Nghẹn Ngào - Lý Tư Nặc

Chương 56: Chương 42

Minh Ly nghe vậy, mí mắt giật một cái, trong lòng thầm nghĩ Chúc Hàn Tinh không thể đi làm tiểu tam được.

Nhưng thấy sắc mặt Cố Thanh Sương sau khi nói xong không mấy tốt, cô do dự hỏi: "Vẫn còn đang qua lại sao?"

Cố Thanh Sương rũ mắt, lại nằm xuống: "Chia tay rồi."

Nói chính xác thì chẳng ở bên nhau được bao lâu, rất nhanh đã chia tay.

Ngay cả Tư Vãng cũng nói, sau này sẽ không tìm Xuân Liễu Y nữa.

Họ đều đã bước tiếp.

Chỉ còn mình nàng, theo bản năng mà dừng lại tại chỗ.

Nói đúng hơn là dừng lại ở mùa hè năm ấy.

Một mùa hè oi bức, khó chịu.

Minh Ly khẽ thở phào nhẹ nhõm, muốn hỏi thêm gì đó, nhưng thấy sắc mặt Cố Thanh Sương không ổn, liền thôi không hỏi nữa, cũng không nhắc lại chuyện của Chúc Hàn Tinh và Xuân Liễu Y.

Càng vì câu nói "ba người nối lại tình xưa" của mình mà cảm thấy lúng túng.

Trong mối quan hệ ba người, nếu xuất hiện một cặp tình nhân, lại còn chia tay, thì ba người ấy sẽ không thể quay lại như ban đầu.

Minh Ly không biết nên an ủi Cố Thanh Sương thế nào. Thấy nàng tắt đèn đầu giường, cô cũng tắt đèn bên mình, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Cố Thanh Sương.

"Tôi không sao." Cố Thanh Sương chủ động nói.

Minh Ly ôn thanh nói: "Đều đã qua rồi."

"Ừ." Cố Thanh Sương rầu rĩ: "Tôi biết."

Biết là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác.

Giống như vừa nãy, phản ứng đầu tiên của Cố Thanh Sương là: Xuân Liễu Y sao có thể yêu đương chứ?

Nhưng ngay sau đó nàng lại nghĩ, ngay cả bản thân mình cũng đã chia tay Thẩm Lê Đăng, lại kết hôn với Minh Ly, thì Xuân Liễu Y sao lại không thể yêu đương?

Khi cơn kích động qua đi, chỉ còn lại mất mát.

Trước đây Cố Thanh Sương còn từng trêu chọc hai người họ, nói chờ tốt nghiệp đại học rồi kết hôn, nàng nhất định bỏ nhiều tiền mừng nhất. Ba người còn từng nghiêm túc bàn luận suốt một buổi chiều xem nàng nên làm phù dâu cho ai.

Vật đổi sao dời, mọi thứ đều đã thay đổi.

Tâm trạng Cố Thanh Sương sa sút rõ rệt, trong bóng tối càng hiện rõ, Minh Ly nghe thấy nàng thở dài đến ba lần.

Minh Ly sợ nàng lại làm ra chuyện như đêm qua, liền từ phía sau ôm lấy nàng, ngửi mùi hương thơm ngát trên mái tóc dài.

Cố Thanh Sương không nói gì, chỉ tựa sát vào cô hơn một chút.

Một lúc sau, Minh Ly đã bắt đầu buồn ngủ, nghe nhịp thở Cố Thanh Sương cũng dần đều, còn tưởng nàng đã ngủ, không ngờ Cố Thanh Sương bỗng phá vỡ yên tĩnh: "Chúc Hàn Tinh là người thế nào?"

Minh Ly ngẩn ra vài giây, ngáp một cái rồi nói: "Xinh đẹp, có tài, trọng nghĩa khí, lương thiện mà cảm tính, có trách nhiệm, rất có sức hút cá nhân. Là người rất tốt."

Một loạt tính từ, Minh Ly cảm thấy vẫn chưa đủ để hình dung Chúc Hàn Tinh.

Nhiều năm làm bạn với Chúc Hàn Tinh, cô ấy là người duy nhất Minh Ly từng thấy có thể đánh tốt một ván bài nát.

Tâm tính cứng cỏi, như cỏ dại.

Nói xong, Minh Ly mới chợt nhận ra Cố Thanh Sương đang thay Xuân Liễu Y "đánh giá".

Dù sao trước đây nàng chưa từng tò mò về Chúc Hàn Tinh.

Cố Thanh Sương trầm mặc một lúc rồi khẽ nói: "Rất giống Tư Vãng."

Trong lòng Minh Ly bỗng khó chịu. Vốn vì kiêng kỵ tâm trạng của nàng nên không muốn phản bác, nhưng lại nghe Cố Thanh Sương nói thêm: "Trừ ngoại hình."

"Nhưng cậu ấy không phải Tư Vãng." Minh Ly không nhịn được nói: "Mỗi người đều là cá thể độc lập."

"Chỉ là khá giống." Cố Thanh Sương đáp: "Miêu tả của em khiến tôi nghĩ đến Tư Vãng."

Minh Ly chợt nhớ tới Thẩm Lê Đăng, cô ghét bị đem ra so sánh.

"Vậy nếu em luôn nói chị giống người khác thì sao?" Minh Ly nói: "Như vậy rất bất lịch sự."

"Xin lỗi." Cố Thanh Sương nói.

Ngữ khí Minh Ly đã có phần không tốt, nhưng Cố Thanh Sương vẫn lạnh nhạt như cũ, nghe cô nói xong liền xin lỗi ngay, giống như một quyền đánh vào bông, khiến Minh Ly có cảm giác bất lực.

Thậm chí cô cảm thấy mình cũng bị nỗi bi thương của Cố Thanh Sương lây nhiễm.

Cơn buồn ngủ tan biến hoàn toàn. Trong bóng tối, Minh Ly theo bản năng đưa tay chạm lên mắt Cố Thanh Sương.

Một giây sau, cô chạm phải nước mắt.

Minh Ly kinh ngạc: "Chị khóc à?"

"Chỉ là buồn ngủ thôi." Giọng Cố Thanh Sương hơi khàn, nàng xoay người, vùi thẳng vào ngực Minh Ly. Minh Ly đưa tay vỗ nhẹ lưng nàng, coi như an ủi.

Minh Ly không nói thêm gì nữa.

Trong căn phòng yên tĩnh, Cố Thanh Sương nói: "Ngày mai tôi sẽ đi gặp Chúc Hàn Tinh."

Minh Ly biết Cố Thanh Sương đang khóc.

Không hiểu vì sao, Minh Ly cũng rơi một giọt nước mắt, tim hơi đau.

Cô nghĩ, mình thật sự đã yêu Cố Thanh Sương đến mức không thể tự kiềm chế.

...

Sáng hôm sau, mắt Cố Thanh Sương hơi sưng, vừa thức dậy đã cầm túi đá chườm, còn uống một cốc lớn Americano đá để tiêu sưng.

Chờ ăn xong bữa sáng, Minh Ly liền dẫn Minh Nguyệt rời đi.

Nhưng Cố Thanh Sương xách ra một chiếc vali, bảo Minh Ly mang theo, nói bên trong đều là đồ của Minh Nguyệt.

Minh Ly cũng không từ chối. Mấy ngày nay Cố Thanh Sương mua cho Minh Nguyệt không ít thứ, từ quần áo đến đồ chơi đều rất nhiều.

Hơn nữa Cố Thanh Sương mua đồ xưa nay không nhìn giá, một chiếc vali nhỏ như vậy cũng đã không rẻ.

Trong nhà không có đứa trẻ nào cùng tuổi với Minh Nguyệt, cho dù có thì Cố gia cũng sẽ không dùng đến. Minh Nguyệt không mang đi thì cũng chỉ bỏ đi, rất lãng phí.

Minh Ly nói lời cảm ơn với nàng, để Minh Nguyệt chào tạm biệt.

Minh Nguyệt hiểu chuyện hơn nhiều, chạy tới ôm lấy chân Cố Thanh Sương, nói với nàng: "Em biết rồi, em sẽ nhớ chị."

Cố Thanh Sương còn học cả thủ ngữ. Người thông minh học gì cũng nhanh, chỉ hai ngày đã có thể giao tiếp đơn giản. Nàng dùng thủ ngữ đáp lại: "Tôi cũng sẽ nhớ em, lần sau gặp."

"Được." Minh Nguyệt ngoéo tay với nàng.

Cố Thanh Sương trước mặt Minh Nguyệt kiên nhẫn mười phần.

Ngay cả Cố Tuyết Tường cũng đơn giản chào tạm biệt Minh Nguyệt, còn mời em lần sau quay lại chơi.

Không biết là thật lòng hay không, nhưng ít nhất lễ nghi bề ngoài cũng rất đầy đủ.

Khi Minh Ly dẫn Minh Nguyệt tới công ty, Chúc Hàn Tinh đã đứng đợi dưới lầu.

"Ôi chao, cậu cả đêm không ngủ à?" Minh Ly nhìn Chúc Hàn Tinh đội mũ lưỡi trai đen, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra đôi mắt uể oải không có tí thần thái nào.

Chúc Hàn Tinh tiến lên ôm Minh Nguyệt, cũng không để ý đến lời trêu chọc, còn quay sang trêu ngược lại: "Đi thôi Minh tổng, dẫn tôi đi tham quan cao ốc văn phòng của ngài đi."

Minh Ly hừ nhẹ một tiếng: "Đến từ lúc nào?"

"Ngủ dậy không có việc gì thì tới." Chúc Hàn Tinh đánh giá Minh Nguyệt một lượt, "Đồ ăn nhà cậu không tệ, béo lên rồi."

Minh Ly nói: "Là Cố Thanh Sương chăm cho tốt."

"Ừ." Chúc Hàn Tinh qua loa nói: "Mình sẽ chuẩn bị một phần hậu lễ cho Cố Thanh Sương nhà cậu."

"Thấy chưa? Toàn bộ là Cố Thanh Sương dẫn Minh Nguyệt đi mua." Minh Ly chỉ vào vali trong tay: "Mấy ngày nay Minh Nguyệt chính là cái đuôi nhỏ của người ta, ngay cả mình cũng không thèm theo."

"Có lẽ vì gương mặt đó hợp gu Minh Nguyệt." Chúc Hàn Tinh cười cười, tiện tay véo má Minh Nguyệt, dùng thủ ngữ nói: "Em là nhan khống."

Minh Nguyệt cũng không chịu thua: "Học theo chị đó."

Ba người vào đến văn phòng của Minh Ly, Chúc Hàn Tinh lúc này mới tháo mũ và khẩu trang xuống: "Văn phòng này của cậu không tệ, rất có khí thế."

Minh Ly nhìn xung quanh, ngay cả một chậu cây xanh cũng không có, ngoài văn kiện thì vẫn là văn kiện, cũng không biết Chúc Hàn Tinh thấy khí thế ở chỗ nào.

Cô chọn nơi này làm văn phòng vì ánh sáng tốt, tầm nhìn rộng, bên trong còn chưa kịp sửa sang.

Chỉ là cô cũng không nhiều lời, Chúc Hàn Tinh đưa cho cô một tập tài liệu: "Vừa hay mình có việc cần cậu giúp."

Minh Ly mở ra xem qua, là tư liệu của dì Kim, "Có manh mối rồi?" Minh Ly hỏi.

Chúc Hàn Tinh không khách sáo: "Mình đã chào hỏi bên công ty giúp việc rồi, bà ta ở Kinh An hẳn là không tìm được chủ mới. Nhưng thế vẫn chưa đủ. Bà ta có một đứa con trai, tốt nghiệp cao học Đại học Kinh An, hiện đang làm ở bộ phận kỹ thuật của tập đoàn Cố thị. Làm được không?"

Minh Ly nhướn mày: "Sa thải hắn?"

"Sa thải còn phải trả tiền bồi thường, tiện cho hắn quá." Chúc Hàn Tinh nói: "Phải nghĩ cách để hắn tự xin nghỉ."

Minh Ly tặc lưỡi: "Cậu thật sự đánh giá cao mình."

"Dù sao cậu cũng là bà chủ nhỏ." Chúc Hàn Tinh cười, "Nếu cậu thấy khó xử thì cũng không sao, mình tìm người khác."

Minh Ly lắc đầu cười: "Bà chủ nhỏ thì không dám nhận. Nhưng xét mức độ Cố Thanh Sương thích Minh Nguyệt, thì Cố tiểu thư chắc làm được."

Chúc Hàn Tinh: "Cậu lại để mình mang ơn lớn như trời rồi."

Minh Ly cũng không có gánh nặng gì trong lòng. Mấy ngày nay quan hệ của cô với Cố Thanh Sương đã hòa hoãn hơn, cảm thấy nàng cũng không cao lãnh như tưởng tượng, chuyện này nhắc với nàng chắc cũng không vấn đề gì.

Hơn nữa Cố Thanh Sương hẳn là rất sẵn lòng giúp.

"Không sao." Minh Ly nói: "Cậu nợ mình ân tình cũng được."

Chúc Hàn Tinh nghe vậy liền ngẩng mắt nhìn cô, giọng điệu sâu xa: "Tiểu Minh, cậu không đúng."

Minh Nguyệt ngồi trên ghế đọc sách, hoàn toàn không nghe thấy, cũng không hứng thú với cuộc nói chuyện của hai người. Chị Cố tặng em mấy quyển sách rất hay, tối qua đọc chưa xong, giờ đọc tiếp.

Chúc Hàn Tinh và Minh Ly cũng không né Minh Nguyệt.

Minh Ly liếc cô ấy: "Không đúng chỗ nào?"

"Cậu với Cố Thanh Sương yêu đương rồi à?" Chúc Hàn Tinh hỏi.

Minh Ly: ". . ."

"Cậu thấy ai kết hôn rồi mới bắt đầu yêu đương không?" Minh Ly nói.

Chúc Hàn Tinh lại ba hoa: "Cưới trước yêu sau đó, quá bình thường. Cậu không biết đề tài này hot cỡ nào đâu, đã có bốn, năm kịch bản chuyển thể gửi đến cho mình rồi. Mình nói thật, đọc thấy giống tình huống của các cậu lắm."

Minh Ly: ". . ."

Quan hệ giữa cô và Cố Thanh Sương chỉ mới hòa hoãn một chút, cách yêu đương còn xa vạn dặm. Không muốn tiếp tục đề tài này, Minh Ly đổi chủ đề: "Cậu và Xuân Liễu Y thì sao? Cô ấy định chịu trách nhiệm với cậu à?"

Vừa nhắc tới Xuân Liễu Y, Chúc Hàn Tinh lập tức xìu xuống: "Đừng nhắc."

Chúc Hàn Tinh giống Minh Ly, rất giỏi giấu chuyện, không muốn nói nhiều, chỉ nói sơ kết quả.

Phòng làm việc nhất thời yên tĩnh.

Một lát sau, Minh Ly dọn dẹp trên bàn xong mới nói:
"Xuân Liễu Y có một người yêu cũ, rất giống cậu."

Chúc Hàn Tinh: ". . .?"

Chúc Hàn Tinh suýt bật ra câu "không đùa đấy chứ".

Nhưng nghĩ lại Minh Ly không cần thiết lừa mình, hơn nữa nguồn tin hẳn rất chuẩn, khả năng cao đến từ chính Cố Thanh Sương.

Chỉ vài giây, Chúc Hàn Tinh đã hình dung rõ quan hệ nhân vật trong đầu, còn cười một tiếng: "Cậu bên này nắm tin tức nhanh thật."

"Tình cờ thôi." Minh Ly nói: "Chỉ là nhắc cậu trước, nếu thấy không ổn thì rút lui, đừng cố đâm đầu vào, chết đuối cũng không biết."

Chúc Hàn Tinh cong môi cười: "Nếu đã dấn thân vào rồi thì sao?"

"Dừng cương trước bờ vực." Minh Ly nói.

"Vậy sao cậu không buộc chặt đối phương?"

". . ."

Nói một hồi liền cứng họng.

Minh Ly nghĩ một chút, nghiêm túc nói: "Mình với Cố Thanh Sương chỉ còn hai năm nữa thôi, cho nên mình không thể buộc chặt. Không gặp nhau, cảm giác tự nhiên sẽ phai nhạt. Còn cậu, khả năng buộc chặt cao hơn mình nhiều."

"Nghe rất có lý." Chúc Hàn Tinh vỗ tay cái bốp, "Chị ấy với người yêu cũ bao lâu không gặp rồi? Không gặp thì tình cảm nhạt, còn mình như bị chị ấy lấy làm thế thân. . ."

Minh Ly nhìn cô ấy càng nói càng hăng, ánh mắt cũng càng lúc càng kỳ quái, như thể đang nhìn người bệnh nặng.

Cuối cùng Chúc Hàn Tinh kết luận: "Cậu nói xem, hai ta là số mệnh gì? Đều bị người ta coi là thế thân."

Minh Ly: "%$@#"

Thấy Chúc Hàn Tinh cố chấp như vậy, Minh Ly cũng lười khuyên, hỏi trưa nay Xuân Liễu Y có đến không, Cố Thanh Sương là nhất định sẽ đến.

Chúc Hàn Tinh bảo cô yên tâm, gửi cho cô địa chỉ, rồi dẫn Minh Nguyệt rời đi.

. . .

Địa điểm Chúc Hàn Tinh đặt là một nhà hàng tư nhân sang trọng mới mở không lâu.

Minh Ly chưa từng đến, nhưng tra trên mạng thấy bình quân đầu người năm nghìn tệ. Lần cảm tạ này, Chúc Hàn Tinh đúng là chịu chi.

Cô là người đến đầu tiên, không bao lâu thì Cố Thanh Sương tới.

Hôm nay Cố Thanh Sương đi làm, Minh Ly liền hỏi nàng buổi chiều định lúc nào rời đi.

Cố Thanh Sương nói đã đổi ca với đồng nghiệp, buổi chiều không cần quay lại bệnh viện.

Minh Ly ngồi cạnh Cố Thanh Sương. Cả hai đều chưa từng ăn ở loại nhà hàng như thế này, bầu không khí trong phòng riêng rất tốt, nhưng chỉ có hai người nên thấy hơi lúng túng.

Ngược lại, Cố Thanh Sương là người chủ động mở lời, hỏi Minh Ly về chuyện thu mua công ty.

Minh Ly nói sơ lược cho nàng nghe, còn tưởng Cố Thanh Sương chỉ chuyên tâm y học, không rành chuyện này, nên cố ý giải thích thật đơn giản, dễ hiểu.

Nhưng không ngờ Cố Thanh Sương lại trò chuyện với cô rất mạch lạc, thậm chí còn có thể trong lúc nghe nắm bắt trọng điểm, giúp cô phân tích phương hướng sau khi thu mua.

Ánh mắt Minh Ly nhìn nàng liền thay đổi. Cố Thanh Sương đang nói chậm rãi thì nhận ra điều đó, đối diện ánh mắt Minh Ly liền dừng lại: "Tôi nói có vấn đề gì sao?"

"Không." Minh Ly nói: "Chị nói giống mẹ."

Cố Thanh Sương nâng chén trà nhấp một ngụm, không lên tiếng.

"Chị từng học khóa kinh doanh à?" Minh Ly hỏi.

"Tôi học song bằng."

"?"

"Y học và tài chính." Cố Thanh Sương nói.

Minh Ly kinh ngạc. Trên đời này thật sự có người học hai ngành hoàn toàn không liên quan sao?

Hơn nữa còn là hai ngành nổi tiếng là phức tạp!

"Chị định khi nào vào công ty?" Minh Ly nhân lúc bầu không khí còn tốt, hỏi thẳng.

Tay cầm chén trà của Cố Thanh Sương hơi siết lại. Nàng quay đầu thấy Chúc Hàn Tinh đang dắt Minh Nguyệt đi tới, liền chuyển đề tài: "Bạn em đến rồi."

Minh Ly: ". . ."

Minh Ly nghiêng mắt nhìn chằm chằm Cố Thanh Sương. Cô thực sự không biết Cố Thanh Sương đang nghĩ gì.

Từ những phân tích vừa rồi, Cố Thanh Sương rõ ràng còn phù hợp với thương trường hơn cô.

Nhưng nàng lại rất bài xích.

Chúc Hàn Tinh vừa đến đã "chậc" một tiếng: "Chị Ly, ở nhà ngắm chưa đủ à? Ra đây còn nhìn chằm chằm nữa? Tình cảm tốt dữ vậy sao?"

Ba câu liên tiếp kéo Minh Ly về thực tại. Cô liếc Chúc Hàn Tinh một cái: "Không nói thì không ai nghĩ cậu câm đâu."

"Sao có thể không nói được?" Chúc Hàn Tinh treo nụ cười, quay sang Cố Thanh Sương, không lộ vẻ gì đánh giá một lượt, rồi đưa tay ra tự giới thiệu: "Xin chào, Chúc Hàn Tinh, bạn thân nhất của Minh Ly, không phải một trong số."

Minh Ly cạn lời với kiểu tự giới thiệu phô trương của bạn mình, dùng ánh mắt ra hiệu bảo cô ấy an phận chút, nhưng Chúc Hàn Tinh nhướng mày đáp lại, tỏ ý là không làm được.

Minh Ly bất lực.

Cố Thanh Sương bắt tay, rất nhanh lại buông ra, giọng bình thản: "Cố Thanh Sương, vợ của cô ấy."

Mấy chữ cuối, Cố Thanh Sương nói rất do dự, như thể không tìm được từ nào thích hợp hơn, cuối cùng vẫn miễn cưỡng dùng từ này.

"Ừm, nghe danh đã lâu." Chúc Hàn Tinh khách sáo xong liền đi thẳng vào trọng tâm, trước hết bày tỏ cảm ơn Cố Thanh Sương, rồi đưa quà là một chiếc đồng hồ Patek Philippe, trị giá hơn 30 vạn.

Với cô ấy mà nói, đây đã là món quà rất nặng tay.

"Tuy rằng chị không thiếu, nhưng tôi không thể không tặng." Chúc Hàn Tinh nói: "Nghĩ tới nghĩ lui vẫn thấy cái này hợp nhất, rất tôn khí chất của chị. Đừng chê nhé."

"Sẽ không." Cố Thanh Sương lễ phép cảm ơn, ánh mắt lại rơi về phía cửa.

Đến lúc này Xuân Liễu Y vẫn chưa xuất hiện.

Có lẽ là sẽ không đến.

Trong lòng Cố Thanh Sương hiểu rõ, Xuân Liễu Y có lẽ chỉ là một cái cớ.

Với tính cách của Xuân Liễu Y, không thể nào nói ra những lời như muốn nối lại tình xưa.

Năm đó các nàng làm ầm ĩ đến mức nào, đoạn tuyệt đau đớn ra sao, thì bây giờ gặp lại khó chịu bấy nhiêu.

Cố Thanh Sương không biểu lộ gì thu hồi ánh mắt, nhưng tất cả đều lọt vào mắt Chúc Hàn Tinh. Chúc Hàn Tinh liếc đồng hồ, giọng ôn hòa: "Chị ấy sẽ đến, yên tâm đi."

Minh Nguyệt ngồi giữa, Chúc Hàn Tinh đến liền gọi món. Tuy Chúc Hàn Tinh thường ngày hay nói linh tinh, nhưng có cô ấy rồi, bầu không khí quả thật tốt hơn lúc nãy.

Cố Thanh Sương cũng không im lặng như khi tham gia tiệc tùng, mà có thể cùng Chúc Hàn Tinh trò chuyện trời nam biển bắc, không hề buồn tẻ.

Khi món đầu tiên được đem lên, cửa phòng lại lần nữa mở ra. Xuân Liễu Y khoan thai xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Cô ấy hẳn là vừa từ hiện trường sự kiện chạy tới, trang điểm và kiểu tóc vẫn còn nguyên. Mái tóc xoăn nâu khiến đường nét gương mặt càng sắc sảo, áo len cổ chữ V trắng phối quần rộng nâu, giày Martin đen, đeo túi Hermes nâu, phong cách mỹ nhân đô thị cao cấp, đã bớt đi hào quang đại minh tinh.

Nhưng dù ở hoàn cảnh thế này, nhìn cô ấy vẫn khiến người ta có cảm giác như mang theo cả một câu chuyện.

Đặc biệt là đôi mắt kia.

Xuân Liễu Y vừa vào liền liếc nhìn Chúc Hàn Tinh, ánh mắt phức tạp.

Minh Ly ngồi đó quan sát tình hình giữa hai người, đáng tiếc cô không phải cao thủ tình trường, chẳng nhìn ra được gì.

Thôi thì thuận theo tự nhiên.

Chúc Hàn Tinh cũng không biết nên nói gì với Xuân Liễu Y. Ban đầu Minh Ly còn tưởng Chúc Hàn Tinh sẽ lừa Xuân Liễu Y tới, nhưng giờ xem ra, Xuân Liễu Y đã biết Cố Thanh Sương và Minh Ly đều có mặt.

Xuân Liễu Y chỉ đơn giản gật đầu với các nàng rồi ngồi xuống, không nói một lời.

Sau đó là màn biểu diễn của Chúc Hàn Tinh. Trong hoàn cảnh như một vũng nước chết thế này mà vẫn có thể nói cười, khuấy động không khí, là việc vô cùng khó. Nhưng Chúc Hàn Tinh luôn giỏi thách thức điều không thể.

Cô ấy trước tiên giới thiệu Xuân Liễu Y với hai người, Cố Thanh Sương nói: "Chúng tôi quen biết."

Người bình thường hẳn sẽ bị câu này làm cho nghẹn họng, nhưng Chúc Hàn Tinh thì không. Cô quay đầu cười, tiếp tục giới thiệu Xuân Liễu Y với hai người đối diện. Xuân Liễu Y lại nói: "Cô không nghe thấy sao? Cô ấy nói chúng tôi quen biết rồi."

Chúc Hàn Tinh oán trách liếc Xuân Liễu Y một cái. Xuân Liễu Y rõ ràng còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói, chỉ cúi đầu uống trà.

"Được rồi. Bây giờ coi như các chị làm quen lại." Chúc Hàn Tinh nói: "Chị là bạn của em, Cố Thanh Sương là vợ của Minh Ly, hiện tại chúng ta đều là bạn mới, đừng khách sáo nhé."

Xuân Liễu Y nhìn cô ấy: "Cô thật sự cho rằng làm vậy là có thể tự lừa mình à?"

"Chị nói chuyện kiểu này thật sự không sợ bị đánh sao?" Chúc Hàn Tinh nhìn lại Xuân Liễu Y.

. . .

Năm giây sau, Xuân Liễu Y quay sang Cố Thanh Sương: "Cô không có gì muốn nói sao?"

Cố Thanh Sương dừng vài giây: "Tôi nên nói gì?"

"Muốn nói gì thì nói cái đó." Chúc Hàn Tinh chen vào, "Ví dụ như nói xem mấy năm nay chị hối hận thế nào vì đã tuyệt giao với chị Y của chúng tôi, bao nhiêu đêm khóc đến thảm thương. . ."

"Tôi không có." Cố Thanh Sương nói.

Chúc Hàn Tinh liếc mắt ra hiệu cho Minh Ly, bảo cô thêm dầu vào lửa. Minh Ly lập tức nói: "Tôi làm chứng."

Cố Thanh Sương vừa thở phào, ai ngờ một giây sau Minh Ly đã nói tiếp: "Có đó, tối hôm qua vừa khóc xong."

Cố Thanh Sương lập tức trợn to mắt, không thể tin nhìn Minh Ly.

Minh Ly vô tội chớp mắt mấy cái, không dám nhìn lại nàng.

Cảnh này lại khiến Xuân Liễu Y bật cười, như thể đang công khai chế giễu — cậu cũng có ngày này à?

Cố Thanh Sương nhìn sang Xuân Liễu Y đang cười. Xuân Liễu Y chậm rãi nói: "Không được cười sao?"

"Cậu cười đi." Cố Thanh Sương nói: "Cậu có từng nghĩ tới. . ."

Nàng không quen biểu đạt những cảm xúc kiểu này. Trước kia khi ba người ở cùng nhau, phần lớn đều là Xuân Liễu Y biểu đạt nhiều hơn.

Thật kỳ lạ, Xuân Liễu Y không được yêu thương nhiều, nhưng cô ấy lại giống như có vô hạn tình cảm để yêu người khác.

Cố Thanh Sương buột miệng định nói, nhưng lại cảm thấy không ổn, giọng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng không hỏi nữa.

Ngược lại, Xuân Liễu Y thản nhiên nói thay nàng: "Đã từng oán hận. Rất ghét. Cũng từng nghĩ tới."

Xuân Liễu Y nhìn Cố Thanh Sương: "Nhiều năm như vậy rồi, cô vẫn không thay đổi."

Minh Ly nghe mà sửng sốt. Rốt cuộc là mối quan hệ gì mới khiến Xuân Liễu Y dùng đến từ "oán hận"?

Thiếu nữ mười mấy tuổi sao lại có nhiều thù hằn đến vậy?

Nhưng cô kiêng kỵ tâm trạng của Cố Thanh Sương, không hỏi thêm.

Chúc Hàn Tinh thì chẳng sợ gì, trực tiếp hỏi: "Chị hận chị ấy cái gì? Chị ấy bắt nạt chị à?"

Vừa nói đã ghé sát vào Xuân Liễu Y, bị Xuân Liễu Y dùng khuỷu tay thúc cho một cái, trông rất thân mật.

"Không liên quan đến cô." Xuân Liễu Y nói.

Chúc Hàn Tinh quay sang Cố Thanh Sương, mang dáng vẻ vấn tội: "Vậy chị nói thử xem?"

Cố Thanh Sương: ". . ."

"Không liên quan đến cô." Cố Thanh Sương cũng nói.

Chúc Hàn Tinh chống cằm: "Hai người đều nói không liên quan đến tôi, chẳng lẽ là liên quan đến 'chị mà tôi thế thân'?"

Minh Ly kinh ngạc, Xuân Liễu Y sững sờ, còn Cố Thanh Sương thì hiếu kỳ: "Chị thế thân?"

"Chính là người cũ của chị Y, người rất giống tôi. Vì là tiền bối của tôi, nên tôi kính trọng gọi một tiếng 'chị. . ."

"Câm miệng!" Xuân Liễu Y lườm cô ấy: "Chúc Hàn Tinh, đừng nói bậy bạ."

"Nói thẳng thì có chết ai đâu." Chúc Hàn Tinh nhún vai: "Dù sao em thích chị, họ đều biết."

Xuân Liễu Y liếc nhìn Minh Nguyệt đang ngồi bên cạnh chơi game: "Em gái cô còn ở đây."

"Nó không nghe thấy." Chúc Hàn Tinh nói.

Xuân Liễu Y bất lực, quay sang Minh Ly: "Cô không quản nổi cái miệng của cô ấy sao?"

Minh Ly buông tay: "Chị còn không quản được, tôi có cách gì?"

Chúc Hàn Tinh lại nhìn sang Cố Thanh Sương: "Có muốn nói chuyện riêng không? Hay là ba người chúng tôi ra ngoài, để hai người các chị nói chuyện?"

"Không cần." Cố Thanh Sương không ngờ Chúc Hàn Tinh lại thẳng thắn đến vậy, hơi lúng túng: "Chuyện của chúng tôi đã qua lâu rồi. Với lại, tôi muốn đính chính một việc."

"Việc gì?" Chúc Hàn Tinh hỏi.

"Cô và cậu ấy không giống nhau." Cố Thanh Sương nói, nhưng lúc nói lại liếc Minh Ly một cái.

Minh Ly lặng lẽ quay mặt đi — Chúc Hàn Tinh là đồ phản bội!

Chỉ là dưới nỗ lực của Chúc Hàn Tinh, lớp băng cuối cùng cũng tan. Xuân Liễu Y và Cố Thanh Sương tuy chưa hòa hảo, nhưng cũng không còn đối lập lạnh lùng, có thể ôn hòa ăn xong bữa cơm, như vậy đã là đủ.

. . .

Sau bữa ăn, Minh Ly và Cố Thanh Sương rời đi trước, chỉ còn Xuân Liễu Y, Chúc Hàn Tinh và Minh Nguyệt.

Trong phòng ăn, Xuân Liễu Y mặt lạnh, hít sâu một hơi: "Việc cô nhờ, tôi đã làm xong."

"Cảm ơn nha." Chúc Hàn Tinh nói.

Xuân Liễu Y nghiêng mắt nhìn đối phương: "Chuyện đêm hôm đó coi như bỏ qua. Sau này không cần liên lạc nữa."

"Vô tình vậy sao?" Ngữ khí Chúc Hàn Tinh nặng nề, nhưng vẫn cười hỏi: "Là vì còn chưa quên người cũ à?"

Xuân Liễu Y: "Không liên quan đến cô."

Chúc Hàn Tinh sâu xa nói: "Là vị đạo diễn Geek đó sao?"

"Minh Ly nói cho cô?" Xuân Liễu Y không phủ nhận.

"Không phải." Chúc Hàn Tinh nói: "Minh Ly chắc cũng không biết. Em đoán thôi. Xem ra, em đoán đúng rồi."

"Vậy thì sao?" Xuân Liễu Y hỏi: "Chẳng lẽ cô thật sự coi chuyện tối hôm đó là thật à?"

Chúc Hàn Tinh nhìn chằm chằm người kia, khẽ nhả ra một câu: "Chị tàn nhẫn giống hệt Hồ Già."

"Cô chỉ là nhập vai quá sâu thôi." Xuân Liễu Y đứng dậy, "Món nợ tôi đã trả xong, từ nay đừng gặp lại nữa."

*******************

Tác giả có lời muốn nói:

CP đã định.

Minh Ly × Cố Thanh Sương
Chúc Hàn Tinh × Xuân Liễu Y

Một cặp gương vỡ lại lành, một cặp là trời giáng đánh thắng thanh mai.  (CP không cùng loại hình thì tốt hơn, thích kiểu nào cũng có cho bạn)

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn