Chiều hôm sau, đúng năm rưỡi, chuông báo thức của Minh Ly vang lên, nhưng văn kiện trong tay cô vẫn chưa xử lý xong, trong lòng có chút do dự.
Người ở đầu dây bên kia dường như đã sớm đoán được kết cục này, chỉ một giây sau điện thoại đã bắt đầu rung liên tục.
Chúc Hàn Tinh: 【 Tan làm. 】
Chúc Hàn Tinh: 【 Đến đây. 】
Chúc Hàn Tinh: 【 Gặp mặt. 】
Chúc Hàn Tinh: 【 Nhảy múa. 】
. . .
Minh Ly gửi lại một biểu cảm "1", dứt khoát cất tập tài liệu còn dang dở vào túi, tiện tay buộc tóc bằng dây thun, xách túi đúng giờ tan sở.
Khi cô vừa bước ra khỏi văn phòng, trợ lý Lâm đột nhiên đứng dậy: "Minh tổng."
"Tan làm rồi." Minh Ly cười với cô ấy: "Có muốn đi cùng không?"
Trợ lý Lâm: "?"
Lâm Tuân nhanh chóng thu dọn đồ trên bàn, xách túi đi cùng Minh Ly tới cửa thang máy.
Dù buổi sáng đã nhìn thấy kiểu tóc uốn mới của Minh Ly và cũng đã khen rồi, nhưng lúc này đứng cạnh cô, ánh mắt Lâm Tuân vẫn không nhịn được liếc về phía mái tóc ấy.
Tại sao có người uốn tóc xong mà tóc vẫn mềm mượt như tơ, không hề có dấu hiệu hư tổn vậy chứ?
Thấy cô ấy nhìn, Minh Ly cười hỏi: "Vẫn chưa quen à?"
"Quen rồi." Lâm Tuân cười đầy ngưỡng mộ: "Chỉ là đẹp quá, không nhịn được muốn nhìn."
Minh Ly thuận miệng trêu: "Nếu không quen cô, tôi còn tưởng cô đang nịnh bợ lãnh đạo đấy."
"Không quen thì tôi càng không dám nói." Trợ lý Lâm thấy hôm nay trạng thái của Minh Ly khá tốt, còn tan làm đúng giờ, liền hỏi: "Sau giờ làm ngài có sắp xếp gì không?"
"Muốn đi làm thêm." Minh Ly nhìn người kia một cái đầy ẩn ý.
Lâm Tuân là người do Cố Tuyết Tường điều tới, Minh Ly đương nhiên biết hành tung của mình rất có thể sẽ được báo cáo lại. Nhưng về chuyện này, Minh Ly có chút tư tâm.
Cô muốn làm xong rồi mới để Cố Tuyết Tường biết.
Nếu không, với tính cách của Cố Tuyết Tường, rất có thể sẽ giống lần trước, trực tiếp chặn luôn tư liệu phỏng vấn của cô với Viện Vũ kịch Kinh An.
Nhưng cô cũng biết yêu cầu này khiến Lâm Tuân khó xử, dù sao cô ấy cũng chỉ là người làm công.
Do dự một lát, Minh Ly vẫn không nói gì, không muốn làm khó Lâm Tuân.
Nhưng trước khi chia tay ở bãi đỗ xe ngầm, Lâm Tuân đột nhiên hỏi: "Ngài định dùng thời gian rảnh để nhảy múa sao?"
Minh Ly giật mình: "Sao cô biết?"
Cô chưa từng nói rõ chuyện này với Lâm Tuân.
Lâm Tuân cong môi cười: "Nhìn thấy đồ tập nhảy nên đoán."
Bộ đồ tập đó là do Tôn Hề Hàm chuyển phát nhanh cho cô sáng nay, nói là trước kia đi dạo mua dư một bộ, vừa hay cho cô dùng.
Lúc đó Minh Ly cũng không nghĩ nhiều, không ngờ Lâm Tuân chỉ liếc một cái đã đoán ra.
"Được rồi." Minh Ly cười cười: "Trợ lý Lâm đúng là tinh tế."
Lâm Tuân nhìn cô, nở một nụ cười khích lệ: "Cô yên tâm, chuyện này tôi sẽ không nói với Cố tổng."
Minh Ly hơi sững lại, rồi nói: "Không sao."
Cố Tuyết Tường ghét nhất bị phản bội, hành động như vậy của Lâm Tuân rất có khả năng sẽ bị sa thải.
Minh Ly thật sự rất thích Lâm Tuân, cô ấy làm việc cẩn thận, gọn gàng, làm người cũng tốt.
Lâm Tuân nói: "Cố tổng đã dặn tôi từ trước rồi, chuyện của ngài không cần báo cáo tỉ mỉ. Bà ấy điều tôi tới không phải để giám sát ngài, mà là để giúp đỡ ngài."
Sau câu nói đó, Minh Ly rõ ràng có mấy phần kinh ngạc.
Lâm Tuân nghĩ một chút rồi bổ sung: "Cố tổng hy vọng ngài sống tốt hơn, bất luận là phương diện nào. Có lẽ, Cố tổng quan tâm đến cảm xúc của ngài nhiều hơn những gì bà ấy thể hiện ra. Nếu chuyện này tốt cho ngài thì cứ đi làm."
Những lời này hoàn toàn đảo lộn nhận thức của Minh Ly.
Nhưng đồng thời cũng khiến cô nảy sinh nghi vấn.
Trong mắt Minh Ly, Cố Tuyết Tường là người tinh xảo, nghiêm khắc, cường thế, nói một không hai. Chút ôn nhu hiếm hoi đều dành cho Cố Thanh Sương, mà mặt tệ nhất cũng thể hiện cho Cố Thanh Sương xem.
Hình ảnh Cố Tuyết Tường trong lời trợ lý Lâm lại khác rất nhiều so với những gì cô biết.
Minh Ly còn chưa kịp nghĩ kỹ, điện thoại trong túi đã lại rung lên như đòi mạng.
Cô lấy điện thoại ra trả lời Chúc Hàn Tinh lần nữa, rồi tạm biệt trợ lý Lâm.
Giờ cao điểm tan tầm, Minh Ly đến phòng tập múa muộn hơn thời gian hẹn năm phút.
Chúc Hàn Tinh đã bắt đầu luyện tập, so với video quay cho Minh Ly xem trước đó thì có tiến bộ hơn một chút.
Từ "cương thi" tiến hóa thành "xác sống".
Nghe Minh Ly đánh giá như vậy, Chúc Hàn Tinh trợn mắt lên trời, đang định phản bác thì nghe thấy giọng Tôn Hề Hàm lạnh lùng từ xa: "Tiếp tục."
Minh Ly tò mò vì sao Tôn Hề Hàm lại ở đây dạy Chúc Hàn Tinh, liền hỏi: "Giáo viên dạy nhảy của cậu đâu?"
"Ở kia." Chúc Hàn Tinh ngó về phía Tôn Hề Hàm, "Bắt đầu từ hôm nay đổi thành cô ấy."
"Tại sao?" Minh Ly hỏi.
"Cô ấy chê giáo viên cũ dạy không tốt." Tôn Hề Hàm nói thản nhiên: "Nên đơn vị chúng tôi cử tôi tới."
"Nói bậy!" Chúc Hàn Tinh phản bác: "Rõ ràng là tôi nói sẽ tự mời giáo viên, không cần người bên các cô. Tôi đâu có nói muốn cô!"
"Giáo viên của cô là Minh Ly. Rõ ràng là Minh Ly hiện tại có chuyện quan trọng hơn."
"Có chuyện gì quan trọng hơn tôi được chứ?" Chúc Hàn Tinh không phục.
Tôn Hề Hàm dừng một chút: "Làm người phải biết mình là ai."
"Tôi biết! Tôi rất biết! Tôi biết rõ lắm!"
Giọng Chúc Hàn Tinh càng lúc càng lớn, làm Minh Ly đau đầu, lập tức lên tiếng cắt ngang: "Được rồi. Có giáo viên tốt như vậy dạy mà còn không biết đủ, mau luyện đi."
Khoảng cách tới buổi công diễn đầu tiên của 《 Vương Miện Gai 》 chỉ còn một tuần, từng giây từng phút đều phải tranh thủ.
Hoàn toàn không có thời gian lãng phí cho mấy màn cãi vã vô nghĩa.
Chúc Hàn Tinh bĩu môi, nhưng thấy Minh Ly căng thẳng nên chỉ an ủi vài câu, rồi cổ vũ cô: "Cậu nhất định phải lên sân khấu! Nhất định!"
Minh Ly vỗ vai cô ấy, rồi bước tới trao đổi với Tôn Hề Hàm.
Sáng nay Tôn Hề Hàm đã quay xong phần vũ đạo Minh Ly cần nhảy và gửi cho cô.
Minh Ly xem suốt lúc ăn trưa, nhưng cũng không chắc mình còn nhớ được bao nhiêu. Lúc này bước vào phòng tập lại có chút căng thẳng.
Tôn Hề Hàm hỏi: "Cần tôi làm mẫu một lần trước không?"
Minh Ly gật đầu: "Được."
Phần vũ đạo của Minh Ly rất quan trọng. Ngoài một đoạn múa đơn, phần lớn là phối hợp với Tôn Hề Hàm. Vũ đạo đôi cực kỳ thử thách sự ăn ý, động tác dù đơn giản cũng rất dễ trở nên xấu nếu hai người không hiểu nhau.
Video Tôn Hề Hàm quay cho cô rất chi tiết, gần như không khác gì việc nhảy trực tiếp trước mặt, nhưng khi nhìn gần, Minh Ly vẫn phát hiện ra rất nhiều tiểu tiết.
Khi Tôn Hề Hàm bắt đầu nhảy, Minh Ly đã có thể theo kịp phần lớn tiết tấu của cô ấy.
Vài phút sau, Tôn Hề Hàm trực tiếp gọi Minh Ly: "Múa thử một lượt xem."
"Nhanh vậy sao?" Chúc Hàn Tinh đứng bên cạnh cũng giật mình, "Tôi còn chưa kịp hiểu gì cả. Đây là một bài múa hoàn toàn mới mà, đâu có dễ học thế được? Cho dù là Minh Ly thì cũng không thể nhanh như vậy, cô không phải đang cố tình làm khó người ta đấy chứ?"
Tôn Hề Hàm liếc cô ấy một cái, giọng lạnh nhạt: "Cô nhảy đi."
Chúc Hàn Tinh: "Tôi đứng đây là không cho phép cô bắt nạt Minh Ly đâu nhé."
Minh Ly thì vẫn đứng yên tại chỗ, trong đầu nhanh chóng tua lại toàn bộ đoạn vũ đạo mà Tôn Hề Hàm vừa biểu diễn.
Cô quay sang nói: "Cho tôi thêm mười phút."
Cô cần chỉnh lại một chút.
Sau đó, Minh Ly đứng một mình ở góc phòng, thu hẹp phạm vi động tác, lặng lẽ làm quen lại từng động tác nhỏ.
Quả thật đã quá lâu không khiêu vũ, cơ bắp của cô có phần thoái hóa, nhưng khả năng ghi nhớ động tác của Minh Ly vẫn rất nhanh.
Mười phút trôi qua trong nháy mắt. Theo yêu cầu của Minh Ly, Tôn Hề Hàm bấm giờ chính xác. Ngay khi thời gian kết thúc, cô liền bật loa, cho phát đoạn nhạc dạo mở đầu.
Thời gian chuẩn bị là ba mươi giây.
Minh Ly hơi choáng váng. Cách làm này chẳng phải là phương pháp mà các giáo viên múa trước đây thường dùng sao?
Vừa để rèn khả năng bắt nhịp khiêu vũ ở mọi hoàn cảnh, vừa ép sinh viên nhanh chóng nắm vững bài múa.
Không ngờ rằng, sau khi tốt nghiệp bao nhiêu năm, cô lại một lần nữa bị huấn luyện theo cách này.
Nhưng kỳ lạ là, vừa nghe thấy nhạc vang lên, cơ thể như đã được huấn luyện thành phản xạ Pavlov*. Minh Ly nhanh chóng đứng trước gương, và đúng khoảnh khắc nhạc chính thức bắt đầu, cô chuẩn xác bước vào nhịp.
(*Ivan Pavlov: nhà sinh lý học người Nga, người đã tìm ra định luật phản xạ có điều kiện.)
Mỗi lần vung tay, mỗi lần nhấc chân, đều giống như đã được đo đạc cẩn thận bằng thước. Gần như tái hiện hoàn hảo bài múa mà Tôn Hề Hàm vừa nhảy lúc nãy.
Ngay cả Chúc Hàn Tinh vốn chẳng mấy hứng thú luyện tập cũng kinh ngạc đến ngây người. Ban đầu cô chỉ làm động tác lấy lệ, nhưng đến khoảng hai mươi giây sau thì khoanh tay, chăm chú nhìn Minh Ly không rời mắt.
Bộ đồ múa trên người Minh Ly giống như được may riêng cho cô vậy, màu sắc cực kỳ tôn da. Nhảy được nửa bài, mặt Minh Ly bắt đầu ửng đỏ. Với thể lực hiện tại, cô thật sự không thể hoàn thành trọn vẹn cả bài múa.
Nhưng cô chậm rãi điều chỉnh hơi thở, nét mặt gần như không thay đổi.
Chúc Hàn Tinh lặng lẽ bước đến sau lưng Minh Nguyệt đang tập trung xem Minh Ly khiêu vũ, rồi dùng thủ ngữ hỏi:
"Đẹp không?"
Minh Nguyệt gật đầu.
Chúc Hàn Tinh thì thầm: "Trước đây cậu ấy còn đẹp hơn bây giờ."
Minh Nguyệt chẳng buồn để ý tới cảm khái của chị mình, chỉ thấy Chúc Hàn Tinh đứng đó làm cản trở tầm nhìn.
Đây là một bữa tiệc thị giác và tinh thần thực sự.
Mỗi động tác đều đáng để ghi lại.
Khi tiếng nhạc dừng lại, Minh Ly cảm thấy chân mình mềm nhũn ra. Nhưng cô vẫn cố gắng hoàn thành động tác chào kết thúc, rồi mới ngồi phịch xuống sàn, th* d*c.
Phía sau, Chúc Hàn Tinh vỗ tay đầy kinh ngạc: "Không hổ là cậu, Minh Ly."
Chỉ riêng mấy lượt này thôi cũng đủ để cô học cả đời rồi.
Những động tác kia, Chúc Hàn Tinh cảm thấy dù có sống thêm kiếp nữa cũng không nhớ nổi.
Nhưng với Minh Ly, dường như lại dễ dàng như ăn cháo.
Tôn Hề Hàm liếc Chúc Hàn Tinh một cái: "Giờ còn thấy tôi đang làm khó cô ấy không?"
Chúc Hàn Tinh hừ nhẹ một tiếng, không chịu nhận sai.
Tôn Hề Hàm để Minh Ly nghỉ ngơi sang một bên, đưa khăn và nước cho cô, rồi quay sang chỉ đạo Chúc Hàn Tinh.
Nền tảng của Chúc Hàn Tinh quá kém, Tôn Hề Hàm đành phải chỉnh sửa lại vài động tác cho cô ấy, trông đẹp mắt hơn và cũng dễ thực hiện hơn.
Nhưng với Chúc Hàn Tinh, vẫn là quá khó.
Chỉ có điều, điều mà Tôn Hề Hàm đánh giá cao ở Chúc Hàn Tinh là: lúc không tập thì lải nhải oán trách không ngừng, nhưng một khi bước vào luyện tập thật sự thì không kêu khổ, không than mệt. Nhảy được thì nhảy, không được cũng cắn răng làm cho bằng được.
Điều này khiến Tôn Hề Hàm nhìn cô ấy bằng con mắt khác.
Nếu như lúc luyện tập mà cô ấy không lén nhìn Minh Ly thì càng tốt hơn.
. . .
Chúc Hàn Tinh không biết Tôn Hề Hàm đang nghĩ gì. Cô chỉ biết rằng mình hoàn toàn không thể dời mắt khỏi bóng dáng Minh Ly.
Minh Ly đã rất lâu không khiêu vũ, nhưng chỉ cần cô nhảy, thì đó chính là lúc cô tỏa sáng nhất.
Lần thứ hai được tận mắt thấy Minh Ly khiêu vũ, cảm xúc của Chúc Hàn Tinh dâng trào. Dù Tôn Hề Hàm có nói gì đi nữa, cô cũng không thấy tức giận.
Thậm chí còn thấy việc chọc cho Tôn Hề Hàm tức lên là một chuyện khá vui, cười như học sinh tiểu học.
Sau khi sửa động tác cho Chúc Hàn Tinh, Tôn Hề Hàm để cô ấy sang một bên tự luyện tập, còn gọi Minh Nguyệt tới làm "giám sát viên nhỏ".
Minh Nguyệt còn nghiêm khắc hơn cả Tôn Hề Hàm. Chỉ cần Chúc Hàn Tinh lơ là, Minh Nguyệt liền kéo áo cô ấy, dùng ánh mắt đầy oán trách nhìn chằm chằm.
Lâu dần, Chúc Hàn Tinh cũng không dám lén nhìn nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn luyện tập.
Từ đầu đến cuối, Minh Ly đều hoàn toàn chìm trong thế giới vũ đạo của mình. Khi nhảy, cô như quên hết mọi thứ xung quanh, trong đầu chỉ còn lại các động tác và cảm xúc của nhân vật.
Bài múa của cô mang sắc thái bi thương rất nặng, cần thể hiện tâm trạng cực kỳ phức tạp. Cô tự biết mình vẫn chưa làm đủ tốt.
Không chỉ vậy, đúng như Tôn Hề Hàm nói, thể lực hiện tại của cô còn cách rất xa tiêu chuẩn lên sân khấu. Chưa nói tới lưu diễn, chỉ riêng việc trong vòng một tuần phải nâng thể lực lên đã là chuyện vô cùng khó.
Nhưng sau ngày luyện tập đầu tiên, Minh Ly rất nhanh đã cùng Tôn Hề Hàm bàn bạc ra kế hoạch luyện tập và tập thể lực trong một tuần.
Muốn tăng cơ, đương nhiên phải nạp đủ dinh dưỡng.
Mà khẩu phần ăn hiện tại của Minh Ly quá ít, gần như không có thịt, lấy đâu ra cơ bắp để luyện?
Vì vậy, Tôn Hề Hàm còn lập riêng cho cô một thực đơn.
Ba bữa mỗi ngày đều có tiêu chuẩn dinh dưỡng rõ ràng, chỉ được vượt chứ không được thiếu.
Minh Ly lập tức có cảm giác như quay lại thời đi học. Hồi đó, mọi người đều khổ sở vì không kiềm được miệng, riêng Minh Ly thì chưa từng có phiền não này, cô cái gì cũng ăn rất ít, trong nhà còn có người chuyên phụ trách chế độ ăn cho cô.
Không ngờ sau khi tốt nghiệp, lại phải bắt đầu hành trình "phục hồi" gian nan như vậy.
Tối hôm đó, Minh Ly luyện tập đến tận mười một giờ, sau đó cùng Chúc Hàn Tinh và mọi người ăn qua loa một bữa rồi mới về nhà.
Thân thể thì mệt rã rời, chỉ muốn có ngay một cái giường để ngủ liền đến trời đất quay cuồng.
Nhưng tâm trạng lại chưa từng vui vẻ đến thế.
Chỉ cần nghĩ đến việc một tuần sau có thể đứng trên sân khấu lớn của Nhà hát Kinh An để khiêu vũ, cô đã cảm thấy mọi thứ đều tràn đầy hy vọng.
. . .
Khi Minh Ly về đến phòng đã gần sáng, nhưng Cố Thanh Sương vẫn chưa ngủ.
Mở cửa ra, Minh Ly thấy Cố Thanh Sương đang ngồi trên ghế dài, cầm sách đọc. Cô chào hỏi vài câu đơn giản.
Cố Thanh Sương khép sách lại hỏi: "Dạo này công ty bận lắm sao?"
"Cũng tạm ổn." Nhờ phối hợp ngày càng ăn ý với trợ lý Lâm, Minh Ly đã cơ bản sắp xếp xong định hướng mới của công ty. Những việc còn lại chỉ là chỉnh sửa dần dần. Cô cũng đã mời một nhóm lớn người có kinh nghiệm trong lĩnh vực này về công ty. Công việc Minh Ly phải xử lý tuy vẫn nhiều, nhưng đã gọn nhẹ hơn trước rất nhiều.
Hơn nữa, vì không quen thuộc lĩnh vực này, phương pháp của Minh Ly chính là mời người giỏi.
Rõ ràng, cách này cực kỳ hiệu quả.
Việc chuyên môn cứ giao cho người có chuyên môn, bản thân cô cũng đỡ vất vả hơn, mà công ty lại có thể tạo ra giá trị lớn hơn.
Những điều này, Cố Tuyết Tường đã từng dạy cô từ trước: không hiểu không đáng sợ, đáng sợ nhất là giả vờ hiểu, còn vì sĩ diện mà chỉ đạo người trong nghề.
Kết cục cuối cùng, chỉ có thể là phá sản.
Bi kịch của Tinh Vãn cũng chính là như vậy mà ra.
Minh Ly tuyệt đối không thể để Tinh Vãn đi lại con đường cũ.
Nhưng Minh Ly cũng không nói rõ những chuyện này với Cố Thanh Sương. Nói ra cũng vô ích, từ đầu đến cuối cô chưa từng kỳ vọng Cố Thanh Sương có thể giúp đỡ.
Ít nhất hiện tại, Minh Ly có thể tự lo cho bản thân.
"Vậy tối nay em..." Cố Thanh Sương có chút do dự hỏi: "Là đi hẹn hò sao?"
Minh Ly khẽ giật mình: "Hả?"
Sao lại hỏi như vậy?
"Không có." Minh Ly phủ nhận: "Sao chị lại nghĩ thế?"
"Em tắm rồi mới về." Cố Thanh Sương giật giật mũi: "Dùng loại sữa tắm khác."
Đúng là mũi chó.
Minh Ly quả thật sau khi tập múa xong đã đổ mồ hôi đầy người, liền tắm rửa sạch sẽ ngay tại phòng tập. Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu, cô liền nói thẳng: "Bạn đại học của em sắp diễn ở Viện vũ kịch Kinh An, gọi em đến nhảy vai B. Hôm qua em đã đồng ý. Hôm nay luyện tập cùng cô ấy, luyện xong thì tiện tắm luôn."
Nói một hơi xong, Minh Ly cảm thấy bầu không khí trong phòng bỗng nặng nề. Tâm trạng vốn đang khá tốt cũng theo sự im lặng này mà dần nguội xuống.
Một lúc sau, Minh Ly hỏi: "Có vấn đề gì sao?"
Cố Thanh Sương lắc đầu, khép sách lại, giọng nhạt đi: "Không có vấn đề."
Chỉ là trong lòng rất khó chịu.
Nàng tưởng Minh Ly muốn nhảy vai khách mời trong phim của Liễu Tư Vãng, không ngờ lại là như vậy.
Quan trọng nhất là Minh Ly cũng không hề hỏi nàng trước.
Ý nghĩ này vừa hiện lên, chính Cố Thanh Sương cũng khựng lại.
Minh Ly vì sao phải hỏi nàng chứ?
Không cần thiết.
Có lẽ Minh Ly cũng nghĩ như vậy.
Cố Thanh Sương có chút mất mát, nhưng cúi đầu che giấu cảm xúc của mình.
Minh Ly nhìn nàng đầy suy tư, cầm áo ngủ bước vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong đi ra, Cố Thanh Sương đã nằm lên giường. Minh Ly ngồi trước bàn trang điểm chăm sóc da đơn giản, tắt đèn rồi lên giường.
Cô mệt đến mức tứ chi dường như không còn là của mình, vừa nhắm mắt đã tối sầm lại, cảm giác có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Bình thường nằm trên giường luôn trằn trọc khó ngủ, nhưng đêm nay cơn buồn ngủ kéo đến dữ dội.
Cũng vì thế mà không để ý đến chút cảm xúc nhỏ nhoi của Cố Thanh Sương.
Ba năm sớm chiều ở chung, ba năm nằm cạnh nhau, dĩ nhiên có thể cảm nhận được biến hóa tâm trạng của đối phương.
Ngày thường Minh Ly luôn phải suy nghĩ rất lâu, nhưng hôm nay lại thản nhiên, không còn sức để bận tâm.
Một lát sau, một cơ thể mát lạnh bỗng dán sát ở phía sau.
Minh Ly xoay người, ôm lấy nàng một cách tự nhiên, thuận tay vỗ nhẹ lên lưng, như một sự an ủi.
Tất cả đều là hành động theo bản năng, không mang theo suy nghĩ gì khác.
Cố Thanh Sương khẽ hôn lên cằm cô, truyền đi tín hiệu muốn gần gũi.
Minh Ly đầu óc nặng nề nhưng vẫn nhận ra, liền ôm nàng chặt hơn, lẩm bẩm nói: "Mệt quá."
. . .
Đêm đó Minh Ly ngủ rất yên ổn, không mộng mị. Khi mở mắt ra đã là tám giờ sáng.
Cố Thanh Sương đã rời giường từ lâu. Minh Ly vội rửa mặt, trang điểm sơ qua rồi xuống lầu ăn sáng.
Ăn xong bữa sáng yên tĩnh, cô trò chuyện vài câu với Cố Tuyết Tường về việc công ty. Chỉ vài lời chỉ điểm tuỳ ý của Cố Tuyết Tường cũng khiến cô thu hoạch không ít.
Nói chuyện xong, Minh Ly chợt nhớ tới lời trợ lý Lâm nói hôm qua, liền nghiêm túc cảm ơn Cố Tuyết Tường.
Cố Tuyết Tường bối rối mấy giây: "Có gì đâu mà cảm ơn?"
"Chỉ là cảm thấy ngài rất tốt." Minh Ly cười cười với bà: "Gần đây ngài vẫn thuận lợi chứ?"
"Cũng được." Cố Tuyết Tường từ trước đến nay chỉ nói chuyện tốt, không nhắc chuyện xấu. Bà đã quen một mình chống đỡ mọi thứ nên sẽ không đem những phiền lòng ở công ty về nhà nói, càng sẽ không than vãn với đám tiểu bối như Minh Ly. Dừng một lát rồi bà nói thêm: "Gần đây nếu rảnh, con nên nói chuyện với Cố Phỉ nhiều hơn."
Minh Ly đã mấy ngày không gặp Cố Phỉ. Từ lần Cố Phỉ đưa thiệp mời xong, hai người chưa liên lạc lại.
Cố Tuyết Tường đột ngột nhắc đến tất có nguyên do, Minh Ly liền hỏi: "Dì út làm sao ạ?"
"Không muốn thân cận, đang giận dỗi." Cố Tuyết Tường nói: "Bà nội sức khỏe không tốt, muốn nhìn dì út con lập gia đình. Con khuyên giúp ta."
Minh Ly trong lòng không muốn, nhưng ngoài mặt vẫn đáp: "Lúc rảnh con sẽ nói với dì ấy."
"Dạo này con về rất muộn." Cố Tuyết Tường liếc cô một cái. Tim Minh Ly thót lại, tưởng rằng Cố Tuyết Tường đã phát hiện điều gì, nhưng chỉ nghe bà nói tiếp: "Ta cho con một tài xế, tiện bảo vệ con. Con gái lái xe về khuya không an toàn."
"Không cần đâu ạ." Minh Ly nói: "Con tự lái quen rồi."
Cố Tuyết Tường không ép, chỉ hỏi lại: "Chắc chứ?"
"Vâng." Minh Ly cười: "Con đã quen tự lái."
Minh Ly cảm thấy gần đây Cố Tuyết Tường ôn hòa khác thường, như biến thành người khác. Có lẽ có liên quan đến lần trước xảy ra chuyện với Cố Thanh Sương. Từ sau lần đó, thái độ của Cố Tuyết Tường mềm mỏng hơn hẳn.
Nhiều lúc Minh Ly còn tưởng Cố Tuyết Tường sắp nổi giận, nhưng bà lại cố nén xuống.
Nếu là trước kia, chén trà trên bàn đã sớm vỡ tan.
Nhưng như vậy có lợi cho hòa khí gia đình, Minh Ly sẵn sàng nói thêm vài câu trên bàn ăn.
Khi cô đứng dậy chuẩn bị rời đi, Cố Tuyết Tường lạnh nhạt nói: "Sương Sương, nếu ban đêm không có gì làm hay không ngủ được thì đi đón Minh Ly về."
Cố Thanh Sương đang im lặng ăn sáng bị gọi tên, hơi giật mình. Đêm qua nàng mất ngủ đến bốn giờ sáng, cuộn mình trong lòng Minh Ly không nhúc nhích.
Trong căn phòng yên tĩnh, nàng nghe được nhịp tim Minh Ly, cảm nhận được Minh Ly ngủ rất say.
Nhưng trong lòng lại có nỗi khó chịu không nói thành lời.
Nỗi khó chịu ấy kéo dài đến tận bốn giờ sáng mới dần tan đi. Dù có ngủ, nàng cũng chỉ chợp mắt hơn hai tiếng, kết thúc bằng một cơn ác mộng.
Nàng lại mơ thấy khu rừng không lối ra, mơ thấy làn sương không tan, mơ thấy âm thanh kinh hoàng đuổi theo họ.
Âm thanh ấy nói với nàng: Đi về phía trước, đừng quay đầu lại.
Bề ngoài Cố Thanh Sương vẫn đang ăn sáng, thực ra đã thất thần rất lâu. Nàng tự hỏi có phải vì không trả lời tin nhắn của Thẩm Lê Đăng nên ông trời mới dùng giấc mơ này để nhắc nhở nàng.
Thế là bắt đầu do dự, có nên đi đại đến bệnh viện một chuyến không.
Nhưng Cố Thanh Sương không muốn. Nàng ghét sự mềm yếu của chính mình.
Bị Cố Tuyết Tường điểm danh, Cố Thanh Sương không nghe nãy giờ họ đang nói gì, nàng bối rối vài giây: "Gì ạ?"
Cố Tuyết Tường lạnh lùng liếc nàng: "Ta nói Minh Ly về khuya, nếu rảnh thì đi đón người ta đi."
Rồi như có hàm ý nói thêm: "Tránh việc ở nhà suốt ngày nghĩ linh tinh, làm mấy chuyện không đâu."
Cố Thanh Sương không phản bác, nhỏ giọng đáp một tiếng.
Hôm nay trời nắng đẹp, thời tiết ấm áp dễ chịu. Trước khi ra ngoài, Minh Ly chào Cố Thanh Sương, còn bảo nàng không cần đến đón mình.
Cố Thanh Sương đáp một tiếng "ừ", nhưng vẫn hỏi cô sẽ tập múa ở đâu.
Minh Ly khựng lại: "Chị định đến xem sao?"
"Em có muốn tôi đến xem không?" Giọng Cố Thanh Sương mang theo vài phần thăm dò.
Minh Ly suy nghĩ một lát, rồi quyết định nghe theo lòng mình: "Không."
Dáng vẻ tập múa của cô rất chật vật, nhảy mấy lượt là mồ hôi đã ướt đẫm, tóc rối dính sát vào mặt. Cô không muốn để Cố Thanh Sương nhìn thấy mình trong bộ dạng ấy.
Hơn nữa trong lúc tập, Chúc Hàn Tinh miệng mồm lanh chanh, Tôn Hề Hàm cũng không thua kém, không khí có khi đang yên ổn lại đột nhiên trở nên căng thẳng. Nhưng mọi người đều biết chỉ là đùa vui, lát sau là ổn.
Chỉ có điều, Cố Thanh Sương chắc chắn sẽ không quen với bầu không khí đó.
Nói xong, Minh Ly liếc nhìn sắc mặt Cố Thanh Sương, vẫn là gương mặt lạnh lùng quen thuộc, không thấy thay đổi gì.
Cố Thanh Sương: "Vậy tôi không đi. Buổi tối về nhớ chú ý an toàn."
Để bù đắp, Minh Ly đưa ra phương án dung hòa: "Một tuần nữa là diễn suất đầu, em tặng chị một vé nhé. Lúc đó chị có thể tới xem. Hôm ấy Xuân Liễu Y cũng ở đó, cô ấy cũng sẽ lên sân khấu múa."
Sợ Cố Thanh Sương từ chối, Minh Ly còn cố tình nhắc đến Xuân Liễu Y.
Đối với buổi diễn đầu tiên này, Minh Ly đã dốc quá nhiều tâm sức, vì vậy rất mong Cố Thanh Sương có thể đồng ý.
Cô không phải người thích so đo với người khác, nhưng đêm hôm trước, khi nhìn thấy tin nhắn Thẩm Lê Đăng gửi cho Cố Thanh Sương, cô vẫn không tránh khỏi để tâm.
Cô cũng muốn Cố Thanh Sương nhìn thấy Minh Ly đứng trên sân khấu không thua kém bất kỳ ai. Thẩm Lê Đăng có thể nhảy trên sân khấu Nhà hát Paris, thì cô cũng có thể tỏa sáng trên sân khấu lớn của Nhà hát Kinh An.
Nếu nhất định phải so cao thấp, Minh Ly không hề kém ai.
Một lúc sau, Cố Thanh Sương nhàn nhạt nói: "Để sau hãy nói."
Ánh mắt mong chờ của Minh Ly chợt tối xuống, nhưng cô rất nhanh mỉm cười: "Vậy để sau nói."
Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, e rằng sẽ chẳng có "sau này".
Cố Thanh Sương đã không muốn đi, thì chắc chắn sẽ không đi.
. . .
Sau khi tạm biệt Cố Thanh Sương, Minh Ly tình cờ gặp Cố Phỉ. Cô đưa thư mời cho Cố Phỉ: "Suất này tôi sẽ không đến xem."
Cố Phỉ cau mày: "Sao vậy? Cậu có biết giáo viên cho cậu cái này là có ý gì không? Cậu đâu đến nỗi. . ."
Minh Ly cắt lời cô ấy, cười rạng rỡ: "Tôi không xem, vì tôi sẽ lên sân khấu múa."
Cố Phỉ sững sờ: "Thật sao?"
Minh Ly gật đầu: "Tôi đã bắt đầu luyện tập rồi."
Cố Phỉ còn muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng đã bật khóc. Cô ấy xúc động tiến lên ôm chầm lấy Minh Ly.
Minh Ly đứng ngây ra, tay chân lúng túng không biết phản ứng thế nào.
Cách đó không xa, Cố Thanh Sương vừa hay nhìn thấy cảnh này, sắc mặt trông không được dễ chịu cho lắm.