Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 68: Chương 54

Minh Ly cảm thấy Tôn Hề Hàm đúng là một người cực kỳ kiên nhẫn.

Dù Minh Ly lấy lý do "không muốn nhảy múa" để từ chối, Tôn Hề Hàm cũng không tức giận, chỉ nhàn nhạt "ồ" một tiếng rồi ngồi bên cạnh chơi điện thoại.

Điện thoại vẫn để ngang, cũng chẳng biết cô ấy có đang xem lại video nhảy múa của Minh Ly hay không.

Thực ra, vào khoảnh khắc Tôn Hề Hàm đưa ra lời đề nghị này ngay trước mặt, Minh Ly đã dao động vài giây.

Nhưng cũng chỉ là vài giây ngắn ngủi.

Rất nhanh sau đó, cô nghĩ đến công việc trong công ty, nghĩ đến chuyện Cố gia, nghĩ đến việc nếu nhảy múa sẽ phải giải thích với rất nhiều người. Mà hiện tại, cô lười giải thích vô cùng.

Trong nhà thật vất vả mới yên ổn lại, mỗi ngày cô đều có thể lặng lẽ trải qua bữa sáng của mình.

Cảm giác ấy giống như ếch xanh bị nấu trong nước ấm, nấu lâu rồi, con ếch cũng không còn dám nhảy nữa.

Hiện tại, Minh Ly chính là con ếch đó.

Cô dựa vào một cơn bốc đồng mà bước vào tiệm làm tóc này, nhưng đến lúc này lại như đứng đống lửa, ngồi đống than.

Không dám chắc sau khi uốn tóc sẽ ra sao, càng không dám tưởng tượng việc đột nhiên thay đổi kiểu tóc sẽ gây ra sóng gió thế nào trong Cố gia.

Rồi cô lại nghĩ, chẳng qua chỉ là một kiểu tóc thôi, Cố Tuyết Tường hẳn cũng sẽ không nói gì.

Cố Thanh Sương thì càng không, có lẽ đến việc cô thay đổi kiểu tóc, nàng còn chưa chắc đã nhận ra.

Minh Ly cũng không uốn sóng lớn từ tận chân tóc như Lâm trợ lý. Tôn Hề Hàm trao đổi với nhà tạo mẫu giúp cô chọn kiểu xoăn nhỏ hơn, vừa hợp để xõa tóc, cũng hợp để buộc lên. Nếu muốn búi tóc, cũng sẽ không nhìn ra là đã uốn.

Minh Ly không hiểu vì sao Tôn Hề Hàm lại chắc chắn rằng cô hợp kiểu tóc này đến vậy.

Nhưng kiểu này lại rất giống với mẫu mà cô vừa thích trong danh sách.

Rất nhiều lúc, giữa cô và Tôn Hề Hàm cũng có vài điểm giống nhau, ví dụ như gu thẩm mỹ.

Uốn tóc là một quá trình vô cùng dài.

Từ lúc chạng vạng tối cho đến khi đèn đuốc lên rực rỡ, cả thành phố như được bao phủ trong ánh đèn màu cam nhạt, giống hệt một bộ phim vừa mở màn, đủ loại người lần lượt bước vào khung hình.

Minh Ly ngồi đến mệt mỏi. Ban ngày đã ngồi cả ngày trong văn phòng, giờ lại tiếp tục ngồi hơn hai tiếng, khiến cô đau lưng mỏi eo.

So với nhảy múa còn mệt hơn.

Điều khó chịu hơn nữa là cô không thể chơi điện thoại. Cổ hơi khó chịu, trên đầu gắn đầy cây uốn tóc nên không cúi đầu được, cầm điện thoại lên lại thấy mỏi tay, chỉ có thể ngồi không chán chường.

Mà Tôn Hề Hàm lại ngồi ngay bên cạnh, cô cũng không thể thả hồn ngẩn người một cách trắng trợn.

Minh Ly biết dạo gần đây mình hay ngẩn ngơ quá mức. Bất kể hoàn cảnh xung quanh thế nào, cô đều dễ dàng chìm vào suy nghĩ của mình, một lần là nửa tiếng.

Rất dễ bị người khác phát hiện có gì đó không ổn.

Cô không muốn để Tôn Hề Hàm nhận ra vấn đề của mình.

Lại thêm nửa tiếng trôi qua, Minh Ly thực sự không chịu nổi, đưa tay đấm nhẹ vào thắt lưng. Tôn Hề Hàm đột nhiên hỏi: "Cậu từng bị thương à?"

"Không." Minh Ly nói: "Ngồi lâu quá nên đau lưng thôi."

Tôn Hề Hàm "à" một tiếng, rồi hỏi tiếp: "Cậu sinh con rồi à?"

Minh Ly giật mình: "Sao lại hỏi thế?"

"Tôi đoán thôi." Tôn Hề Hàm nói: "Trạng thái của cậu bây giờ khá giống phụ nữ vừa sinh xong. Ngoại trừ vóc dáng."

Minh Ly: ". . ."

Câu nói này đã có phần thiếu lịch sự, nhất là khi được nói ra bằng giọng điệu kiêu ngạo của Tôn Hề Hàm.

Sắc mặt Minh Ly lạnh đi: "Tôi chưa từng mang thai."

Tôn Hề Hàm liếc nhìn eo cô: "Không phải nói cậu làm phu nhân nhà giàu sao? Sao còn đau lưng?"

Minh Ly: "Ngồi văn phòng lâu, không được à?"

"Được." Tôn Hề Hàm thuận miệng nói tiếp: "Vậy nên càng thích hợp đứng lên vận động. Tôi thấy nhảy múa rất hợp."

Minh Ly bị dẫn dắt mà không kịp trở tay, nghẹn mấy giây rồi bất lực hỏi: "Vì sao lại là tôi?"

"Tôi chỉ từng nghe người ta hỏi 'vì sao không phải tôi'." Tôn Hề Hàm nói: "Câu trả lời có rất nhiều: không nhảy được, ngoại hình không hợp, tư thế không tốt. Nhưng trường hợp của cậu thì..."

Cô ấy nhíu mày, cất điện thoại, nhìn thẳng Minh Ly: "Bởi vì cậu là Minh Ly?"

Ngay cả bản thân câu trả lời này cũng giống như một phép thử.

Tôn Hề Hàm cũng không biết đâu mới là đáp án chuẩn, bởi từ khi viện trưởng bảo cô cân nhắc vai B, cái tên duy nhất hiện lên trong đầu cô chính là Minh Ly.

Năm đó, khi cả hai cùng đứng trên một sàn nhảy, Tôn Hề Hàm từng nhảy vai B cho Minh Ly.

Dù từ nhỏ đã là thiên chi kiêu nữ, nhưng trong ngôi trường đầy nhân tài ấy, Tôn Hề Hàm cũng chỉ có thể đứng ở vị trí vai B cho Minh Ly.

Ban đầu là không phục. Nhưng khi thật sự đứng trên sân khấu, nhìn bóng lưng của Minh Ly, cuối cùng cô đã bị sân khấu thuyết phục.

Có rất nhiều thứ không có tiêu chuẩn đúng sai, mỗi người đều có "tốt nhất" của riêng mình.

Nhưng trong vũ đạo, đặc biệt là với những người nhảy múa từ nhỏ như họ, trình độ là thứ dễ khiến người khác tâm phục nhất.

Và cô có thể nhìn ra ngay: thiên phú của Minh Ly cao hơn cô, hạn mức phát triển cũng cao hơn.

Cho nên cô muốn Minh Ly nhảy.

Ban đầu cô cũng không chắc chắn đến vậy, nhưng sau khi gặp lại Minh Ly lần này, ý nghĩ ấy càng kiên định hơn.

Vũ kịch 《 Vương Miện Gai 》 có nữ chính hai mặt — cô ấy nhảy mặt ánh sáng, Minh Ly nhảy mặt u ám, là sự đối lập cực hạn.

Đòi hỏi kinh nghiệm sân khấu lẫn kỹ thuật đều cực cao.

Người khác có thể không đạt được trong thời gian ngắn, nhưng nếu là Minh Ly, Tôn Hề Hàm tin rằng Minh Ly làm được.

Đó cũng là lý do cô ở lại tiệm làm tóc này.

Tất nhiên, còn một lý do khác, cô cũng rất muốn nhìn xem Minh Ly uốn tóc sẽ trông như thế nào.

Minh Ly lại bị câu trả lời ấy làm cho kinh sợ. Nếu lời này là do Minh Hi nói ra, cô sẽ không thấy lạ.

Nếu là Chúc Hàn Tinh nói, cô cũng chẳng kinh ngạc.

Bởi vì hai người họ đều nhìn cô bằng lăng kính phóng đại gấp tám lần, mỗi ngày đều treo bên miệng những câu như: "Bởi vì chị là Minh Ly mà." "Minh Ly là Minh Ly độc nhất vô nhị trên đời."

Minh Ly cũng không biết mình đã làm chuyện gì khiến họ sinh ra loại ảo giác ấy, nhưng nghe riết rồi cũng thành quen.

Dù sao cũng chỉ là lời đùa giữa chị em, không thể coi là thật.

Thế nhưng khi những lời này thốt ra từ miệng Tôn Hề Hàm, lại hoàn toàn sai vị.

Sự giao tiếp lớn nhất giữa cô và Tôn Hề Hàm, chính là khi còn đi học cùng làm bài tập nhóm, hoàn thành bài thi vũ đạo tập thể cuối kỳ.

Phần lớn thời gian, hai người luôn ở trong một trạng thái cạnh tranh ngầm.

Có một chuyện đến tận bây giờ Minh Ly vẫn còn nhớ rõ.

Hôm đó, lớp của họ xét trao học bổng quốc gia khuyến học, trị giá năm nghìn tệ.

Vì Minh Ly vừa đúng lúc tham gia một cuộc thi vũ đạo và đoạt giải, thành tích học tập bình thường cũng rất tốt, kết quả cuối kỳ nằm trong top ba của lớp, nên giáo viên định trao khoản học bổng ấy cho cô.

Nhưng khi về nhà nói chuyện với cha, ông lại bảo rằng học bổng này vốn dành cho những sinh viên học giỏi nhưng gia cảnh khó khăn, gia đình như nhà họ thì không nên nhận.

Ngày hôm sau, Minh Ly tìm gặp cố vấn học tập, trình bày rõ tình huống. Cố vấn cũng tán thành, rồi hỏi cô có muốn tiến cử người khác hay không.

Sau khi suy nghĩ, Minh Ly nói ra cái tên Tôn Hề Hàm.

Lúc đó, cô từng nghe bạn cùng lớp nói rằng trong nhà Tôn Hề Hàm có người thân mắc bệnh, nên học kỳ đó cô ấy thường xuyên xin nghỉ về nhà, không có thời gian tham gia các hoạt động ngoại khóa để cộng điểm, khiến thứ hạng bị tụt xuống. Dù vậy, cô ấy vẫn xếp thứ năm.

Hơn nữa, khi ấy Tôn Hề Hàm ăn uống rất ít, quần áo cũng chỉ quanh quẩn vài bộ, tính tình quái gở, ít giao tiếp với bạn bè, thậm chí còn mâu thuẫn với bạn cùng phòng.

Chỉ riêng việc điều hòa mâu thuẫn trong ký túc xá của họ đã đủ khiến cố vấn đau đầu, nên không mấy đồng ý với đề xuất này.

Minh Ly liền nói rõ lý do mình chọn Tôn Hề Hàm.

Không ngờ đúng lúc ấy, Tôn Hề Hàm đẩy cửa bước vào văn phòng, hôm đó cô ấy đến xin đổi phòng ký túc.

Minh Ly không biết Tôn Hề Hàm đã nghe được bao nhiêu, nhưng sau đó trong giờ thể dục, Tôn Hề Hàm đi tới bên cạnh cô, hạ giọng nói: "Không cần lòng tốt dư thừa của cậu đâu, Minh đại tiểu thư."

Từ trước đến nay, cô ấy chẳng bao giờ nói chuyện dễ nghe.

Ngày hôm đó, Minh Ly chỉ cảm thấy người này kỳ quái, cũng không để tâm quá nhiều.

Nhưng trong lòng cô luôn cảm thấy Tôn Hề Hàm rất ghét mình.

Không ngờ nhiều năm sau, lại có thể từ miệng Tôn Hề Hàm nghe được câu trả lời như vậy.

Minh Ly kinh ngạc nhìn cô ấy, nhưng trong ánh mắt phức tạp kia, lại thấy được vài phần... lẽ đương nhiên.

"Minh Ly không phải cái gì cũng làm được." Minh Ly cong môi cười nhẹ, có chút cay đắng: "Có lẽ cậu có thể tìm được người thích hợp hơn."

"Không ai thích hợp hơn cậu." Tôn Hề Hàm nói: "Vai B của vở vũ kịch này, chỉ có cậu mới nhảy được."

"Dù tôi đã rất lâu không nhảy?" Minh Ly hỏi.

"Người thật sự có thiên phú, đứng trên sân khấu vẫn sẽ chói mắt hơn kẻ không có thiên phú nhưng khổ luyện vài năm."

". . ."

Lời này có phần tàn nhẫn, nhưng là sự thật.

Lần này Minh Ly không phản bác, trầm mặc một lúc rồi đổi sang chủ đề khác: "Cậu bị thương à?"

Về tình trạng của Tôn Hề Hàm, Minh Ly có nghe Chúc Hàn Tinh nhắc qua, nhưng chung quy chỉ là nghe kể, không bằng hỏi thẳng chính chủ.

Tôn Hề Hàm cũng không kiêng kỵ, thản nhiên nói: "Ba năm trước bị thương ở xương cụt, ngồi xe lăn nửa năm."

Minh Ly trừng lớn mắt: "Vậy bây giờ cậu còn có thể nhảy sao?"

"Có chứ." Tôn Hề Hàm nói: "Chỉ cần tôi còn đứng lên được, tôi sẽ còn nhảy."

Dù bác sĩ phẫu thuật khi ấy từng nói với cô rằng sau này tốt nhất đừng nhảy nữa, nếu không chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có nguy cơ liệt hoặc tàn phế.

Nhưng Tôn Hề Hàm chưa bao giờ tin vào số mệnh.

Giờ đây, cô ấy lại đứng trên sân khấu.

Sân khấu chính là sinh mệnh thứ hai của cô ấy.

Minh Ly sững người hồi lâu, trong lòng chấn động chưa tan, ánh mắt nhìn Tôn Hề Hàm cũng thêm vài phần kính phục.

Tôn Hề Hàm thấy ánh mắt ấy, cong môi cười: "Có phải cậu hơi đồng cảm với tôi rồi không? Bị tôi khích lệ rồi à? Vậy thì đến nhảy vai B cho tôi đi."

Minh Ly bất lực: "Cậu đúng là tận dụng mọi thứ."

"Người sinh ra vì sân khấu, bây giờ ngày nào cũng ngồi trước bàn làm việc, không thấy ngột ngạt sao?" Tôn Hề Hàm hỏi: "Không sợ ngồi đến trầm cảm à?"

Minh Ly mím môi: "Vậy lúc cậu bị thương, phải ngồi xe lăn, cậu không bị trầm cảm sao?"

"Bận phục hồi chức năng, không có thời gian trầm cảm." Tôn Hề Hàm nói: "Chỉ cần cơ thể đủ bận, tâm trí sẽ không rảnh để đau khổ."

Minh Ly: ". . ."

Có chút mùi vị triết học.

"Hơn nữa, tôi là vì điều mình yêu thích." Tôn Hề Hàm suy nghĩ rồi ví von: "Nói thế này đi, lúc đó tôi giống như con lừa sắp chết đói, mỗi ngày đều thấy mình sắp chết, nhưng phía trước treo một củ cà rốt. d*c v*ng sinh tồn của tôi kéo lê nỗi đau, ma sát từng chút một, cuối cùng cũng ăn được củ cà rốt ấy."

Nói xong lại sửa: "Không chỉ là một củ cà rốt, mà là một bữa tiệc lớn."

Bởi nếu không có quãng thời gian đó, cô ấy không thể biên ra vở vũ kịch《Vương Miện Gai》.

Nhờ vở này, cô ấy giành được suất biểu diễn của Viện vũ kịch Kinh An, trở thành diễn viên vũ đạo được săn đón trong nhà hát, mở được tour diễn toàn quốc.

Thậm chí, trong tương lai còn có thể tổ chức lưu diễn thế giới.

Minh Ly nghe xong bật cười.

Tôn Hề Hàm lại nhân cơ hội nói tiếp: "Cho nên bây giờ, cậu có thể cùng tôi tham dự bữa tiệc lớn này."

Minh Ly vừa định từ chối thì thợ làm tóc đã đến tháo những dụng cụ đủ màu trên đầu cô.

Lại là một loạt quy trình phức tạp. Minh Ly không nhịn được ngáp hai ba lần, còn Tôn Hề Hàm thì vô cùng tập trung chơi game bên cạnh.

Đến khi nhà tạo mẫu gội đầu xong lần cuối, cầm máy sấy thổi khô tóc cho Minh Ly, đã là mười giờ tối.

Chúc Hàn Tinh đã gửi cho Minh Ly vô số tin nhắn lên án hành vi "bùng kèo" tối nay, tất cả đều bị Minh Ly dùng sticker cho qua.

Mái tóc của Minh Ly dưới tay nhà tạo mẫu hoàn toàn thay đổi, tóc đen dài thẳng biến thành tóc đen uốn xoăn, từng lọn cong vừa vặn.

Dạo gần đây Minh Ly quá gầy, gò má hơi hóp, mái tóc xoăn khéo léo che đi khuyết điểm này, khiến cô trông càng thêm quyến rũ.

Tôn Hề Hàm ngồi bên, mặt không biểu cảm khen một câu: "Quả nhiên mắt nhìn của tôi không tệ."

Nhà tạo mẫu cười theo: "Người mẫu đẹp, mắt nhìn cũng tốt, hỗ trợ lẫn nhau. Cô gái, lát nữa có thể chụp ảnh đăng lên giúp tiệm tôi không? Tôi tặng cô một phiếu giảm giá khi nhuộm tóc."

Thấy người mẫu xinh đẹp như vậy, bọn họ dĩ nhiên không muốn bỏ lỡ cơ hội quảng bá.

Minh Ly không muốn tùy tiện dùng gương mặt mình để tuyên truyền, khéo léo lắc đầu: "Không được."

Nhà tạo mẫu còn khuyên thêm hai lần, Minh Ly hơi ngại từ chối tiếp, thì Tôn Hề Hàm lên tiếng: "Không cần. Cô ấy không định nhuộm tóc."

"Hả?" Nhà tạo mẫu tiếc nuối nói: "Nếu cô gái này nhuộm màu, nhất định sẽ càng kinh diễm."

"Công việc không cho phép, không thể nhuộm." Tôn Hề Hàm nói: "Tính tiền đi."

Minh Ly vẫn chăm chú nhìn mình trong gương.

Rõ ràng chỉ là đổi kiểu tóc, nhưng cảm giác như đã đổi cả con người.

Khuôn mặt cô trở nên đầy đặn hơn, đặc biệt là mái tóc dài, dù uốn xoăn, vẫn miễn cưỡng chạm đến eo. Vài sợi tóc trước trán khẽ bay, hoàn toàn khác với hình tượng ngoan ngoãn, dịu dàng trước kia.

Cô rất hài lòng với kiểu tóc này, nhưng cũng có chút bất an.

Vốn nghĩ thay đổi không lớn, không ngờ ngay cả bản thân cô cũng cảm nhận rõ rệt, vậy khi về nhà sẽ không bị nói sao?

Chưa kịp nghĩ thêm, cô đã nghe thấy Tôn Hề Hàm định trả tiền, liền vội bước lên: "Để tôi."

"Dùng thẻ của tôi." Tôn Hề Hàm nói: "Tôi là hội viên ở đây."

Không chỉ vậy, cô ấy còn là hội viên thẻ vàng của tiệm, được giảm giá, cuối cùng chỉ phải trả hơn bốn trăm tệ.

Nếu Minh Ly trả tiền tại chỗ thì sẽ cần chín trăm tệ.

Tôn Hề Hàm thấy Minh Ly lộ vẻ khó xử, liền đưa ra phương án trung hòa: "Vậy lát nữa mời tôi bữa khuya là được."

Minh Ly liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ đêm.

"Nhà cô có giờ giới nghiêm à?" Tôn Hề Hàm hỏi.

Minh Ly nhìn điện thoại, Cố Thanh Sương cũng không nhắn tin cho cô, hẳn là không có chuyện gì, liền đáp: "Có thể."

. . .

Tôn Hề Hàm chọn một quán đồ Nhật, hương vị rất thanh đạm, không hợp khẩu vị của Minh Ly, nên cô gọi một bát canh miso, uống chậm rãi.

"Quả nhiên là người không nhảy múa nữa." Tôn Hề Hàm nói: "Nửa đêm còn ăn canh, mai mặt sẽ sưng."

Minh Ly nói: "Đúng vậy, không nhảy múa thì cũng chẳng sợ sưng."

Hai người ăn xong bữa cơm khá yên lặng. Tôn Hề Hàm cũng không nhắc lại chuyện bảo cô nhảy vai B.

Ăn xong đã là rạng sáng. Lúc nãy Tôn Hề Hàm đi nhờ xe Minh Ly tới quán, lúc này Minh Ly đề nghị đưa cô ấy về, nhưng Tôn Hề Hàm khoác chặt áo ngoài, nói: "Không cần, tôi gọi xe."

"Cậu ở đâu? Biết đâu tiện đường." Minh Ly nói.

Tôn Hề Hàm lắc đầu: "Không tiện."

Minh Ly: ". . ."

Thấy Tôn Hề Hàm rất kiên quyết, Minh Ly cũng không nhắc lại, chỉ đứng ven đường chờ xe cùng cô ấy.

Gió đêm rất lạnh, nhất là Minh Ly mặc không nhiều, đứng đó trông như lúc nào cũng có thể bị gió thổi bay. Tôn Hề Hàm cau mày nhìn cô: "Cậu nên tập thể dục đi, tỷ lệ mỡ cơ thể thấp quá rồi."

"Thế à."

"Dù không nhảy múa nữa cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt." Tôn Hề Hàm nói: "Quá gầy thì sống không lâu đâu."

Giọng điệu của cô ấy vẫn độc địa như cũ.

Minh Ly bất lực: "Nhận lời tốt của cậu, tôi sẽ cố gắng sống lâu hơn chút."

Tôn Hề Hàm liếc cô một cái, giây sau liền giơ điện thoại lên, "tách" một tiếng chụp ảnh.

Cô ấy gửi ảnh cho Minh Ly.

Không chỉ một tấm, mà còn kèm theo một bức ảnh cũ của Minh Ly trước đây

"Tự so sánh đi." Tôn Hề Hàm nói: "Cuộc sống dù có là dao mổ heo, cũng không thể mổ cậu thành thế này được chứ."

Đúng lúc xe của Tôn Hề Hàm tới. Cô ấy thậm chí không nói lời tạm biệt, lên xe rồi rời đi rất dứt khoát.

Minh Ly đứng tại chỗ, nhìn chằm chằm hai tấm ảnh mà ngây người.

Nếu không có sự đối chiếu với quá khứ, cuộc sống hiện tại vẫn còn có thể chịu đựng. Nhưng hai bức ảnh mang lại cú sốc thị giác mạnh mẽ, khiến cô thoáng chốc hoảng hốt.

Hóa ra, con người thật sự có thể thay đổi long trời lở đất chỉ trong ba năm.

Bức ảnh cũ Tôn Hề Hàm gửi là chụp năm Minh Ly học năm ba đại học. Khi đó dù không cười, cô vẫn tràn đầy tinh thần và sức sống, khiến người khác nhìn cũng thấy dễ chịu, là kiểu sinh khí mạnh mẽ như tràn ra khỏi màn hình.

Còn bây giờ, cô uể oải, tang thương, ánh mắt vô thần.

Minh Ly thở dài, cố gắng thu lại tâm trạng, lên xe rời đi.

Cô nghĩ, con người rồi sẽ thay đổi.

Thay đổi thành như vậy cũng chưa chắc là không thể.

. . .

Có những chuyện không thể nghĩ kỹ. Một khi mở ra khe hở, sẽ giống như lũ vỡ đê, tràn đi ngàn dặm.

Minh Ly đỗ xe dưới lầu, như bị ma xui quỷ khiến mà mở vòng bạn bè của Tôn Hề Hàm, phát hiện mười phút trước cô ta vừa đăng một dòng:【 Chỉ cần nghĩ thông rồi bắt đầu, lúc nào cũng không tính là muộn. 】

Cô kéo thân thể mệt mỏi vào nhà, lên lầu. Khi tay đặt lên tay nắm cửa phòng, cô do dự vài giây, không quá muốn đối mặt với Cố Thanh Sương.

Dù Cố Thanh Sương từng nói có thể giúp cô thương lượng chuyện công ty với mẹ, để cô lựa chọn quay lại nhảy múa, nhưng Minh Ly vẫn chần chừ không dám làm.

Cô thật sự không dám tin Cố Thanh Sương có thể làm được những chuyện đó.

Hơn nữa, mấy ngày gần đây Cố Thanh Sương cũng không nhắc lại chuyện này nữa.

Minh Ly thiên về việc cho rằng hôm đó Cố Thanh Sương chỉ vì an ủi cô mà nhượng bộ. Cố Thanh Sương đã "hiểu chuyện" đến mức ấy rồi, Minh Ly không thể tiếp tục không hiểu chuyện.

Do dự một lúc, Minh Ly vẫn đẩy cửa vào phòng. Đèn trong phòng sáng, Cố Thanh Sương đang ngồi trước bàn trang điểm của cô, cầm điện thoại không biết đang xem gì, hơi cau mày, trông có vẻ khó xử.

Nghe tiếng mở cửa, Cố Thanh Sương lập tức ngẩng đầu: "Em về rồi."

Minh Ly gật đầu, định hỏi có phải đang đợi mình không, nhưng lại thấy khả năng đó không cao, để tránh không khí lúng túng, liền không hỏi.

"Chị tắm chưa?" Minh Ly hỏi.

"Chưa." Cố Thanh Sương quan sát cô kỹ lưỡng, do dự hỏi: "Em đi làm tóc à?"

"Ừ." Minh Ly đặt túi xuống, "Uốn một chút."

"Sao đột nhiên lại đổi kiểu tóc?" Cố Thanh Sương hỏi

"Bỗng nhiên muốn đổi tâm trạng," Minh Ly nói.

Cố Thanh Sương không nói gì. Đến khi Minh Ly cầm đồ ngủ chuẩn bị vào phòng tắm, nàng mới lên tiếng: "Rất đẹp, rất hợp với em."

Minh Ly mỉm cười: "Vậy là tốt rồi."

Sau khi Minh Ly vào phòng tắm, lông mày Cố Thanh Sương nhíu chặt hơn. Thời gian gần đây Minh Ly càng ngày càng trầm mặc, ngay cả khi cô nói chuyện, phản ứng cũng rất nhạt.

Không hẳn là lạnh nhạt, mà giống như một trạng thái rất mệt mỏi. Vẫn đáp lại, nhưng tất cả đều bình thản đến lạ.

Cố Thanh Sương nhìn lịch sử trò chuyện trên màn hình, thấy Liễu Tư Vãng vừa trả lời nàng:【 Tốt nhất đừng đi. 】

Trước khi Minh Ly về, Cố Thanh Sương còn nhận được tin nhắn của Thẩm Lê Đăng, nói lần trước bị thương rất nặng, đến giờ vẫn chưa thể rời xe lăn, mấy ngày nay lại không thấy Cố Thanh Sương đâu, chất vấn nàng có còn chút tình cũ nào không, chẳng lẽ sau khi kết hôn thì ngay cả bạn bè cũng không làm được?

Cố Thanh Sương có chút do dự. Đúng lúc Liễu Tư Vãng hỏi tình hình gần đây của Minh Ly, nàng liền cầu viện, và nhận được câu trả lời kia.

Ngay sau đó, Thẩm Lê Đăng lại nhắn:【 Nếu chị sợ vợ mình ghen, cũng có thể dẫn cô ấy tới gặp em. Em nghe nói hai người đã gặp Tư Vãng rồi, không có lý do gì lại gạt em ra ngoài cả. 】

Cố Thanh Sương trả lời:【 Cô ấy sẽ không gặp em. 】

Thẩm Lê Đăng:【 Được thôi. Chị thật sự không đến sao? 】

Thẩm Lê Đăng:【 Em chuyển sang bệnh viện của chị đấy. 】

Cố Thanh Sương:【 Không. 】

Thẩm Lê Đăng:【 Vậy chị đến gặp em được không? 】

Thẩm Lê Đăng:【 Em sẽ không làm gì chị cả, cũng sẽ không nhắc chuyện quay lại. Chỉ như bạn bè bình thường thôi. 】

Cố Thanh Sương không trả lời, mệt mỏi đến mức không biết phải làm sao.

Lát sau, cửa phòng tắm mở ra. Minh Ly nhanh chóng tháo trang sức, tắm rửa xong liền ra ngoài, gọi Cố Thanh Sương đi tắm. Cố Thanh Sương đáp một tiếng, đặt điện thoại lên bàn rồi đi vào.

Minh Ly đơn giản chăm sóc da. Trong lúc đó màn hình điện thoại của Cố Thanh Sương sáng lên hai lần, cô đều cố gắng kiềm chế không nhìn.

Nhưng khi cô chuẩn bị lên giường, màn hình lại sáng lần nữa.

Thẩm Lê Đăng:【 Nếu điều khiến chị hài lòng là cô ấy có thể vì chị mà từ bỏ vũ đạo, thì từ điểm này mà nói, em cũng có thể. 】

Thẩm Lê Đăng:【 Tại sao chị lại thay đổi chứ? 】

Trong khoảnh khắc đó, Minh Ly bị câu nói này đánh trúng đến mức không thốt nên lời.

Dù biết sự thật là vậy, nhưng vẫn khiến người ta đau lòng.

Mà điều khiến người ta đau đớn hơn nữa là, Cố Thanh Sương vẫn còn liên lạc với Thẩm Lê Đăng.

Chỉ là việc họ còn liên hệ với nhau, xét cho cùng cũng là chuyện bình thường.

Minh Ly hít sâu một hơi, giả vờ như không nhìn thấy, leo lên giường. Đúng lúc đó, Liễu Tư Vãng gửi cho cô một tin nhắn, là một tệp PDF.

Liễu Tư Vãng: 【 Đây là nội dung liên quan đến nhân vật đó, bao gồm tiểu truyện của nhân vật và một số lời thoại, em có thể xem thử. 】

Liễu Tư Vãng: 【 Tôi vẫn là câu nói đó, nếu em thấy hứng thú thì có thể liên hệ tôi bất cứ lúc nào.】

Minh Ly không nhịn được hỏi: 【 Thật sự không có ai phù hợp hơn tôi sao? 】

Liễu Tư Vãng: 【 Em sinh ra là để xuất hiện trên màn ảnh. 】

Liễu Tư Vãng: 【 Tôi có thể quay em đẹp hơn cả chính bản thân em, màn ảnh của tôi cần em. 】

Minh Ly mở tệp ra xem. Chưa đến hai nghìn chữ, đọc rất nhanh, nhưng lại khái quát cả một đời người.
Từ một bệnh nhân trầm cảm đầy thương tích, đến khi đứng trên sân khấu tỏa sáng với tư cách vương giả sân khấu, thăng trầm mạnh mẽ, đặc sắc vô cùng.

Nhưng Minh Ly lại cảm thấy, nhân vật này càng phù hợp để Tôn Hề Hàm diễn hơn.

Cô nói suy nghĩ này với Liễu Tư Vãng, nhưng Liễu Tư Vãng lại gửi một biểu cảm "NO".

Minh Ly hỏi: 【 Vì sao? 】

Liễu Tư Vãng: 【 Cô ấy đã kết thúc quá trình đó rồi, nên diễn lại chỉ là sao chép, còn em thì khác.】

Bức tường mà Minh Ly dần dần dựng lên trong khoảng thời gian này, "ầm" một tiếng xuất hiện vết nứt.

Liễu Tư Vãng lại gửi:【 Em có thể trải qua quá trình đó trong bộ phim của tôi. 】

Liễu Tư Vãng:【 Đồng thời cũng là tự cứu. 】

Liễu Tư Vãng:【 Nếu em không tự cứu mình, thì không ai có thể cứu em. 】

Bức tường ấy sụp đổ hoàn toàn.

Những điều Minh Ly vẫn luôn cất giấu, lại dễ dàng bị nhìn thấu.

Cô từng cho rằng mình giấu rất kỹ, cũng cho rằng lần trước Liễu Tư Vãng chỉ là đoán trúng ngẫu nhiên.
Không ngờ, cô ấy thật sự đã nhìn thấu.

Minh Ly run rẩy gõ chữ: 【 Lẽ nào tôi nhảy múa lại thì sẽ khá hơn sao? 】

Liễu Tư Vãng: 【 Không dám cam đoan, nhưng tại sao lại không thử? Coi như là thêm một khát vọng. 】

Không thể không thừa nhận, Liễu Tư Vãng rất biết nắm bắt lòng người.

Chỉ là một khát vọng mà thôi, hơn nữa phân cảnh cũng không nhiều, nhưng thêm một lần thử nghiệm thì sẽ có thêm một khả năng.

Lúc này, Tôn Hề Hàm lại gửi cho cô hai tin nhắn. Một là video Minh Ly nhảy múa thời đại học, một là tin nhắn chữ:【 Nghĩ thử xem, video này chắc cậu cũng nên giữ một bản. 】

Ngay sau đó lại thêm một tin nữa:【 Khi tôi bị thương, vẫn luôn xem video này của cậu. Nếu không có nó, cũng sẽ không có 《 Vương Miện Gai 》, nên cậu nhảy vai B là phù hợp nhất. 】

Minh Ly nhìn chằm chằm màn hình, im lặng rất lâu.

Một lúc sau, cô bỗng nhiên quyết tâm, trả lời:【 Cậu cảm thấy tôi còn nhảy được không? 】

Tôn Hề Hàm: 【 Đương nhiên. 】

Minh Ly run run gõ chữ:【 Tôi nhảy. 】

Cùng lúc đó, cô cũng trả lời Liễu Tư Vãng tương tự:【 Tôi diễn. 】

Tôn Hề Hàm nói không sai, chỉ cần cơ thể đủ bận rộn, thì tâm hồn sẽ không còn cảm nhận được đau đớn.

Còn cô lúc này, đau đến mức đã bắt đầu tê liệt.

Nhưng cô muốn sống.

Cô không muốn giống như cha mình, nhảy từ trên lầu cao xuống.

Cô còn có mẹ, còn có Minh Hi, còn có Chúc Hàn Tinh.

Nếu cô chết rồi, tất cả bọn họ đều sẽ rất đau khổ.

Trong khoảnh khắc này, Minh Ly bỗng nhiên đồng cảm với hành vi tự làm tổn thương bản thân của Cố Thanh Sương.

Nhưng cô sẽ không giống Cố Thanh Sương mà làm như vậy.

Minh Ly lựa chọn đau đớn, rồi nở rộ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn