Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 65: Chương 51

Minh Ly nhìn thấy tin nhắn của Cố Thanh Sương thì đã là buổi chiều.

Sau giờ Ngọ, ánh nắng vừa vặn. Minh Ly kéo ghế đến trước cửa sổ sát đất để phơi nắng, không hề lo bị sạm da.

Trong ánh sáng ấm áp ấy, cơn buồn ngủ dâng lên không hay biết, cô thiếp đi, rơi vào một giấc mộng ngắn ngủi.

Bên trong một nhà hát lớn đủ sức chứa hàng nghìn người, sân khấu sạch sẽ rộng rãi, khán giả ngồi kín phía dưới. Một cột sáng chiếu thẳng vào trung tâm sân khấu.

Âm nhạc nhẹ nhàng vang lên, người đứng trong cột sáng bắt đầu chuyển động theo giai điệu.

Ống kính dần thu hẹp, hiện ra một gương mặt mang vẻ đẹp cổ điển.

Cô gái mặc váy dài màu xanh nhạt, tà váy xếp nếp, kiểu dáng phỏng theo áo váy thời Tống, tựa như một nhành cỏ nhỏ kiên cường lay động theo gió.

Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười, mỗi chuyển động nhẹ nhàng đều mang theo phong tình.

Cô nghe thấy giọng một bé gái nói: "Mẹ, lớn lên con cũng muốn nhảy múa ở đây."

Minh Ly đột ngột quay đầu, liền nhìn thấy chính mình.

Bộp ——

Điện thoại trượt xuống đất, va vào nền gạch men phát ra âm thanh đánh thức Minh Ly.

Khi mở mắt ra lần nữa, cảnh tượng trước mặt đã là những tòa cao ốc san sát, như những cái miệng của cự thú nuốt chửng hàng vạn con người vào bên trong.

Minh Ly nhớ lại giấc mộng vừa rồi.

Người đứng trên sân khấu là cô, cô bé nói chuyện kia cũng là cô.

Khi còn nhỏ, cô từng theo mẹ đến Viện vũ kịch Kinh An. Sau khi ra ngoài, cô nói với mẹ: "Con cũng muốn lên sân khấu đó."

Sau này, cô mới học trung học đã đứng trên sân khấu ấy rồi.

Giáo viên nói, tay dài chân dài, sức bật mạnh, sinh ra đã là chất liệu múa.

Vì điều đó, cô đã vui vẻ rất lâu.

Nhưng bây giờ thì. . .

Minh Ly khẽ thở dài, cúi xuống nhặt điện thoại lên, liền thấy tám tin nhắn chưa đọc.

Một tin đến từ Cố Thanh Sương:【 Tối nay rảnh không? Tư Vãng về nước rồi, chúng ta cùng đi gặp một chút nhé. 】

Bảy tin còn lại đều từ Chúc Hàn Tinh.

Chúc Hàn Tinh không đi đóng phim nên ở nhà trông trẻ, mỗi ngày đều gửi cho Minh Ly mấy chục tin nhắn. Bảy tin này đã là trạng thái tiết chế lắm rồi.

【 Chán quá. Đang làm gì thế? 】

【 Tối nay có đi ăn thịt nướng không? 】

【 Hay ăn lẩu? Hay xiên thịt cừu? 】

【 Mình hơi muốn ăn mì chua cay. 】

【 Được rồi, đã gọi đồ ăn ngoài. Cậu có ăn không? Gọi cho cậu một phần. 】

【 Mình gửi demo bài hát mới cho cậu, nghe thử rồi tiện đặt tên giúp mình. 】

【 Vãi thật! Mì chua cay quán này dở ẹc, né gấp! 】

Minh Ly không cần trả lời Chúc Hàn Tinh, cô ấy cũng có thể một mình thao thao bất tuyệt mà không hề thấy gượng gạo.

Bởi vì Chúc Hàn Tinh biết, khi nào Minh Ly rảnh, nhất định sẽ trả lời.

Vì thế Minh Ly tạm thời bỏ qua tin nhắn của Cố Thanh Sương, nghe trước demo của Chúc Hàn Tinh.

Tế bào nghệ thuật của cô gần như đều dồn hết vào vũ đạo, về âm nhạc thật sự không có trình độ gì, nhưng người thường nghe vẫn phân biệt được hay dở.

Chỉ là gu âm nhạc của Minh Ly khá kén, cô thấy hay thì thường không hợp thị hiếu đại chúng.

Có lúc Chúc Hàn Tinh còn cố ý lấy cô ra làm "độc nãi ngược chiều gió".

Lần này demo Chúc Hàn Tinh gửi tới quá nhẹ nhàng, Minh Ly không thích.

Minh Ly: 【 Bình thường thôi, không bắt tai. 】

Chúc Hàn Tinh: 【 Tốt lắm! Sẽ hot! 】

Lần trước Minh Ly khen hay một bài, Chúc Hàn Tinh viết xong tung ra lại không có tiếng vang.

Quả nhiên, Minh Ly đúng là cao thủ "độc nãi".

Minh Ly gửi cho cô ấy một sticker trợn mắt.

Chúc Hàn Tinh: 【 Love love love.jpg 】

Chúc Hàn Tinh: 【 Mình có một hoạt động, hơi do dự không biết có nên đi hay không, cậu cho chút ý kiến.】

Minh Ly: 【 Nói đi. 】

Chúc Hàn Tinh: 【 Vũ kịch thường niên 《 Vương miện gai 》 của Viện vũ kịch Kinh An chuẩn bị lưu diễn toàn quốc, suất đầu ở Kinh An, mời mình làm khách mời đặc biệt. Cậu thấy mình có nên đi không?】

Minh Ly: 【 . . . 】

Chúc Hàn Tinh: 【 Vũ công chính là Tôn Hề Hàm. Không nhớ lầm thì hồi đại học các cậu cùng lớp? 】

Minh Ly: 【 Đúng. 】

Chúc Hàn Tinh nói, nếu Minh Ly múa chính, hoạt động này cô ấy chắc chắn nhận không chút do dự.

Minh Ly trả lời:【 Cậu muốn nhận thì cứ nhận, không cần kiêng kỵ mình. 】

"Vấn đề là mình đâu có biết nhảy." Chúc Hàn Tinh bất đắc dĩ: "Mình cũng không hiểu bọn họ nghĩ gì? Sao không mời Xuân Liễu Y?"

Minh Ly cười cười: "Biết đâu mời cả hai thì sao?"

Chúc Hàn Tinh: ". . ."

Sau một chuỗi im lặng tuyệt đối, Chúc Hàn Tinh không trả lời nữa.

Lúc này Minh Ly mới chuyển sang khung chat với Cố Thanh Sương. Gõ mấy lần đều thấy không ổn, do dự một lúc thì lại nhận được tin nhắn từ Cố Thanh Sương.

Có lẽ vì dòng "Đối phương đang nhập..." hiện quá lâu, nàng không nhịn được hỏi:【 Không tiện à? 】

Minh Ly trả lời: 【 Không có. 】

Tối nay cô quả thật không bận, chỉ là có chút né tránh việc tiến sâu hơn vào cuộc sống của Cố Thanh Sương.

Dường như chỉ trong khoảnh khắc, cô không muốn tiếp tục quan tâm đến Cố Thanh Sương nữa, cũng không muốn để ý đến những người và chuyện có liên quan đến nàng.

Chỉ nghĩ tới là đã thấy mệt mỏi.

Nhưng quan hệ hợp đồng giữa hai người vẫn còn, nếu muốn tiếp tục sống như không có chuyện gì xảy ra, thì vẫn phải đi cùng Cố Thanh Sương.

Vì vậy cô mới do dự.

Minh Ly gõ rồi xóa mấy lần, cuối cùng trả lời:【 Mấy giờ? 】

Bên kia, Cố Thanh Sương đã gõ xong câu "Không tiện thì không đi cũng được", nhưng khi nhìn thấy tin nhắn của Minh Ly liền xóa đi, đổi thành:【 Tám giờ rưỡi, tôi gửi định vị cho em. 】

Vài giây sau, Cố Thanh Sương lại nhắn:【 Thôi, đến lúc đó tôi qua đón em. 】

Cố Thanh Sương:【 Nhà hàng này không xa chỗ em. 】

Điều này khiến Minh Ly thụ sủng nhược kinh.

Minh Ly bất giác nhướn mày, trên mặt lại không có ý cười.

Cố Thanh Sương dường như đang "lấy lòng" cô. Đại tiểu thư xưa nay chưa từng học cách lấy lòng người khác, làm chuyện này cũng vụng về, mang theo cảm giác xa cách rất rõ rệt. Nhưng Minh Ly biết, những việc như thế này, Cố Thanh Sương làm với Thẩm Lê Đăng thì đã quen tay quen chân.

Chỉ là Minh Ly chưa từng thấy, nên mới cảm thấy lạ lẫm.

Minh Ly trả lời một chữ "Ừ", rồi đặt điện thoại sang một bên, nhắm mắt tiếp tục phơi nắng.

Ánh mặt trời ấm áp, nhưng cô lại cảm thấy hơi lạnh.

Cô không biết bản thân mình bị làm sao, như bị thứ gì đó giam cầm. Cô liều mạng muốn thoát ra, nhưng sau mỗi lần giãy giụa, vẫn quay về chỗ cũ.

Lại giống như vừa rồi, cô rõ ràng muốn từ chối lời mời của Cố Thanh Sương, nhưng sau khi do dự một hồi, cuối cùng vẫn đồng ý.

Bởi vì một khi cô không đồng ý, những sự việc phát sinh tiếp theo sẽ không còn nằm trong phạm vi kiểm soát của cô nữa.

So với như vậy, chi bằng ngay từ đầu đã đồng ý.

Đây là phương án khiến tất cả mọi người đều có thể hài lòng, chỉ có duy nhất bản thân cô phải chịu chút ấm ức.

Giống như chuyện khiêu vũ vậy.

Chỉ cần không nhảy múa, cuộc sống của cô sẽ trôi qua rất tốt: Cố Tuyết Tường hài lòng, Cố Thanh Sương hài lòng, chỉ có bản thân cô thì. . .

Thật ra Cố Tuyết Tường đối xử với cô rất tốt.

Giao cho số tiền lớn như vậy, dùng một dự án lớn như thế để rèn luyện cô, sau khi biết cô và Cố Thanh Sương là hôn nhân hợp đồng, không những không trách cứ, trái lại còn sẵn sàng đưa công ty này cho cô.

Nhưng từ đầu đến cuối, trong lòng Minh Ly vẫn thắt một nút thắt chưa từng được tháo ra.

Lần trước cô thử dò đường gửi tư liệu phỏng vấn cho Viện vũ kịch Kinh An đã bị Cố Tuyết Tường chặn lại.

Đó là kết quả phỏng vấn mà cô đã chờ đợi suốt một thời gian dài.

Dù sau đó Cố Tuyết Tường lại đưa cho cô dự án Tinh Vãn, nhưng đối với Minh Ly mà nói, rốt cuộc cũng không phải điều cô thật sự mong muốn.

Thế nhưng trong những ngày qua, Minh Ly lại có được cảm giác thỏa mãn vô tận từ vụ thu mua Tinh Vãn.

Một cảm giác hoàn toàn khác với khi đứng trên sân khấu múa.

Khi lên sân khấu múa, là đem toàn bộ bản thân từ đầu đến cuối dâng hiến vào đó, còn bước vào công ty thì giống như vượt ải đánh Boss thăng cấp.

Nhưng hiện tại, Minh Ly đã không còn tự tin nữa.

Cô dần dần quen với việc để Cố Tuyết Tường sắp đặt quỹ đạo vận hành của mình, dần dần biến thành một con rối trong tay người khác.

Chậm rãi, Minh Ly cuộn người lại thành một khối, co mình trong chiếc ghế sô pha rộng lớn.

Cô bỗng nhiên cảm thấy hơi mông lung.

. . .

Chúc Hàn Tinh đi hỏi quản lý, lúc này mới biết Viện vũ kịch Kinh An mời cả mình và Xuân Liễu Y, cũng liên kết với bộ điện ảnh chưa ra mắt của hai người để tạo hiệu ứng truyền thông.

Vũ kịch 《 Vương miện gai 》 là đội hình toàn nữ, đặc biệt là vũ công chính Tôn Hề Hàm, năm ngoái vì bị thương mà phải ngừng công việc suốt một năm, sau khi kiên trì không ngừng, cuối cùng lại một lần nữa đứng lên sân khấu.

Vì thế mới có cái tên này: cho dù con đường phía trước phủ đầy bụi gai, chúng ta vẫn có thể đội lên vương miện thuộc về mình.

Chúc Hàn Tinh nghe xong liền không nói nên lời: "Vậy sao không nói sớm cho tôi biết?"

Chúc Hàn Tinh vốn đã chuẩn bị từ chối.

"Cô cũng đâu có hỏi." Quản lý vô tội nói: "Tôi vừa nói cho cô biết có hoạt động này, cô liền hỏi tôi có nhét thêm người vào nhảy được không. Tôi nói không được, cô liền bảo tôi từ chối..."

Chúc Hàn Tinh nhất thời nghẹn họng: "Đừng từ chối vội, để tôi suy nghĩ thêm."

Chủ yếu là cô không biết mình có thể làm gì, bây giờ mới bắt đầu học một tiết mục múa thì rõ ràng là không kịp.

Cô không có năng lực đó.

Nhưng cô biết Xuân Liễu Y múa điệu truyền thống Trung Quốc rất giỏi, cũng từng xem qua video Xuân Liễu Y múa trên mạng, trong mắt cô, trình độ gần như không phân cao thấp với Minh Ly.

Đây đã là đánh giá cực kỳ cao rồi!

Quản lý nói với Chúc Hàn Tinh rằng không cần nhảy quá đẹp, còn hỏi cô có biết điển cố "thật giả lẫn lộn" không — cô chính là kẻ "lạm vu" trong câu chuyện đó.

(Lạm vu - 濫竽: một điển cố Trung Quốc, dùng để chỉ kẻ không có năng lực thật sự nhưng trà trộn vào tập thể, lấy giả làm thật.)

Chúc Hàn Tinh không vui làm chuyện như vậy, liền phản bác ngay: "Cô mới lạm! Tôi không làm!"

Nhưng bây giờ biết Xuân Liễu Y cũng tham gia, cô lại để quản lý hồi đáp lại, cùng lắm thì coi như cô lạm vu một lần.

Nguyên tắc của Chúc Hàn Tinh chính là: không có nguyên tắc gì cả.

"Tôi hỏi trước rồi nhé, không thể thêm người đâu." Quản lý nói: "Nhân số của họ đã cố định, hơn nữa cô và Xuân Liễu Y cũng chỉ là khách mời đặc biệt ở suất Kinh An, công việc không nhiều, cô chủ yếu là lên sân khấu hát."

Chúc Hàn Tinh đáp một tiếng "được", lại hỏi quản lý có thể lấy cho mình hai vé hay không.

Cô muốn Minh Ly dẫn Cố Thanh Sương đến xem.

Đối với việc Minh Ly không còn nhảy múa nữa, Chúc Hàn Tinh luôn cảm thấy vô cùng tiếc nuối, vì vậy hễ có cơ hội công việc là lại nghĩ đến Minh Ly.

Bao gồm cả lần trước kéo Minh Ly vào đoàn phim.

Chúc Hàn Tinh đã bàn bạc với đạo diễn, đến cuối cùng sẽ ghi cho Minh Ly danh xưng "diễn viên đặc biệt".

Điều đó có nghĩa là Minh Ly không phải diễn viên quần chúng vô danh, mà là diễn viên vũ đạo ưu tú!

Đây là bất ngờ mà Chúc Hàn Tinh chuẩn bị cho Minh Ly, dự định chờ đến buổi công chiếu sẽ đưa vé cho cô, để cô đi rạp xem.

Chuyện đặt vé thì quản lý có thể xử lý được, sau khi xác nhận đi xác nhận lại với Chúc Hàn Tinh, mới đi tiếp nhận công việc cụ thể.

Chúc Hàn Tinh lên mạng tìm kiếm 《 Vương miện gai 》, phát hiện đây là một vở vũ kịch hoàn toàn mới.

Viện vũ kịch Kinh An dùng khẩu hiệu quảng bá: Huyết lệ đan xen, lột xác trùng sinh.

Trên poster tuyên truyền, Tôn Hề Hàm có hai mặt: một mặt cúi đầu ôm gối trong bóng tối, mặt còn lại đứng nơi ánh sáng, đón gió múa lên, như một con bướm nhẹ nhàng.

Chúc Hàn Tinh nhìn mà phiền lòng — đẹp như vậy vốn dĩ phải là Minh Ly!

Nếu năm đó Minh gia không xảy ra biến cố, Minh Ly nhất định đã vào Viện vũ kịch Kinh An, ngày ấy Minh Ly đã cầm được thư đề cử rồi.

Chúc Hàn Tinh vĩnh viễn không quên được ánh mắt sáng rỡ của Minh Ly khi ấy, Minh Ly luôn kín đáo cảm xúc, nhưng lại kiêu ngạo nói: "Chờ cuộc thi âm nhạc của cậu kết thúc, mình đã có thể đứng trên sân khấu Viện vũ kịch Kinh An làm vũ công chính rồi!"

Rõ ràng là tràn đầy mong đợi như vậy.

Về sau, Chúc Hàn Tinh chưa từng thấy Minh Ly lộ ra vẻ mặt ấy nữa.

Dù cho Minh Ly đã thành công thu mua Tinh Vãn.

Chúc Hàn Tinh chỉ có thể thở dài, gửi tin nhắn cho Minh Ly báo cáo: 【 Quả nhiên bị cậu đoán đúng, là hoạt động của mình và Xuân Liễu Y. 】

Minh Ly không trả lời.

Chúc Hàn Tinh đang định nói cho Minh Ly chuyện vé, thì điện thoại lại vang lên, quản lý gọi tới, hỏi người cô muốn thêm có phải là Minh Ly hay không.

"Chẳng lẽ không phải à?" Chúc Hàn Tinh cạn lời: "Ngoài cậu ấy tôi còn quen ai biết nhảy múa sao?"

Quản lý trầm mặc vài giây: "Bên kia nói nếu là Minh Ly thì có thể thêm."

Chúc Hàn Tinh: ". . .?"

Quản lý giải thích, kết quả trao đổi với bên kia đúng là như vậy.

Ban đầu quản lý hỏi rất uyển chuyển xem có thể thêm một người nhảy vai phụ hay không, là bạn của Chúc Hàn Tinh. Ngay cả bản thân khi nói cũng không có mấy tự tin, dù sao cũng không phải minh tinh tuyến đầu như Xuân Liễu Y.

Rõ ràng hoạt động này là để mượn nhiệt độ của Xuân Liễu Y, còn Chúc Hàn Tinh chỉ là tiện thể.

Quản lý tự ý thức được.

Vì thế, đương nhiên nhận được câu trả lời: không được.

Nhưng khi cô gọi lại để thương lượng lần nữa, bên kia rất nhanh đổi sang một người khác nghe máy, trực tiếp hỏi có phải Minh Ly muốn tham gia hay không.

Giọng nữ này rất ôn hòa: "Nếu là Minh Ly thì có thể đến nhảy, tôi còn thiếu một vai phụ."

Quản lý hoàn toàn ngây người, cô ấy từ đầu đến cuối chưa từng nhắc đến tên Minh Ly. Nhưng rất nhanh đã hiểu ra, người này hẳn là vũ công chính Tôn Hề Hàm.

Nghe nói vở múa này được thiết kế riêng cho cô ấy.

Mặc dù biết Chúc Hàn Tinh chắc chắn đang tranh thủ vì Minh Ly, nhưng để chắc ăn, quản lý vẫn gọi điện hỏi lại.

Chúc Hàn Tinh nghe xong, im lặng vài giây: "Chuyện này... hơi khó xử."

"Có gì khó đâu?" Quản lý nói: "Bàn với Minh Ly thời gian tập luyện, để cô ấy đến tập. Đây là cơ hội hiếm có."

"Đạo lý thì đúng là như vậy, nhưng..." Chúc Hàn Tinh thở dài: "Để tôi bàn với Minh Ly trước đã."

Quản lý sững sờ: "Không phải cô một mình sốt ruột, còn Minh Ly thì hoàn toàn không biết gì đấy chứ?"

Chúc Hàn Tinh: "Đúng vậy."

Quản lý suýt nữa thì tức đến ngất đi, nhưng nể tình Chúc Hàn Tinh là một trong số ít nghệ sĩ hái ra tiền dưới tay mình, đành nuốt cơn giận xuống, đổi sang chuyện khác: "Đạo diễn Geek đã về nước rồi. Đoạn thử vai gửi cho cô trước đó có thể bắt đầu luyện, tuần sau thứ Năm sắp xếp thử vai."

Chúc Hàn Tinh hơi do dự: "Thật sự phải đi sao?"

"Chứ còn gì nữa?" Quản lý nói: "Đây là cơ hội ngàn năm có một đấy! Cô biết Geek là ai không? Trong nước mấy chục năm mới xuất hiện được một thiên tài đạo diễn có thể xông ra Hollywood! Phim mới của cô ấy được vô số người nâng đỡ, căn bản không thiếu vốn đầu tư, hiểu không?"

Những lời này Chúc Hàn Tinh nghe đến mòn tai, đương nhiên biết rõ.

Trước đây cô cũng rất muốn đóng phim của Geek. Cô từng xem bộ phim đoạt giải của Geek, khả năng khống chế khung hình, tạo dựng không khí đều hiếm thấy, hơn nữa còn tự biên tự đạo, trình độ biên kịch cũng rất cao.

Lời thoại của bộ phim ấy đánh trúng chính xác điểm đau của khán giả, xem xong rất lâu vẫn không thể nguôi ngoai.

Nhưng bây giờ, Chúc Hàn Tinh đã biết Geek chính là Liễu Tư Vãng, là mối tình đầu mà Xuân Liễu Y khắc cốt ghi tâm.

Cô còn đi thử vai làm gì?

Tự chuốc nhục thôi.

Chúc Hàn Tinh không có h*m m**n nhỏ nhen đó.

Nhưng bảo cô từ bỏ thì lại không cam lòng.

Dù sao đó cũng là Geek á!

Giống như quản lý nói, bao nhiêu người chen rách đầu cũng không giành được cơ hội thử vai. Nếu không phải cô vừa đóng phim của đạo diễn Cao San, Geek lại có chút giao tình với Cao San, cô căn bản không có cơ hội này.

Chúc Hàn Tinh qua loa đồng ý với quản lý, rồi đi tìm Minh Ly hỏi xem cô có muốn lên sân khấu múa hay không.

Nhưng Minh Ly vẫn chưa trả lời.

. . .

Minh Ly tắt điện thoại.

Cả buổi trưa cô không thể tập trung làm việc, trong đầu hỗn loạn vô cùng. Từ lúc sáng sớm Cố Phỉ đưa thư mời, cô đã bắt đầu mất tập trung.

Giống như ở nơi sâu thẳm trong lòng, một ngọn lửa nhỏ phụt lên, chầm chậm lan ra.

Nhưng cô không hề vui mừng, chỉ cảm thấy sợ hãi.

Bữa trưa là đồ ăn trợ lý Lâm đặt, cô mới ăn được vài miếng đã chạy vào nhà vệ sinh nôn đến tối tăm mặt mũi.

Nôn đến khi dạ dày chua xót, cô uống chút nước ấm, nhưng không bao lâu lại nôn sạch.

Khi nỗi sợ bắt đầu ảnh hưởng đến cơ thể, Minh Ly lựa chọn tắt máy.

Mãi đến chạng vạng, cô mới dần hồi phục, xử lý vài văn kiện khẩn cấp, lại bày sẵn tài liệu cần làm ngày mai. Nhưng vẫn còn bất an, lãng phí cả một ngày khiến cô cảm thấy hoảng hốt, nên lại nhét thêm vài tập hồ sơ vào túi, định tối xử lý tiếp.

Minh Ly đứng trong văn phòng hít sâu mấy lần, cảm thấy điều chỉnh gần ổn mới mở cửa rời đi.

Gần tám giờ, cô vừa đến cửa thang máy thì gặp Cố Thanh Sương đang đến tìm mình.

Minh Ly nở nụ cười: "Đi thôi."

Cố Thanh Sương thấy sắc mặt cô hơi tái, không khỏi nhìn thêm mấy lần: "Em. . . không khỏe sao?"

"Không." Minh Ly lắc đầu: "Có lẽ hơi mệt."

"Vậy em về nghỉ trước đi?" Cố Thanh Sương nói: "Tôi có thể một mình đi gặp Tư Vãng."

Minh Ly khẽ thở ra: "Không cần."

Cô vẫn chịu được, chuyện này cũng không có gì bất thường.

Dù sao đi những buổi gặp kiểu này, cô cũng chỉ làm nền, giúp Cố Thanh Sương lấy dũng khí, nhiều nhất là thử thách mối quan hệ của nàng với bạn bè.

Giống như vô số lần trước đây, cô giúp Cố Thanh Sương xử lý những quan hệ xã giao rắc rối trong nhà.

Minh Ly tự định vị bản thân rất rõ.

Việc như vậy làm quá nhiều, đã sớm quen tay.

Trên xe, Minh Ly nhắm mắt nghỉ ngơi, không có tâm trạng nói chuyện.

Cố Thanh Sương cảm thấy trong xe quá yên tĩnh, hoàn toàn không giống bầu không khí nàng tưởng tượng.

Thậm chí nàng cũng không nói rõ được đó là bầu không khí gì. Tóm lại, trước đây khi ngồi xe cùng Minh Ly, chưa từng nặng nề như vậy.

Minh Ly thường sẽ chủ động mở đầu câu chuyện, nói với nàng về công việc hay sinh hoạt, dù sao cũng tạo không khí thoải mái.

Nhưng hôm nay Minh Ly không làm gì cả, trông mệt mỏi như thể giây sau sẽ ngất đi.

Cố Thanh Sương lại thấy hơi không quen. Im lặng một lúc, nàng chủ động hỏi: "Sao điện thoại em tắt máy?"

"Hết pin." Minh Ly qua loa nói.

Cố Thanh Sương lấy sạc dự phòng từ ngăn bên cạnh: "Sạc đi."

Minh Ly không muốn sạc, cũng không ngờ hôm nay Cố Thanh Sương lại nhiệt tình như vậy, có chút ngạc nhiên nhìn nàng, hỏi: "Bạn chị có biết quan hệ giữa chúng ta là hợp đồng không? Lát nữa em có cần diễn cho nhập vai không?"

Nếu phải diễn thì cũng khá tốn sức.

Cố Thanh Sương khẽ run, không hiểu sao thấy lời này nghe không thoải mái.

Giống như giữa hai người ngoài hợp đồng ra thì chẳng còn gì khác.

Cố Thanh Sương đã mở lòng tâm sự với cô những chuyện cũ về Xuân Liễu Y và Liễu Tư Vãng. Trong thế giới của Cố Thanh Sương, Minh Ly đã được xếp vào "người của mình".

Là người thân cận.

Ý thức được điều đó, Cố Thanh Sương khẽ cau mày. Quan hệ giữa nàng và Minh Ly dường như quá gần.

Có chút "vi phạm".

Điều này không phải điều nàng mong muốn.

Nàng chỉ có thể lại im lặng.

Một lúc sau, xe dừng trước nhà hàng, Cố Thanh Sương đỗ xe xong, trước khi xuống xe khẽ nói: "Không cần cố diễn, cứ thuận theo tự nhiên là được."

Thuận theo tự nhiên.

Đó là cách tốt nhất mà Cố Thanh Sương nghĩ ra.

Cố Thanh Sương muốn duy trì cuộc sống ổn định ở hiện tại, thậm chí cũng không ngại Minh Ly bước vào thế giới của mình.

Đối với Cố Thanh Sương mà nói, cuộc sống của nàng và thế giới của nàng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Cuộc sống của nàng chính là một mớ bòng bong rối loạn ở hiện tại, là thứ khẩn cấp cần Minh Ly đến giúp nàng gỡ rối. Từ ba năm trước, Minh Ly đã luôn làm chuyện này, hơn nữa còn làm rất tốt.

Nhưng bây giờ, Minh Ly bắt đầu tiến vào thế giới của nàng, từng chút từng chút thấm vào.

Trong lúc vô tình, điều đó khiến nàng bắt đầu để ý đến thái độ của Minh Ly.

Bởi vì chỉ cần Minh Ly không vui, cuộc sống của nàng liền rất khó duy trì sự ổn định.

Vì thế, cũng chỉ còn cách thuận theo tự nhiên.

Đương nhiên, Cố Thanh Sương không muốn bước vào bất kỳ mối quan hệ thân mật nào nữa. Mối quan hệ kéo dài hơn mười năm với Thẩm Lê Đăng, cùng việc tận mắt chứng kiến cha mẹ cắt đứt, đã đủ khiến nàng mất hết mọi ảo tưởng đối với mọi quan hệ thân mật.

Nàng không có năng lực yêu người khác, cũng không xứng đáng được yêu.

Cố Thanh Sương hiểu rất rõ những thiếu sót trong tính cách của mình, vì thế vẫn luôn duy trì với Minh Ly một mối quan hệ "hợp tác" vừa vặn.

Chưa từng nghĩ đến việc tiến thêm một bước.

Nhưng hiện tại, nàng cảm thấy làm bạn bè cũng rất tốt.

Bạn cũ trở về, tuy không thể quay lại trạng thái ban đầu, nhưng cuộc sống vốn bất biến của nàng đang dần thay đổi. Một cuộc sống như vũng nước tù bắt đầu toát ra sinh khí, có người để trò chuyện, cảm giác ấy cũng rất vui vẻ. Vậy nên. . . nàng có phải có thể thử tiến thêm một bước không?

Thuận theo tự nhiên, kết giao bạn bè.

Nàng sẽ dành cho bạn bè trăm phần trăm chân thành.

Nếu như, bạn bè chưa từng phản bội nàng.

Nghĩ đến đây, Cố Thanh Sương bất giác mỉm cười, như thể đã nhìn thấy cuộc sống tươi đẹp đang vẫy tay với mình.

Vì thế, nàng đưa tay về phía Minh Ly bên cạnh: "Em nắm tay tôi một chút được không?"

Minh Ly liếc mắt nhìn sang, thấy nụ cười trên mặt nàng, muốn hỏi nàng đang cười vì điều gì? Là vì sắp gặp Liễu Tư Vãng sao?

Nhưng câu hỏi vòng một vòng trong đầu, cuối cùng lười hỏi, chỉ đưa tay nắm lấy nàng, cảm nhận nhiệt độ trong lòng bàn tay nàng.

Rất lạnh, lạnh hơn cả gió đêm.

"Căng thẳng sao?" Minh Ly hỏi, không mang theo bất kỳ cảm xúc nào.

Cố Thanh Sương nắm tay cô đi vào trong, cảm giác như chỉ cần buông lỏng một chút, Minh Ly sẽ rút tay ra bất cứ lúc nào. Điều đó không đủ để nàng có thêm dũng khí, nên ngay khoảnh khắc bước vào cửa, ngón tay nàng men theo kẽ tay Minh Ly, thuận thế đan vào, nắm thật chặt.

Minh Ly cảm nhận được lực siết ấy, kinh ngạc nhìn về phía bóng lưng nàng, chỉ thấy nàng hơi nghiêng mặt, thần sắc vui mừng.

Không hiểu vì sao, Minh Ly cảm thấy như có một chiếc xiềng xích nặng nề trên người mình vừa rơi xuống.

Người ngồi ở chiếc bàn tối trong góc đứng dậy, Cố Thanh Sương kéo Minh Ly đến trước mặt nàng, nhất thời ba người đối diện mà không nói gì.

Gần như theo phản xạ máy móc, Minh Ly khẽ cong môi, nở nụ cười, tiến lên chào hỏi đối phương: "Là Tư Vãng sao?"

Liễu Tư Vãng nhìn cô, cô gái ăn mặc rất ngầu lúc này lại lộ ra vài phần rụt rè kín đáo: "Xin chào, Minh Ly?"

"Là tôi." Minh Ly cười ôn hòa, giống như đã được lập trình sẵn không cho phép xảy ra sai sót, lúc này vận hành hoàn hảo. Cô tự nhiên kéo Cố Thanh Sương ngồi xuống: "Đã gọi món chưa?"

"Chưa." Liễu Tư Vãng cười cười: "Đang đợi hai người đến gọi."

"Cô vừa về nước, chắc rất nhớ đồ ăn Trung Quốc chính gốc." Minh Ly nói: "Cứ gọi đi, tôi không kén ăn."

Nói xong liền đưa thực đơn qua, Liễu Tư Vãng lại cười khanh khách nhìn Cố Thanh Sương: "Mắt nhìn của cậu tốt lên rồi đó, Sương Sương."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn