vui một ván cờ?
Trình Duệ Chi bước ra, nhẹ nhàng cúi chào:
– Nếu đã là hội ngộ, tại hạ xin được lĩnh giáo tài nghệ của Tạ tiểu thư.
Uyển Cơ nhìn chàng, mắt trong như nước, giọng dịu dàng:
– Được công tử hạ cố, Uyển Cơ xin kính cẩn tiếp chiêu.
Hai người ngồi xuống bàn cờ. Quân đen trắng xếp xen kẽ, mỗi nước đi đều uyển chuyển như nước chảy mây trôi. Uyển Cơ ra cờ mềm mại, thoạt nhìn như vô ý, kỳ thực từng bước đều dẫn dụ đối phương vào thế trận kín đáo. Trình Duệ Chi bình thản đối phó, song ánh mắt càng lúc càng sâu thẳm, mỗi nước cờ đều thận trọng như đối mặt sinh tử.
Trinh Nhi ngồi lặng, cảm nhận không khí trong sảnh dần thay đổi. Mỗi lần Uyển Cơ ra quân, cảm xúc mọi người lại bị cuốn theo, người thì cười, người lại trầm mặc, lòng dạ như bị khuấy động. Nàng nhắm mắt, tập trung lắng nghe nhịp rung của dây đàn, tiếng quân cờ chạm bàn, nhận ra trong đó ẩn chứa khí tức dị thường – một loại chú thuật cảm xúc, đủ sức lay động tâm trí người nghe, gieo vào lòng người mầm mống nghi hoặc, bất an.
Dương thị ngồi bên, thoáng nhíu mày, khẽ nghiêng đầu thì thầm:
– Tiểu thư, cầm kỳ hôm nay khác thường. Con phải cẩn trọng.
Trinh Nhi gật nhẹ, mắt không rời Uyển Cơ. Trong lòng nàng, ký ức kiếp trước dội về – chính trong một yến tiệc như thế này, Uyển Cơ từng dùng huyễn vân cầm khiến phụ thân nàng mê muội, dẫn đến tai họa diệt môn. Lúc ấy, nàng còn quá ngây thơ để nhận ra nguy cơ. Nay, mỗi nốt nhạc, mỗi nước cờ đều như mũi dao giấu trong tay áo, chỉ chờ thời cơ đâm tới.
Uyển Cơ bỗng dừng tay, ngước nhìn mọi người, giọng nhẹ như gió:
– Hôm nay nhân hội cầm kỳ, Uyển Cơ xin tấu một khúc “Tàn Mộng” – khúc nhạc tổ phụ để lại, tương truyền có thể soi tỏ lòng người. Xin các vị lắng nghe, nếu trong lòng có điều muốn nói, hãy để âm nhạc dẫn đường.
Ngọc Cẩn cau mày. Trinh Nhi cảm nhận rõ luồng khí lạnh lướt qua. “Tàn Mộng” là khúc cầm bí truyền của Tạ gia, chỉ truyền cho người kế thừa. Uyển Cơ lấy ra khúc này, rõ ràng không đơn giản là khoe tài.
Tiếng đàn vang lên, ban đầu dìu dặt, dần dần cuộn trào dữ dội như giông bão. Mỗi âm thanh như mũi kim xuyên vào tâm trí. Trinh Nhi cảm giác đầu óc mơ hồ, ký ức u tối kiếp trước tràn về: ngục lạnh, tiếng khóc, ánh mắt tuyệt vọng của mẫu thân, bóng lưng cô độc của Ngọc Cẩn giữa mưa đêm. Nàng cắn mạnh đầu lưỡi, vị máu tanh lan ra, cảm giác choáng váng dần tan.
Nàng ngẩng đầu nhìn quanh – không ít người đã thất thần, có người rơi nước mắt, người thì mặt tái nhợt. Dương thị gắng gượng giữ bình tĩnh. Chỉ duy nhất Ngọc Cẩn vẫn bình thản, mắt bạc sáng lạnh, nhìn thẳng vào Uyển Cơ.
Khúc đàn dứt, không khí như vỡ tan. Tiểu thư họ Vương nước mắt ngắn dài, thiếu gia họ Trần tay run lẩy bẩy. Tạ Quốc công lên tiếng phá tan im lặng:
– Khúc cầm lay động lòng người. Ai cũng có điều vướng bận, nghe xong chỉ càng thêm cảm khái.
Uyển Cơ cúi đầu, giọng khiêm nhường:
– Chỉ là một khúc nhạc cũ, không dám nhận lời khen.
Ánh mắt nàng lướt qua Trinh Nhi, dừng lại giây lát, nụ cười sâu hơn. Trinh Nhi nhìn lại, đối diện ánh nhìn như lưỡi dao ấy, cảm nhận rõ sự thách thức. Nàng hiểu, nếu để Uyển Cơ tiếp tục thao túng lòng người, sóng gió sẽ không dừng lại ở đây.
Sau tiệc, khách khứa lần lượt ra về, song không khí vẫn đọng lại dư vị bất an. Trinh Nhi lấy cớ ra ngoài, men theo lối nhỏ tới vườn trúc phía tây. Dưới bóng trăng, nàng đứng lặng, hồi tưởng từng chi tiết cầm kỳ vừa rồi. Trong tiếng đàn của Uyển Cơ, nàng cảm nhận rõ pháp thuật Huyễn Vân, không chỉ khơi dậy cảm xúc mà còn gieo nghi kỵ, khiến lòng người dao động.
Tiếng bước chân nhẹ vang lên. Ngọc Cẩn xuất hiện, giọng trầm:
– Nàng cũng nhận ra rồi?
Trinh Nhi gật đầu:
– “Tàn Mộng” không đơn thuần là khúc nhạc. Nếu không sớm ngăn lại, hậu quả sẽ khó lường.Ngọc Cẩn nhìn nàng, mắt sâu thẳm:
– Uyển Cơ tiến bộ hơn trước. Dưới vẻ nhu mì, tâm cơ khó dò. Nàng ta không chỉ muốn lấy lòng phụ thân, mà còn muốn thao túng đại cục.
Trinh Nhi đáp, mắt sáng kiên nghị:
– Ta nghi phía sau Uyển Cơ còn có kẻ chỉ đạo. Một mình nàng ta khó khuấy động sóng lớn đến vậy.
Ngọc Cẩn trầm ngâm:
– Nếu nàng muốn điều tra, phải cực kỳ thận trọng. Uyển Cơ không dễ đối phó, lại có nhiều trợ thủ kín đáo.
Trinh Nhi ngước nhìn, giọng nhẹ mà sắc:
– Ta từng chết một lần, còn gì phải sợ? Nhưng nếu chàng sa vào lưới của nàng ta, chàng giữ được bản tâm chứ?
Ngọc Cẩn mỉm cười, nụ cười chất chứa u buồn:
– Ta chỉ sợ, khi cần ra tay, lại không đủ tàn nhẫn với người thân.
Câu nói ấy như nhát dao lạnh cứa vào tim Trinh Nhi. Nàng lặng im hồi lâu rồi khẽ đáp:
– Muốn bảo vệ người mình yêu, phải biết buông bỏ những gì không thuộc về mình. Nếu không, sẽ bị nhấn chìm trong biển hận.
Ngọc Cẩn nắm lấy tay nàng, siết nhẹ:
– Ta tin nàng. Ta cũng sẽ không để nàng cô độc.
Lòng Trinh Nhi dịu lại đôi chút, nhưng nàng hiểu rõ – phía trước còn vô số cạm bẫy, chỉ một bước lỡ là tan tành tất cả.
Đêm buông xuống, phủ Quốc công chìm vào tĩnh lặng. Trinh Nhi trở về phòng, cởi áo ngoài, ngồi bên bàn nhỏ, lấy ra sổ ghi chép. Nàng lần lại từng chi tiết của yến tiệc, ghi chú biểu hiện bất thường của Uyển Cơ, ánh mắt trao đổi giữa thị nữ, phản ứng khác lạ của khách khứa. Ngoài cửa sổ, gió thổi qua vườn trúc, bóng người thấp thoáng. Trinh Nhi tắt đèn, nấp vào góc tối, tay siết chặt trâm bạc.
Cửa sổ khẽ mở, một thiếu nữ áo xanh nhạt lặng lẽ bước vào – Linh Nguyệt, thị nữ thân tín của Uyển Cơ. Nàng ta đặt lên bàn một phong thư, rồi rút lui không một tiếng động.
Chờ Linh Nguyệt đi xa, Trinh Nhi mới ra, mở thư. Bên trong là dòng chữ vội vã: “Giờ tý, nhà kho phía tây, giao dịch cốt ngọc.”
Trinh Nhi cau mày suy nghĩ. Uyển Cơ muốn giao dịch với ai? Cốt ngọc nào được nhắc đến? Nàng quyết định đêm nay sẽ tự mình điều tra.
Giờ tý. Trăng vằng vặc. Trinh Nhi khoác áo choàng, men theo lối nhỏ tới nhà kho phía tây. Không khí lạnh buốt, tiếng dế kêu râm ran. Nàng nấp sau gốc cây, quan sát động tĩnh.
Cửa nhà kho hé mở, ánh đèn lờ mờ. Bên trong, Uyển Cơ đứng lặng, đối diện người đàn ông áo choàng đen, mặt che kín. Giọng Uyển Cơ lạnh lùng:
– Đây là mảnh cốt ngọc như đã hẹn. Đổi lấy bí pháp Ám Ngọc chú, ngươi không được nuốt lời.
Người đàn ông cười nhạt:
– Tạ tiểu thư quả là sảng khoái. Nhưng một mảnh cốt ngọc chưa đủ. Ta muốn thêm một thứ – mạng của Tạ Ngọc Cẩn.
Uyển Cơ thoáng biến sắc, nhưng giọng nhanh chóng trở nên sắc lạnh:
– Hắn là trở ngại lớn nhất của ta. Sớm muộn cũng phải loại bỏ. Nhưng ta muốn tự tay làm việc đó.
Người áo đen cười khẽ:
– Tốt. Ta sẽ đưa bí pháp cho ngươi, đổi lại, đêm trăng tròn tháng sau, ta muốn thấy đầu Tạ Ngọc Cẩn.
Uyển Cơ gật đầu, trao hộp gấm nhỏ. Người áo đen lấy, rút ra cuộn trục, đưa lại cho nàng, rồi lặng lẽ biến vào bóng tối.
Uyển Cơ đứng lại một mình, mở cuộn trục, mắt lóe lên ánh sáng dị thường. Nàng thì thầm:
– Tất cả sẽ là của ta. Cả cốt ngọc, quyền lực... và cả huynh trưởng.
Trinh Nhi nín thở, lạnh sống lưng. Nàng nhận ra, Uyển Cơ không chỉ khao khát quyền lực mà còn nuôi dưỡng một tình cảm méo mó với chính huynh trưởng mình.
Nàng lặng lẽ rút lui, trong lòng dậy sóng. Đêm nay, bí mật đã hé lộ, song thân phận thực sự của người áo đen vẫn là ẩn số. Trinh Nhi hiểu, muốn lật mặt Uyển Cơ, cần thêm bằng chứng, đồng thời phải bảo vệ Ngọc Cẩn khỏi âm mưu đen tối đang giăng mắc.
Sáng sớm hôm sau, phủ Quốc công bao trùm không khí nặng nề. Tạ Quốc công triệu tập toàn phủ, kiểm tra kho ngọc gia truyền. Tin đồn cốt ngọc thất lạc lan nhanh, ai nấy đều hoang mang. Ngọc Cẩn xuất hiện với vẻ mặt lạnh tanh, ánh mắt dò xét từng người.
Trinh Nhi sát bên Dương thị, bình tĩnh quan sát. Uyển Cơ giữ vẻ điềm nhiên, còn an ủi các tiểu thư khác, dáng vẻ như một người chị mẫu mực. Nhưng ánh mắt nàng ta càng sáng, tia khoái trá lấp ló sau nụ cười.
Tạ Quốc công nghiêm giọng:
– Kẻ trộm cốt ngọc không thể là người ngoài. Phủ Quốc công sẽ tra xét đến cùng, kẻ phản bội tổ tông, tất sẽ nhận báo ứng.
Trinh Nhi liếc Uyển Cơ, bắt gặp ánh mắt nàng ta hướng về phía Ngọc Cẩn – vừa ghen tị, vừa thách thức, vừa có chút tiếc nuối. Trong lòng nàng dấy lên cảnh báo, nếu không hành động kịp thời, Ngọc Cẩn sẽ rơi vào vòng vây của chính người thân.
Đêm ấy, Trinh Nhi âm thầm gửi thư cho Ngọc Cẩn, kể lại những gì chứng kiến ở nhà kho. Trong thư, nàng dặn hắn tuyệt đối không tin bất kỳ ai, kể cả người thân thiết nhất, và nhắc phải đề phòng những kẻ đội lốt “tình thân” mà ra tay tàn nhẫn nhất.
Nàng ngồi bên cửa sổ, nhìn bóng trăng khuyết, lòng nặng trĩu: phải chăng hận thù luôn bắt nguồn từ tình yêu bị bóp méo, và kẻ nguy hiểm nhất lại chính là người thân cận?
Ngoài vườn, tiếng dế vọng lại, hòa cùng gió lùa qua vạt trúc. Đêm dài, Trinh Nhi hiểu mình đã bước vào ván cờ lớn, đối thủ không chỉ là Uyển Cơ mà còn là bóng tối trong lòng mỗi người.
Canh ba, phòng kín. Uyển Cơ ngồi trước gương đồng, tay vuốt cuộn trục bí pháp. Nàng nhắm mắt niệm chú, Huyễn Vân cầm pháp hòa cùng Ám Ngọc chú, luồng khí âm trầm quấn quanh thân, bóng trong gương như động đậy, méo mó. Nàng mở mắt, nhìn vào bóng mình, môi nhếch nụ cười lạnh:
– Tạ Ngọc Cẩn, Lục Trinh Nhi... Các ngươi đều sẽ là bậc thang cho ta bước l*n đ*nh cao. Chỉ cần ta muốn, các ngươi sẽ mất tất cả.
Tiếng đàn khe khẽ vang lên, lẩn trong bóng tối, như tiếng khóc của linh hồn lạc lối.
Trinh Nhi ngồi thiền, tâm trí trĩu nặng. Nàng nghiền ngẫm từng lời Uyển Cơ nói, từng ánh mắt, từng cử chỉ nhỏ. Một kết luận dần hình thành: Uyển Cơ đã nắm được bí thuật Tạ gia và Ám Ngọc chú. Nếu để nàng ta luyện thành, cả phủ Quốc công lẫn phủ Thượng thư sẽ gặp họa diệt môn.
Nàng quyết định: từ mai, sẽ âm thầm điều tra toàn bộ thị nữ, quản sự thân cận Uyển Cơ, đồng thời liên lạc với Trình Duệ Chi – người duy nhất có năng lực và tâm kế giúp nàng đối phó thế lực ngầm.
Trinh Nhi biết, trận chiến không còn của riêng nàng, mà là ván cờ sinh tử của tất cả những ai vướng vào vòng xoáy ngọc cốt, tình – hận – quyền lực.
Giữa đêm, ngoài hành lang phủ Quốc công, bóng áo tím lặng lẽ lướt qua, để lại tiếng cười lạnh. Trên cửa sổ phòng Trinh Nhi, một cánh bướm đen đậu lại, như điềm báo cho biến cố sắp tới.
Cơn gió cuối xuân cuốn đi chút ấm áp cuối cùng, chỉ còn hàn khí len lỏi khắp nơi. Những sợi tơ lòng giăng mắc giữa cầm kỳ, quyền lực, khát vọng, không ai biết đâu là chân tình, đâu là hận thù khoác áo yêu thương.
Đêm chưa qua, sóng ngầm đã cuộn trào. Trinh Nhi siết chặt tập sổ, mắt nhìn về phía chân trời, nơi ánh trăng lạnh rọi con đường gập ghềnh trước mặt – con đường chỉ dành cho những ai dám đối diện bóng tối trong lòng mình.
Bên ngoài, tiếng đàn lại vang lên, mơ hồ như tiếng gọi từ vực thẳm, kéo theo những bí mật chờ một ngày được phơi bày dưới ánh sáng.