Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 66: Chương 52

Khác với sự sắc sảo của Xuân Liễu Y, Liễu Tư Vãng kín đáo và nội liễm hơn, cũng rất giỏi tung đề tài rồi bắt nhịp tiếp lời.

Nhiệt tình vừa đủ, không khiến người ta cảm thấy xa cách, hoàn toàn không nhìn ra việc cô ấy và Cố Thanh Sương đã mười năm không gặp, thậm chí với Minh Ly cũng giống như những người bạn tốt chỉ mới vài tháng chưa gặp lại.

Nhưng hôm nay, họ mới là lần đầu tiên gặp mặt.

Minh Ly trò chuyện với cô ấy sẽ cảm thấy rất thả lỏng.

Không cần Minh Ly chủ động dẫn dắt đề tài, cũng không cần cố ý nghênh hợp, những đề tài cô ấy đưa ra vừa khéo đều là những điều Minh Ly hứng thú.

Hơn nữa, chỉ cần tùy tiện một chủ đề cũng có thể trò chuyện rất tự nhiên.

Câu hỏi đúng mực, trả lời ôn hòa rành mạch, tự nhiên tạo nên một bầu không khí hòa hợp, dễ chịu.

Liễu Tư Vãng hiểu biết rất nhiều, nhưng không hề khoe khoang. Giọng nói có chút khàn, song không phải kiểu chói tai khó nghe, trái lại rất dễ chịu, trầm thấp, dày dặn như đá mài, mang theo một phong vị riêng.

Trong cuộc sống, Minh Ly hiếm khi gặp được nữ giới có chất giọng như vậy, hơn nữa trọng âm trong từng câu nói đều rơi đúng chỗ.

Dùng một giọng nói dễ nghe để trò chuyện, đối với đôi tai mà nói cũng là một sự hưởng thụ lớn.

Minh Ly bỗng nhiên hiểu được cảm giác mà Cố Thanh Sương từng nói.

Ở bên Liễu Tư Vãng, người ta sẽ tự nhiên bị mị lực của cô ấy thuyết phục. Rõ ràng cô ấy chẳng làm gì cả, mọi thứ đều ung dung và ôn hòa.

Chỉ là một cuộc trò chuyện mà thôi, nhưng Minh Ly rất rõ, trong cuộc trò chuyện này cô ấy đã bỏ ra những gì.

Bởi vì Minh Ly thường xuyên làm chuyện tương tự như vậy.

Minh Ly từng đọc một câu nói: nếu ở cạnh một người mà bạn cảm thấy vô cùng thoải mái, rất có thể là người đó đang bao dung bạn.

Sự bao dung này không phải là địa vị xã hội hay giá trị tài sản, mà là tình thương.

Chỉ số tình thương của Liễu Tư Vãng e rằng đã cao đến mức không thể đánh giá.

Ít nhất, trong số những người Minh Ly từng gặp, có thể xếp vào hàng top.

Những năm gần đây Minh Ly gặp đủ loại người, nhưng rất hiếm khi xuất hiện ai khiến cô có d*c v*ng chủ động bắt chuyện. Trò chuyện xong với Liễu Tư Vãng còn mơ hồ có cảm giác chưa đã.

Giống như vừa xem xong một bộ phim rất hay, dư âm kéo dài.

Minh Ly thậm chí cảm thấy Liễu Tư Vãng rất thích hợp làm cố vấn tâm lý, còn xuất sắc hơn cả vị bác sĩ tâm lý mà cô từng gặp lần trước.

Suốt buổi tối, hầu như đều là Minh Ly trò chuyện với Liễu Tư Vãng. Cố Thanh Sương không hề biểu hiện sự hưng phấn như khi vừa nhận được tin Liễu Tư Vãng về nước, trái lại có chút bất an, ngồi bên cạnh Minh Ly không ngừng lén đánh giá Liễu Tư Vãng.

Khi Minh Ly và Liễu Tư Vãng trò chuyện về những trải nghiệm ăn uống ở nước ngoài, qua lại rôm rả, cùng nhau than phiền về vài món ăn khó nuốt, sắc mặt Cố Thanh Sương dần trở nên khó coi.

Liễu Tư Vãng đang tập trung trò chuyện với Minh Ly nhận ra trước, liền chủ động chuyển đề tài sang Cố Thanh Sương: "Cậu vẫn kén ăn như trước sao? Vì thế mới gầy như vậy?"

"Tốt hơn nhiều rồi." Cố Thanh Sương nói: "Gầy là vì ăn ít."

Liễu Tư Vãng lại cười thẳng thắn: "Mình thấy cô ấy còn gầy hơn cậu. Là vì khiêu vũ sao?"

"Phải." Minh Ly gật đầu: "Trước đây tôi múa Trung Quốc trong nhiều năm."

"Bây giờ không múa nữa à?" Liễu Tư Vãng nhướng mày, có chút tiếc nuối: "Phim mới của tôi còn thiếu một nhân vật biết khiêu vũ. Lần đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã thấy không ai phù hợp hơn, chỉ là lần đầu gặp mặt đã mời như vậy thì có phần mạo muội."

Lời còn chưa dứt, Cố Thanh Sương ở đối diện trầm giọng chen vào: "Hai người trông chẳng giống mới gặp lần đầu."

Rõ ràng trò chuyện rất thân thiết, trông còn quen thuộc hơn cả nàng với Liễu Tư Vãng.

Trước đây cũng chưa từng thấy Minh Ly nhiệt tình trò chuyện với ai như vậy, thậm chí nói chuyện với Chúc Hàn Tinh cũng không nhiều đến thế!

Điều khiến Cố Thanh Sương khó chịu nhất chính là, khi Minh Ly trò chuyện với Liễu Tư Vãng, từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ thỏa mãn.

Hoàn toàn khác với sự trầm mặc khi hai người ở trong xe lúc nãy.

Trước đó Cố Thanh Sương còn cảm thấy Minh Ly như một cây cỏ sắp héo, còn lúc này lại giống như gặp được mưa cam lộ từ trời, sinh khí bừng bừng trở lại.

Trong lòng Cố Thanh Sương có chút khó chịu, cũng không rõ là vì Minh Ly và Liễu Tư Vãng trò chuyện quá thân mật khiến nàng bị lãng quên, hay vì nàng không biết nên nói chuyện gì với Liễu Tư Vãng mà cảm thấy lúng túng.

Câu nói mang theo chút oán trách ấy vừa thốt ra, Liễu Tư Vãng và Minh Ly đều đơ ra một chút, rồi cùng bật cười, ăn ý như những người bạn quen biết nhiều năm.

"Sao bọn mình lại không gặp nhau sớm hơn chứ?" Liễu Tư Vãng nâng ly: "Nhưng nếu không có cậu, bọn mình cũng không thể quen biết. Vì thế cảm ơn cậu, mình mời cậu một ly."

Cố Thanh Sương mang theo vài phần hờn dỗi uống cạn, Minh Ly thì không uống, chỉ ôn hòa nói: "Lát nữa tôi còn phải lái xe về, nên không uống."

Cố Thanh Sương đã uống rồi, cô liền không uống.

Liễu Tư Vãng cũng không ép, chỉ nói: "Thật không ngờ có một ngày được thấy Sương Sương được người khác chăm sóc."

"Không phải mọi người vẫn luôn chăm sóc mình sao?" Cố Thanh Sương nói.

Liễu Tư Vãng lườm nàng một cái, cười nói: "Không giống nhau."

Cố Thanh Sương: "Hả?"

Liễu Tư Vãng lại quay sang Minh Ly: "Thật là làm khó em, phải sống cùng một kẻ đầu gỗ."

Minh Ly cong môi, giọng nhàn nhạt: "Cũng ổn."

Liễu Tư Vãng nghe vậy nhìn Minh Ly thêm vài lần, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp khó nói, rồi nhìn sang Cố Thanh Sương, ánh mắt đã mang theo vài phần hận rèn sắt không thành thép.

"Đừng nói bậy." Cố Thanh Sương phủ nhận: "Sao lại đặt biệt danh cho người khác?"

Liễu Tư Vãng lắc đầu: "Nói thật mà."

Cố Thanh Sương liếc nhìn Minh Ly, thấy cô đang mỉm cười nhạt, trông có chút ngây ngô. Nhìn kỹ vào mắt, thậm chí còn có vài phần ngẩn ngơ, người thì ngồi đây, nhưng tâm trí đã bay lên tận chín tầng mây.

"Tốt nhất là đừng nói." Cố Thanh Sương hừ nhẹ: "Mình cũng không biết từ lúc nào đã thành đầu gỗ."

"Ngay bây giờ." Liễu Tư Vãng lại nâng ly, giọng trầm thấp: "Trong tình cảm, có người chăm sóc cậu như vậy, mình rất vui."

Cố Thanh Sương nhíu mày: "Cậu có ý gì?"

Liễu Tư Vãng nói: "Không có."

Vấn đề này hiển nhiên không thể tranh ra đáp án.

Nhưng Cố Thanh Sương đột nhiên nhìn về phía Minh Ly: "Tôi giống khúc gỗ lắm sao?"

Minh Ly không trả lời ngay, đến khi nghe được âm cuối mới hoàn hồn, hoàn toàn không biết Cố Thanh Sương vừa hỏi gì, chỉ có thể ngơ ngác nhìn nàng.

"Cái gì?" Một lát sau Minh Ly mới hỏi.

Cố Thanh Sương lặp lại câu hỏi, ánh mắt chân thành nhìn chằm chằm cô.

Minh Ly bình tĩnh lắc đầu: "Cũng ổn."

"Phải thì phải, không phải thì không phải." Cố Thanh Sương nói: "Sao lại có phương án trung gian?"

Minh Ly biết nàng đang tìm lại mặt mũi trước Liễu Tư Vãng, nên do dự một chút rồi trả lời dung hòa: "Thỉnh thoảng có hơi ngốc, nhưng rất đáng yêu."

Cố Thanh Sương nhíu mày chặt hơn: "Đáng yêu?"

Khóe môi Minh Ly cong lên: "Em thấy đáng yêu."

Cố Thanh Sương không biện giải thêm gì nữa, trái lại quay sang nhìn Liễu Tư Vãng, ánh mắt kia dường như muốn nói — thấy chưa, Minh Ly đúng là như cậu nghĩ.

Liễu Tư Vãng bất lực lắc đầu, rồi lại nói với Minh Ly:
"Phim mới của tôi quả thật còn thiếu một nhân vật. Nếu em có hứng thú thì có thể nói với tôi. Tôi mời thật lòng."

Liễu Tư Vãng rất hiếm khi vì phim của mình mà nhiều lần mời một ai đó.

Bởi vì có rất nhiều người muốn đóng phim của cô ấy.

Nhưng sau khi trò chuyện với Minh Ly, cô ấy phát hiện Minh Ly quả thật có thể đảm nhiệm hoàn hảo vai diễn này, gần như là diễn xuất đúng với bản thân.

Hơn nữa, Liễu Tư Vãng nhận ra trạng thái của Minh Ly có chút không ổn, giống như một người đang sa chân trong đầm lầy, cố gắng phát ra tín hiệu cầu cứu.

Tín hiệu rất yếu ớt, nhưng Liễu Tư Vãng vẫn cảm nhận được.

Những năm gần đây, Liễu Tư Vãng đã sớm học được cách chỉ lo cho bản thân, bình thường cô sẽ không nhúng tay vào chuyện của người khác.

Nhưng Cố Thanh Sương đối với cô lại mang ý nghĩa khác.

Mà cô cũng nhìn ra, Minh Ly đối với Cố Thanh Sương, ý nghĩa cũng không giống người thường.

Vì vậy, Liễu Tư Vãng hiếm hoi đi quản một chuyện chẳng liên quan đến mình.

Minh Ly dò hỏi: "Là nhân vật như thế nào?"

"Vũ công mắc chứng trầm cảm." Liễu Tư Vãng nói: "Phân cảnh không nhiều, nhưng tuyến trưởng thành rất hoàn chỉnh."

Minh Ly lắc đầu: "Tôi chưa từng đóng phim."

"Lời thoại cũng rất ít, cơ bản đều dùng vũ đạo để biểu đạt." Liễu Tư Vãng nói.

Nếu là trước kia, Minh Ly chắc chắn sẽ không do dự mà đồng ý. Cô rất muốn khiêu vũ, giống như lần trước, suy nghĩ một lúc rồi vẫn nhận lời Chúc Hàn Tinh đến đoàn phim diễn khách mời.

Bởi vì cô đang liều mạng vùng vẫy để leo lên.

Dùng mọi cách để đứng trên sân khấu khiêu vũ.

Không thể phủ nhận, khi đứng trên sân khấu, linh hồn của cô như được tháo rời, cả người nhẹ bẫng trôi lơ lửng giữa không trung. Dù chỉ là một du hồn, cũng tự do đến lạ thường.

Nhưng hiện tại, Minh Ly cau mày suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn chuẩn bị từ chối.

Lý do cũng rất đơn giản: cô không thể tưởng tượng được cuộc sống sau khi thay đổi.

Nếu cô lại một lần nữa khởi lên ý nghĩ này, phía Cố Tuyết Tường cần phải giải thích, còn có thể tiếp tục phát sinh giao tiếp với bạn của Cố Thanh Sương, thậm chí rất khó tránh khỏi việc bị cuốn vào quá khứ của Cố Thanh Sương.

Những mối quan hệ xã hội phức tạp này đối với cô mà nói là một bài toán nan giải. Không chỉ phải phân tâm để khiêu vũ, mà còn phải phân tâm để ứng phó với rất nhiều người.

Minh Ly vừa ghét, lại vừa sợ.

Ngay khi cô chuẩn bị mở miệng từ chối, Cố Thanh Sương lạnh nhạt nói: "Cậu rủ rê người của tôi mà không bàn bạc với tôi sao? Tôi đã đồng ý chưa?"

Minh Ly quay đầu nhìn nàng: "Chị muốn thay em quyết định?"

Cố Thanh Sương: ". . ."

"Sẽ không." Cố Thanh Sương nói: "Tôi chỉ không ưa cách làm của cậu ta thôi. Cái này gọi là đào góc tường. Không có đạo đức."

Liễu Tư Vãng cười cười: "Minh Ly đừng sợ, cứ theo lòng mình. Muốn thử thì cứ đến, không cần nghe cậu ấy."

"Này! Cậu thật là!" Cố Thanh Sương cao giọng: "Vẫn như trước kia!"

"Không phải vậy thì thế nào?" Liễu Tư Vãng nói: "Cậu cũng chẳng thay đổi, vẫn ngây thơ như vậy."

"Không có." Cố Thanh Sương nói: "Mình chỉ sợ Minh Ly không biết, bị cậu lừa."

Liễu Tư Vãng đáp: "Mình sẽ không. Minh Ly thật sự rất phù hợp."

Cố Thanh Sương phất tay: "Biết rồi, để bản thân cô ấy quyết định, mình sẽ không can dự."

Giữa hai người vì sự tồn tại của Minh Ly mà phá băng, cuối cùng cũng có thể thân thiện trò chuyện, nói về những thay đổi trong những năm qua.

Cố Thanh Sương còn hỏi cô ấy một vài vấn đề liên quan đến điện ảnh. Minh Ly ngồi bên cạnh lặng lẽ nghe, lúc này mới phát hiện Cố Thanh Sương hiểu biết rộng hơn cô tưởng, trải nghiệm cũng rất phong phú.

Ngay cả điện ảnh và thẩm mỹ nghệ thuật, nàng cũng có thể thảo luận rành mạch.

Một lúc sau, Minh Ly mới tìm được khe hở để lên tiếng, nhẹ giọng nói: "Tôi vẫn là không đi. Hãy để cơ hội cho người phù hợp hơn."

Cô vẫn không đủ dũng khí để bước ra khỏi vòng tròn này.

Liễu Tư Vãng cũng không khuyên thêm, chỉ nói: "Phim mới của tôi còn lâu mới khai máy. Trong vòng một tháng, em vẫn có thể cho tôi câu trả lời chắc chắn. Đồng thời, tôi cũng sẽ tìm ứng viên phù hợp khác. Nếu đã quyết định, tôi sẽ nói cho em biết. Hai bên lựa chọn lẫn nhau, em cũng không cần áp lực."

Minh Ly gật đầu: "Cảm ơn."

"Không cần." Liễu Tư Vãng ôn hòa nói: "Giúp đỡ lẫn nhau, không thể gọi là cảm ơn."

Bữa cơm này ai cũng ăn rất vui, bầu không khí ấm áp và hòa hợp. Khi tan tiệc, Cố Thanh Sương đã uống khá nhiều.

Trên bàn đều là rượu trái cây độ cồn không cao, nhưng hôm nay Cố Thanh Sương vui ra mặt, uống hết ly này đến ly khác. Tửu lượng của nàng vốn không tốt, nên chẳng bao lâu đã bắt đầu choáng váng, nhưng nàng vẫn bình thản ngồi đó, vốn dĩ cũng ít nói, nên Minh Ly không nhận ra.

Mọi người cùng đứng dậy rời đi, Cố Thanh Sương dưới chân loạng choạng, suýt nữa ngã xuống.

Minh Ly đưa tay đỡ nàng, Cố Thanh Sương thuận thế nắm lấy tay cô, siết còn chặt hơn lúc đến.

Ngược lại, người uống nhiều nhất là Liễu Tư Vãng, lại như chẳng hề hấn gì: "Say rồi à?"

Cố Thanh Sương cau mày: "Không có."

Liễu Tư Vãng khẽ cười, không phản bác, quay sang Minh Ly: "Thật vất vả cho em rồi."

"Không sao." Minh Ly nói: "Chị ấy dù say cũng không nổi điên vì rượu."

Chỉ cần bình an đưa nàng về nhà là được.

Cơm đã ăn xong, mạnh ai nấy về.

Ra đến cửa, Liễu Tư Vãng khoác áo, hạ giọng nói với Minh Ly: "Đề nghị của tôi, em có thể suy nghĩ thêm. Rất hợp với em."

Minh Ly hỏi ngược lại: "Vì sao lại là tôi?"

"Em rất phù hợp." Liễu Tư Vãng nói.

Nhưng Minh Ly biết không hẳn là vậy.

Từ khi gặp Liễu Tư Vãng, cô luôn cảm thấy đây là người sẽ không bao giờ khiến người khác khó chịu, chỉ cần đối phương từ chối, cô ấy tuyệt đối sẽ không nhắc lại lần thứ hai.

Thế nhưng chuyện này, Liễu Tư Vãng lại nhắc đi nhắc lại.

Minh Ly sinh ra cảnh giác, ánh mắt nhìn Liễu Tư Vãng cũng khác hẳn lúc trước.

Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Liễu Tư Vãng rất phức tạp, nhưng lại mang theo cảm giác thương xót chúng sinh.

Cô ấy giống như Thượng Đế đứng ngoài cuộc, đứng ở nơi cao nhìn xuống những con người đang giãy dụa, nhưng vẫn có thể đồng cảm với họ.

Minh Ly thoáng hoảng hốt, chợt nhận ra những thứ cô vẫn luôn che giấu lại dễ dàng bị nhìn thấu đến vậy.

Đúng lúc này, một đôi tay luồn vào, cắt đứt tầm nhìn giữa cô và Liễu Tư Vãng.

Đôi tay thon dài trắng nõn, trên ngón áp út đeo nhẫn, Minh Ly lúc này mới nhận ra đó là nhẫn cưới của hai người.

Trước kia, nhẫn cưới đã tốn không ít tiền, nhưng vẫn không chọn được kiểu dáng Minh Ly thật sự thích.

Cố Thanh Sương từng dẫn cô đến tiệm trang sức, để cô tự chọn kiểu.

Cuối cùng cô chọn một cặp rất rẻ, đơn giản nhất, hai chiếc nhẫn trơn, không hoa văn.

Lúc đó cô nghĩ, nghề nghiệp của Cố Thanh Sương đặc thù, nhẫn trơn sẽ không gây phiền phức.

Nhưng sau khi kết hôn, Cố Thanh Sương rất ít khi đeo. Ban đầu Minh Ly còn thường xuyên mang, cũng không biết từ khi nào, cô cũng cất nó vào ngăn kéo đầu giường, rất ít đeo nữa.

Hôm nay, Cố Thanh Sương lại đeo nhẫn cưới của hai người, đến lúc này Minh Ly mới để ý.

Nếu là bình thường, Minh Ly đã sớm phát hiện.

Minh Ly chợt cảm thấy, mình dường như không quan tâm Cố Thanh Sương nhiều như vậy.

Còn Cố Thanh Sương đứng bên lạnh lùng nói: "Hai người đang bí hiểm gì thế? Sao không để tôi nghe cùng?"

"Bọn mình có nói gì đâu." Liễu Tư Vãng cười: "Cậu nghe được gì chứ?"

"Cho nên mới nói là bí hiểm." Cố Thanh Sương đột nhiên đưa tay chọc nhẹ trán Minh Ly, mang theo chút trách cứ, rồi quay sang Liễu Tư Vãng: "Cậu nói gì với cô ấy? Cô ấy cau mày suốt cả buổi rồi."

"Cậu có chắc là cô ấy từ lúc gặp mình mới bắt đầu cau mày không?" Liễu Tư Vãng hỏi lại.

Cố Thanh Sương im lặng một chút: "Dù sao thì bây giờ cô ấy đang cau mày."

"Vậy cũng không phải mình chọc." Liễu Tư Vãng nói.

"Hôm nay mình cũng đâu có chọc giận cô ấy." Cố Thanh Sương nói: "Không phải cậu thì là ai?"

Uống nhiều, Cố Thanh Sương không phát điên vì rượu, nhưng đó là trước khi gặp Liễu Tư Vãng. Hôm nay nàng nói nhiều hơn ngày thường, còn mang theo vài phần ngang ngược không lý lẽ.

Minh Ly đứng một bên nghe đến hơi thất thần, rồi rất nhanh hoàn hồn, lên tiếng: "Về nhà thôi."

Câu nói này đối với Cố Thanh Sương dường như có ma lực, nàng lập tức yên tĩnh lại, thu lại ý cười, trở về dáng vẻ lạnh nhạt vô cảm.

Liễu Tư Vãng nói với Minh Ly: "Chúng tôi chờ tin của em."

Minh Ly hỏi ngược lại: "Nếu không chờ được thì sao?"

"Con người lúc nào cũng nên thử bước về phía trước một bước." Liễu Tư Vãng không trả lời trực diện, chỉ nói khéo léo:  "Chỉ khi đi rồi mới biết mình muốn gì. Nếu vì sợ mà không đi, sẽ đánh mất rất nhiều thứ, bao gồm cả chính mình."

. . .

Trên đường về nhà, Cố Thanh Sương ngồi ghế phụ rất ngoan, không nói cũng không động.

Trong xe phát nhạc nhẹ, trong đầu Minh Ly vẫn vang lên câu nói của Liễu Tư Vãng trước khi rời đi.

Cô tự thấy đêm nay mình làm mọi chuyện đều không có gì đáng chê, vậy mà vẫn bị Liễu Tư Vãng nhìn thấu.

Điều đó khiến cô hơi sợ hãi, lại thêm vài phần không biết phải làm sao.

Gần tới nhà, Cố Thanh Sương bỗng lên tiếng hỏi: "Em có phải vẫn muốn đi khiêu vũ không?"

Minh Ly khẽ giật mình: "Hả?"

"Em muốn nhận lời Tư Vãng." Cố Thanh Sương nói chắc nịch.

Minh Ly đè nén những xao động cuộn trào trong lòng, bình tĩnh đáp: "Cũng còn ổn."

Không phải chuyện nhất định phải làm, cô vẫn có thể tự kiềm chế.

"Em rất do dự." Cố Thanh Sương nói: "Nếu là chuyện em không muốn làm, em sẽ từ chối rất dứt khoát."

Nghe nàng nói đầy tự tin như vậy, Minh Ly bật cười: "Chị giống như hiểu em lắm vậy."

"Không hẳn." Cố Thanh Sương tựa đầu lên kính xe.

Minh Ly theo bản năng giảm tốc độ, tránh để đầu nàng vì xe chạy nhanh rồi phanh gấp mà đập mạnh vào kính. Cố Thanh Sương nhắm mắt chợp mắt, giọng nói cũng mang theo vài phần buồn ngủ: "Dù sao chúng ta cũng đã chung sống ba năm rồi."

Nói xong nàng lại dừng một chút, không mấy chắc chắn hỏi: "Là ba năm đúng không?"

"Hai năm rưỡi hơn một chút." Minh Ly nói: "Chưa tới ba năm."

Họ đăng ký kết hôn vào đầu thu.

Ba năm trước của hiện tại, Minh Ly đang bận rộn với đủ loại việc làm, một mặt phải đối phó với chủ nợ hung hăng, mặt khác lại phải trấn an mẹ và em gái ở nhà.

Khi đó cô còn chưa biết, chỉ vài tháng sau sẽ có người xuất hiện, giúp cô giải quyết tất cả những chuyện này.

Gặp được Cố Thanh Sương, với Minh Ly mà nói, là một lần tái sinh.

Từ đầu đến cuối cô đều rất biết ơn Cố Thanh Sương, nhưng giờ đây, sự cảm kích ấy dần nhạt đi.

Thỉnh thoảng Minh Ly sẽ nghĩ, con người có phải vĩnh viễn không biết đủ hay không?

Rõ ràng trước đây cô cũng từng thỏa mãn, mỗi ngày đều cảm thấy mình rất hạnh phúc.

Nhưng hiện tại, dù đang sống một cuộc đời khiến bao người ngưỡng mộ, cô vẫn cảm thấy như bị nhốt trong một nhà giam không lối thoát.

Cô có chút chán ghét chính bản thân mình tham lam không biết đủ, ghét cả việc vừa nãy sau khi nghe đề nghị của Liễu Tư Vãng, trong lòng lại bắt đầu dao động.

Minh Ly không nói những điều ấy với Cố Thanh Sương. Cô đã quen tự mình tiêu hóa những cảm xúc này.

Trong xe yên lặng hồi lâu, Cố Thanh Sương cảm khái nói với chính mình: "Gần ba năm rồi. Cảm giác như chúng ta đã ở bên nhau rất lâu."

"Chán rồi sao?" Minh Ly mỉm cười: "Muốn sớm kết thúc mối quan hệ này?"

Vốn chỉ là một câu nói thoáng qua trong đầu, nhưng Minh Ly không ngờ mình lại nói ra một cách tự nhiên như vậy, hơn nữa sau khi nói xong còn thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của Cố Thanh Sương.

Cô nghĩ, nếu Cố Thanh Sương nói là đúng, có lẽ cô sẽ không quá đau lòng.

Thậm chí còn mơ hồ có chút mong chờ.

Nếu mối quan hệ này do Cố Thanh Sương chủ động kết thúc, cô sẽ không phải mang cảm giác tội lỗi nặng nề như vậy.

Nhưng ánh mắt Minh Ly lướt qua Cố Thanh Sương, nàng ngồi ở ghế phụ, cả người trông như thủy tinh dễ vỡ. Hàng mi cong dài, vì uống rượu mà sắc mặt ửng hồng, giống như rượu mơ ủ lâu năm, khiến người ta muốn nếm thử.

Minh Ly lặng lẽ nuốt khan.

Minh Ly nghĩ cô vẫn thích Cố Thanh Sương.

Khi xe dừng lại trong Cố viên, Cố Thanh Sương tháo dây an toàn, nhàn nhạt trả lời: "Không muốn."

Nàng nói: "Tôi rất thích ở chung với em. Sau khi tối nay đưa em đi gặp Tư Vãng, tôi càng chắc chắn suy nghĩ của mình. Vì thế tôi vẫn muốn tiếp tục ký hợp đồng với em."

Xe tắt máy, đèn trần bật sáng, ánh sáng dịu dàng phủ lên người Cố Thanh Sương. Nàng bỗng nghiêng người lại gần Minh Ly, đôi mắt lấp lánh: "Hay là tối nay chúng ta gia hạn hợp đồng nhé?"

Minh Ly không nói gì, muốn nhìn thấu suy nghĩ trong mắt nàng, nhưng đáng tiếc là không thể. Cô không biết Cố Thanh Sương đang nghĩ gì.

Có phải thích không? Là yêu sao?

Hay chỉ đơn thuần là tham luyến sự ổn định?

Vì năng lực làm việc của cô xuất sắc, nên muốn dùng một bản hợp đồng dài hạn giữ cô lại, để cô tiếp tục "công tác" tốt hơn?

Hôn nhân không nên là như vậy.

Minh Ly choáng váng. Vấn đề này dường như cô đã từng nghĩ qua, ngày đó cô cũng đã tự thuyết phục bản thân rồi. Vậy tại sao, chưa đến một tháng, cô lại một lần nữa rơi vào vòng xoáy của vấn đề này?

Sau này chuyện như vậy còn sẽ lặp lại nữa sao?

Minh Ly lại cảm thấy sợ hãi. Nhưng cô cảm nhận được sự hài lòng của Cố Thanh Sương.

"Gia hạn bao lâu?" Minh Ly hỏi, miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.

Trên thực tế cô muốn từ chối, nhưng vừa đối diện ánh mắt của Cố Thanh Sương liền không còn sức lực.

Cô nợ Cố Thanh Sương.

Trong phạm vi có thể khiến Cố Thanh Sương hài lòng, đó cũng là điều cô nên làm.

Hơn nữa, yêu một người vốn là nên làm nàng vui. Đêm nay Cố Thanh Sương hiếm khi vui vẻ như vậy, chiều theo nàng một chút cũng không sao.

"Hai mươi năm?" Cố Thanh Sương hỏi: "Hoặc là em muốn gia hạn bao lâu cũng được."

"Bị chị trói buộc nhiều năm như vậy, chờ đến lúc hợp đồng kết thúc thì sao?" Minh Ly nghĩ đến đã bật cười: "Chẳng lẽ định để em làm đến năm mươi lăm tuổi về hưu, rồi mỗi tháng chị phát lương hưu cho em?"

Cố Thanh Sương: ". . .Cũng không phải ý này."

"Vậy là ý gì?" Minh Ly hỏi.

Cố Thanh Sương suy nghĩ một lúc, có chút sa sút nói: "Tôi chỉ là muốn tiếp tục sống cùng em như thế này. Tôi thích cuộc sống bây giờ."

Minh Ly khựng lại, trong lòng dâng lên thêm vài phần khát khao: "Chị là thích sống cùng em, hay là thích cuộc sống có người bầu bạn?"

"Không giống nhau sao?"

"Không giống."

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của Minh Ly, Cố Thanh Sương rơi vào trầm tư. Một lúc lâu sau nàng mới ôn thanh trả lời: "Thích sống cùng em."

Cố Thanh Sương sau khi uống rượu thành thật hơn bình thường rất nhiều, hỏi gì đáp nấy.

Minh Ly khẽ thở ra một hơi: "Vậy em có thể đi khiêu vũ không?"

"Nếu em thích, thì cứ đi." Cố Thanh Sương nói: "Nếu lo về mẹ, tôi có thể đi nói."

"Còn công ty thì sao?" Minh Ly hỏi: "Mẹ muốn chị vào công ty thì phải làm sao?"

Cố Thanh Sương lắc đầu: "Tôi chưa nghĩ ra. Tôi không muốn vào công ty."

Vấn đề này vẫn chưa có hồi kết.

Về đến phòng, Minh Ly ngồi trên giường xem những tin nhắn chưa đọc, phát hiện Chúc Hàn Tinh hỏi cô có muốn đi nhảy vai phụ của 《 Vương miện gai 》 không, còn nói là Tôn Hề Hàm mời.

Minh Ly cau mày nhìn chằm chằm màn hình, nhập tên Tôn Hề Hàm vào ô tìm kiếm. Lần cuối hai người nói chuyện là năm đại học cuối, trước khi tốt nghiệp, khi Tôn Hề Hàm hỏi cô có lấy được thư giới thiệu của thầy cho Viện vũ kịch Kinh An hay không. Minh Ly trả lời thành thật.

Tôn Hề Hàm gửi một biểu tượng chúc mừng, Minh Ly lịch sự đáp lại cảm ơn.

Sau đó không còn liên lạc nữa.

Hai người không tính là bạn thân, chỉ có thể coi là bạn học từng học chung, từng hợp tác nhảy múa.

Minh Ly gửi cho cô ấy một biểu tượng cảm xúc, rồi hỏi thẳng: 【Cậu thật sự muốn để tôi nhảy vai phụ của 《 Vương miện gai》 sao?】

Tôn Hề Hàm trả lời rất nhanh:【Không muốn?】

Tôn Hề Hàm:【Nghe nói cậu gả cho người có tiền, đã đổi nghề rồi. Không vui thì thôi.】

Cách nói chuyện của cô ấy vẫn thẳng thắn như hồi đi học. Minh Ly hỏi:【Vì sao lại là tôi?】

Tôn Hề Hàm:【Vì sao không thể là cậu?】

Tôn Hề Hàm:【Cậu lợi hại như vậy, nhảy vai phụ cho tôi thấy oan ức à?】

Minh Ly:【Tôi không có ý đó.】

Tôn Hề Hàm không trả lời nữa. Đúng lúc này Cố Thanh Sương tắm xong đi ra, thấy Minh Ly tóc rũ trên vai ngồi bên giường, hoàn toàn không còn thần thái rạng rỡ khi trò chuyện với Liễu Tư Vãng, cả người giống như bị rút cạn sinh khí.

Cố Thanh Sương chợt nhớ đến câu nói mà Tư Vãng ghé sát nói nhỏ trước khi rời đi: "Yêu người giống như chăm hoa, cậu xem thử đoá hoa của mình ra sao rồi? Đáng lẽ là một đóa hoa xinh đẹp, giờ lại không còn xinh đẹp như vậy nữa."

Cố Thanh Sương không bận tâm đến câu nói trước, chỉ nhớ đến cảnh khiêu vũ nàng từng thấy tại buổi tiệc hôm đó.

Minh Ly đứng trên sân khấu cùng Xuân Liễu Y, quả thật đẹp như một đóa hoa.

Nhưng hiện tại, cô sắp héo tàn rồi.

Tim Cố Thanh Sương thắt lại, nàng khịt mũi, đi tới bên giường, ôn thanh nói: "Em đi khiêu vũ đi. Chuyện công ty, tôi sẽ bàn bạc với mẹ."

Nàng nghĩ, đây là những gì nàng có thể làm.

Như vậy, Minh Ly mới có thể nở rộ rực rỡ hơn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn