Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 67: Chương 53

Cố Thanh Sương đưa phương thức liên lạc của Liễu Tư Vãng cho Minh Ly.

Đêm đó Minh Ly mất ngủ. Cố Thanh Sương nằm bên cạnh thở rất khẽ. Minh Ly nhắm mắt nhưng vẫn cảm nhận được gió ngoài cửa sổ đang luân chuyển. Cô không dám động đậy, sợ đánh thức Cố Thanh Sương.

Tình trạng mất ngủ kéo dài đến sau nửa đêm. Minh Ly cũng không rõ mình thiếp đi từ lúc nào, chỉ nhớ lần cuối cùng nhìn điện thoại là vào lúc 3 giờ 57 phút sáng.

Cô vốn nghĩ mình có thể ngủ một giấc thật ngon, nhưng khi mở mắt ra thì mới chỉ là bảy giờ sáng.

Nhưng cô không hề cảm thấy mệt mỏi, đầu óc lại rất thanh tỉnh.

Khác với cái nắng chói chang hôm qua, hôm nay trời âm u hẳn. Mây đen che kín bầu trời, trông như sắp có một trận mưa lớn.

Minh Ly rửa mặt đơn giản rồi đúng giờ xuống lầu ăn sáng, gật đầu chào Cố Tuyết Tường, bình thản ăn xong bữa sáng.

Mọi thứ dường như vẫn đang vận hành theo quỹ đạo cũ, bao gồm cả cô.

Giống như đã được lập trình sẵn, cô không cần nói gì, chỉ cần đúng giờ xuất hiện ở đúng nơi.

Những việc đặc biệt sẽ diễn ra vào những thời điểm đặc biệt.

Minh Ly cảm thấy mình giống như một NPC trong game.

Đến công ty, cô lại bắt đầu xử lý đống công việc tồn đọng từ hôm qua. Trên bàn chất đầy tài liệu, buổi sáng còn phải họp ba cuộc liên tiếp.

Những ngày đầu Minh Ly vẫn chưa quen, sau khi tiếp quản Tinh Vãn còn muốn tiến hành cải cách mạnh tay. Nhưng vì chưa thành thạo mảng quản lý công ty giải trí, các phòng ban cũng chưa quen thuộc, cô thường xuyên rơi vào trạng thái luống cuống.

Còn bây giờ, cô đã nắm được đại khái. Trong các cuộc họp cũng có thể phân công nhiệm vụ rõ ràng, trọng trách trên người nhẹ đi không ít.

Có trợ lý Lâm ở bên, cô cũng thoải mái hơn.

Đến trưa, công việc dồn dập đến mức gần như không thở nổi. Đúng một giờ, trợ lý Lâm gõ cửa hỏi cô ăn trưa thế nào, Minh Ly qua loa đáp: "Gì cũng được, tôi không kén ăn."

Không lâu sau, trợ lý Lâm mang cơm vào.

Bốn món một canh, mặn chay đầy đủ, bày biện rất đẹp mắt.

"Cơm ở tiệm nào vậy?" Minh Ly hỏi thêm một câu: "Tay nghề đầu bếp tốt thật."

Món khoai tây sợi chua cay được cắt đều tăm tắp, trông như một tác phẩm nghệ thuật.

"Tiệm Hộ Oái." Trợ lý Lâm nói: "Món Trung ở đó làm rất ổn."

Thấy Minh Ly vừa ăn vừa lật tài liệu, trợ lý Lâm không nhịn được cau mày nhắc: "Ngài có thể ăn xong nghỉ ngơi rồi hãy xem, không cần gấp thế này."

"Có nhiều người đang đợi." Minh Ly nói: "Chỉ cần có phương hướng là mọi người có thể bắt tay vào làm."

Minh Ly dùng bút khoanh vài chỗ thấy ổn trong tài liệu, lại xúc thêm mấy miếng cơm. Cảm giác trợ lý Lâm cứ nhìn chằm chằm, Minh Ly cúi đầu ăn có chút không thoải mái, xúc một miệng cơm lớn đưa vào miệng, lập tức dâng lên cảm giác buồn nôn. Cô vội cầm ly nước bên cạnh uống một ngụm lớn, ép cảm giác đó xuống.

Trợ lý Lâm không nỡ nhìn tiếp, quay đầu nói: "Tôi ra ngoài trước."

Cứ để Minh Ly làm thêm được chút nào thì làm đi.

Minh Ly quá liều mạng, đến mức khiến người khác phải sợ. Trợ lý Lâm ngày nào cũng gặp Minh Ly nên không cảm thấy sự thay đổi rõ rệt, nhưng sáng nay trong thang máy lại nghe nhân viên bàn tán, nói Minh tổng gần đây gầy đi nhiều, áo sơ mi trắng size nhỏ nhất mặc trên người cũng hơi rộng, trước kia là kiểu mảnh mai khỏe khoắn, còn bây giờ trông như gầy đến mức gió thổi cũng bay.

Trợ lý Lâm liền nhìn Minh Ly thêm mấy lần, quả thật gầy đi không ít.

Sau khi trợ lý Lâm rời đi, Minh Ly đặt đũa xuống. Cô đã no, thậm chí còn muốn nôn.

Minh Ly vội uống thêm mấy ngụm nước.

Nếu trợ lý Lâm còn ở đây, hẳn sẽ phát hiện cơm trong hộp của Minh Ly chỉ ăn chưa tới một nửa, mỗi món chỉ gắp vài đũa, gần như chẳng khác gì chưa ăn.

Minh Ly dọn hộp cơm sang một bên, tiếp tục làm việc.

Nửa tiếng sau, cơn buồn nôn lại dâng lên. Minh Ly chạy vào nhà vệ sinh, nôn dữ dội.

Toàn bộ đồ ăn trưa đều bị nôn ra hết.

Hai tay cô chống lên bồn rửa. Vừa súc miệng xong, đôi môi ướt át sáng bóng, tương phản rõ rệt với đôi mắt u ám.

Gương mặt trong gương trắng bệch, lớp trang điểm cũng không che giấu được.

Minh Ly nhìn mình trong gương vài phút, dần dần không nhận ra chính mình nữa. Một lúc lâu sau, cô đưa tay vỗ nhẹ lên má.

Má ửng đỏ lên, có thêm chút sinh khí, lúc này cô mới quay về chỗ làm.

. . .

Cả ngày trôi qua trong bận rộn và căng thẳng. Trời âm u suốt một ngày, mãi đến khi ánh hoàng hôn le lói, đèn thành phố đồng loạt sáng lên, cơn mưa được ấp ủ cả ngày mới chậm rãi trút xuống.

Hạt mưa lộp bộp gõ vào cửa kính, nghe như một khúc nhạc xao động.

Minh Ly ngồi trong phòng làm việc nhìn ra ngoài cửa sổ, công việc trong tay cũng tạm dừng.

Đến khi hoàn hồn, đã trôi qua hai mươi phút.

Chỉ ngẩn người một chút mà đã lãng phí từng ấy thời gian.

Minh Ly cụp mắt. Trước đây cô chưa từng như vậy, khả năng tập trung của cô luôn rất tốt.

Nhưng một cơn mưa lớn khiến đường phố tắc nghẽn, mở bản đồ ra gần như khu nào cũng đỏ rực. Minh Ly dứt khoát tiếp tục ở lại văn phòng làm việc.

Một mạch đến mười giờ đêm, trợ lý Lâm gõ cửa hỏi cô có tan làm không.

Lúc này Minh Ly mới nhớ ra, nếu cô chưa rời đi thì trợ lý Lâm cũng không thể tan làm, trừ khi cô  dặn trước.

Dù trước đó Minh Ly từng nói với trợ lý Lâm rằng khi nào xong việc thì cứ tan làm đúng giờ, không cần đợi cô, nhưng trợ lý Lâm vẫn luôn làm như vậy.

Minh Ly ngẩng đầu, dừng vài giây: "Tan làm thôi."

Khi Minh Ly và trợ lý Lâm vào thang máy thì đã là mười rưỡi tối.

Cả tòa nhà văn phòng gần như trống rỗng, thang máy không dừng giữa chừng, đi thẳng xuống tầng hầm.

Minh Ly ôn hòa nói: "Sau này cô cứ tan làm đúng giờ, không cần chờ tôi."

"Chờ ngài cũng là một phần công việc của tôi." Trợ lý Lâm nói: "Làm gì có chuyện sếp còn tăng ca mà trợ lý đã về."

"Tăng ca tôi cũng không trả thêm tiền đâu." Minh Ly cố ý nghiêm mặt: "Cô tăng ca kiểu này thì lấy đâu ra thời gian hẹn hò?"

Trợ lý Lâm khựng lại: "Chia tay rồi."

Minh Ly ngạc nhiên: "Không phải vì cô quá bận đó chứ?"

"Không phải." Trợ lý Lâm cười nhẹ: "Không liên quan đến công việc."

Không lâu trước đó Minh Ly còn thấy trợ lý Lâm nắm tay bạn trai đi cùng nhau, vậy mà chưa bao lâu đã chia tay.

"Vậy là bận đến mức có thời gian cãi nhau à?" Minh Ly càng ngạc nhiên.

Trợ lý Lâm cười: "Nếu có cãi nhau thì cũng không làm ầm ĩ. Nhưng bọn tôi không cãi nhau, chia tay trong hòa bình."

"Tại sao?" Minh Ly khó tin: "Hai người trông rất ổn mà."

Trước câu hỏi này, trợ lý Lâm có chút do dự, không biết có nên trả lời không.

Trước kia làm trợ lý cho Cố Tuyết Tường, Cố Tuyết Tường chưa từng hỏi chuyện riêng tư của cô, cũng không quan tâm cô yêu đương, kết hôn hay ly hôn, chỉ cần làm tốt công việc là đủ.

Nhưng Minh Ly là người rất có "nhiệt độ". Có lẽ vì hai người tuổi tác gần nhau, lại cùng nhau bận rộn với vụ thu mua Tinh Vãn, giữa họ ít nhiều cũng có chút "tình đồng chí".

Vì vậy Minh Ly hỏi những câu như thế rất tự nhiên, nghe cũng không quá đường đột.

Nhưng thực ra những câu hỏi này vẫn có phần vượt ranh giới.

Với trợ lý Lâm mà nói, công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống, lãnh đạo không nên can thiệp đời tư.

Minh Ly cũng lập tức nhận ra điều đó, liền nói: "Không muốn nói cũng không sao. Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi."

Trợ lý Lâm ngượng ngùng cười: "Cũng không phải chuyện gì không nói được."

Sau một hồi do dự, cô ấy vẫn quyết định chia sẻ: "Anh ấy muốn kết hôn, nhưng tôi không muốn."

Minh Ly lặng yên nghe, ôn hòa nói: "Mục tiêu tương lai không giống nhau, đúng là không hợp."

Minh Ly không hỏi tiếp vì sao trợ lý Lâm không muốn kết hôn. Câu hỏi đó vốn đã khá riêng tư, hỏi thêm chỉ càng vượt quá ranh giới.

"Cũng không hẳn." Trợ lý Lâm nói: "Trước đây bọn tôi đã nói rõ chỉ yêu đương không kết hôn, nhưng anh ấy đột nhiên thay đổi."

Minh Ly không vội rời đi, nghe trợ lý Lâm kể về mối tình từ thời sinh viên, những năm tháng đã cùng nhau trải qua, và cuối cùng vì gia đình thúc ép, hắn không chịu nổi nên quay sang ép ngược lại Lâm Tuân.

Dù Lâm Tuân đã nói vô số lần rằng đời này sẽ không kết hôn sinh con, ngay từ trước khi hai người xác nhận quan hệ yêu đương, cô đã nhiều lần nhấn mạnh điều này với hắn.

Khi đó hắn cũng nói rất rõ ràng, nhưng đến bây giờ lại cảm thấy rằng đời người không thể không kết hôn, càng không thể không sinh con.

Mà khoảnh khắc thực sự khiến Lâm Tuân hạ quyết tâm dứt khoát chấm dứt, là khi hắn uống say trở về nhà. Lâm Tuân hôm ấy tăng ca xong mới về, vừa cởi giày đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Cô nhẫn nhịn dọn dẹp đống bừa bộn hắn gây ra, kết quả hắn lại chỉ thẳng vào mũi cô, nói: "Cô rời bỏ tôi rồi thì đời này còn có thể tìm được ai nữa?! Rốt cuộc thì ai sẽ thích một người phụ nữ không sinh con như cô?!"

Trước đây hắn cũng từng nhiều lần nói bóng gió như vậy, nhưng Lâm Tuân chưa bao giờ cùng hắn về nhà. Chỉ cần người nhà hắn đến Kinh An, Lâm Tuân nhất định sẽ ở khách sạn.

Yêu nhau nhiều năm, cãi nhau là chuyện không tránh khỏi. Nhưng những lời đó khiến Lâm Tuân hoàn toàn hiểu ra: trong mắt người đàn ông này, phụ nữ chỉ là cỗ máy sinh con. Không có Lâm Tuân thì còn có Lý Tuân, Trương Tuân, Vương Tuân, còn Lâm Tuân đối với anh ta, chỉ là phương án tối ưu nhất ở thời điểm hiện tại.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, đêm đó Lâm Tuân thu dọn hành lý, rời khỏi căn nhà thuê chung của họ. Đồng thời cô chặn và xóa toàn bộ phương thức liên lạc của hắn và gia đình hắn, rồi đăng một bài trên vòng bạn bè cho những người bạn chung của hai người xem:【Đã chia tay. Không quay lại.】

Cô làm mọi thứ dứt khoát, gọn gàng, không dây dưa dài dòng.

Hôm qua cô vừa chuyển vào phòng thuê mới, một căn loft vừa được cải tạo xong năm ngoái. Diện tích không lớn, nhưng chỉ có một mình cô.

Lâm Tuân bình thản kể xong, rồi nhún vai: "Chuyện là vậy thôi."

Sau khi nghe xong, Minh Ly không hỏi vì sao cô chọn không kết hôn, mà hỏi: "Cảm giác sau khi chia tay thế nào?"

Lâm Tuân hơi khựng lại, vô vàn suy nghĩ trong khoảnh khắc tụ lại, rồi cong môi cười: "Rất thoải mái."

"Nhưng chỉ có một mình cô thôi." Minh Ly hỏi: "Không thấy cô đơn sao?"

"Không hề. Trong phòng tôi không còn tất thối bị ném bừa bãi, không còn tiếng chơi game đột ngột vang lên, cũng không còn những mối quan hệ xã giao đáng ghét của hắn. Trước đây tan làm về nhà chẳng khác nào bắt đầu một ca làm khác, còn bây giờ tan làm xong, tắm rửa xong, toàn bộ thời gian đều là của tôi. Đó mới là nghỉ ngơi thực sự."

Minh Ly nghe vậy sững người một lúc, rồi chậm rãi nhận xét: "Nghe đúng là rất thoải mái."

Mà cuộc sống như vậy, chính là điều Minh Ly đang vô cùng khao khát.

. . .

Lâm Tuân miêu tả cuộc sống sau chia tay đầy màu sắc, khiến Minh Ly trên đường về hôm đó không khỏi thoáng nảy sinh cảm giác ngưỡng mộ.

Nhưng không lâu sau, cô cũng gạt chuyện này ra sau đầu.

Điều thực sự khiến Minh Ly cảm thấy rằng "chia tay có thể khiến một người bừng lên sức sống" là một tuần sau, trợ lý Lâm uốn tóc sóng lớn, đeo khuyên tai vòng to màu bạc, trang điểm đậm chất Hong Kong.

Hôm đó Minh Ly đi ngang qua chỗ ngồi của trợ lý Lâm mà suýt không nhận ra.

Trước đây phong cách của Lâm Tuân luôn cứng nhắc, chưa đến ba mươi tuổi mà trang điểm trông như ngoài bốn mươi.

Nhưng Lâm Tuân ngày hôm ấy cuối cùng cũng trông đúng với độ tuổi của mình.

Khi vào văn phòng đưa tài liệu cho Minh Ly, Minh Ly cười hỏi: "Có chuyện vui gì sao?"

"Không có." Trợ lý Lâm nói: "Tối qua tan làm sớm, vừa hay bạn tôi rủ, tiện thể đi uốn tóc."

Nói xong cô còn hơi thiếu tự tin: "Tôi ăn mặc thế này có được không?"

Minh Ly gật đầu: "Đương nhiên rồi, rất đẹp."

Trợ lý Lâm vẫn đi giày cao gót đen mũi nhọn, váy màu hạnh nhân vừa qua gối, nhưng phía trên mặc áo len đỏ trắng họa tiết quả trám, bên trong phối sơ mi trắng, rất hợp với không khí văn phòng.

Huống hồ Tinh Vãn là công ty quản lý nghệ sĩ, dù là bộ phận diễn viên hay thần tượng đều chú trọng ngoại hình và cách phối đồ, ngay cả nhân viên nam cũng trang điểm nhẹ. Mỗi lần họp, Minh Ly đều cảm thấy rất vui tai vui mắt.

Trang phục của trợ lý Lâm hoàn toàn không có vấn đề, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy công ty quản lý này rất có thực lực, ngay cả trợ lý hậu trường cũng xinh đẹp như vậy.

Những ngày sau đó, trợ lý Lâm hoàn toàn từ bỏ phong cách chỉnh tề cổ điển trước kia, mỗi ngày đều phối đồ rất đẹp.

Dù mặc kiểu gì, mái tóc đen uốn sóng lớn kia cũng khiến người ta phải sáng mắt.

Một ngày nọ Minh Ly nhìn chằm chằm kiểu tóc của Lâm Tuân, trợ lý Lâm hơi ngượng ngùng nói: "Nếu ảnh hưởng không tốt thì tôi buộc lên cũng được, búi tròn cũng ổn."

"Không cần." Minh Ly lập tức nói: "Tôi chỉ thấy tóc xoăn của cô rất đẹp nên nhìn thêm vài lần thôi."

Lâm Tuân: ". . ."

"Tôi còn tưởng mấy đứa bạn thân lừa tôi." Lâm Tuân cười: "Bạn trai cũ của tôi luôn thích tóc đen thẳng dài, nên tôi chưa từng thử kiểu tóc khác. Lần này uốn xoăn thấy ngoài dự đoán là khá ổn."

Minh Ly lại ngẩn người nhìn kiểu tóc ấy, thật sự rất đẹp.

Thấy Minh Ly có vẻ hâm mộ, Lâm Tuân liền xúi: "Ngài cũng thử đi, uốn một chút."

Nói rồi dừng lại: "Mấy ngày nay tôi đang nghiên cứu màu da với màu tóc, nếu ngài tin tưởng mắt tôi, ngài có thể thử nhuộm tóc vàng hoặc xanh."

"Tóc vàng? Có hơi khoa trương không?" Minh Ly kinh ngạc: "Không giống búp bê giả chứ?"

Trợ lý Lâm vốn còn thấy nói mấy chuyện này trong giờ làm việc không ổn, nhất là trước đây Minh Ly luôn tỏ ra vô dục vô cầu, ngoài công việc ra thì chẳng quan tâm gì.

Không ngờ Minh Ly lại tỏ ra hứng thú rõ rệt.

Thực tế chứng minh, không có người phụ nữ nào là không hứng thú với việc trở nên xinh đẹp hơn.

Trợ lý Lâm cũng chỉ nghiên cứu sơ sơ. Trước đây quá bận, giờ có thời gian cho bản thân, lại nối lại liên lạc với bạn bè cũ.

Một nhóm con gái tụ lại, đề tài nói chuyện luôn vô cùng phong phú, khiến Lâm Tuân như mở ra cánh cửa của một thế giới mới. Giờ đây mỗi ngày cô đều tan làm đúng giờ, mỗi tuần tụ tập với bạn bè.

Lâm Tuân hào hứng lấy ra hai màu tóc đang rất hot gần đây cho Minh Ly xem: "Không phải vàng óng đâu, độ bão hòa cao quá, dù ngài có xinh đến đâu cũng không giữ nổi. Có thể thử vàng nhạt."

Minh Ly cầm mẫu xem, đúng là rất giống màu tóc búp bê cô từng chơi hồi nhỏ.

Chỉ là người mẫu trong ảnh không trang điểm kiểu búp bê, khuôn mặt nhỏ, trang điểm rất nhẹ, mặc váy đơn giản cũng rất đẹp.

Điều kiện tiên quyết là da phải trắng.

Khi nói những điều này, trợ lý Lâm nhìn Minh Ly đầy ngưỡng mộ: "Ngài đúng là sinh ra để nhuộm tóc vàng, nhuộm xong chắc giống tiểu mỹ nhân ngư."

Minh Ly bảo cô ấy gửi ảnh qua. Dù khả năng cao là cô sẽ không nhuộm, nhưng nhìn cũng thấy vui.

Trợ lý Lâm cũng nghĩ đến việc Minh Ly phải xã giao, tham gia đủ loại tiệc, để mái tóc vàng óng sẽ hơi không hợp, sợ là vừa nhuộm xong đã bị Cố Tuyết Tường bắt đi nhuộm lại thành đen.

Vì vậy cô đề cử thêm một kiểu khác: "Cái này là xanh lục, nếu muốn kín đáo thì nhuộm cái này. Bình thường nhìn như đen, dưới ánh nắng sẽ thấy rất rõ, hơi thiên xanh lam."

Minh Ly xem xong quả thật có chút dao động.

Bởi vì từ trước đến nay cô chưa từng nhuộm tóc. Học múa thì cơ bản không đụng tới tóc tai, nhiều nhất chỉ uốn nhẹ phần đuôi.

Các bạn đại học cũng có người lén nhuộm màu, lúc nhảy tập thể thì trông cực kỳ lệch tông, bị giảng viên mắng cho một trận, cũng có giảng viên mặc kệ.

Minh Ly quen ngoan ngoãn từ nhỏ, cũng quen với mái tóc đen.

Dù rất thích hai màu Lâm Tuân nói, nhưng cô vẫn không dám đi nhuộm.

Lâm Tuân cũng không khuyên thêm, chỉ dùng giọng tiếc nuối: "Dung mạo ngài đẹp thế này, làm gì cũng sẽ rất rất đẹp."

Cô ấy thậm chí còn đưa ra một phương án khác: có thể đến phòng tạo hình riêng của Cố gia thử một lần, bây giờ có loại thuốc nhuộm dùng một lần, có thể thử màu trước.

Minh Ly rất không thích phòng tạo hình đó. Dù nơi ấy mang lại cho cô rất nhiều tiện lợi, nhưng mỗi lần bước vào, đều có nghĩa là cô sắp phải tham dự một buổi tiệc kéo dài, lại phải như bươm bướm lượn hoa, tay cầm ly rượu đi qua đi lại giữa đám đông.

Minh Ly lưu lại toàn bộ ảnh mẫu mà Lâm Tuân gửi cho cô. Sau khi tan làm, mỗi lần đi ngang qua các salon tóc, cô đều không kìm được mà nhìn thêm vài lần.

Salon tóc ở ngã tư trông có vẻ làm ăn rất tốt, khách ra vào không ngớt, đứng ngoài cửa cũng có thể cảm nhận được không khí náo nhiệt bên trong.

Nhưng cuối cùng Minh Ly vẫn đi theo lộ trình đã định sẵn, trở về nhà.

. . .

Chúc Hàn Tinh gửi tin nhắn than thở với Minh Ly rằng học múa vừa mệt vừa khó, còn gửi kèm video cô ấy đang tập múa.

Xem xong, Minh Ly cười trêu: "Đây là cương thi vừa bị đào lên từ chỗ nào vậy?"

Chúc Hàn Tinh: "Cậu cười hơi lớn tiếng rồi đấy."

"Bài múa này không hề đơn giản." Minh Ly không cười nữa, ôn thanh nói: "Cậu chắc lại bị lừa rồi."

"Chắc chắn rồi! Hôm đó nói với mình là chỉ học vài động tác thôi, mình chính là lạm vu thật giả lẫn lộn. Kết quả bây giờ mỗi ngày đổ ba lớp mồ hôi trong phòng tập, trông như cương thi nhà quê mới lên."

Minh Ly gửi một icon xoa đầu: "Học cho tốt đi, đến lúc đó mình sẽ đến xem cậu."

Chúc Hàn Tinh lại hỏi: "Cậu thật sự không đi múa sao? Tôn Hề Hàm còn sẵn lòng giữ chỗ cho cậu."

Khoảng cách đến buổi diễn đầu tiên chỉ còn một tuần, vai B của Tôn Hề Hàm vẫn chưa tìm được người.

Nghe nói vẫn chưa tìm ra vũ công phù hợp.

Ban đầu vai A và B của vở múa này đều do Tôn Hề Hàm đảm nhiệm, bởi vì bản thân câu chuyện cần cô ấy thể hiện hai mặt của cùng một nhân vật.

(Vai A: vai chính . Vai B: vai phụ hoặc dự bị, đóng thế)

Nhưng thời gian trước vết thương cũ của Tôn Hề Hàm tái phát, không thể hoàn thành bài múa có cường độ cao như vậy.

Hiện tại Viện Vũ kịch Kinh An đang tuyển diễn viên múa cho vai B, nhưng những người được chọn đều không khiến Tôn Hề Hàm hài lòng.

Chúc Hàn Tinh cố tình nhờ quản lý dò hỏi tin tức, sau khi nghe xong liền cảm thấy Tôn Hề Hàm đang cố ý chờ Minh Ly.

Dù sao trong số những người kia chắc chắn có hạt giống tốt có thể đảm nhận vai B.

Tất nhiên, Chúc Hàn Tinh cũng từng nghĩ đến một khả năng khác: khi còn đi học, Tôn Hề Hàm luôn bị Minh Ly áp đảo. Giờ đây Minh Ly sa sút, còn Tôn Hề Hàm lại tỏa sáng trên sân khấu. Lúc này để Minh Ly đến nhảy vai B của mình, rất có thể là để chế giễu Minh Ly.

Nhưng Chúc Hàn Tinh không cho rằng đây là vấn đề.

Đó là Minh Ly mà!

Là người chỉ cần đứng trên sân khấu là sẽ rực rỡ chói mắt, sao có thể dễ dàng bị người khác lấn át danh tiếng?

Huống hồ trong giới biểu diễn, bất kể đối phương xuất phát từ động cơ gì, chỉ cần cho bạn cơ hội lộ diện, đó chính là cơ hội lật ngược tình thế.

Chẳng khác nào một ân tri ngộ.

Vì vậy Chúc Hàn Tinh không muốn từ bỏ.

"Không đi đâu." Minh Ly nói: "Giờ mình còn nhảy nổi sao?"

Chúc Hàn Tinh: "...Oa! Cậu đang giả vờ khiêm tốn đấy à? Cậu mà không nhảy nổi thì mình là cái gì? Trò cười sao?"

Minh Ly bị cô ấy chọc cười: "Cậu chỉ mới bắt đầu học, quen dần vài ngày là ổn."

"Mình không quen nổi." Chúc Hàn Tinh hỏi: "Dạo này cậu rảnh không? Giáo viên dạy múa này làm mình khó chịu lắm."

"Sao? Chẳng lẽ còn muốn mình dạy cho cậu?"

"Có gì không được?" Chúc Hàn Tinh nói: "Giáo viên này vốn dạy sinh viên đại học, giờ dạy "học sinh tiểu học" là mình, căn bản không hiểu vì sao mình học không được. Qua ba buổi là bắt đầu đen mặt với mình, mình nơm nớp lo sợ học vài ngày, giờ cứ nghe tới hai chữ nhảy múa là PTSD."

Minh Ly: ". . ."

Quả thật cũng có khả năng như vậy.

"Không cần nói nữa, tối nay mình qua tìm cậu." Chúc Hàn Tinh nói: "Cậu có cho mình tới Cố viên không? Hôm nay chọn đại một chỗ dạy mình múa đi."

Minh Ly bất lực liếc nhìn lịch trình, phát hiện buổi tối quả thật không có việc gì, liền bảo Chúc Hàn Tinh gửi địa chỉ phòng tập. Đêm nay cô sẽ dạy cô ấy.

Chúc Hàn Tinh gửi liền mấy icon ăn mừng.

Minh Ly lại hỏi tình hình gần đây của Minh Nguyệt. Chúc Hàn Tinh nói tốt hơn trước rất nhiều, nhưng vẫn chưa nghe được, dù sao vấn đề tâm lý không phải hình thành trong một sớm một chiều, cũng không thể giải quyết trong một sớm một chiều.

Nhưng hiện tại Chúc Hàn Tinh đã nghĩ thông, cho dù Minh Nguyệt không học được gì, cả đời không nghe thấy, vẫn có cô — người chị này che chở cho em.

Cùng lắm thì Chúc Hàn Tinh đóng thêm vài bộ phim, tham gia thêm vài show, viết thêm vài bài hát. Sau này chỉ riêng tiền bản quyền cũng đủ để Minh Nguyệt sống vô lo vô nghĩ cả đời.

Gần đây Minh Nguyệt không muốn đi học, cũng không muốn ở cùng bảo mẫu xa lạ, nên Chúc Hàn Tinh ngày nào cũng mang em theo bên mình, cô làm gì thì Minh Nguyệt học theo cái đó.

Không ngờ bài múa này Minh Nguyệt nhảy còn đẹp hơn cả Chúc Hàn Tinh.

Chúc Hàn Tinh còn gửi video Minh Nguyệt tập nhảy cho Minh Ly xem.

Dù không nghe thấy nhạc, Minh Nguyệt vẫn có thể dựa vào cảm giác cơ thể để bắt chuẩn mọi nhịp điệu, vô cùng có thiên phú vũ đạo.

Minh Ly nhớ tới lời đánh giá năm xưa của cô giáo: sinh ra đã là vũ công.

Nghe vậy, Chúc Hàn Tinh vui đến mức không kiềm chế được: "Đương nhiên rồi! Vậy để Minh Nguyệt học múa luôn đi, vừa hay có sẵn giáo viên."

Minh Ly không dám trả lời, chỉ nói: "Cậu đăng ký cho con bé một lớp múa đi."

Chúc Hàn Tinh nói: "Cứ để cậu dạy qua loa cũng được, coi như mỗi tuần chọn một buổi bầu bạn với Minh Nguyệt. Tiện thể gọi cả vị kia nhà cậu nữa. Gần đây Minh Nguyệt hay nhắn tin cho chị ấy lắm, họ nói chuyện WeChat còn nhiều hơn cả hai ta."

Điều này Minh Ly thật sự không biết.

Đến giờ tan làm, Minh Ly đúng giờ rời văn phòng, điều này khiến trợ lý Lâm hơi kinh ngạc: "Ngài tan làm sao?"

Minh Ly gật đầu: "Hôm nay có chút việc."

Hai người cùng xuống lầu, tách nhau ở gara. Minh Ly ngồi trong xe vẫn còn nhìn thấy Lâm Tuân ở đằng xa, mái tóc xoăn như sóng biển cuộn trào, mỗi sợi tóc dường như đều đang kể về tự do của nó.

Minh Ly bỗng nảy ra một ý nghĩ, gửi tin cho Chúc Hàn Tinh: 【Tối nay cho mình bùng kèo nhé. Hẹn lại tối mai.】

Gửi xong, cô lái xe tới ngã tư hôm đó, dừng xe lại rồi mở cửa bước vào salon tóc náo nhiệt kia.

Đó là một studio tạo kiểu khá cao cấp.

Vừa vào cửa đã có người đón tiếp: "Chào cô, cô muốn làm kiểu tóc gì?"

Minh Ly nắm chặt quai túi xách, như đang tự cổ vũ bản thân, nâng cao giọng nói: "Tôi muốn uốn tóc."

"Đây là sách mẫu kiểu tóc của chúng tôi." Nhân viên đưa tới một cuốn dày: "Cô có thể chọn kiểu mình thích, thợ sẽ cố gắng đáp ứng yêu cầu của cô."

Minh Ly mở sách ra, nhìn hoa cả mắt, hoàn toàn không biết kiểu nào hợp với mình.

Vào đây là vì nhất thời kích động, giờ đến lúc chọn lại mắc chứng khó quyết định.

Đang cúi đầu so sánh cẩn thận thì bỗng nghe thấy một giọng nói quen quen: "Minh Ly?"

Giọng nói đầy kinh ngạc, còn mang theo vài phần kiêu ngạo.

Minh Ly ngẩng đầu, lập tức thấy gương mặt mấy hôm trước còn xuất hiện trên poster mời diễn của 《Vương miện gai》 , Tôn Hề Hàm.

Minh Ly nhìn Tôn Hề Hàm vài giây, thấy đối phương cong môi: "Không nhận ra tôi à?"

"Có." Minh Ly khép sách lại, cảm thấy hôm nay sự kích động đã dùng hết rồi, có lẽ hôm nay cô sẽ không uốn tóc nữa.

Nhưng Tôn Hề Hàm nhìn quanh cô, hỏi: "Một mình tới à? Người bạn tốt của cậu đâu?"

"Cậu ấy bận." Minh Ly đáp.

"Cũng đúng. Chuyện học nhảy của cô ấy đúng là bận thật." Tôn Hề Hàm như rất quen thuộc mà ngồi xuống bên cạnh Minh Ly. Minh Ly nhìn thấy đuôi tóc cô ấy nhuộm vài sợi đỏ, vô cùng phô trương, hệt như hồi còn đi học.

"Cậu muốn uốn hay muốn nhuộm?" Tôn Hề Hàm hỏi.

Minh Ly lắc đầu: "Vào xem thôi, không thấy kiểu thích."

Cô đang nói dối. Thực tế cô đã thấy hai kiểu khá ổn, còn đang cân nhắc.

Tôn Hề Hàm xoay tay một cái, đúng lúc lật tới trang Minh Ly vừa khép lại, chỉ vào kiểu tóc bên phải: "Chọn cái này đi, hợp với cậu."

Minh Ly nói: "Không cần. Tôi muốn đi."

"Đã tới rồi." Tôn Hề Hàm nói: "Sợ không ai bồi cậu à? Tôi sẽ miễn cưỡng bồi cậu."

Minh Ly: ". . ."

Trên thực tế, Minh Ly cũng không biết vì sao mình lại ngồi lên ghế cắt tóc. Nhưng Tôn Hề Hàm đã sắp xếp xong mọi thứ cho cô, bao gồm cả việc trao đổi với thợ về độ xoăn và độ cong.

Mỗi khi Minh Ly định mở miệng phản đối, Tôn Hề Hàm sẽ đặt tay lên vai cô: "Tin tôi đi, như vậy chắc chắn đẹp."

Minh Ly đã thuận theo một cách tự nhiên.

Sau một tiếng, Tôn Hề Hàm đang ngồi bên cạnh lướt điện thoại bỗng đưa màn hình ngang trước mắt Minh Ly.

Minh Ly khó hiểu: "Cái gì vậy?"

Tôn Hề Hàm mở video, hình ảnh bắt đầu chạy.

Màn hình điện thoại nhỏ, video lại là mấy năm trước, độ nét không cao, nhưng Minh Ly vẫn nhận ra ngay.

Đó là video cô nhảy múa.

Bài múa này hẳn là bài tập năm ba đại học. Hôm đó Minh Ly tự biên một bài múa, chỉ dài một phút rưỡi nhưng bao gồm rất nhiều động tác khó, được giảng viên chọn làm mẫu.

Khi ấy giảng viên cũng lưu video, nhưng Minh Ly không biết vì sao Tôn Hề Hàm cũng có.

Xem kỹ lại, cô nhận ra góc quay đúng là vị trí Tôn Hề Hàm ngồi ngày đó, là do chính cô ấy quay.

Mấy năm trôi qua, vậy mà vẫn giữ.

Minh Ly cụp mắt: "Cậu cho tôi xem cái này làm gì?"

Tôn Hề Hàm không trả lời, chỉ hỏi: "Bây giờ cậu còn thực lực như vậy không?"

Minh Ly mím môi, không để ý đến giọng điệu ngạo mạn của cô ấy, đáp: "Không. Tôi đã lâu không múa rồi."

Tôn Hề Hàm thu lại điện thoại: "Vậy thì vừa hay."

"Cái gì?" Minh Ly hỏi.

Tôn Hề Hàm nói như lẽ đương nhiên: "Thực lực giảm rồi, vừa hay múa vai B cho tôi."

Minh Ly: ". . .?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn