Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 58: Chương 44

Bữa cơm này Chúc Hàn Tinh ăn trong cơn tức ngực, nhưng không thể nói gì.

Cơm căng tin bệnh viện quả thật ngon hơn cơm hộp của đoàn phim rất nhiều, nhưng ngồi ăn cùng Minh Ly và Cố Thanh Sương vẫn khiến người ta bức bối.

Nói cho cùng, hai người kia cũng chẳng làm gì cả, nhưng luôn khiến người khác cảm thấy như có sóng ngầm cuộn trào.

Thỉnh thoảng Chúc Hàn Tinh ngẩng đầu lên sẽ bắt gặp Cố Thanh Sương đang nhìn Minh Ly, hoặc Minh Ly đang nhìn Cố Thanh Sương.

Giống hệt nữ sinh lén nhìn người mình thích lúc đi học.

Đặc biệt thuần ái.

Nhưng vấn đề là một người ba mươi, một người hai lăm, tách riêng ra thì đều đã qua cái tuổi gọi là "thuần ái".

Huống hồ, hai người họ đều đã kết hôn.

Quan trọng nhất là, Chúc Hàn Tinh không liên lạc được với Xuân Liễu Y.

Xuân Liễu Y xưa nay lạnh lùng tàn nhẫn, đã nói không liên lạc thì sau bữa cơm hôm đó liền chặn cả WeChat lẫn số điện thoại, ngoài tài khoản Weibo chính còn theo dõi lẫn nhau ra, gần như cắt đứt toàn bộ liên hệ riêng tư.

Mà việc theo dõi Weibo cũng chỉ vì tuyên truyền phim.

Chúc Hàn Tinh nhìn Minh Ly và Cố Thanh Sương, bỗng nhiên lại nhớ tới Xuân Liễu Y.

Càng nghĩ càng khó chịu, Chúc Hàn Tinh dứt khoát cúi đầu ăn cơm, nhai từng miếng củ cải.

Củ cải trong món sườn hầm đã được hầm đến mềm nhũn, vừa vào miệng liền tan, cô muốn làm ra chút động tĩnh để nhắc nhở hai người đối diện thu liễm lại cũng không được, chỉ có thể tự thôi miên bản thân: mắt không thấy tâm không phiền.

Bữa ăn kết thúc, trong khay cơm của Chúc Hàn Tinh không còn sót lại miếng củ cải nào, miệng và dạ dày toàn mùi củ cải, dù không ghét mùi này cũng vẫn thấy buồn nôn, thầm nghĩ trong vòng một tháng tới chắc chắn sẽ không đụng đến món này nữa.

Còn không bằng hộp cơm của đoàn phim!

Ít ra ăn cơm hộp ở đoàn phim còn có thể kiếm cớ sang xe của Xuân Liễu Y xin ké chút đồ ăn khác.

Nhưng giờ đã đóng máy, cơm hộp không còn, Xuân Liễu Y cũng không gặp được.

Càng nghĩ, tâm trạng Chúc Hàn Tinh càng trầm xuống.

Mãi đến khi ra khỏi bệnh viện, sau khi chào tạm biệt Cố Thanh Sương, Minh Ly mới nhận ra sự khác thường của bạn mình, ôn thanh hỏi: "Cậu sao vậy?"

Chúc Hàn Tinh cong môi cười: "Ồ, cậu còn nhớ là có mình à."

Minh Ly không để ý đến giọng điệu kỳ quặc của cô ấy, liếc xéo một cái: "Không phải là do ăn quá nhiều củ cải chứ?"

"Quả thật đã ngốn không ít." Chúc Hàn Tinh nói với giọng chua chát: "Mình ăn thứ cậu không thích thì được, còn Cố Thanh Sương ăn có một miếng thì không được? Cậu sao lại cưng chị ấy như vậy?"

"Cậu ăn củ cải chấm giấm à?" Minh Ly hỏi.

Chúc Hàn Tinh hừ lạnh: "Uống hai bát."

Hôm nay nắng rất đẹp, Chúc Hàn Tinh dắt Minh Nguyệt, còn Minh Nguyệt thì yên lặng đắm chìm trong thế giới của riêng mình.

Minh Ly và Chúc Hàn Tinh đứng trong bóng râm trò chuyện. Chúc Hàn Tinh nghiêm khắc khiển trách hành vi "bỏ rơi bạn bè" ban nãy của cô, Minh Ly chỉ cười cười: "Còn không phải do cậu tốt với mình sao?"

"Rõ ràng là do cậu yêu chị ta." Chúc Hàn Tinh nói.

Minh Ly không gật đầu cũng không phủ nhận, chỉ mỉm cười ôn hòa.

Nhưng dáng vẻ đó của cô khiến Chúc Hàn Tinh vừa vui, vừa bất an.

"Mình thấy Cố Thanh Sương cũng rất để ý đến cậu." Chúc Hàn Tinh nói: "Mặc kệ có phải giả vờ hay không, ít nhất khi biết cậu không ăn củ cải còn gắp ra giúp."

Chúc Hàn Tinh chỉ chọn nói lời dễ nghe, cố tình quên mất vì sao Minh Ly lại gọi món sườn hầm củ cải, khỏi nghĩ cũng biết là có liên quan đến Cố Thanh Sương.

Cố Thanh Sương xưa nay không biết Minh Ly thích gì, nhưng Minh Ly lại sẵn sàng vì nàng mà thỏa hiệp.

Nhưng hôm nay tâm trạng Minh Ly có vẻ rất tốt, Chúc Hàn Tinh không nói thêm những lời dễ làm mất vui.

Dạo gần đây cô cũng đã nghĩ thông suốt vài chuyện, đã sống thì không thể cố chấp mãi như vậy.

Minh Ly liếc Chúc Hàn Tinh một cái: "Đây không giống những lời cậu sẽ nói."

Chúc Hàn Tinh hừ nhẹ: "Vậy mình nên nói gì?"

"Hôm nay biểu hiện không tệ." Minh Ly không nói thẳng, chỉ cười cho qua.

Minh Nguyệt khám xong, Minh Ly phải quay về công ty, còn Chúc Hàn Tinh thì định đưa Minh Nguyệt đi công viên trò chơi.

Đã hứa với Minh Nguyệt rất nhiều lần nhưng vì công việc bận rộn mà chưa thực hiện, hôm nay tiện thể ra ngoài thì thả lỏng một chút.

Nhân tiện còn muốn dẫn Minh Nguyệt đến tiệm bánh ngọt kia để cảm ơn.

Chúc Hàn Tinh hỏi địa chỉ tiệm bánh, nghe nói là một cửa hàng hot trên mạng, danh tiếng không tệ.

Hai người cứ thế tách ra, trước khi đi Chúc Hàn Tinh còn gọi Minh Ly lại: "Chị Ly."

Minh Ly quay đầu: "Hả?"

"Giữ chừng mực." Chúc Hàn Tinh nói: "Đừng quá sa đà."

Minh Ly: ". . . ?"

. . .

Sau khi tách khỏi Chúc Hàn Tinh, trên đường lái xe về công ty, Minh Ly mới ngẫm ra ý tứ câu nói kia.

Là vì thấy cô và Cố Thanh Sương có gì đó không giống trước đây, nên sợ cô cứ thế trượt dài, đến cuối cùng lún quá sâu không thể tự kiềm chế, chia tay sẽ càng đau đớn.

Mấy ngày nay giấc ngủ của Minh Ly khá hơn, sinh hoạt X với Cố Thanh Sương cũng rất hòa hợp.

Vốn dĩ trong chuyện này hai người đã rất hợp, gần đây đều cảm nhận được sự khác biệt của đối phương, lúc ở bên nhau càng thêm ăn ý.

Không chỉ vậy, khi Minh Ly đ*ng t*nh hôn lên môi nàng, nàng cũng không còn kháng cự như trước.

Bị Chúc Hàn Tinh nói vậy, Minh Ly lập tức sinh ra vài phần cảnh giác.

Nhưng nghĩ kỹ lại, cô cũng không phải kẻ ngu ngốc, biết đau thì sẽ dừng.

Hiện tại Cố Thanh Sương cũng đang thay đổi theo hướng tốt hơn, cô không có lý do gì để sợ trước sợ sau, có thể giao lưu thì cẩn thận giao lưu, mỗi người lo tốt phần việc của mình, cuộc sống tự nhiên sẽ tốt hơn.

Nếu không, mỗi khi nghĩ đến những chuyện trước kia, nghĩ đến lúc chia tay với Cố Thanh Sương, trong lòng cô luôn như có tảng đá lớn đè nặng, nghẹt thở đến mức tưởng như không sống nổi.

Bây giờ cô càng bận rộn, càng ép bản thân không nghĩ lại những chuyện đó.

Dù sao ngày tháng vẫn phải tiếp tục, hối hận cũng không giải quyết được gì.

Chuyện mất thính giác đột ngột trước đó đã khiến cô cảnh giác, vừa sợ hãi vừa tự điều chỉnh, khoảng thời gian trước Minh Ly thực ra đã điều tiết gần xong, nhưng hai ngày nay sự thay đổi rõ rệt của Cố Thanh Sương lại khiến cô hơi buông lỏng.

Dù sao con người không thể mãi mãi bất biến.

Mỗi giai đoạn cuộc đời đều mang ý nghĩa riêng, cũng phải học cách thích nghi với sự thay đổi của người khác.

Đó là điều Cố Tuyết Tường từng dạy cô, chỉ là khi ấy cô mệt mỏi đối phó với các mối quan hệ xã giao, chỉ biết dùng cách ngốc nghếch, không thể thật sự hiểu lời bà.

Đến bây giờ bắt đầu học cách tự cứu, cô mới dần hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời Cố Tuyết Tường.

Bất kể lúc nào, con người cũng phải học cách tự cân bằng chính mình.

Minh Ly cảm thấy hiện tại mình rất ổn, tuy bận rộn, nhưng nghĩ đến những điều Cố Tuyết Tường từng hứa với cô, liền thấy có chút hy vọng phía trước.

Trước đây Minh Ly luôn cảm thấy mình và Cố Thanh Sương sớm muộn cũng sẽ ly hôn, ở Cố gia sốt ruột mưu cầu chẳng qua chỉ là thay người khác làm việc, làm cũng không phải chuyện lớn lao gì. Nhưng hiện tại tâm thế đã khác, Cố Tuyết Tường nói việc này làm tốt thì có thể mang theo, bất kể có phải bà bồi thường cho cô vì Cố Thanh Sương hay không, Minh Ly đều sẽ không khách khí.

Cô không có năng lực như cha, không thể trở thành một thương nhân lão luyện.

Nhưng mở một công ty riêng, trong tay có thêm nhiều tiền hơn, để mẹ và em gái đều có thể sống tốt, không còn phải lo nghĩ vì tiền bạc nữa, vậy cũng xem như mấy năm qua không uổng phí.

Minh Ly cảm kích sự đối đãi của Cố Tuyết Tường, đối với Cố Thanh Sương cũng nhiều thêm vài phần khoan dung.

Dù sao nếu không có Cố Thanh Sương, cũng sẽ không có Minh Ly của hiện tại.

Nghĩ đến đây, trong lòng Minh Ly đối với Cố Thanh Sương lại dâng lên thêm vài phần tình cảm.

Cũng không biết có phải là yêu hay không, chỉ cảm thấy cả trái tim đều căng tràn.

Buổi tối Minh Ly về sớm, thấy trong bếp đang bận rộn chuẩn bị bữa tối, cô liền lấy tạp dề, vào bếp làm thêm hai món.

Khi Cố Thanh Sương và Cố Tuyết Tường về đến nhà, Minh Ly vừa khéo bưng món cuối cùng ra, trên người vẫn còn thắt tạp dề.

Dung mạo cô vốn đã xinh đẹp, cho dù mặc tạp dề cũng không giống một bà nội trợ.

Cố Tuyết Tường nhìn thấy cô như vậy thì hơi cau mày, muốn nói gì đó, nhưng liếc thấy Cố Thanh Sương đứng bên cạnh, liền nuốt hết trở lại.

Gần đây yên ổn được một thời gian, bà cũng không muốn phá hỏng bầu không khí.

Làm quá sẽ phản tác dụng.

Cố Thanh Sương nhìn mấy món ăn trên bàn, có hai món vừa nhìn là biết không phải tay nghề của nhà bếp.

Bình thường bữa ăn trong nhà đều rất thanh đạm, ít dầu ít muối, ngay cả xì dầu cũng dùng rất ít, chủ yếu là giữ vị nguyên bản.

Đầu bếp trong nhà là người được mời về từ nhà hàng cao cấp, tay nghề rất giỏi, có thể giữ tối đa hương vị nguyên bản của nguyên liệu mà vẫn làm món ăn ngon miệng.

Nhưng hai món kia màu sắc hoàn toàn khác biệt, giống hệt những món nàng từng ăn ở Minh gia.

"Em xuống bếp à?" Cố Thanh Sương hỏi.

Minh Ly gật đầu: "Hôm nay về sớm, xào hai món."

Cô bắt chuyện với Cố Tuyết Tường và Cố Thanh Sương, dư quang quét về phía Cố Tuyết Tường, trong lòng hơi lo, sợ bị mắng.

Nhưng hiếm thấy là, Cố Tuyết Tường chỉ nhàn nhạt nói: "Vất vả rồi."

Nói xong liền ngồi xuống, người hầu đưa khăn nóng tới, bày bộ đồ ăn tinh xảo trước mặt bà.

Minh Ly thở phào nhẹ nhõm, tháo tạp dề ra ngồi xuống một bên, ôn thanh nói: "Không biết có hợp khẩu vị của hai người không, cứ ăn tạm."

Cố Thanh Sương cầm đũa, gắp một miếng nếm thử.

Ba người ăn cơm cùng nhau đã quen im lặng, dù món ăn ngon hay dở cũng hiếm khi bình luận.

Cố Thanh Sương từ trước đến nay không đánh giá, chỉ khác nhau ở chỗ ăn nhiều hay ít.

Thỉnh thoảng sau bữa ăn Cố Tuyết Tường mới căn dặn nhà bếp, món nào không hợp khẩu vị thì sau này không cần làm nữa.

Minh Ly cũng không mong được khen, đơn thuần là cô thèm. Trước đây cô không biết nấu ăn, ở nhà thì để dì nấu cơm làm cho. Đến Cố gia, ngày nào cũng ăn theo khẩu vị của Cố Tuyết Tường, cũng coi như hợp miệng, nhưng ăn lâu ngày cũng muốn đổi vị.

Hơn nữa sau khi biết nấu, mỗi lần ăn đồ mình tự làm đều ăn được nhiều hơn.

Trước kia khi còn khiêu vũ, cô phải thường xuyên ăn kiêng, gặp món ngon cũng không dám ăn nhiều.

Giờ không nhảy múa nữa, cũng không còn kiêng kỵ như trước, tranh thủ ăn nhiều thêm vài miếng.

Buổi tối Minh Ly ăn không ít, đến khi Cố Tuyết Tường và Cố Thanh Sương đặt đũa xuống mới phát hiện hai món cô làm gần như đã hết sạch.

Trên bàn ăn Cố gia, chuyện này khá hiếm thấy.

Từ một góc độ nào đó cũng chứng minh tay nghề của cô quả thật không tệ.

Không được khen nhưng Minh Ly vẫn cảm thấy vui.

Sau khi về phòng, Cố Thanh Sương hỏi cô học nấu ăn từ ai, Minh Ly nói là tự lên mạng tìm công thức, rồi điều chỉnh vài lần cho hợp khẩu vị của mình.

Nói xong Minh Ly lại hỏi: "Có hợp khẩu vị không?"

Thấy ánh mắt mong đợi của cô, Cố Thanh Sương đáp: "Ngon."

Minh Ly cười lên: "Vậy rảnh rỗi em lại nấu cho chị."

Ở Cố gia, nấu ăn không phải việc cực nhọc, chỉ cần cô vào bếp là có rất nhiều người hỗ trợ, thiên về một loại thú vui hơn.

Minh Ly rất thích nấu ăn.

"Không cần." Cố Thanh Sương nói: "Vất vả lắm."

"Không sao, có nhiều người giúp mà, em vào bếp cũng chỉ mấy phút thôi." Minh Ly hỏi tiếp: "Chị có biết nấu ăn không?"

"Không." Cố Thanh Sương thành thật trả lời: "Mẹ không thích tôi vào bếp."

Chuyện này Minh Ly cũng biết. Cố Tuyết Tường hy vọng các nàng dùng thời gian vào những việc có giá trị hơn.

Ví dụ như Cố Tuyết Tường ở công ty, một phút có thể tạo ra giá trị hàng triệu, đặt vào bếp thì ngay cả một món cũng chưa cắt xong, không bằng giao việc đó cho người chuyên nghiệp.

Với những chuyện này, Cố Tuyết Tường có quan điểm riêng và yêu cầu các nàng tuân theo.

"Em cũng chỉ thỉnh thoảng mới làm." Minh Ly nói: "Mẹ gần đây tính tình tốt hơn nhiều, chắc là trong lòng áy náy với chị."

Nhân cơ hội này, Minh Ly tranh thủ nói vài lời tốt cho Cố Tuyết Tường trước mặt Cố Thanh Sương. Biết mâu thuẫn của mẹ con hai người không thể giải quyết trong ngày một ngày hai, nhưng có cơ hội là nói thêm vài câu.

Hạt giống trước kia cô gieo xuống, giờ bắt đầu "tưới nước".

Nhưng Cố Thanh Sương lại chắc chắn phủ nhận: "Sẽ không."

"Sao chị biết là không?" Minh Ly nói: "Mẹ đối xử tốt với em cũng là vì chị, trong lòng bà ấy, chị rất quan trọng."

Cố Thanh Sương không biết đáp lại thế nào, liền im lặng, trầm mặc một lúc rồi vào phòng tắm.

Nhìn cánh cửa đóng lại, Minh Ly thở dài trong lòng, con đường hai mẹ con này đi còn rất dài.

Cô cũng không ép buộc, vừa định tìm việc gì đó làm thì nhận được tin nhắn WeChat của Minh Hi.

Nói là theo yêu cầu của trường, khối 12 sẽ tổ chức họp phụ huynh lần thứ ba, chủ đề chính là kêu gọi phụ huynh quan tâm đến sức khỏe tinh thần của học sinh trong giai đoạn này.

Minh Ly không nhớ hồi trước mình từng có mấy vụ họp như vậy, trong ba năm cấp ba của cô, họp phụ huynh thật sự rất ít.

Minh Hi cảm khái nói rằng, hôm qua lớp bên cạnh có một nữ sinh vì áp lực tâm lý tích tụ quá lâu, lúc mọi người đang học thì nhảy xuống.

Tin này đã lên hot search, trên mạng bàn tán rất nhiều, Minh Ly là người không lên mạng nên cũng không chú ý đến.

Minh Ly nghe xong thì giật mình, lập tức hỏi han tình trạng của Minh Hi.

Minh Hi cười vui vẻ: "Em rất ổn, đợi em thi đỗ Kinh Đại nhé!"

Nhưng Minh Ly nhìn chuyện này khá thoáng:【 Thi trượt cũng không sao, sống sót mới là quan trọng nhất. 】

Rồi lại sợ câu này đả kích sự tự tin của Minh Hi, liền bổ sung:【 Tất nhiên, thi đỗ Kinh Đại thì càng tốt, chứng tỏ em gái chị rất ưu tú. 】

Minh Hi không dám nói chuyện này với mẹ, tối qua cô cũng gặp ác mộng cả đêm.

Dù sao cô bạn kia cũng cùng tuổi với cô, thành tích cũng không tệ, dù không vào được Kinh Đại thì thi một trường 211 hạng trung cũng không khó, nhưng gia đình ép phải thi Kinh Đại. Hai ngày trước kết quả thi thử không lý tưởng, người nhà liên tục trách móc, cô ấy mấy ngày liền không ăn uống, người gầy như tờ giấy, cuối cùng nhẹ nhàng theo gió mà đi.

(211 là nhóm trường đại học trọng điểm quốc gia.
Còn 985 là nhóm trường đại học tinh hoa nhất như Bắc Đại, Thanh Hoa,...
Xếp theo độ giỏi: 985 > 211 > đại học bình thường)

Lúc này Minh Hi kể lại với Minh Ly, chỉ vài câu đã nói xong, sau đó lại cảm khái: "Nếu cô ấy có một người chị như chị của em, nói không chừng cũng thi được Kinh Đại."

Minh Ly:【 Liên quan gì tới chị? Em thi được là bản lĩnh của chính em. 】

Minh Hi: 【 Em xem qua thành tích của cô ấy rồi, lên xuống rất lớn. 】

Theo Minh Hi, kiểu thí sinh như vậy chính là điển hình "tâm thái quyết định thành bại", nếu gặp được phụ huynh tốt hơn một chút, nói không chừng thật sự có thể liều một phen vào Kinh Đại.

Minh Ly cũng thổn thức. Đang ở độ tuổi tươi đẹp, lại vì chuyện thế này mà kết thúc sinh mệnh, thật sự quá đáng tiếc.

Minh Hi còn quay sang an ủi ngược lại cô. Có lẽ vì chuyện Chu Bách năm đó nhảy lầu tự sát đã để lại bóng ma tâm lý cho cả hai, nên họ đều sợ đối phương tinh thần yếu đuối, luôn nhấn mạnh rằng: còn sống thì mới có thể thay đổi tất cả.

Người chết như đèn tắt, một khi chết rồi thì chẳng còn gì nữa.

Minh Ly bất đắc dĩ: 【 Chị rất ổn. 】

Minh Ly hỏi vì sao Minh Hi không bảo mẹ đi họp phụ huynh. Nhắc đến chuyện này, Minh Hi như được bật công tắc, kể rằng Minh đã đến tuổi nghỉ hưu, vậy mà lại tìm được đam mê —— đi làm.

Mỗi ngày còn chưa đến giờ làm đã ra ngoài, thậm chí tinh lực còn dồi dào hơn cả sinh viên mới tốt nghiệp.

Minh Ly nghe mà buồn bực: "Siêu thị đó còn tuyển cả sinh viên mới ra trường sao?"

Cái siêu thị dưới lầu chẳng qua chỉ là cửa hàng tiện lợi lớn hơn chút, tuyển nhân viên bày hàng với thu ngân là cùng.

Nhưng Minh Hi nói mẹ đổi nghề, vì giúp cửa hàng tiện lợi đó quy hoạch rất tốt, phương án được công nhận, định điều bà lên làm quản lý. Kết quả Minh nữ sĩ lại vừa ý một siêu thị lớn khác, lúc bà ứng tuyển thì giám đốc chưa định nhận, nhưng sau khi biết những việc gần đây bà làm được, liền đặc cách tuyển dụng.

Giờ bà đã làm đến vị trí nhân sự cấp trung.

Trải nghiệm nghề nghiệp này nếu đặt vào phim truyền hình cũng sẽ thấy quá "máu chó".

Nhưng nó lại thật sự xảy ra, và Minh nữ sĩ đã làm được.

Minh Ly thậm chí còn cảm thấy, có khi mình sắp dựa vào Minh nữ sĩ mà trở thành phú nhị đại.

Hiện tại Minh nữ sĩ ngày càng bận rộn, không còn là nhân viên tiệm nhỏ xoay ca sáng tối như trước.

Nên cũng không có thời gian đi họp phụ huynh cho Minh Hi. Nhất là chuyện lần này còn có chút tương tự với chuyện của ba cô, đều là nhảy lầu qua đời. Trên mạng xôn xao ầm ĩ, nhiều trường học còn mời bác sĩ tâm lý đến tư vấn trực tiếp. Minh Hi sợ mẹ khó chịu trong lòng, nên dứt khoát bảo Minh Ly đi.

Minh Ly cũng đồng ý.

Cô cũng đã mấy ngày không gặp Minh Hi, lại đúng vào giai đoạn then chốt của cuộc đời em gái, cô là chị, không thể không đi.

Hai chị em lại trò chuyện thêm một lúc. Đúng lúc đó, Cố Thanh Sương tắm xong từ phòng tắm đi ra, Minh Ly vừa hay đang mở tin nhắn thoại của Minh Hi.

Giọng Minh Hi lập tức vang lên trong phòng: "Chị tiện hỏi chị dâu một chút, lần họp phụ huynh này chị ấy có đi thay Thẩm Sưởng không?"

Rõ ràng hai chị em vừa nãy còn cố ý tránh nhắc tới đề tài này, Minh Ly cũng không hiểu sao lại đột nhiên kéo sang đây.

Mà thời điểm phát tin nhắn thoại lại quá trùng hợp, nghe vào cứ như cố ý mở cho Cố Thanh Sương nghe.

Minh Ly chớp mắt có chút lúng túng, liếc nhìn Cố Thanh Sương, thấy tay nàng đang lau tóc cũng khựng lại, trên mặt lộ ra vẻ ngượng ngùng.

"Tôi không đi." Cố Thanh Sương nói.

Minh Ly "à" một tiếng, gõ chữ trả lời Minh Hi.

Minh Hi lại gửi thêm một tin nhắn thoại, Minh Ly không dám bật nữa, chuyển sang đọc chữ:【 Vậy thì tốt, Thẩm Sưởng lại gây chuyện rồi. Hắn làm một nữ sinh lớp bên cạnh mang thai, cô gái đó hiện đang tạm nghỉ học, trong trường ầm ĩ lắm. Nếu chị ấy đến thì chắc chắn sẽ mất mặt. 】

Minh Ly: 【 ... Thiệt không? 】

Minh Hi: 【 Em lừa chị làm gì? Hắn đúng là đồ cặn bã, sớm muộn cũng vào tù. 】

Minh Ly gửi một biểu cảm, nhưng trong lòng sóng gió cuộn trào.

Không biết phong thủy nhà họ Thẩm ra sao, sao lại nuôi ra loại người như vậy.

Cố Thanh Sương thấy các nàng nhắc tới Thẩm Sưởng, lại nói đến họp phụ huynh, nhớ đến mâu thuẫn trước kia, liền ngập ngừng một chút rồi chủ động nói: "Tôi có thể đi họp phụ huynh cho Minh Hi."

Coi như là bù đắp.

Minh Ly nhìn nàng một cái, nhớ đến những gì Minh Hi vừa nói, trong lòng liền nghĩ rất có thể Cố Thanh Sương cũng biết chuyện này, nhưng lại chọn cách bao che.

Giống như lần trước, vĩnh viễn chỉ nghĩ dùng tiền để dàn xếp hậu quả cho Thẩm Sưởng.

Trong lòng bỗng nhiên khó chịu, ngay cả ánh mắt nhìn nàng cũng mang theo vài phần lạnh lẽo.

"Không cần." Minh Ly nói: "Em vẫn sắp xếp được thời gian đi họp phụ huynh."

Nói xong lại bổ sung: "Chỉ cần chị đừng đi họp cho Thẩm Sưởng là được."

"Tôi đã nói rõ với Thẩm Sơ rồi, sau này chuyện của Thẩm Sưởng tôi sẽ không quản nữa." Cố Thanh Sương nói.

Minh Ly biết Thẩm Sơ, cũng từng gặp mặt từ xa, chỉ biết đó là người rất lợi hại.

Cô không hỏi nữa, chỉ "ừ" một tiếng rồi đi tắm.

Tắm xong đi ra, thấy Cố Thanh Sương tựa bên giường đọc sách, Minh Ly lại nghĩ đến chuyện Minh Hi vừa nói, trong lòng lấn cấn, không mấy muốn lên giường.

Cố Thanh Sương nhạy bén nhận ra tâm trạng cô không ổn, hỏi Minh Hi rốt cuộc đã nói gì.

Minh Ly hít sâu một hơi, vòng vo hỏi: "Giống như lần trước chuyện của Minh Hi và Thẩm Sưởng, chị đã giúp hắn xử lý bao nhiêu lần rồi?"

Cố Thanh Sương hơi giật mình: "Không nhiều."

"Không nhiều là mấy lần?" Minh Ly hỏi.

Cố Thanh Sương trầm mặc.

Minh Ly nhìn là biết chắc chắn không ít. Cô thậm chí bắt đầu nghi ngờ, trong thế giới của Cố Thanh Sương, có phải tiền có thể giải quyết mọi chuyện hay không.

Sắc mặt càng thêm khó coi.

Cố Thanh Sương khẽ thở dài: "Trước đây đa phần là đánh nhau với mấy nam sinh, cũng không quá nghiêm trọng. Tôi giúp hắn xử lý ba lần, đều là nhẹ nhàng đưa người đi bệnh viện kiểm tra rồi bồi thường tiền thuốc men."

Minh Ly biết nàng giỏi dàn xếp hậu quả, nhưng, "Chị có bắt hắn xin lỗi không? Có giáo dục hắn sau đó không?" Minh Ly hỏi.

Cố Thanh Sương hạ mắt xuống: "Những chuyện này tôi làm quả thật không thích hợp."

Cố Thanh Sương bỗng nhớ tới Thẩm Lê Đăng. Ban đầu nàng giúp Thẩm Sơ đi giải quyết rắc rối cho Thẩm Sưởng. Thẩm Sơ nói ở ngoài cứ xử lý ổn thỏa, về nhà sẽ đánh cho thừa sống thiếu chết.

Nhưng Thẩm Lê Đăng thường xuyên ngăn cản, nói Thẩm Sưởng còn nhỏ không hiểu chuyện, vân vân... nhất là khi bản thân nàng ở nhà họ Thẩm cũng rất khó xử.

Cô ấy không giống Thẩm Sơ, không phải chị em ruột với Thẩm Sưởng, thân phận lúng túng, ai cũng có thể bắt nạt.

Cố Thanh Sương kiêng dè Thẩm Lê Đăng, liền giúp che giấu, chỉ giáo huấn Thẩm Sưởng qua loa.

Điều này cũng dẫn đến việc sau này Thẩm Sưởng càng ngày càng coi trời bằng vung. Có chuyện liền tìm nàng hoặc Thẩm Lê Đăng, bởi vì hắn biết Thẩm Sơ thật sự sẽ đánh chết hắn, nhưng trước mặt Thẩm Lê Đăng thì có thể diễu võ dương oai, mắng vài câu đánh vài cái cũng chẳng sao.

"Vậy chị đi xin lỗi thay hắn là đúng à?" Giọng Minh Ly không thân thiện.

Nhưng vẫn ôn tồn.

Nghĩ đến cảnh tượng hôm đó trong văn phòng, cô lại càng khó chịu.

"Sau này sẽ không nữa." Cố Thanh Sương nhỏ giọng nói.

Minh Ly liếc nàng một cái, lạnh nhạt nói: "Em nghe Minh Hi nói, hắn làm một nữ sinh trong lớp mang thai, khiến người ta phải tạm nghỉ học. Lần họp phụ huynh này chắc chắn sẽ không yên ổn."

Cố Thanh Sương nghe vậy trợn to mắt: "Hắn làm cái gì?!"

Minh Ly xì khẽ: "Đều là các người nuông chiều ra."

Cố Thanh Sương: ". . ."

Minh Ly bôi xong dưỡng da, tắt đèn lên giường, lạnh lùng nói: "Từ nhỏ không dạy dỗ tử tế, sau này có giết người phóng hỏa cũng chẳng lạ."

Cố Thanh Sương nghẹn lời. Nghe Minh Ly tức giận, nàng không biết phải nói gì.

Chuyện này không phải do nàng làm, nhưng lại cảm thấy hổ thẹn không rõ nguyên do.

Đúng như Minh Ly nói, từ nhỏ đã không được dạy dỗ cho đàng hoàng.

Nếu lúc trước nàng nghe theo Thẩm Sơ, có lẽ Thẩm Sưởng bây giờ đã không. . .

Cố Thanh Sương trong lòng c*̃ng như bị đè nặng một tảng đá, nhưng thấy Minh Ly quay lưng về phía mình mà ngủ.

Mấy ngày nay Minh Ly đều ôm nàng ngủ, thời tiết đã ấm dần lên, nhưng hai người vẫn quen ôm nhau sưởi ấm.

Cố Thanh Sương một mình khó chịu hồi lâu, đưa tay vỗ vỗ cánh tay Minh Ly: "Tôi không biết hắn sẽ biến thành như bây giờ."

Minh Ly không để ý tới nàng.

"Hắn là em trai của Thẩm Sơ, tôi chỉ là giúp Thẩm Sơ xử lý chút việc." Cố Thanh Sương nói tiếp: "Thật sự không ngờ hắn lại làm ra chuyện như vậy."

"Nhưng chị giúp hắn dọn dẹp hậu quả nhiều lần như thế, đó chính là đồng lõa." Minh Ly nói.

Cố Thanh Sương từ phía sau áp sát lại, hạ giọng: "Sau này không giúp nữa."

Giọng điệu như là chịu thua.

**************************
Tác giả có lời muốn nói:
Còn khoảng ba tình tiết lớn nữa là tới ly hôn rồi, trước mắt cứ đặt nền móng tình cảm cho vững đã, đến lúc chia tay mới càng thống khổ ha ha ha (lời thì thầm của ác ma).

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn