Minh Ly ngồi trước bàn ăn, đã chuẩn bị sẵn tinh thần chờ một trận bão tố trút xuống.
Tối qua xảy ra chuyện lớn như vậy, hẳn là cả giới đã truyền tai nhau khắp nơi.
Cố Tuyết Tường đang công tác bên ngoài, sau khi bận rộn còn phải phân tâm xử lý mớ hỗn độn này, chắc chắn trong lòng tích đầy hỏa khí.
Theo lịch trình đã định, sáng nay bà đáng lẽ phải có mặt ở Hải Thành để bàn chuyện hợp tác.
Nhưng đúng giờ sáng nay, bà lại xuất hiện tại bàn ăn trong nhà, hôm nay nhất định sẽ không phải là một ngày yên ổn.
Vì vậy Minh Ly đã tranh thủ ăn chút đồ vặt trên lầu.
Là bánh quy mà lần trước Cố Thanh Sương mua cho Minh Nguyệt lúc cô bé đến chơi, để trong ngăn kéo một hộp nhỏ, Minh Ly ăn ba cái.
Không ngờ lại rất hợp khẩu vị.
Rất nhanh, Cố Thanh Sương cũng ngồi xuống, vẫn ngồi ở vị trí giữa cô và Cố Tuyết Tường.
Người giúp việc bưng bữa sáng lên bàn, trước mặt Cố Tuyết Tường đặt hai chiếc iPad đang hiển thị nội dung khác nhau. Bà không chỉ lướt xem nhanh như gió, mà còn dư lực liếc nhìn Minh Ly và Cố Thanh Sương.
Minh Ly chạm ánh mắt bà, lịch sự gật đầu chào: "Chào mẹ."
Cố Thanh Sương thì lặng lẽ ăn cơm.
Bầu không khí bất giác trở nên căng thẳng.
Ăn cơm trong bầu không khí như vậy rất dễ đau dạ dày.
Vì thế Minh Ly ăn rất chậm, ăn trong trạng thái nơm nớp lo sợ, chỉ sợ một giây nào đó Cố Tuyết Tường sẽ đột ngột bùng nổ.
Nhưng kỳ lạ thay, từ sáng sớm đến giờ gió êm sóng lặng, Cố Tuyết Tường không nói với Cố Thanh Sương một câu nào.
Đợi ăn xong, Cố Tuyết Tường ung dung lau tay, mới chậm rãi nói: "Sương Sương, con ở lại một chút, mẹ có mấy lời muốn nói với con."
Minh Ly ngó sang, lại thấy Cố Tuyết Tường mỉm cười với mình.
Không hiểu sao, trong lòng hơi kinh hoảng.
Gần đây thái độ của Cố Tuyết Tường với cô tốt đến mức đáng sợ.
Trong lòng Minh Ly trăm mối ngổn ngang, nhưng trên mặt vẫn cong môi cười: "Thưa mẹ, con đi làm trước."
"Đi đi." Cố Tuyết Tường dặn dò cô vài câu, rồi nhìn theo cô rời đi.
. . .
Minh Ly có chút tò mò Cố Tuyết Tường muốn nói riêng với Cố Thanh Sương chuyện gì, nhưng sự hiếu kỳ này không đủ để khiến cô quay lại dính dáng vào những chuyện phức tạp khiến người ta đau đầu.
Vì vậy cô xách túi, không ngoái đầu lại mà ra ngoài.
Hôm nay nắng rực rỡ, là một ngày thời tiết rất đẹp.
Nhiệt độ dần ấm lên, Minh Ly chỉ mặc một chiếc áo mỏng, khoác thêm vest trắng nhẹ, tóc dùng kẹp tùy ý kẹp lên, phối thêm đôi bông tai ngọc trai, vừa khôn khéo trưởng thành, lại không mất đi vẻ dịu dàng.
Cô vừa đi đến trước xe thì phía sau có người gọi: "A Ly."
Minh Ly quay đầu, thấy Cố Phỉ mặc váy dài màu nhạt, khoác áo rộng, đội mũ nồi trắng, cười rạng rỡ: "Cậu đi đâu thế?"
"Đi làm." Minh Ly đáp, rồi hỏi lại: "Còn cậu?"
"Đi ké cậu một đoạn." Cố Phỉ nói: "Tôi còn chưa tới công ty cậu chơi lần nào."
Minh Ly ngạc nhiên: "Cậu tới chỗ tôi làm à?"
"Không được sao?" Cố Phỉ kéo áo khoác: "Hôm nay hiếm khi không có việc."
Cho đến khi lên xe, Minh Ly vẫn lén nhìn Cố Phỉ. Cố Phỉ ngồi ghế phụ, nghịch điện thoại một lúc, rồi tựa người nhìn ra ngoài cửa sổ, không có ý định bắt chuyện.
Minh Ly tò mò vì sao Cố Phỉ đột nhiên muốn đến chỗ làm của mình, nhưng cũng không tiện hỏi.
Thật ra quan hệ giữa cô và Cố Phỉ luôn hơi kỳ lạ.
Nói xa thì không xa, nói gần cũng không gần.
Nhưng Minh Ly rất biết ơn Cố Phỉ.
Những năm đầu một thân một mình ở trong nhà họ Cố, là Cố Phỉ thường xuyên an ủi cô, làm chỗ dựa cho cô.
Con người với con người ở cạnh nhau cần một chút duyên phận, giống như cô và Chúc Hàn Tinh, dường như sinh ra đã hợp để làm bạn.
Còn với Cố Phỉ, luôn cảm thấy như cách nhau một tầng gì đó.
Đến công ty, Cố Phỉ đơn giản quan sát văn phòng của cô, rồi ngồi xuống sô pha.
Minh Ly pha cho cô ấy một ly cà phê, cũng không vội xử lý công việc, cầm cốc cà phê ấm ngồi đối diện, vừa sưởi tay vừa phơi nắng.
"Tôi đi xem mắt." Cố Phỉ cười cười mở đầu câu chuyện: "Là một người đàn ông."
Minh Ly nhướng mày. Gần đây cô quả thực không nghe tin tức gì về Cố Phỉ, bèn thuận theo hỏi: "Cảm giác thế nào?"
"Rất bình thường." Cố Phỉ cau mày: "Cảm giác như ngồi học môn Tư tưởng chính trị trong một giờ."
Đối tượng xem mắt của Cố Phỉ là giảng viên đại học, hơn ba mươi tuổi, không hói, không béo, không đeo kính, tướng mạo đoan chính. Gia đình làm xuất nhập khẩu, quy mô không so được với Cố gia, nhưng cũng coi là tiểu phú.
Đại khái đây cũng là đối tượng mà mẹ cô ấy lựa chọn kỹ lưỡng.
Nhưng con người có hợp hay không, chỉ khi ở chung mới biết.
Minh Ly nghe Cố Phỉ nhàn nhạt than phiền, miêu tả sinh động, nghe đến bật cười.
Đợi Cố Phỉ nói xong, Minh Ly mới thu lại nụ cười: "Vậy còn hẹn lần sau không?"
"Không biết." Cố Phỉ nói: "Tối qua mới gặp, trước đó trên WeChat nói chuyện năm ngày, từ sau khi gặp tối qua thì không nhắn nữa."
Cố Phỉ ném điện thoại lên bàn, xoa trán bất lực: "Hắn tiện tay xoá tôi luôn."
Minh Ly lắc đầu: "Hy vọng vậy. Bà có sắp xếp thêm ai khác không?"
"Tạm thời chưa." Cố Phỉ nhấp cà phê, dù thêm hai gói đường nâu và sữa vẫn đắng, giọng nhàn nhạt: "Việc của tôi nói xong rồi. Nói về cậu đi."
Minh Ly hơi khựng lại, không kịp phản ứng với câu hỏi đột ngột này.
Nhưng chỉ ngẩn ra hai giây, cô đã hiểu ra.
Minh Ly cười nhẹ: "Không có gì nhiều để nói."
Chuyện tối qua e rằng đã khiến cô một lần nữa trở thành trò cười trong giới, đến cả Cố Phỉ – người ít khi dự tiệc cũng biết.
"A Ly." Cố Phỉ liếc nhìn cô, không dám nhìn lâu, sợ lộ điều gì đó, giọng lại rất dịu dàng: "Những ngày thế này bao giờ mới hết đây?"
Không biết là hỏi về những ngày tháng của cô, hay là hỏi về cuộc hôn nhân này.
"Mỗi ngày trôi qua một chút." Minh Ly nói: "Rồi sẽ có ngày đi đến điểm cuối."
Đi về phía trước, cứ tiếp tục đi về phía trước.
Chỉ cần là con đường, nhất định sẽ có điểm cuối.
Minh Ly thật ra không bi quan như Cố Phỉ. Cô luôn cảm thấy Cố Phỉ mang theo một nỗi u uất, ngay cả khi cười cũng phảng phất bi thương.
Minh Ly cảm nhận được trong ánh mắt Cố Phỉ truyền đến sự đồng cảm, thương xót, thậm chí còn có chút phẫn nộ, nhưng bản thân cô lại không khổ sở đến vậy.
Ngủ một giấc tỉnh dậy, tâm trạng đã được điều chỉnh lại. Đặc biệt là sáng sớm Cố Tuyết Tường không nổi giận trước mặt cô, còn mỉm cười với cô, tâm trạng cô lại càng tốt hơn.
Có thể nhìn thấy ánh mặt trời rực rỡ, uống cà phê ấm, cùng bạn bè ung dung trò chuyện trong văn phòng của chính mình.
Đó là cuộc sống mà biết bao người hằng mơ ước.
Minh Ly nghĩ, cô nên thỏa mãn.
Cô cũng thực sự thỏa mãn.
Sau khi gia đình phá sản, nợ nần chồng chất, vẫn còn có thể sống như vậy, đã là rất tốt rồi.
Nghĩ như thế, Minh Ly cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn một chút, nói chuyện với Cố Phỉ cũng thoải mái hơn: "Cậu có danh sách đối tượng xem mắt không? Tôi có thể giúp cậu tham mưu."
"Không có." Cố Phỉ nói: "Sự lựa chọn của tôi không nhiều."
Ở Cố gia, sự tồn tại của cô ấy vốn rất lúng túng. Nếu không có lão phu nhân che chở, e rằng đã sớm bị đá ra khỏi nhà.
Không ai thực sự công nhận cô ấy là em gái.
Đặc biệt là Cố Chinh Bác, việc đột nhiên xuất hiện một cô gái nói là con nuôi của lão phu nhân, cũng đồng nghĩa với việc sau này sẽ chia phần gia sản của họ.
Của cải có hạn, phân cho nhiều người thì hẳn sẽ ít đi, tranh chấp là điều tất yếu.
Vì vậy Cố Chinh Bác luôn âm thầm chèn ép, sỉ nhục cô ấy.
Cố Phỉ không thể chọn người quá giàu sang quyền thế, cũng không thể chọn người quá nghèo. Muốn tìm một người ở tầng trung, sống một cuộc đời không mệt mỏi, thật sự rất khó.
Người học vấn cao thì chê cô học vấn thấp, người xấu thì cô không ưng, người đẹp trai thì đa phần không chọn một "bát cơm mềm" như cô. Quan trọng nhất là, Cố Phỉ không thích đàn ông.
Cô ghét đàn ông, ghét đến cực độ.
Đàn ông đối với cô chẳng khác nào giấy vệ sinh trong nhà vệ sinh, buồn nôn đến muốn mạng.
Bảo cô hôn môi, ngủ cùng đàn ông, còn khó chịu hơn bắt cô ăn phân.
Nhưng cô chưa từng nói điều đó với ai.
Cô chưa từng công khai xu hướng tính dục của mình, khi bị hỏi chỉ trả lời qua loa cho xong.
Nhưng trong lòng cô rất rõ, muốn ở lại Cố gia thì chỉ có thể nói mình thích đàn ông, sau này cũng chỉ có thể gả cho đàn ông.
Người khác không biết, nhưng cô biết rất rõ thân phận của mình.
Bên ngoài đều truyền rằng cô là con riêng của Cố lão gia, được Cố lão phu nhân rộng lượng nhận về làm con nuôi.
Nhưng cô biết, không phải vậy.
Cô không có bất kỳ quan hệ nào với Cố lão phu nhân, chỉ là mẹ cô và Cố lão phu nhân. . . từng có một đoạn quá khứ.
Đó là thân thế khó nói của Cố Phỉ.
Cố Phỉ cũng chưa từng nghĩ tới, người đã kết hôn với đàn ông và sinh ba đứa con như Cố lão phu nhân lại yêu phụ nữ.
Cố Phỉ chưa từng gặp "cha" của mình, trong cuộc sống của cô chỉ có mẹ.
Trước khi mẹ qua đời, bà nắm tay cô dẫn đi gặp Cố lão phu nhân. Khi đó lão phu nhân trông hoàn toàn không giống người hơn sáu mươi tuổi, tinh thần phấn chấn, nhiều nhất cũng chỉ ngoài năm mươi.
Cố Phỉ đã không dám nghĩ tiếp mình rốt cuộc là con của ai.
Cô không muốn nghĩ.
Cố lão phu nhân lại âm thầm sắp đặt cho cô, bảo cô chọn đàn ông để kết hôn.
Nói đúng ra thì chưa từng cho cô lựa chọn phụ nữ.
Có lẽ là sợ sau khi xu hướng tính dục của Cố Phỉ lộ ra, người ta sẽ liên tưởng đến cô con gái út Cố Huỳnh, liên tưởng đến Cố Thanh Sương — người cũng yêu phụ nữ, rồi lại liên tưởng đến chính bà.
Sợ danh tiết tuổi già không giữ nổi.
Bao năm qua, Cố Phỉ sống nước chảy bèo trôi, ngoan ngoãn nghe lời, giả vờ khéo léo, chỉ mong sống dễ thở hơn một chút.
Nhưng cuối cùng, cô chẳng có được gì.
Cố Phỉ nhìn chằm chằm Minh Ly rất lâu, rồi mới cúi đầu nhấp một ngụm cà phê: "Tôi cũng không muốn chọn."
Thứ duy nhất cô ấy muốn chọn, đã bị người khác đoạt mất rồi.
Nhưng Cố Phỉ cảm nhận được, Minh Ly không hạnh phúc, không vui vẻ.
Cố Thanh Sương thích một người khác. Minh Ly yêu nàng. . . Không, Minh Ly không yêu nàng.
Cố Phỉ sắp không kìm nén được trái tim mình.
Mỗi đêm khuya, cô đều cảm thấy con tim bị côn trùng gặm nhấm. Cô không muốn giữ khoảng cách lễ phép với Minh Ly, muốn lại gần hơn. . . gần thêm một chút.
Cô nghĩ, nếu người giúp Minh Ly lúc trước là mình thì tốt biết bao.
"Vậy thì đừng chọn." Minh Ly nói: "Kéo dài được ngày nào hay ngày đó. Bà cũng không thể trói cậu đi kết hôn."
Cố Phỉ nghe vậy cười: "Chưa chắc."
"Vậy tôi sẽ giúp cậu khuyên bà." Minh Ly cười nói: "Tôi biết hôn nhân không có tình yêu gian nan đến mức nào, tôi nghĩ bản thân ít nhiều cũng có quyền lên tiếng."
Cố Phỉ nhìn cô: "A Ly."
Minh Ly: "Hả?"
Cố Phỉ bỗng nói chắc chắc: "Cậu không yêu Cố Thanh Sương."
Câu này Cố Phỉ từng nói qua, nhưng chưa lần nào chắc chắn như vậy.
Minh Ly chỉ cười không nói. Đến mức này rồi, yêu hay không còn quan trọng gì nữa?
"Cuộc sống như vậy có ý nghĩa gì?" Cố Phỉ nói: "Hay là chúng ta. . ."
"Có ý nghĩa." Minh Ly cắt ngang lời đề nghị của cô ấy. Dù Cố Phỉ định nói gì, cô cũng sẽ không làm, vậy thì không cần nghe.
"Ngắm mặt trời mọc trăng lặn, nhìn mưa gió thay phiên, xây dựng công ty từng chút một." Minh Ly hít sâu một hơi: "Đợi Minh Hi lên đại học, đợi mẹ tôi thăng chức, đợi công ty tôi lên sàn, việc cần làm còn rất nhiều, cuộc sống luôn có hy vọng."
Cố Phỉ nhìn cô thật sâu: "Nhưng trong đó không có cậu. Còn cậu thì sao?"
"Công ty của tôi." Minh Ly nói như lẽ đương nhiên: "Cậu đang ngồi trong văn phòng của tổng giám đốc tương lai đó, không thấy có cảm giác thành tựu sao?"
"Còn khiêu vũ?" Cố Phỉ hỏi: "Sau này không nhảy nữa sao?"
Nụ cười trên mặt Minh Ly lập tức cứng lại. Rất lâu sau, cô lắc đầu: "Không biết."
. . .
Cuộc trò chuyện với Cố Phỉ kết thúc không mấy dễ chịu.
Cố Phỉ vốn luôn ôn hòa, hôm nay lại như quyết tâm phải tìm ra một câu trả lời, hỏi dồn dập khiến Minh Ly không biết nói gì.
Cuối cùng Cố Phỉ cười khổ rời khỏi công ty.
Trước khi đi, cô ấy nói: "Minh Ly, cậu suy nghĩ kỹ đi. Cậu định tự lừa mình đến bao giờ?"
Rồi để lại một phong thư mời.
Là vở vũ kịch thường niên của Viện Vũ kịch Kinh An — 《 Vương miện gai 》, vũ công chính Tôn Hề Hàm.
Là bạn cùng lớp đại học của Minh Ly. Năm đó ở trường, hai người thường bị đem ra so sánh.
Phong cách hoàn toàn khác nhau, nhưng thực lực khiêu vũ ngang nhau.
Cố Phỉ nói đó là do giảng viên đại học của Minh Ly nhờ cô ấy mang đến, hy vọng Minh Ly đi xem.
Cả trưa hôm đó, Minh Ly ngồi ngẩn người nhìn phong thư mời. Khi trợ lý Lâm gõ cửa, cô giật mình ném thư mời vào thùng rác.
Sau khi trợ lý Lâm nói xong công việc rời đi, Minh Ly lại cẩn thận nhặt phong thư mời từ thùng rác lên.
. . .
Cố Tuyết Tường không tranh cãi với Cố Thanh Sương, rất bình tĩnh hỏi suy nghĩ của nàng.
Lần trước Cố Thanh Sương tự làm tổn thương mình trong thư phòng đã khiến bà sợ hãi, liên tục mấy đêm gặp ác mộng, cuối cùng quyết định dùng chiến thuật vòng vo.
Về chuyện trong tiệc tối, Cố Thanh Sương im lặng không nói.
Nhưng Cố Tuyết Tường nhìn sắc mặt nàng liền biết nàng cũng hiểu mình đã làm không đúng.
Dù sao cũng là đứa con mình sinh ra, nàng nghĩ gì khó mà giấu được bà.
Nhưng chuyện này không nhỏ, Cố Tuyết Tường không thể bỏ qua dễ dàng.
"Mẹ đã mời bác sĩ giỏi nhất cho nó, cũng mời chuyên gia dinh dưỡng tốt nhất giúp điều dưỡng, nhưng chỉ đến đó thôi." Cố Tuyết Tường nói: "Nó bị thương không phải vì con, không cần tự trách."
"Con không tự trách." Cố Thanh Sương còn muốn nói gì đó, nhưng liếc nhìn sắc mặt Cố Tuyết Tường, lại nuốt xuống.
Đối mặt với Thẩm Lê Đăng, nàng luôn mang cảm giác hổ thẹn.
Trong hổ thẹn cũng xen lẫn vài phần thương hại.
Nhưng sự thương hại ấy tối qua đã bị Thẩm Lê Đăng nhìn thấu. Hai người có chút xung đột, nói đúng hơn là Thẩm Lê Đăng trực tiếp đâm thẳng vào tim nàng: "Những năm qua, em tưởng chị yêu em, hóa ra chỉ là lòng thương hại bao la của chị?"
Thẩm Lê Đăng khóc rất thảm.
Cố Thanh Sương đưa cho cô ấy một tờ giấy.
Trong bầu không khí bi thương như vậy, Cố Thanh Sương chỉ cảm thấy lúng túng.
Nàng nhìn Thẩm Lê Đăng khóc, vừa hoảng hốt vừa buồn bực, rất muốn nói một câu "đừng khóc nữa".
Nhưng khi thấy cô ấy quay mặt đi lặng lẽ lau nước mắt, nàng lại không nói được gì, chỉ có thể đứng đó như một khúc gỗ.
Giữa các nàng tranh chấp xưa nay vẫn luôn như vậy. Là Thẩm Lê Đăng khóc, là Thẩm Lê Đăng kể lể oan ức, là Thẩm Lê Đăng đâm thẳng vào tim nàng mà mắng chửi.
Còn nàng thì đã quen với trầm mặc.
Nhưng lần này, Cố Thanh Sương lại không lạc lối trong tiếng khóc của cô ấy, ngược lại đem lời đã chuẩn bị từ rất lâu nói ra: "Sau này, chúng ta không cần gặp lại nữa."
"Nếu như em có chuyện gì, có thể cầu viện Cố gia. Tôi sẽ cho em số điện thoại của một trợ lý." Cố Thanh Sương nói tiếp: "Cô ấy sẽ hỗ trợ."
Đây là phương án Cố Thanh Sương đã cân nhắc kỹ.
Từ sau khi chuyện của Thẩm Sưởng xảy ra, nàng đã bắt đầu suy nghĩ vấn đề này.
Cuộc đời của nàng và Thẩm Lê Đăng bị trói buộc quá sâu. Từ Thẩm Sơ đến Thẩm Sưởng, hễ nhà họ Thẩm có chuyện gì là đều tìm đến nàng. Mà bản thân nàng lại là người sợ phiền phức.
Lời Cố Tuyết Tường nói cũng khiến nàng tỉnh ngộ, có những việc phải có chừng mực.
Nàng hiện tại nếu không quyết đoán, về sau không chỉ phải can dự vào chuyện của Thẩm Lê Đăng, mà rất có thể còn phải can dự cả chuyện của Thẩm Sơ.
Làm ăn với Thẩm gia, Cố gia chỉ có chịu thiệt.
Trước đây Cố gia đã nhiều lần phải bù đắp, Cố Tuyết Tường đem toàn bộ tài liệu chỉnh lý đưa cho nàng xem. Trước kia nàng chỉ mơ hồ có cảm giác, nhưng khi tận mắt nhìn thấy giấy tờ thế chấp, nàng mới biết mấy năm nay Cố gia đã chịu bao nhiêu tổn thất.
Vì thế, Cố Thanh Sương bắt đầu suy nghĩ việc lựa chọn được mất trong mối quan hệ này.
Nàng không muốn tiếp tục làm người để Thẩm Lê Đăng muốn lấy gì thì lấy.
Thẩm Lê Đăng chất vấn nàng có ý gì?
Cố Thanh Sương lạnh nhạt đáp: "Ý nghĩa trên mặt chữ."
"Chị thật sự yêu cô ấy?" Thẩm Lê Đăng cười khổ: "Chị Sương, em rời đi mới có ba năm. Em chưa từng quên chị. Mỗi năm Giáng Sinh em đều đứng suốt một đêm trên đường phố Paris, ngay ngã tư nơi chúng ta từng cùng nhau đi qua, em đều nhớ đến chị."
"Đều đã qua rồi."
"Không có qua!" Thẩm Lê Đăng kích động: "Em đã quay lại rồi." Cô ấy đưa tay kéo cánh tay Cố Thanh Sương, "Chị sẽ quay về bên em đúng không? Có phải chỉ cần em không nhảy múa nữa, chị vẫn sẽ ở bên em?"
"Sẽ không." Cố Thanh Sương tránh tay cô ấy, "Chia tay rồi thì coi như đã qua. Nói những lời này nữa cũng không có ý nghĩa."
"Có." Thẩm Lê Đăng nói: "Em sẽ chứng minh quyết tâm của mình cho chị thấy."
. . .
Sau đó, Cố Thanh Sương nhìn thấy Thẩm Lê Đăng khiêu vũ trong hôn lễ của Thẩm Sơ.
Rất nhiều lần, ánh mắt cô ấy đều dừng trên người nàng.
Điều này khiến nàng bất an, vì thế mới muốn kéo Minh Ly rời đi.
Nhưng cuối cùng, vẫn không thể rời được.
Nếu nói Cố Thanh Sương ghét nhất điểm nào trên người mình, vậy thì nhất định chính là sự nhẹ dạ.
Nhìn thấy mèo hoang, chó hoang thì muốn cứu. Thương xót bạn bè, thương xót mẹ mình, hổ thẹn vì Thẩm Lê Đăng suýt nữa đã chết vì nàng.
Cuộc đời nàng dường như chưa từng có một ngày nào sống vì chính mình.
Từ năm mười ba tuổi, cuộc đời nàng đã lệch khỏi quỹ đạo.
Cố Thanh Sương quen dùng vẻ mặt lạnh lùng đối diện với tất cả. Bởi vì mỗi khi nàng mỉm cười, rất nhiều người sẽ tìm đến cầu cứu, mà nàng lại rất khó nói ra lời từ chối.
Từ chối là một bài học vô cùng quan trọng của đời người.
Rõ ràng, ở phương diện này, Cố Thanh Sương không đạt điểm.
Việc nói ra những lời đó với Thẩm Lê Đăng đã tiêu hao hết dũng khí của nàng.
Giờ đây, nàng đang trốn tránh việc đi thăm Thẩm Lê Đăng bị thương. Nàng sợ Thẩm Lê Đăng lại dùng tư thế đáng thương xuất hiện trước mặt mình, khi đó nàng sẽ lại quay về điểm ban đầu.
Cố Thanh Sương hiện tại thật vất vả mới xây dựng được cuộc sống ổn định như trong lý tưởng.
Nàng không muốn phá vỡ.
Mà phương án Cố Tuyết Tường đưa ra đã hoàn mỹ giúp nàng giải quyết vấn đề. Trong lòng nàng cảm kích Cố Tuyết Tường, nhưng lại không biết nên nói thế nào.
Lần cuối cùng nàng và Cố Tuyết Tường tâm sự từ đáy lòng đã là thời thơ ấu.
Bao nhiêu lời chưa kịp nói ra, cuối cùng chỉ còn lại trầm mặc.
Nhưng Cố Thanh Sương cảm thấy không thể cứ như vậy. Sau khi trầm mặc, nàng vẫn giải thích: "Con đã nói với cô ấy sau này không gặp lại nữa, đưa số điện thoại của trợ lý Lâm cho cô ấy. Sau này nếu cô ấy cầu viện, mong mẹ nể tình cô ấy từng cứu con mà giúp một chút. Điều kiện là không làm tổn hại lợi ích của Cố thị."
Cố Tuyết Tường nghe vậy, kinh ngạc nhíu mày. Trong lòng dâng lên một cảm giác vui mừng kiểu "con gái ta cuối cùng cũng trưởng thành rồi", nhưng ngoài miệng vẫn lạnh nhạt: "Trợ lý Lâm hiện giờ là trợ lý của Minh Ly. Con muốn để Minh Ly xử lý chuyện bạn gái cũ của con à?"
Cố Thanh Sương: ". . ."
"Cho dù là trợ lý của Minh Ly, cuối cùng vẫn do mẹ quản." Cố Thanh Sương nói: "Nếu có việc, nhất định sẽ trực tiếp báo cáo cho mẹ."
Cố Tuyết Tường hừ nhẹ: "Vậy chi bằng con trực tiếp đưa số của mẹ cho nó, để nó có chuyện thì tìm mẹ."
"Nếu mẹ bằng lòng."
"Nó chắc chắn không muốn đâu."
Cố Thanh Sương cũng đã cân nhắc điểm này. Nhưng nàng nghĩ đến không phải việc Thẩm Lê Đăng có muốn hay không, mà là Cố Tuyết Tường.
Cố Tuyết Tường đối với Thẩm Lê Đăng luôn có thành kiến, cho rằng cô ấy mang ơn báo oán, không phóng khoáng, không ra gì, còn cho rằng cô ấy khiêu vũ rất mị tục.
Nhưng sau khi nàng tìm được Minh Ly, Cố Tuyết Tường chưa từng nói Minh Ly khiêu vũ là mị tục.
Vì chuyện này, Cố Thanh Sương đã tranh cãi với bà không ít lần. Hai mẹ con xưa nay chưa từng thống nhất trong việc nhìn nhận con người.
Cố Tuyết Tường cho rằng Cố Thanh Sương đơn thuần, ấu trĩ. Cố Thanh Sương lại cho rằng Cố Tuyết Tường quá thực dụng, ích kỷ, dùng thành kiến để nhìn người.
Vì thế hiện tại Cố Thanh Sương học cách thông minh hơn, không tranh luận trực diện, mà vòng qua vấn đề: "Con sẽ không đi thăm cô ấy. Nhưng hy vọng mẹ nói được làm được, đừng để cô ấy chịu ủy khuất quá mức."
Cố Tuyết Tường cười lạnh: "Lời này để người khác nghe được còn tưởng con là đại tình thánh. Đã chia tay rồi còn nói những lời dễ khiến người ta hiểu lầm."
Cố Thanh Sương khẽ nhíu mày, muốn phản bác nhưng lại cảm thấy mệt mỏi, dứt khoát im lặng.
"À..." Cố Tuyết Tường thấy sắc mặt nàng không tốt, dừng lại rồi hỏi: "Bạn con chưa về nước sao?"
Cố Thanh Sương sững người vài giây, rồi chợt nhận ra Cố Tuyết Tường đang nói ai, nhất thời trợn mắt: "Mẹ nói Tư Vãng?"
"Mẹ không thích cái tên này." Cố Tuyết Tường nhíu mày, "Nhớ về quá khứ, sợ người khác không biết nhà họ Liễu lòng dạ khó lường."
(Tư 思: nhớ nhung, nghĩ về. Vãng 往: quá khứ, những gì đã qua)
"Cậu ấy vốn không phải tên là Tư Vãng, mà là Tích Vãng." Cố Thanh Sương giải thích: "Không phải như mẹ nghĩ đâu."
Cố Tuyết Tường thấy nàng nhắc đến Liễu Tư Vãng, trên mặt còn mang theo nụ cười, ánh mắt cũng sáng lên vài phần, trong nháy mắt giống hệt Cố Thanh Sương thời trung học.
Hơn mười năm qua, hai người đã cãi nhau quá nhiều lần, đến mức Cố Tuyết Tường suýt quên lần cuối bà thấy Cố Thanh Sương lộ ra biểu cảm như vậy là khi nào.
Trong lòng chua xót, nhưng bà vẫn ép xuống.
Bà hiện tại không chịu nổi mất mát, đặc biệt là không thể mất đi Cố Thanh Sương.
Cho nên bà chỉ có thể chọn lùi một bước.
Là vấn đề giữa người lớn với nhau, liên quan gì đến trẻ con chứ?
Chỉ cần con bé phân biệt rõ ràng, thì có thể trở thành con dao trong tay bà, từng nhát từng nhát chém về phía người đàn ông bạc tình kia, chém về phía nhà họ Liễu không biết đủ.
Cố Tuyết Tường phát hiện, đôi khi chỉ cần thay đổi góc nghĩ, mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Điều này bà học được từ Minh Ly.
Minh Ly dường như có thể nghĩ thông suốt mọi chuyện, vĩnh viễn có cách tìm niềm vui trong khổ sở.
Cố Tuyết Tường nhìn về phía Cố Thanh Sương: "Tích Vãng nghĩa là gì?"
"Trong《 Kinh thi 》." Cố Thanh Sương vừa nói liền nhớ tới lúc ba người họ giới thiệu tên cho nhau năm đó.
(Kinh Thi - 詩經: tập thơ cổ xưa nhất của Trung Hoa, sáng tác từ đầu thời Tây Chu đến giữa thời Xuân Thu, gồm 311 bài thơ, được xem là một trong Ngũ Kinh của Nho giáo.)
Xuân Liễu Y vừa nghe thấy cái tên Liễu Tư Vãng liền vỗ bàn một cái: "Tư ngã vãng hĩ, dương liễu y y, hai đứa mình ngay cả tên cũng là một cặp trời sinh!"
Cố Thanh Sương cau mày nhìn sang Xuân Liễu Y, phun ra một chữ: "Ngốc."
Xuân Liễu Y liền nhảy dựng: "Cậu mới ngốc. Cả nhà cậu đều ngốc."
Cố Thanh Sương nhắc nhở: "Là Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y."
"Khác nhau ở chỗ nào?" Xuân Liễu Y vẫn nói mà không biết ngượng: "Chẳng khác mấy."
"Khác ở chỗ là nếu thi đại học, cậu viết thế này sẽ không được điểm."
Liễu Tư Vãng ngồi bên cạnh đẩy gọng kính, cười có phần ngại ngùng: "Trước đây mình tên là Liễu Tích Vãng, nhưng sau khi mẹ qua đời, mình đổi thành Tư Vãng, hy vọng có thể nhớ kỹ về mẹ."
Xuân Liễu Y lập tức lúng túng: "Ồ. . ."
Cố Thanh Sương lại càng không biết nên ứng xử thế nào, cứng ngắc giới thiệu: "Mình tên là Cố Thanh Sương."
"Có ai hỏi cậu tên gì đâu." Xuân Liễu Y nói: "Cậu đúng là tự luyến."
"Không bằng cậu, cành liễu." Cố Thanh Sương oán giận nói.
Xuân Liễu Y xắn tay áo: "Tiểu Sương Hoa, cậu nói cái gì?"
Liễu Tư Vãng chỉ ngồi một bên cười nhìn hai người họ đấu khẩu.
Đó là ngày đầu tiên các nàng quen biết.
Có lẽ, có những người có thể trở thành bạn bè, quả thật là duyên phận đã được định sẵn trong cõi u minh.
Năm các nàng thi đại học, trong đề thi thơ từ môn Ngữ văn xuất hiện đúng câu ấy:
"Tích ngã vãng hĩ, dương liễu y y
Kim ngã lai tư, vũ tuyết phi phi."
(Xưa ta lên đường, liễu rủ mênh mang
Nay ta trở lại, mưa tuyết giăng giăng)
Nghĩ đến đoạn chuyện cũ này, nét mặt Cố Thanh Sương trở nên dịu đi.
Nhưng nàng vẫn cẩn thận liếc nhìn Cố Tuyết Tường, thấy bà không có biểu cảm gì mới hạ giọng nói: "Xuất từ thiên《 Thái Vi 》, nói về nỗi nhớ về những ngày trước khi xuất chinh."
Cố Tuyết Tường nghe xong chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: "Ừ. Không cần nói với mẹ nhiều như vậy. Con vui là được."
"Vậy con có thể gặp cậu ấy không?" Cố Thanh Sương dè dặt nhìn sắc mặt bà.
Cố Tuyết Tường khẽ cười: "Mẹ nói có hay không có ích gì? Con đã quyết định rồi."
Cố Thanh Sương cúi đầu không nói, một lúc lâu sau hít sâu một hơi: "Cảm ơn."
Giọng nàng chân thành đến mức khiến Cố Tuyết Tường suýt nữa rơi nước mắt.
Từ nhỏ, Cố Tuyết Tường luôn mong nàng trở thành một người chân thành, thiện lương, ôn nhu. Giờ đây, nàng thật sự đã trở thành người như vậy.
Nhưng Cố Tuyết Tường lại cảm thấy nàng quá đơn thuần.
Đơn thuần đến đáng sợ, đơn thuần đến mức ai cũng có thể lừa gạt.
Không sao. Bà sẽ giúp nàng dọn sạch mọi chướng ngại.
Cố Thanh Sương giống như giọt sương sớm ban mai, có hình thái của riêng mình, có nhiệt độ của riêng mình, ở giữa nước và băng, giữa mưa và tuyết, là sự tồn tại đặc biệt nhất trên đời này.
Ngay giây sau, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Cố Thanh Sương khẽ rung. Nàng mở ra, thấy tin nhắn Geek gửi tới:
【 Mình đã hạ cánh xuống sân bay quốc tế Kinh An. Tối nay gặp nhé? 】
Cố Thanh Sương kinh ngạc liếc nhìn Cố Tuyết Tường, rồi đưa màn hình điện thoại tới trước mặt bà: "Con có thể đi gặp không?"
Nhìn ánh mắt cẩn thận từng li từng tí của nàng, Cố Tuyết Tường ôn thanh nói: "Đi gặp đi."
Dừng lại một chút, bà lại nói thêm: "Dẫn Minh Ly theo."
Cố Thanh Sương không do dự gật đầu: "Con đã nói với Minh Ly rồi, muốn để cô ấy gặp Tư Vãng."
Nhưng ngay sau đó nàng nghĩ đến điều gì đó, nụ cười trên mặt dần biến mất.
"Kỳ thực con biết, giữa chúng con đã không thể quay về như ban đầu nữa." Cố Thanh Sương nói: "Con và Liễu Y từng gặp mặt, cũng không còn là chúng con của trước kia."
Nàng chỉ là muốn gặp lại một lần, biết đối phương sống tốt là đủ.
Dù sao năm đó... là lỗi của nàng.