Rời khỏi nhà hàng, Cố Thanh Sương trông cũng không mấy vui vẻ.
Điều này nằm trong dự liệu của Minh Ly.
Minh Ly đứng ở cửa trò chuyện với nàng vài câu, hỏi buổi chiều nàng sẽ quay lại bệnh viện hay về nhà.
Cố Thanh Sương đều lắc đầu, xem ra không có việc gì làm.
Nhưng Minh Ly thì khác. Hiện tại cô hận không thể bẻ một ngày ra làm hai để dùng. Liếc nhìn đồng hồ, vẻ gấp gáp trên mặt đã hiện rõ.
"Công ty mà em đang thu mua cách đây xa không?" Cố Thanh Sương đột nhiên hỏi.
Minh Ly khựng lại một chút, đáp: "Không xa lắm, lái xe mười mấy phút."
Ở Kinh An, khoảng cách này đã là rất gần.
Cố Thanh Sương liếc nhìn bầu trời, âm u như sắp mưa, giọng trầm xuống: "Đến chỗ em đi."
Minh Ly: ". . .?"
Trong lúc còn đang ngây người, Cố Thanh Sương lại hỏi: "Không tiện sao?"
"Cũng không phải là không tiện." Minh Ly nói, "Chỉ là chỗ em hơi đơn sơ."
"Không sao." Cố Thanh Sương nói: "Tôi đến xem thôi, ngồi một lát rồi về."
Minh Ly không biết vì sao nàng đột nhiên muốn đến công ty, nhưng cũng hiểu đây là chuyện tốt.
Rất phù hợp với kỳ vọng của Cố Tuyết Tường.
Đặc biệt là sau khi Minh Ly biết Cố Thanh Sương có song bằng cấp, càng cảm thấy nàng rất thích hợp để kế thừa Cố thị.
Trong lòng Minh Ly trăm mối xoay vần, còn Cố Thanh Sương thì nhàn nhạt hỏi: "Còn không đi?"
"Đi thôi." Minh Ly bước tới mở cửa xe.
. . .
Văn phòng này Minh Ly mới dùng chưa đầy hai ngày, cũng chưa có ai ghé qua.
Hôm nay lại đón tiếp hai lượt khách.
Vào phòng, Minh Ly rót cho nàng một cốc nước ấm, còn lục trong ngăn kéo lấy ra một gói cà phê pha sẵn có thêm đường nâu, tùy tiện pha lên coi như có chút hương vị.
Bình thường cô ở văn phòng chỉ uống nước lọc hoặc cà phê.
Minh Ly cũng không khách sáo với nàng, bảo nàng tùy ý tìm việc gì đó làm, còn mình thì bắt đầu xử lý công việc.
Trong chốc lát, văn phòng yên tĩnh lại.
Minh Ly xem xong hai bản tài liệu, đột nhiên ngẩng đầu lên, phát hiện Cố Thanh Sương đang nhìn chằm chằm mình không chớp mắt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Minh Ly giật mình vài giây: "Nhìn em làm gì?"
Cố Thanh Sương chầm rãi quay mặt đi, đáp một câu chẳng liên quan: "Sắp mưa rồi."
Minh Ly nhất thời chưa kịp phản ứng, quay sang nhìn bầu trời âm u ngoài cửa sổ: "Có lẽ sẽ là một trận mưa lớn."
Mây đen đè thấp, mới hai ba giờ chiều mà cả thành phố đã chìm trong bóng tối như ban đêm, gió cũng thổi mạnh hơn hẳn.
Phụ hoạ lời của Cố Thanh Sương xong, Minh Ly mới phản ứng lại, nhìn nàng một cái, lại thấy nàng đang nâng cốc, trầm mặc nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Minh Ly cho rằng mình nhìn nhầm, không nghĩ nhiều, tiếp tục làm việc.
Minh Ly tưởng Cố Thanh Sương chỉ ngồi chơi một lát, có lẽ chưa đến nửa tiếng là sẽ rời đi. Nhưng không ngờ một tiếng trôi qua, Cố Thanh Sương vẫn ngồi trên ghế sô pha, lúc thì cầm sách đọc.
Cuốn sách đó là tài liệu tài chính Minh Ly tiện tay đặt trên bàn, có rất nhiều nội dung ngay cả Minh Ly cũng chưa hiểu hết, cũng chưa có thời gian xem.
Cố Thanh Sương lại đọc rất chăm chú.
Hai người đã quen với kiểu im lặng này. Minh Ly không nói gì, chỉ cúi đầu làm việc của mình.
Bận rộn một mạch đến tận chiều muộn. Khi Minh Ly hơi rảnh rỗi, ngẩng đầu lên thì phát hiện Cố Thanh Sương đã ngủ trên sô pha.
Cuốn sách đặt hờ trên đùi, nàng mắt nhắm ngủ rất yên ổn.
Ngoài cửa sổ, mưa to không biết đã trút xuống từ lúc nào, ào ào như một gánh hát tuồng đang biểu diễn, gió rít dữ dội, vô cùng náo nhiệt.
Cố Thanh Sương lại không hề bị ảnh hưởng.
Minh Ly liếc đồng hồ, đã gần bảy giờ.
Minh Ly cũng thấy lạ, hôm nay ngay cả trợ lý Lâm cũng chưa có gõ cửa vào văn phòng cô. Bình thường phải ra vào mấy lượt.
Phần lớn công việc lớn nhỏ của Minh Ly đều qua tay trợ lý Lâm. Đang nghĩ ngợi, cửa văn phòng vang lên tiếng gõ. Minh Ly định ra mở cửa, bảo đối phương nói chuyện bên ngoài, thì Cố Thanh Sương đã mở mắt, dáng vẻ như vừa bị đánh thức, còn chưa hoàn hồn nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
"Mấy giờ rồi?" Cố Thanh Sương hỏi.
"Hơn bảy giờ." Minh Ly nói: "Chị nghỉ một lát, chúng ta sẽ về nhà."
Thấy gõ cửa không ai đáp, trợ lý Lâm đã tự mở cửa, trên tay ôm một chồng tài liệu cần Minh Ly xem qua.
Vừa bước vào, liếc mắt thấy Cố Thanh Sương, cô ấy sững lại vài giây, rồi điềm tĩnh chào hỏi: "Cố tiểu thư."
"Ừm." Cố Thanh Sương nhàn nhạt gật đầu đáp lại.
Khoảng thời gian này Minh Ly làm việc rất ăn ý với trợ lý Lâm. Hai người nói vài câu, Minh Ly bảo cô ấy đặt tài liệu xuống bàn.
Cả bàn chật kín tài liệu đủ loại. Minh Ly lại không hề tỏ ra khó chịu.
Trợ lý Lâm đã phân loại tài liệu theo mức độ cấp thiết, dùng nhãn màu khác nhau đánh dấu, những phần quan trọng nhất đặt lên trên cùng, rồi nói ngắn gọn một lượt với Minh Ly.
Minh Ly đáp một tiếng, bảo cô ấy tan làm sớm.
"Ngài cũng tan làm sớm một chút." Trợ lý Lâm mỉm cười.
Sau khi trợ lý Lâm rời đi, Cố Thanh Sương mới liếc qua đống tài liệu vừa được đưa tới, khẽ nhíu mày.
Minh Ly đã ngồi lại vào ghế, chuẩn bị tiếp tục chiến đấu, nhưng cân nhắc Cố Thanh Sương vẫn còn ở đây, liền hỏi: "Chị đói chưa?"
"Cũng ổn." Cố Thanh Sương hỏi lại, "Còn em?"
"Không đói." Minh Ly dang tay, "Em còn rất nhiều việc, chị có thể về trước."
Tuy không biết vì sao hôm nay Cố đại tiểu thư lại ở chỗ mình hết cả buổi chiều, nhưng nàng cũng không ảnh hưởng đến công việc của Minh Ly, nên Minh Ly không hỏi.
Nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ là do bữa trưa gặp Xuân Liễu Y, quan hệ không hòa hoãn, thậm chí Xuân Liễu Y còn tỏ ra lạnh nhạt với nàng, tâm trạng hẳn là không tốt.
Cố Thanh Sương lắc đầu, không nói về, mà hỏi: "Có việc gì cần tôi giúp không?"
"Những thứ này đều là việc em phải xử lý." Minh Ly dừng một chút: "Nhưng đúng là có một chuyện muốn nhờ chị."
Minh Ly nói ngắn gọn chuyện của Minh Nguyệt và dì Kim, cả việc Chúc Hàn Tinh nói buổi sáng, kể lại một lượt cho Cố Thanh Sương nghe.
"Không biết bên Cố thị, chị có nói được không?" Minh Ly nói: "Em hiện tại bị tách ra xử lý những việc này, trực tiếp đề yêu cầu với mẹ cũng không tiện."
Nghe đến việc dì Kim ngược đãi Minh Nguyệt, sắc mặt Cố Thanh Sương đã lạnh hẳn. Nghe xong, nàng liền đáp: "Tôi sẽ xử lý."
Trong lòng Minh Ly lập tức yên ổn hẳn.
Cho dù Cố Thanh Sương không nhúng tay vào chuyện quản lý, nàng vẫn là Đại tiểu thư của tập đoàn Cố thị, quyền lên tiếng dĩ nhiên nhiều hơn Minh Ly rất nhiều.
"Được, vậy cảm ơn." Minh Ly cười nói: "Sau khi xử lý xong, Chúc Hàn Tinh cũng sẽ cảm ơn chị."
"Không phải vì cô ấy." Cố Thanh Sương nói.
"Minh Nguyệt cũng sẽ cảm ơn chị." Minh Ly nói tiếp.
Ánh mắt Cố Thanh Sương sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, rồi trực tiếp hỏi: "Em còn phải xem bao lâu nữa?"
"Xử lý xong chồng này." Minh Ly cầm lấy xấp tài liệu được trợ lý Lâm đánh dấu là khẩn cấp, "Ngày mai phải giải quyết xong."
"Sau này những việc như vậy có thể để họ trình lên một lượt." Cố Thanh Sương nói: "Không phải chuyện gì cũng tự mình làm, hiệu suất quá thấp."
"Đây đã được bọn họ trình qua rồi." Minh Ly thở dài, "Chỗ em hiện tại giống như một gánh hát rong, hiệu suất thấp cũng không có cách nào."
Cố Thanh Sương khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì thêm.
Một lúc sau, Cố Thanh Sương ra ngoài nghe điện thoại.
Lại thêm một tiếng trôi qua. Khi Minh Ly xoay người giãn vai, ngẩng đầu lên thì thấy Cố Thanh Sương vẫn đang đọc cuốn sách kia. Minh Ly thậm chí không để ý nàng vào văn phòng từ lúc nào.
"Xử lý xong rồi?" Cố Thanh Sương nghiêng mắt liếc nhìn.
Minh Ly gật đầu: "Gần xong rồi."
Nói xong, cô nhét hai phần tài liệu vào túi. Đã gần chín giờ, giờ cao điểm buổi tối ở Kinh An cũng đã qua, cô có thể lái xe về nhà không cần phải tắc đường.
"Đi ăn cơm đi." Cố Thanh Sương khép sách lại, lúc này mới đứng dậy.
Minh Ly hơi giật mình, giọng vô thức cao lên: "Ăn cơm? Có người mời à?"
"Tôi mời." Giọng Cố Thanh Sương lạnh nhạt.
Minh Ly: ". . ."
. . .
Cố Thanh Sương nói mời, nhưng lại không biết nên dẫn Minh Ly đi ăn gì.
Nàng không sành ăn, hầu như chỉ ăn ở nhà hoặc trong bệnh viện, nên cũng không rõ bên ngoài có quán nào ngon, cuối cùng hỏi ý Minh Ly.
Minh Ly nhìn cơn mưa lất phất bên ngoài, liền nói muốn ăn lẩu.
Ngày mưa và lẩu là sự kết hợp hoàn hảo.
Thực ra cô còn muốn ăn oden, loại oden nóng hổi trong cửa hàng tiện lợi 24 giờ.
Nhưng cô biết, đối với Cố Thanh Sương mà nói, như vậy có hơi không xứng với đẳng cấp.
Cố Thanh Sương không có ý kiến, để Minh Ly chọn quán, hai người lái xe tới đó.
Đến nơi đã không còn giờ cao điểm, trong quán không đông khách, nhân viên phục vụ thái độ rất tốt.
Trước khi tới Minh Ly còn chưa thấy đói, vừa bước vào ngửi mùi cay liền thấy bụng cồn cào.
Minh Ly không biết vì sao hôm nay Cố Thanh Sương đột nhiên muốn mời mình ăn cơm, cũng không lo là "Hồng Môn yến*". Cầm thực đơn lên liền đưa cho Cố Thanh Sương gọi món, nhưng nàng lại đưa ngược về:
"Em gọi đi."
(Hồng Môn yến* (鸿门宴): điển cố xuất phát từ Sử ký (史記) của Tư Mã Thiên, dùng để chỉ bữa tiệc bề ngoài là mời ăn uống, nhưng thực chất ẩn chứa âm mưu, ý đồ xấu hãm hại người được mời.)
Minh Ly không khách khí, gọi hơi nhiều một chút, đều là phần nửa, cũng không sợ thừa.
Buổi trưa Cố Thanh Sương thường xuyên thất thần, lúc vừa ngồi vào đây cũng lơ đãng một hồi. Phải đến khi Minh Ly đưa tay vẫy vẫy trước mặt nàng, nàng mới hoàn hồn.
"Cần em pha nước chấm giúp chị không?" Minh Ly hỏi.
Ánh mắt Cố Thanh Sương lướt qua quầy gia vị, nói:
"Được."
Minh Ly pha cho nàng một phần theo khẩu vị của mình, còn cười hỏi: "Chị chưa từng tới quán lẩu bao giờ à?"
"Rồi." Cố Thanh Sương đáp: "Rất ít."
Vì phải dùng chung một nồi để nhúng thức ăn, chứng ưa sạch sẽ của nàng không cho phép nàng làm vậy. Thời đi học thỉnh thoảng có tụ tập, nàng cũng đi, nhưng chỉ ngồi uống đồ uống.
Dần dần, mọi người cũng không gọi nàng nữa.
Cố Thanh Sương thấy như vậy cũng nhàn, không thấy có vấn đề gì.
Minh Ly nghe vậy liền nghĩ đến chứng ưa sạch sẽ của nàng. Bình thường ở nhà, hai người hoặc dùng đũa gắp thức ăn chung, hoặc chia sẵn từng phần. Cô liền nói trước: "Em gọi nồi bốn ngăn, có hai ngăn nước trong, chị có thể tự nhúng ăn."
"Không sao." Cố Thanh Sương nói: "Tôi không đói lắm."
"Vậy chị còn gọi em ra ăn cơm?" Minh Ly hỏi.
"Em bận cả buổi chiều, dù sao cũng phải ăn."
Giọng nàng nhàn nhạt, nhưng không còn lạnh lùng như trước.
Minh Ly dĩ nhiên nhận ra sự thay đổi ấy, nhưng không nói thêm gì.
Hai người thỉnh thoảng trò chuyện vài câu, bữa cơm trôi qua rất hòa hợp. Đến lúc Cố Thanh Sương thanh toán, Minh Ly nói với nàng một tiếng cảm ơn.
"Cảm ơn cái gì?" Cố Thanh Sương hỏi lại.
"Cảm ơn chị đã mời." Minh Ly chợt cảm khái: "Rất lâu rồi không ăn cùng chị."
"Ở nhà không phải thường xuyên ăn cùng nhau sao?" Cố Thanh Sương nói.
"Em nói ở bên ngoài." Minh Ly nói: "Lần cuối cùng chắc là vài năm trước?"
Có lẽ là ngày hai người đi đăng ký kết hôn.
Cũng là lần đầu tiên, hai người cùng nhau ăn cơm ở bên ngoài.
Hôm đó, trong bữa ăn, Cố Thanh Sương nghiêm túc giải thích từng điều trong hợp đồng hôn nhân cho cô nghe. Minh Ly gật đầu từng mục, rồi hai người đi lãnh chứng.
Giờ nghĩ lại, như chuyện từ kiếp trước.
Cố Thanh Sương không nhớ chi tiết như vậy. Nàng chỉ nhớ rằng sau khi kết hôn với Minh Ly, số lần nàng xuống lầu ăn sáng tăng lên rất nhiều.
"Nếu em thích, sau này có thể thường xuyên ăn." Cố Thanh Sương nói.
Minh Ly mỉm cười với nàng, đôi mắt lấp lánh. Có điều muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, sợ vừa mở miệng sẽ phá vỡ bầu không khí đẹp đẽ trước mắt.
"Được." Minh Ly chỉ nói một chữ.
Trên đường về, Minh Ly ngồi ghế phụ, thỉnh thoảng nghiêng mắt nhìn sang Cố Thanh Sương.
Phát hiện nàng đang tập trung lái xe, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Sau bữa tối, Minh Ly hơi mệt, nhưng lại không buồn ngủ. Cô thẳng thắn hỏi cảm giác của Cố Thanh Sương khi gặp lại Xuân Liễu Y.
Cố Thanh Sương chỉ trầm giọng đáp: "Bình thường."
Nhưng như vậy đã là kết quả tốt nhất rồi.
Thấy tâm trạng nàng không tệ, Minh Ly liền hỏi: "Trước kia chị từng đắc tội với chị ấy sao? Vì sao chị ấy lại hận chị?"
Vừa dứt lời, nhiệt độ trong xe như hạ thấp đi mấy phần.
"Nếu không muốn nói thì không cần nói." Minh Ly kịp thời cứu vãn: "Em chỉ thuận miệng hỏi thôi."
Cố Thanh Sương lại cười nhẹ, mang theo vài phần cay đắng: "Tôi hại cậu ấy cả đời. Cậu ấy hận tôi là chuyện đương nhiên."
Minh Ly không hỏi nữa, bật nhạc lên để che đi bầu không khí có phần bi thương trong xe.
Gần đến nhà, Minh Ly mới hạ giọng an ủi: "Quá khứ là quá khứ rồi. Nhìn về phía trước, bước tiếp về phía trước, rồi cũng sẽ tới nơi."
Nghe vậy, Cố Thanh Sương đột nhiên quay sang nhìn cô, thậm chí còn đánh lệch tay lái một chút, làm Minh Ly giật mình: "Sao thế?"
Cố Thanh Sương lập tức tập trung nhìn đường, nhưng tay nắm vô lăng lại căng chặt: "Lời này..."
Nàng muốn hỏi: lời này là ai dạy em nói?
Nhưng nghĩ lại, những câu nói như vậy vốn rất phổ biến, ai cũng nói được.
Điều không bình thường là ngữ khí của Minh Ly.
Mà Minh Ly, trước đây từng dùng ngữ khí như vậy.
"Hả?" Minh Ly không hiểu: "Câu nói đó có vấn đề gì sao?"
Cố Thanh Sương cũng lấy lại bình tĩnh, thấp giọng nói: "Không có."
Là nàng nghĩ quá nhiều rồi.
Người năm đó cùng nàng bước ra khỏi khu rừng ấy là Thẩm Lê Đăng.
Minh Ly căn bản không hề biết, năm ấy tại Kinh An đã từng xảy ra một vụ bắt cóc và thảm sát cực kỳ tàn khốc.
. . .
Minh Ly không biết Cố Thanh Sương đang nghĩ gì, nhưng mấy ngày gần đây, việc ở chung với Cố Thanh Sương khiến cô cảm thấy ngày càng thoải mái, tự nhiên hơn.
Tính cách lạnh lùng cứng rắn của Cố Thanh Sương dịu đi không ít, Minh Ly có chuyện mới mẻ gì cũng vui vẻ chia sẻ với nàng.
Không lâu sau, Chúc Hàn Tinh biết được tin con trai của dì Kim đã nghỉ việc, liền nhắn tin cảm ơn Minh Ly. Minh Ly không tranh công, nói đó đều là công lao của Cố Thanh Sương.
Chúc Hàn Tinh nghe xong thở dài:【 Chị gái này quá giàu, mình nghĩ tới chuyện tặng quà mà tim cũng co rút. 】
Mua đồ rẻ thì không dám lấy ra, mua đồ đắt thì tiền không đủ, mà với Cố Thanh Sương thì cũng chỉ là món đồ nhỏ không đáng kể.
Giống như chiếc đồng hồ cô tặng trước đó, sau này Minh Ly mới nói với cô rằng Cố Thanh Sương đã có một chiếc giống hệt.
Nhưng Cố Thanh Sương cũng không chê. Nàng xưa nay là người có giáo dưỡng, dù quà tặng không đúng ý cũng sẽ không tùy tiện vứt bỏ hay cho người khác, mà đặt chiếc đồng hồ ấy vào tủ trưng bày đồng hồ của mình, còn ghi chú là "Chúc Hàn Tinh tặng".
Sợ Chúc Hàn Tinh không tin, Minh Ly còn tiện tay chụp một bức ảnh tủ đồng hồ của Cố Thanh Sương gửi cho cô ấy.
Chúc Hàn Tinh nhìn mà đỏ cả mắt:【 Trong đó có một chiếc mình thèm rất lâu. 】
Minh Ly:【 Chiếc nào? 】
Chúc Hàn Tinh khoanh tròn chiếc đồng hồ trong ảnh gửi lại, đúng là một chiếc Cố Thanh Sương cất giữ nhưng rất ít khi đeo.
Chúc Hàn Tinh: 【 Cậu biết nó bao nhiêu tiền không?】
Minh Ly:【 ... Không biết. 】
Chúc Hàn Tinh:【 Hai ngàn vạn. 】
Minh Ly:【 . . . 】
Minh Ly nghĩ kế cho Chúc Hàn Tinh. Dù sao Cố Thanh Sương đã giàu như vậy, chắc chắn không thích những món quá đắt, nói không chừng mấy món nhỏ xinh có ý nghĩa lại dễ lấy lòng hơn.
Chúc Hàn Tinh:【 Cũng không thể vào tiệm đồng giá hai tệ mua cho chị ấy chứ? 】
Minh Ly:【 Cậu cũng cực đoan quá rồi. 】
Hai người bàn tới bàn lui nửa ngày cũng không ra kết quả. Minh Ly lười nghĩ tiếp, bảo cô ấy cứ tùy tiện tặng một món là được, không cần quá đắn đo.
Chúc Hàn Tinh suy nghĩ nghiêm túc rồi nói:【 Không được! Mình dù sao cũng là bạn của cậu, đại diện cho thể diện của cậu. Tặng đồ rẻ cho chị ấy chẳng phải làm cậu trông keo kiệt sao? 】
Minh Ly:【 . . . Mình còn keo kiệt hơn. 】
Chúc Hàn Tinh nghĩ lại thấy cũng có lý. Vừa hay trong một sự kiện của thương hiệu, cô thấy một chiếc túi khá ổn, không phải hàng hiệu, nhưng tay nghề tốt, rất hợp dùng đi làm hằng ngày.
Chúc Hàn Tinh liền mua chiếc túi đó tặng Cố Thanh Sương coi như quà cảm ơn.
Nhân tiện còn mời nàng ăn cơm. Cố Thanh Sương lấy lý do bận rộn khéo léo từ chối, điều này cũng nằm trong dự liệu của Chúc Hàn Tinh.
Gần đến lần tái khám tiếp theo của Minh Nguyệt, lần này Chúc Hàn Tinh thật sự dốc hết sức, quyết tâm để Minh Nguyệt khá lên. Hơn nửa tháng không ra ngoài công tác, chỉ ở nhà viết nhạc và ở bên Minh Nguyệt.
Nửa tháng này Minh Ly cũng rất bận, nhưng Chúc Hàn Tinh vẫn rủ cô cùng đưa Minh Nguyệt đi bệnh viện.
Đúng lúc buổi sáng Minh Ly rảnh, hỏi qua trợ lý Lâm rồi ngày hôm sau trực tiếp đến bệnh viện chờ Chúc Hàn Tinh và Minh Nguyệt.
Chúc Hàn Tinh không tiện xuất hiện ở nơi đông người, nên nhiều lúc cần Minh Ly đi cùng.
Lịch tái khám đã được hẹn sẵn, Minh Ly không mất nhiều công sức đã đưa Minh Nguyệt vào phòng điều trị chuyên khoa.
Sau đó chính là chờ đợi.
Chúc Hàn Tinh và Minh Ly tìm một góc yên tĩnh, tiện tay Chúc Hàn Tinh đưa cho Minh Ly một chiếc tai nghe, bảo cô nghe thử bài hát mới của mình.
Minh Ly có chút tế bào nghệ thuật âm nhạc, nhưng không nhiều. Nghe xong, cô đánh giá: "Nghe êm tai."
Chúc Hàn Tinh: ". . ."
Nhân lúc tới bệnh viện, Minh Ly cũng tiện tay mang quà theo cho Lục Song.
Lần trước Minh Hi tới bệnh viện kiểm tra còn thiếu Lục Song một ân tình, lần này vừa hay trả lại.
Lục Song thấy bên cạnh cô còn có một người phụ nữ thần bí đội mũ và đeo khẩu trang, liền nhìn thêm mấy lần. Vừa nhìn kỹ liền giật mình: "Chúc Hàn Tinh?"
"Là cô ấy." Minh Ly giới thiệu sơ qua cho hai người.
Lục Song là kiểu người theo đuổi thần tượng, bất kể trong nước hay Âu Mỹ đều biết chút ít, cô ấy có thể trò chuyện được với Minh Hi cũng là vì vậy.
Cho nên sau khi nhìn thấy Chúc Hàn Tinh, câu đầu tiên cô hỏi là: "Chị với Xuân Liễu Y là thật hay giả vậy? Trên mạng nói hai người các chị đóng phim rồi nảy sinh tình cảm."
Minh Ly đứng bên cạnh nghe mà chỉ muốn giơ ngón tay cái cho cô ấy.
Không hổ là Lục Song, vĩnh viễn hồn nhiên, đè thẳng mặt mà hỏi.
Chúc Hàn Tinh đeo khẩu trang mà vẻ mặt cũng suýt không giữ được, nhưng vẫn đùa để lái sang chuyện khác: "Cái này có thể nói sao?"
"Tôi hỏi chơi thôi." Lục Song nói: "Tôi là fan nhan sắc của Xuân Liễu Y. Chỉ cần vẻ đẹp của cô ấy còn vẹn nguyên thì cô ấy nói gì cũng đúng, muốn yêu ai thì yêu."
Chúc Hàn Tinh: ". . ."
Khi chỉ có Minh Ly và Chúc Hàn Tinh thì mỗi người còn tự chơi điện thoại, dù sao cũng không có nhiều chuyện để nói, chỉ trao đổi sơ tình hình hiện tại. Nhưng có Lục Song thì khác, cô ấy như một cỗ máy bát quái, mấu chốt là kể rất sinh động. Nói đến mức Chúc Hàn Tinh cũng suýt không nhịn được muốn cùng tám chuyện vài câu, nghĩ lại mình vẫn còn phải lăn lộn trong giới giải trí, đành ngậm miệng.
Có Lục Song, thời gian trôi qua nhanh hơn hẳn.
Thấy thời gian không còn nhiều, Minh Ly liền chào tạm biệt Lục Song.
Lục Song còn lưu luyến vẫy tay: "Lần sau lại đến chơi với em nha chị Ly."
Đã từ Minh Ly biến thành chị Ly.
Đi xa rồi, Chúc Hàn Tinh mới xoa xoa lỗ tai: "Người này là ai vậy? Còn nói nhiều hơn cả mình."
Minh Ly nhàn nhạt phun ra mấy chữ: "Người thầm mến Cố Thanh Sương."
Chúc Hàn Tinh: "?"
Nhớ lại bộ dạng sùng bái Minh Ly khi nãy của Lục Song, khóe miệng Chúc Hàn Tinh giật giật: "Cậu không nói mình còn tưởng cô ấy thích cậu đấy."
Minh Ly nhún vai: "Có khi là mị lực của mình hơi lớn?"
Chúc Hàn Tinh nhìn qua một lượt: "Đúng là vậy."
Ở chung với Minh Ly rồi sẽ không cảm thấy Minh Ly đáng ghét.
Điểm này Chúc Hàn Tinh có quyền lên tiếng nhất.
Dù sao trước kia Chúc Hàn Tinh là kiểu người ngày nào cũng cáu kỉnh, nhìn gì cũng thấy không vừa mắt, đặc biệt là mấy vị đại tiểu thư hào môn.
Chỉ riêng Minh Ly là ngoại lệ.
Chúc Hàn Tinh cùng Minh Ly đi đón Minh Nguyệt, liền thấy một người quen đứng ngoài cửa — Cố Thanh Sương.
Hôm nay nàng đi làm, giờ này cũng gần tan ca rồi.
Minh Ly và Chúc Hàn Tinh bước tới, đặc biệt là Chúc Hàn Tinh cười tươi nhìn nàng: "Bác sĩ Cố, lại gặp mặt."
"Chào." Cố Thanh Sương nói: "Nghe Minh Nguyệt nói các em tới bệnh viện, tôi qua xem một chút."
Không cần nghĩ cũng biết là tới xem Minh Nguyệt.
Minh Ly chào hỏi nàng một câu: "Chị tan ca rồi à?"
"Hôm nay đã khám hết số." Cố Thanh Sương nói: "Có thể tan ca."
Đã có người đến nhà ăn rồi.
Minh Ly nhìn nàng: "Buổi chiều thì sao?"
"Đi kiểm tra phòng. Bốn giờ và sáu giờ đều có ca phẫu thuật. Còn em?"
"Chiều đưa Minh Nguyệt khám xong thì về công ty, có họp." Minh Ly nói.
Hai người hỏi qua đáp lại rất tự nhiên, ngữ khí cũng vô cùng ôn hòa. Không biết từ lúc nào, họ đã hình thành thói quen hỏi lịch trình của đối phương.
Ban đầu chỉ là thuận miệng hỏi, phát hiện đối phương rất khách khí, hơn nữa cũng không có nhiều chuyện để nói, liền bắt đầu từ những chuyện vặt vãnh mấy ngày gần đây.
Ngay cả bầu không khí trong nhà cũng trở nên tốt hơn nhiều.
Chúc Hàn Tinh ngồi bên cạnh, ánh mắt lơ đãng lướt qua hai người, rồi lại nhìn về phía cửa, trong lòng suy nghĩ gì đó.
Chờ Minh Nguyệt đi ra, vừa thấy Cố Thanh Sương liền mặt mày hớn hở, gọi rất rõ ràng: "Chị Cố!"
Chúc Hàn Tinh: ". . . Chị ruột cũng không bằng chị Cố."
Không thể không nói, Minh Nguyệt rất biết ôm đùi.
Ôm đúng cái đùi có thể giúp mình chữa bệnh.
Hiện tại Minh Nguyệt có thể nói chuyện thì không dùng thủ ngữ nữa. Có mấy câu em chưa nói được, nhưng sẽ nhìn khẩu hình để học. Chúc Hàn Tinh cũng rất kiên nhẫn, phiền phức đến mấy cũng dạy em hết lần này đến lần khác.
Đúng lúc tới giờ ăn, Chúc Hàn Tinh muốn mời mọi người ra ngoài ăn, nhưng Minh Ly đề nghị ăn ở căng tin. Căng tin bên này quả thật không tệ, chủ yếu là Cố Thanh Sương còn muốn sớm đi kiểm tra phòng.
Minh Nguyệt cũng muốn đi căng tin, ba thắng một, Chúc Hàn Tinh chỉ có thể đi theo.
Trên đường tới căng tin, Cố Thanh Sương và Minh Nguyệt trò chuyện rôm rả.
Chúc Hàn Tinh đi phía sau, vừa đi vừa nghĩ linh tinh với Minh Ly: "Cậu với chị ấy bây giờ là tình hình gì rồi?"
"Tình hình gì là sao?" Minh Ly hỏi.
"Hai người có gì đó."
". . ."
Văn hóa Trung Quốc quả thật bác đại tinh thâm.
Minh Ly nghe hiểu, liếc cô ấy một cái: "Không có đến mức như cậu nghĩ đâu."
"Vậy cũng là có." Chúc Hàn Tinh nói đầy ẩn ý: "Xem ra mình có thể quay lại nhận kịch bản cưới trước yêu sau."
Minh Ly: "?"
"Mình thấy tin vào cưới trước yêu sau rồi." Chúc Hàn Tinh nói.
Minh Ly lười quản cô ấy nói bậy.
Đến căng tin, bốn người tìm một chỗ khá yên tĩnh. Cố Thanh Sương có thẻ ăn bệnh viện, kéo Minh Nguyệt đi lấy cơm, tiện thể gọi Minh Ly.
Minh Ly hỏi Chúc Hàn Tinh, Chúc Hàn Tinh bảo tùy tiện lấy một phần, dù sao cô ấy ăn kiêng thế nào Minh Ly đều biết.
Khi lấy cơm, Minh Ly rất tự nhiên giúp Chúc Hàn Tinh chọn ba món ăn.
Cố Thanh Sương liếc nhìn khay cơm của cô, tiện thể gợi ý vài món đặc sắc: sườn hầm củ cải, gà xé trộn cay, thịt băm xào ớt xanh. Minh Ly đăm chiêu nhìn nàng, nhưng khi bắt gặp ánh mắt mong đợi của Cố Thanh Sương, liền cười nói: "Ba món này đi."
Khóe môi Cố Thanh Sương khẽ cong lên, tỏ vẻ rất hài lòng.
Minh Nguyệt cũng chọn thêm mấy món mình thích.
Ba người mang cơm về chỗ ngồi, Chúc Hàn Tinh nhìn khay cơm màu bạc quen thuộc thì bật cười: "Lâu rồi chưa ăn căng tin, đúng là có chút hoài niệm."
Ba món trong khay của Chúc Hàn Tinh giống hệt Minh Ly. Vừa nhìn thấy, cô ấy lập tức hơi nhíu mày: "Phần của cậu..."
"Ăn đi." Minh Ly nói.
Chúc Hàn Tinh bĩu môi, cam chịu tự tay gắp hết củ cải trong khay ra, rồi đem toàn bộ sườn trong khay của mình sang cho Minh Ly.
Cố Thanh Sương ngồi bên cạnh Minh Ly nhìn hai người đổi đồ ăn qua lại, khẽ cau mày: "Đây là...?"
"Chị Ly không ăn củ cải." Chúc Hàn Tinh nói rất tự nhiên: "Củ cải trắng, cà rốt, nước luộc cải đều không ăn."
Minh Ly hơi lúng túng cười: "Trước đây không thích ăn."
"Nói vậy mà nghe được à." Chúc Hàn Tinh xì một cái: "Bây giờ cậu cũng đâu có thích."
Lần trước hai người ăn cùng nhau, Minh Ly lỡ ăn một miếng củ cải suýt nữa thì nôn ra.
Cố Thanh Sương nhìn khay cơm của Minh Ly, sườn chất thành một ngọn núi nhỏ, bên trong còn lẫn một miếng củ cải. Nàng đưa đũa định gắp, nhưng Minh Ly dùng đũa chặn lại.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Minh Ly kẹp miếng củ cải đó bỏ sang khay của Chúc Hàn Tinh, giọng ôn hòa: "Chị đâu thích ăn củ cải."
Hà tất phải miễn cưỡng bản thân.
Chúc Hàn Tinh nhìn hai người: ". . . ?"
Cho nên?