Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 63: Chương 49

Đêm khuya, khách khứa đã tan, hôn lễ cũng kết thúc.

Bên trong biệt thự Thẩm gia không còn không khí vui mừng, áp suất thấp đến mức như sắp đóng băng, trên gương mặt mỗi người đều mang uất khí.

Ngoại trừ Chung Ly Thư ngồi ở góc xa nhất.

Chung Ly Thư đã đổi sang thường phục, chậm rãi ngáp một cái, xoa xoa huyệt thái dương, thấp giọng nói với Thẩm Sơ ngồi bên cạnh: "Em về trước đây."

Cô không muốn ngay trong đêm tân hôn đầu tiên đã bị cuốn vào những rắc rối gia đình của Thẩm gia.

Thẩm Sơ nghe vậy nhìn cô ấy một cái, nhấc áo khoác của Chung Ly Thư từ tay vịn ghế lên, nắm tay cô ấy, hạ giọng nói: "Đi cùng nhau."

Hai người kết hôn xong sẽ sống riêng.

Biệt thự Thẩm gia rất lớn, nhưng trước khi kết hôn Chung Ly Thư đã dọn ra ngoài, sau hôn nhân cũng không muốn ở chung với người nhà. Vì vậy trước lễ cưới, Thẩm Sơ đã mua sẵn một căn biệt thự mới làm hôn phòng.

Đương nhiên, hôn phòng cách biệt thự Thẩm gia không quá xa.

"Thẩm Sơ, con chờ một chút." Cha Thẩm, người vẫn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng.

Sắc mặt mẹ Thẩm lập tức tối sầm lại. Vừa nãy còn kiêng dè Chung Ly Thư nên bao nhiêu lời mắng chửi đều nghẹn lại trong cổ họng, giờ đang lo không tìm được chỗ phát tiết.

"Ông bị bệnh à?" Mẹ Thẩm lạnh lùng nói: "Hôm nay là đêm tân hôn của Sơ Nhi, có chuyện gì không thể nói ngày mai sao?"

Nói xong lại quay sang Thẩm Sơ và Chung Ly Thư, trên mặt lập tức treo nụ cười: "Sơ Nhi, Tiểu Thư, đừng nghe ông ấy, hai đứa về nghỉ đi."

Vừa nói vừa đứng dậy tiễn hai người.

Cha Thẩm cau mày thành chữ "xuyên", nhìn chằm chằm theo bóng lưng ba người. Mẹ Thẩm quay đầu lườm ông ta một cái.

Ở phía bên kia, Thẩm Sưởng ngồi trên sô pha, say khướt, vẫn còn nghịch điện thoại, gác chân lên thành ghế, gọi người hầu rót nước.

Khi mẹ Thẩm tiễn xong Thẩm Sơ và Chung Ly Thư quay lại, liền thấy Thẩm Sưởng nhận ly nước từ tay người hầu, vừa đưa lên miệng uống một ngụm đã ném mạnh chiếc cốc xuống đất.

Thủy tinh vỡ nát khắp sàn, nước thấm vào tấm thảm màu xám.

Nước nóng bốc hơi có một nửa đổ vào giày người hầu.

Thẩm Sưởng tức giận gào lên: "Đệch! Mày muốn bỏng chết tao à! Mẹ kiếp. . ."

Chưa nói xong đã bị mẹ Thẩm giơ tay đập mạnh lên vai: "Nói nhảm cái gì thế!"

Thẩm Sưởng quay đầu nhìn cha Thẩm: "Ba! Ba nhìn mẹ kìa!"

Cha Thẩm lạnh lùng nói: "Lên lầu."

Thẩm Sưởng nhận ra không khí không ổn, liếc qua hai người vài lần, ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhưng khi lên lầu lại đột nhiên buông một câu: "Hôm nay Thẩm Lê Đăng đúng là làm nhà mình mất mặt. Tưởng mình có thể vào Nhà hát Ba-lê là ghê gớm lắm sao, lại bày trò như vậy ngay trong hôn lễ của chị hai. Đúng là không còn gì để nói. Ba, ba định xử lý thế nào?"

Cha Thẩm nhàn nhạt liếc hắn một cái: "Uống say rồi thì đi ngủ đi."

Thẩm Sưởng đáp một tiếng, huýt sáo rồi lên lầu.

Dưới lầu, mẹ Thẩm vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng Thẩm Sưởng mấy giây, không nhịn được quát lên tầng trên: "Về rồi mà còn thổi cái điệu kèn vỡ kia nữa thì mẹ đánh gãy chân mày!"

Cửa phòng Thẩm Sưởng đóng lại, mảnh vỡ cốc nước cũng đã được dọn sạch, trong biệt thự lại yên tĩnh trở lại.

Một lát sau, mẹ Thẩm ngồi trên sô pha bóc nho ăn: "Sưởng Nhi tuy không hiểu chuyện, nhưng có một câu nó nói đúng. Hôm nay Thẩm Lê Đăng thật sự quá mất mặt, lại còn ngay trong hôn lễ của Sơ Nhi. Ông biết sắc mặt phu nhân Chung Ly khó coi đến mức nào không? Chung Ly tiên sinh cũng chẳng khá hơn là bao, cứ như nghĩ nhà chúng ta là hang ổ gì vậy, còn tưởng tôi ngược đãi con riêng đấy."

Cha Thẩm mím môi không nói lời nào, nhưng ai cũng cảm nhận được sự mất kiên nhẫn toát ra từ ông ta.

Mẹ Thẩm tiếp tục: "Ông để Thẩm Lê Đăng lên sân khấu rốt cuộc là vì cái gì? Ở Paris, sân khấu lớn như vậy còn chưa nhảy đã à? Nhất định phải chạy về nhảy trong hôn lễ của Sơ Nhi, thật tức chết người."

"Im miệng." Cha Thẩm chê bà ta ồn ào, dừng một chút rồi nói: "Tôi tự có tính toán của tôi."

"Tính toán cái rắm!" Mẹ Thẩm chửi thề: "Chẳng qua là thấy Sơ Nhi thông gia với nhà Chung Ly, giá trị công ty ông tăng thêm mấy trăm triệu, giờ lại muốn đem Thẩm Lê Đăng bán đi. Con bé đó chủ ý lớn thế, ông làm chủ được nó sao?!"

"Quản được hay không, chẳng phải nó cũng đã lên sân khấu rồi sao?" Cha Thẩm kéo khóe miệng cười, nụ cười mờ ám khiến mẹ Thẩm không khỏi rùng mình.

Nhưng nghĩ tới chuyện xảy ra tối nay, sắc mặt mẹ Thẩm cũng chẳng dễ nhìn: "Nếu ông thật sự làm chủ được nó, lúc trước đã ép nó kết hôn với Cố Thanh Sương rồi! Con bé nhà họ Cố đó đâu có hứng thú với kinh doanh, nó mà gả vào đó, gia sản Cố Tuyết Tường tranh giành chẳng phải đều về tay nó sao? Nhưng nó cứ hồ đồ! Đã bàn chuyện cưới xin rồi mà nhất quyết không chịu kết hôn. Ông cũng bị mỡ heo làm cho ngu muội, lại đồng ý cho nó sang Paris.

Giờ thì hay rồi. Paris cũng không đi nữa, Cố Thanh Sương thì đã kết hôn, nghe nói Cố Tuyết Tường rất coi trọng cô gái đó, đi đâu cũng dẫn theo. Lúc này ông mới hối hận rồi. . ."

Mẹ Thẩm nói đến đây chợt khựng lại, như chợt hiểu ra điều gì, bỗng cao giọng: "Được lắm! Hai cha con các người lấy hôn lễ của Sơ Nhi làm bàn đạp! Ngay trong hôn lễ của Sơ Nhi diễn khổ nhục kế cho Cố Thanh Sương xem, mong Cố Thanh Sương quay đầu lại sao? Các người có biết xấu hổ không?! Người ta đã kết hôn rồi! Nó còn muốn làm gì nữa?!"

Mẹ Thẩm nghiến răng nghiến lợi, hoàn toàn không để ý sắc mặt cha Thẩm ngày càng khó coi, càng mắng càng thậm tệ: "Đó là làm tiểu tam! Đồ không biết xấu hổ! Đúng là cùng một giuộc với con tiện nhân kia! Chính thất đàng hoàng không làm, cứ phải làm tiểu tam, phá hoại gia đình người khác. . ."

Chưa dứt lời, cha Thẩm đã vung tay tát mạnh một cái, tiếng mắng của bà ta lập tức bị chặn đứng.

Mẹ Thẩm sững người tại chỗ, đứng bật dậy định đánh lại, lại bị cha Thẩm đè xuống sô pha: "Thường Phong Oánh, bà mắng đủ chưa?!"

Nước mắt Thường Phong Oánh dâng lên nơi khóe mắt. Bà ta không ngờ sống đến từng này tuổi, lại bị người chồng xưa nay nhu nhược đánh. Sau vài giây ngơ ngác, cơn giận dữ bùng lên: "Tôi mắng nó thì sao! Nó chính là đồ tiện nhân! Nó sinh con gái cũng tiện! Chỉ biết dụ dỗ người đã kết hôn! Ông cũng chẳng biết xấu hổ. . ."

Bà ta còn đang chửi thì cha Thẩm đã dùng cả hai tay bóp chặt cổ bà, đè cả người xuống sô pha. Thường Phong Oánh cảm thấy mình sắp không thở nổi, hai tay loạn xạ bấu vào cánh tay ông ta.

"Được lắm. . . Khụ khụ khụ. . . bao nhiêu năm rồi ông vẫn không quên được con tiện nhân đó..."

Đến khi bà ta gần như sắp nghẹt thở, cha Thẩm mới chậm rãi buông tay.

Không khí tràn vào phổi khiến bà ta ho sặc sụa. Ho xong, bà ta trừng mắt nhìn cha Thẩm, nghiến răng mắng: "Thẩm Quốc Hưng! Ông sẽ gặp báo ứng! Ông sớm muộn gì cũng phải cùng con tiện nhân đó xuống địa ngục!"

"Tôi đương nhiên có ngày xuống Địa ngục của tôi." Thẩm Quốc Hưng châm một điếu thuốc, cả khuôn mặt chìm trong làn khói mờ, "Nhưng bà cho rằng bà có thể lên Thiên đường sao? Không đâu."

Hắn cười âm u: "Bà còn xuống Địa ngục sớm hơn tôi. Dù sao, nếu năm đó không phải vì bà, tôi và A Nhiễm đã không chia tay."

"Nói láo!" Thường Phong Oánh giận dữ quát: "Ông và con tiện nhân kia căn bản không phải chia tay vì tôi! Năm đó rõ ràng là ông thấy lợi quên nghĩa, vì theo  tôi. . ."

"Bà đã quên chuyện bà thuê người đe dọa A Nhiễm, treo A Nhiễm lơ lửng trên không rồi sao?" Thẩm Quốc Hưng phun ra một làn khói, "A Nhiễm chết rồi. Nhưng tôi thì chưa quên. Thường Phong Oánh, thu lại cái tính đại tiểu thư của bà đi. Không muốn chết sớm thì câm miệng cho tôi."

Sau lưng Thường Phong Oánh lạnh toát. Bà ta vẫn luôn nghĩ rằng những chuyện đó Thẩm Quốc Hưng không hề hay biết.

Năm đó bà còn trẻ nông nổi, nhìn trúng vẻ ngoài của Thẩm Quốc Hưng, liền dựa vào quyền thế nhà mình uy h**p A Nhiễm chia tay hắn.

Không ngờ sau đó A Nhiễm vẫn qua lại với hắn, còn lén sinh con.

Thường Phong Oánh bị che giấu rất lâu, mãi đến khi A Nhiễm qua đời, đứa con riêng kia tìm tới cửa, bà ta mới biết sự thật.

Khi ấy cha mẹ bà còn sống, Thẩm Quốc Hưng kiêng dè cha mình, không dám đưa Thẩm Lê Đăng về nhà, để mặc Thẩm Lê Đăng giữa mùa đông tuyết rơi dày đặc ôm hũ tro cốt của A Nhiễm quỳ trước cổng biệt thự.

Tuyết lớn rơi suốt hai ngày, tuyết đọng gần ngập đến đầu gối người lớn.

Không ngờ sau đó cha bà vì chuyện này tức đến chết, mẹ bà cũng phát bệnh nặng, sau khi lo xong tang sự liền vào chùa xuất gia.

Thường Phong Oánh nhớ lại ngày mẹ rời nhà, kéo tay bà nói: "Châu Châu, con từ nhỏ kiêu căng tùy hứng, muốn gì cũng phải có cho bằng được. Thẩm Quốc Hưng là con tự chọn, con đường này sau này con phải tự đi. Ta không quản được con nữa, tự lo lấy."

Những chuyện cũ phủ bụi nhiều năm nay lại bị khơi lên, Thường Phong Oánh không khỏi run rẩy: "Vậy là ông đã biết từ sớm?"

"Sau đó tôi và A Nhiễm đã gặp lại." Thẩm Quốc Hưng cười trầm thấp: "Chúng tôi ở Lộc Thành đã có một quãng thời gian rất hạnh phúc."

"Vậy nên lúc đầu ông nói đi công tác ở Lộc Thành, thực chất là đi tư tình với con tiện nhân đó?"

"Cô ấy không phải tiện nhân. Bà mới là tiện nhân, Thường Phong Oánh!"

". . ."

Thường Phong Oánh giơ tay định tát hắn, nhưng bị hắn chặn lại giữa không trung.

Bà ta nghiến răng nói: "Vậy nên cha con các người muốn trả thù tôi sao?! Bày trò này ngay trong hôn lễ của Sơ Nhi! Các người làm thế là để trả thù, đúng không?!"

"Bà đánh giá mình quá cao rồi." Thẩm Quốc Hưng hất tay bà ta ra, ung dung dập tắt điếu thuốc, giọng nhạt nhẽo: "Tôi chỉ đang giúp Lê Đăng lấy lại những thứ vốn thuộc về nó."

Đồng thời, nhắc nhở Thẩm Lê Đăng nhận rõ vị trí của mình.

Hôm nay là hôn lễ của Thẩm Sơ và Chung Ly Thư, những tâm tư u ám, thủ đoạn hạ tiện kia nên thu lại.

Thẩm Quốc Hưng tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra.

Những điều này cũng không cần nói với Thường Phong Oánh, nếu không bà ta nhất định sẽ liều mạng với Thẩm Lê Đăng.

Thẩm Quốc Hưng nói rất bình thản, nhưng Thường Phong Oánh lại cười lớn: "Lấy lại thứ thuộc về nó? Là cái gì? Cố Thanh Sương sao? Hay là Cố thị tập đoàn đứng sau lưng cô ta?! Ha ha ha ha! Thẩm Quốc Hưng, tâm địa ông thật độc ác! Biến Thường gia ta thành Thẩm gia của các người, giờ lại còn muốn nuốt trọn Cố thị! Ông đúng là tính toán quá hay! Ông thật sự cho rằng Cố Tuyết Tường cũng dễ bị thao túng như tôi sao?!"

Thẩm Quốc Hưng liếc bà ta một cái, hừ lạnh.

Cố Tuyết Tường đương nhiên không ngu xuẩn như Thường Phong Oánh.

Năm đó, nếu không phải Cố Tuyết Tường lúc đó sớm nói rõ, rằng sau khi Thẩm Lê Đăng kết hôn với Cố Thanh Sương thì hy vọng cô ấy làm thiếu phu nhân toàn thời gian, không những phải làm công chứng tài sản trước hôn nhân, còn không cho phép nhúng tay vào sản nghiệp Cố gia thì việc này căn bản không giống cưới con dâu, mà giống như nuôi một con chim cảnh hơn.

Thẩm Quốc Hưng nghĩ, rời khỏi Cố gia, để Thẩm Lê Đăng vào Viện ca kịch Paris mạ vàng một lớp, rồi tìm một chỗ dựa tốt cũng không phải việc khó.

Nhưng không ngờ lại phát hiện bí mật bị che giấu bấy lâu của Thẩm Lê Đăng — đứa nghịch nữ này lại yêu Thẩm Sơ.

Thẩm Quốc Hưng nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này. Nhưng nhìn khắp Kinh An, hiện nay trong giới thương nghiệp, người có quyền nói chuyện nhất vẫn là nhà họ Cố.

Bao nhiêu người làm ăn dựa vào Cố gia, ngay cả hắn cũng không ngoại lệ.

Mà trước đó không lâu, hắn biết được Cố Tuyết Tường giao dự án thu mua Tinh Vãn cho Minh Ly, điều này đồng nghĩa với việc Cố Tuyết Tường đã phát ra tín hiệu: sau này Minh Ly sẽ tiến vào tập đoàn Cố thị, là người kế thừa mà Cố Tuyết Tường có ý bồi dưỡng.

Nhưng những thứ đó, vốn dĩ phải là của Thẩm Lê Đăng.

Của Thẩm Lê Đăng, cũng chính là của hắn.

Đúng lúc Thẩm Sưởng gây chuyện ở trường, Thẩm Quốc Hưng liền mượn cơ hội này thăm dò thái độ của Cố Thanh Sương.

Với chuyện năm đó đặt lên người Cố Thanh Sương, nàng tất nhiên không thể từ chối.

Không ngờ khi hắn dùng dự án mới mà Cố Tuyết Tường coi trọng nhất để uy h**p, Cố Tuyết Tường lại không giao Minh Ly ra để quỳ xuống xin lỗi Sưởng Nhi.

Ngược lại, Cố Thanh Sương lại có thái độ khác thường, suýt nữa khiến Thẩm Sơ trở mặt với hắn.

Thẩm Quốc Hưng nghĩ, chiêu còn chưa đủ mạnh, con cá Cố Thanh Sương này vẫn còn đang giãy giụa trên thớt.

Vì thế mới có màn kịch tối nay.

Màn kịch này, Thẩm Quốc Hưng vừa mượn cơ hội cảnh cáo Thẩm Lê Đăng, vừa cố ý ép cô ấy lên sân khấu biểu diễn. Hiệu quả biểu diễn, hắn vô cùng hài lòng.

Chỉ có điều, người khiến hắn không hài lòng chính là Thường Phong Oánh, nói quá nhiều, lại còn thích khoa tay múa chân, mắng A Nhiễm của hắn là tiện nhân.

Thẩm Quốc Hưng nghĩ vậy, liếc mắt nhìn Thường Phong Oánh.

Thường Phong Oánh lập tức run lên.

Không hiểu vì sao, bà ta lại nhìn thấy sát ý trong ánh mắt của Thẩm Quốc Hưng.

Bà ta không chút nghi ngờ rằng, nếu lúc này mình còn nói thêm một câu nữa, kẻ điên này thật sự sẽ giết mình.

"Mệt rồi thì lên lầu ngủ đi." Thẩm Quốc Hưng đứng dậy nói: "Tôi đi bệnh viện thăm Lê Đăng."

. . .

Thẩm Sơ nắm tay Chung Ly Thư, từ sân biệt thự đi về nhà mới. Bên trong biệt thự trang hoàng đầy không khí hỷ sự ấm áp, nhưng Chung Ly Thư suốt dọc đường không nói một lời.

Vào đến cửa, Chung Ly Thư ngả người lên sô pha, vô tình đè phải thứ gì đó, "rắc" một tiếng. Cô sờ xuống dưới người, lấy ra hai hạt óc chó bọc vỏ giòn.

Tiện tay bóc ăn, giọng lười biếng: "Vở kịch hôm nay đặc sắc thật đấy, Thẩm tiểu thư. Do chị sắp xếp à?"

"Không phải." Thẩm Sơ ngã người xuống bên cạnh, giật lấy một quả óc chó từ tay người kia bỏ vào miệng, "Chị cũng không biết có những chuyện này."

"Vậy sao chị không đi thăm em gái mình đi?" Chung Ly Thư cười nhìn cô.

Thẩm Sơ lắc đầu, nghiêng mặt thấy nụ cười trêu chọc của Chung Ly Thư, đưa tay nắm lấy cằm cô ấy: "Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta."

"Nhưng em ấy bị thương." Chung Ly Thư nói: "Nếu em gái em bị thương, tối nay chị đừng hòng thấy được em."

"Vô tình thế sao?" Thẩm Sơ làm vẻ mặt tổn thương.

"Không phải vậy à? Chị không biết Tiểu Thi của em thích làm nũng đến mức nào đâu." Chung Ly Thư tặc lưỡi: "Em gái nhà chị là một cái xương cứng."

Thẩm Sơ cau mày, có chút không hài lòng với đánh giá này, nhưng lại thấy rất chuẩn xác. Do dự một lúc, cô vẫn đồng tình với Chung Ly Thư: "Đúng là vậy."

"Hôm nay chuyện này rốt cuộc là ai sắp xếp?" Chung Ly Thư tựa vào vai Thẩm Sơ: "Thẩm Sơ, nói thật với em."

"Cha chị." Thẩm Sơ dừng lại một chút: "Có thể là Lê Đăng cũng góp phần."

"Để giăng bẫy Cố Thanh Sương?" Chung Ly Thư vốn không định nhúng tay vào chuyện làm ăn của gia tộc, cũng không quá hứng thú với những chuyện này. Dù sao cha mẹ cô vẫn còn trẻ, vài năm nữa có thể bồi dưỡng Chung Ly Thi. Nhưng những mối quan hệ phức tạp trong giới này, cô vẫn hiểu được đôi phần.

Cô và Thẩm Sơ học cùng lớp từ thời trung học. Khi đó tuy hai người không ưa nhau, nhưng tình hình gia đình của đối phương thì đều biết rất rõ.

Sau này yêu đương với Thẩm Sơ, Chung Ly Thư đương nhiên càng hiểu rõ chuyện giữa Cố Thanh Sương và Thẩm Lê Đăng.

Năm ấy Thẩm Lê Đăng rời Kinh An, chia tay Cố Thanh Sương, trong giới lan truyền ầm ĩ, trở thành đề tài trà dư tửu hậu.

Ước chừng chuyện tối nay cũng đủ để mọi người tán gẫu suốt ba tháng.

Chỉ cần Thẩm Lê Đăng còn ở đó, đề tài sẽ vĩnh viễn không thiếu.

Từ trước tới nay vẫn vậy, Thẩm Lê Đăng luôn là người có độ hot, đi đến đâu cũng có thể gây chú ý. Đương nhiên điều này cũng không thể tách rời khỏi Cố Thanh Sương.

Chung Ly Thư không thể nói là ghét Thẩm Lê Đăng, nhưng cũng tuyệt đối không thích nổi.

Nhưng chuyện xảy ra trong hôn lễ tối nay, Chung Ly Thư thật sự chán ghét.

Nếu không phải đã yêu đương với Thẩm Sơ nhiều năm, lại hiểu rõ gia đình nhà họ Thẩm phức tạp thế nào, cô nhất định đã làm ầm lên rồi.

Sau hôm đó, Chung Ly Thư cũng có chút mệt mỏi, chẳng muốn tính toán thêm. Trái lại, cô lại muốn biết vị em gái cao quý của Thẩm Sơ rốt cuộc đang nghĩ gì.

Thẩm Sơ lắc đầu: "Không rõ lắm. Có vẻ như vậy."

"Xem ra hai người họ đã gạt chị ra ngoài rồi." Chung Ly Thư trêu chọc: "Xảy ra chuyện gì vậy Thẩm đại tiểu thư? Ở nhà mình mà cũng không làm chủ được à?"

Thẩm Sơ bất lực: "Cha chị hai năm nay càng lúc càng điên."

"Vậy thì kéo ông ta từ cái vị trí đó xuống." Chung Ly Thư nói: "Đàn ông mà, có chút thực quyền là muốn khống chế tất cả."

"Đang làm." Thẩm Sơ chợt nghĩ tới điều gì đó, lấy điện thoại ra, mở khung chat với Cố Thanh Sương, muốn gửi gì đó nhưng lại không biết nên nói thế nào.

Chung Ly Thư liền giật lấy điện thoại của Thẩm Sơ: "Đừng gửi. Cho dù chị có cố tách mình ra, trong mắt người khác các người vẫn là một thể. Chuyện hôm nay, người tinh mắt đều nhìn ra là có âm mưu. Trừ khi Cố Thanh Sương là kẻ ngốc..."

Cô chưa nói hết đã tự lắc đầu: "Nhưng mà nói thật, ở bên em gái chị, Cố Thanh Sương đúng là ngốc thật."

Những năm qua, Chung Ly Thư nhìn Cố Thanh Sương và Thẩm Lê Đăng ở chung, đôi khi cảm thấy trước mặt Thẩm Lê Đăng, Cố Thanh Sương giống như đã hoàn toàn buông bỏ bản thân.

Có người theo chủ nghĩa duy vật, có người theo chủ nghĩa duy tâm, nhưng Cố Thanh Sương thì khác, từ đầu đến cuối chỉ theo chủ nghĩa Thẩm Lê Đăng.

Chung Ly Thư cảm thấy mối quan hệ của hai người họ có phần b*nh h**n.

Đột nhiên, cô đưa tay chọc chọc vào ngực Thẩm Sơ:
"Chị không tò mò sao, năm đó Cố Thanh Sương và em gái chị rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"A Lê không nhớ rõ lắm. Nhưng lúc trở về bị thương rất nặng, chắc là giúp Cố Thanh Sương đỡ đòn." Thẩm Sơ nói: "Lúc đó Cố Thanh Sương..."

Nhắc tới chuyện này, ký ức năm đó cũng hiện lên trong đầu Thẩm Sơ.

Khi ấy, Cố Thanh Sương là người dũng cảm nhất. Nàng đứng ra bảo vệ tất cả mọi người, nhưng cũng là người bị ngược đãi thảm nhất.

Tất cả những cô gái bị bắt cóc đều bị nhốt trong căn phòng nhỏ tối tăm không ánh mặt trời. Khi bọn bắt cóc định cưỡng h**p một cô bé trong số đó, chính Cố Thanh Sương đã đứng ra, dùng chiếc trâm giấu sẵn đâm vào đối phương, thu hút sự chú ý của bọn chúng.

Ba ngày sau đó, mỗi ngày Cố Thanh Sương đều bị bọn bắt cóc trói lại lôi ra ngoài tra tấn.

Chúng chê nàng còn nhỏ, gầy gò như mầm đậu, nên không dùng đến thủ đoạn tàn bạo nhất, chỉ hành h* th*n thể nàng. Mỗi sáng nàng bị lôi đi, tối trở về đã thoi thóp, trên người hết vết dao này đến vết dao khác, vết thương còn bốc mùi khó ngửi, hôi thối nồng nặc.

. . .

Chung Ly Thư cũng nhớ tới vụ án bắt cóc chấn động cả nước năm đó.

Trong cùng một buổi tiệc tối, con gái của các thương gia danh giá, đứa nhỏ nhất mới năm tuổi, đứa lớn nhất cũng chỉ mười ba, hơn mười đứa trẻ bị bắt cóc, bọn chúng đòi tiền chuộc một trăm tỷ.

Cô và Thẩm Sơ đều là nạn nhân của vụ án đó.

Cố Thanh Sương, hai cô em họ bên nhà chú ba, và Thẩm Lê Đăng đều ở trong số đó.

Vụ bắt cóc ấy còn khiến một bé gái thiệt mạng, chính là cô bé được Cố Thanh Sương cứu khỏi tay bọn bắt cóc.

Sau khi được cảnh sát giải cứu, tâm lý cô bé ngày càng suy sụp, không bao lâu sau đã nhân lúc gia đình sơ hở mà tự sát.

Khi đó Chung Ly Thi đang đến chơi nhà dì ở Hải Thành, tránh được tai họa.

Đó là cơn ác mộng của tất cả các cô gái.

Sau đó, rất nhiều người được cứu ra đều phải điều trị tâm lý ở các mức độ khác nhau. Chung Ly Thư được xem là người có tâm lý khá vững vàng, còn Thẩm Sơ thì bị doạ đến mức quên đi rất nhiều chuyện, cho tới tận bây giờ thỉnh thoảng vẫn mơ thấy ác mộng liên quan tới vụ bắt cóc năm đó.

Nhưng Chung Ly Thư vẫn nhớ không ít người.

"Chị nhớ không, lúc đó có một cô bé họ Minh?" Chung Ly Thư nói: "Hôm nay em nhìn vợ của Cố Thanh Sương, luôn cảm thấy rất quen mắt."

"Em nói Minh Ly?" Thẩm Sơ nghi hoặc.

"Đúng!" Chung Ly Thư vỗ đùi, "Sao em lại quên mất chuyện này chứ. Hôm nay còn nói là muốn kết bạn với cô ấy. Lần này chị có thể nhắn cho Cố Thanh Sương, đẩy WeChat của Minh Ly cho em, em muốn làm bạn với cô ấy."

Thẩm Sơ: ". . ."

Thẩm Sơ nhận lệnh gửi tin nhắn hỏi Cố Thanh Sương. Nghĩ một lúc, cô lại gửi thêm:【Chuyện Lê Đăng lên sân khấu nhảy múa tối nay không phải do tôi sắp xếp.】

Chung Ly Thư thì ngồi một bên hồi tưởng lại chuyện cũ, nhưng thời gian đã quá lâu, lại là những ký ức các cô không muốn nhớ tới, nên hồi ức trở nên mơ hồ.

Cố Thanh Sương không trả lời tin nhắn của Thẩm Sơ. Lúc này Thẩm Sơ mới liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười hai giờ đêm.

"Minh gia lúc đó không ở trong đó." Thẩm Sơ nói: "Có phải em nhớ nhầm không?"

"Có thể. Nhưng em thấy Minh Ly thật sự rất quen mắt." Chung Ly Thư nói: "Cô ấy với Thẩm Lê Đăng cũng khá giống nhau đấy. Chị nói xem, Cố Thanh Sương là cố ý tra hay là vô tình?"

"Chị làm sao biết được?"

"Không phải trước đây chị nói với em là cô ấy không yêu em gái chị sao?"

"Nhưng chị cũng không biết cô ấy và Minh Ly rốt cuộc có yêu nhau thật hay không."

"Ăn dưa ăn nửa chừng, đúng là khó chịu thật."

". . ."

Chung Ly Thư suy nghĩ hồi lâu vẫn không nhớ ra, Minh Ly rốt cuộc có ở trong vụ bắt cóc năm đó hay không.

Thẩm Sơ thì sâu xa nói: "Đêm tân hôn mà em quan tâm đến người phụ nữ khác quá mức như vậy, có phải không tốt lắm không?"

Chung Ly Thư qua loa hôn cô ấy một cái, vừa định rút lui thì bị Thẩm Sơ ôm chặt, mạnh mẽ hôn xuống.

. . .

Sáng sớm hôm sau, Cố Thanh Sương tỉnh dậy mới nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Sơ. Nhìn quanh phòng, Minh Ly đã rời đi.

Không giống mấy ngày trước, khi nàng tỉnh lại vào buổi sáng, Minh Ly đều còn trên giường.

Nàng xuống giường rửa mặt đơn giản, vừa ra khỏi phòng thì đúng lúc gặp Minh Ly vừa quay về phòng. Cố Thanh Sương chắn trước mặt cô, hỏi: "Thẩm Sơ hỏi tôi xin WeChat của em, có thể cho không?"

Giọng điệu khách sáo lễ phép, thậm chí còn mang theo chút cẩn trọng dè dặt.

Minh Ly cười nhẹ: "Là vợ cô ấy muốn à? Có thể cho."

Cố Thanh Sương "à" một tiếng: "Em nói chuyện với Chung Ly Thư rất hợp sao?"

"Cũng được." Minh Ly đáp: "Tính cách cô ấy rất tốt."

"Em ăn sáng chưa?" Cố Thanh Sương lại hỏi.

Minh Ly lắc đầu: "Chưa. Em về phòng thay đồ, xách túi rồi xuống lầu ăn. Chị đi trước đi, mẹ đã ở dưới lầu rồi."

Cố Thanh Sương nhìn Minh Ly, rồi cũng quay về phòng: "Tôi chờ em."

Minh Ly khẽ run lên, cảm thấy có lẽ Cố Thanh Sương đang sợ Cố Tuyết Tường đem chuyện tối qua ra cằn nhằn tiếp, liền thuận miệng nói: "Được, em sẽ cố gắng nhanh nhất có thể."

"Không sao." Cố Thanh Sương nói: "Hôm nay tôi không có việc gì."

"Chị không đói sao?" Minh Ly vẫn mỉm cười ôn hòa như thường lệ: "Từ tối qua chị đã ăn gì đâu."

"Cũng ổn."

Dù Cố Thanh Sương nói là ổn, Minh Ly vẫn tăng nhanh tốc độ thay quần áo, rồi chọn một chiếc túi treo trên tường mang theo, cùng Cố Thanh Sương ra ngoài.

Trên đường xuống lầu, Minh Ly và Cố Thanh Sương đều không chủ động bắt chuyện.

Cố Thanh Sương nghiêng mắt nhìn cô mấy lần, nhưng đều không nhận được phản hồi.

Minh Ly vẫn đi về phía trước một cách tự nhiên.

Cố Thanh Sương mơ hồ cảm thấy có điều gì đó đã thay đổi, nhưng lại không nói rõ được rốt cuộc là thay đổi ở đâu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn