Nó nghĩ vẫn còn đang ở chùa Tĩnh Tâm, ta phải làm nhiều việc, nó muốn giúp ta.
Mãi đến khi ăn cơm xong, thằng bé vẫn còn ngơ ngác, dựa vào trong n.g.ự.c ta nhìn khung cảnh hai bên bờ.
“Phong cảnh vào ban đêm sẽ đẹp hơn đấy” - ta nói.
- Vậy tối nay con sẽ ngủ muộn hơn để thưởng thức cảnh đẹp.
Cao Nghiễn nhìn chúng ta muốn nói lại thôi.
Người lái thuyền buông lưới xuống sông bắt cá, Tuân Nhi cảm thấy rất thích thú nên chạy qua nhìn, còn hỏi đủ thứ vì sao, làm như nào.
Ta nhìn mặt sông ngẩn người.
Lúc rời đi, Thúy Hoa đã khá nhanh nhạy, biết cầm theo chút tiền, trên người chúng ta còn có một trăm lượng bạc, cũng coi như là một khoản tiền lớn.
Vấn đề chính là sự an toàn của ba người, bây giờ chúng ta còn trở thành tội phạm bỏ trốn.
- Bệ … ngài ấy, vì sao lại nỡ cho Tuân Nhi đi theo ngài?
- Sao lại nói thế chứ? Không cho ta mang nó theo thì có lẽ bây giờ Tuân Nhi đã mất mạng rồi.
Ta lại hạ giọng xuống:
- Hai mẹ con chúng ta cùng quỳ xuống cầu xin hắn ta đến khàn cả giọng. Đầu óc hắn ta bây giờ chỉ có mỗi Vương Viện, vốn chẳng quan tâm chúng ta đi đâu.
- Vậy … Tuân Nhi không cần đọc sách sao? Sau này ngài định làm thế nào?
Ở phía sau, Thúy Hoa nháy mắt với ta, ám chỉ ta cầu hắn cho chúng ta đi theo.
Ta nói:
- Đi bước nào hay bước đó. Trải nghiệm thêm chút việc đời cũng là điều tốt với Tuân Nhi. Bây giờ chúng ta còn chưa lo được cả việc ấm no và an toàn thì nói gì đến việc đi học chứ.
Thấy hắn có vẻ không quá đồng ý, ta nói tiếp:
- Công t.ử nhìn thằng bé mà xem, không phải bây giờ cũng đang là học sao? Hiểu được những việc tầm thường, củi gạo dầu muối, núi sông, tôm cá, gà ch.ó, hiểu được thói đời gian khổ, những thứ này đều tốt cho tương lai của nó.
Ông lái thuyền bắt được nửa thùng cá, quả thật làm ta kinh ngạc, ta thậm chí còn nghĩ theo ông ấy học đ.á.n.h cá để kiếm thêm chút tiền.
Ông lái thuyền bỏ cá vào thùng gỗ, nhặt ba con to nhất, xuống đuôi thuyền, múc một thùng nước dưới sông, lấy một cái thớt và một con d.a.o phay, bắt đầu cạo vảy, m.ổ b.ụ.n.g, rửa sạch, sau đó cắt thành từng miếng, rất thuần thục.
Cơm trưa có một nồi canh cá tươi, bánh bao và dưa muối.
Tuân Nhi và Tiểu Hoàng đã thành cái đuôi của ông lái thuyền, Tiểu Hoàng ăn nội tạng cá, thích đến quên hết mọi thứ.
Thúy Hoa ghen ghét hỏi:
- Vì sao tiểu công t.ử lại không thích xem tôi nấu cơm nhỉ?
- Thúy Hoa cô cô, lúc nào cô cô cũng chỉ nấu khoai tây, hoặc xào thịt heo, có gì để mà xem đâu chứ?
Thúy Hoa tủi thân ăn cơm nhưng vẫn kiên nhẫn nhặt xương cá cho thằng bé.
Ông lái thuyền thanh âm mạnh mẽ, giọng nói có chút khàn khàn:
- Bến đò tiếp theo còn một canh giờ nữa là tới, có thể nghỉ ngơi ở đó một canh giờ rồi đi tiếp, nếu công t.ử, phu nhân muốn mua cái gì thì có thể lên bờ, đi bộ một chút thôi là đến trấn trên.
Cao Nghiễn nhìn ta.
Ta hỏi:
- Công t.ử muốn đi đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
- Đất Thục, ở đó sản vật phong phú, ta muốn đi xem. Còn ngài?
Thúy Hoa thấy ta không nói gì, vội vàng nói:
- Cao công t.ử, chúng ta cũng đi đất Thục! Tiểu thư có người thân ở đất Thục, trùng hợp chúng ta có thể đi cùng nhau.
Ta thản nhiên gật đầu:
- Đúng vậy, chúng ta có thể trả phí đi thuyền và tiền ăn cho công t.ử.
Tuân Nhi cũng lo lắng nhìn hắn.
- Vậy chỉ có thể khiến phu nhân và tiểu công t.ử chịu vất vả rồi.
Chúng ta đều thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất phải đi nửa tháng nữa mới đến đất Thục.
Khi thuyền dừng ở bến đò, Cao Nghiễn nói với ta:
- Phu nhân đi mua đồ cùng với tại hạ chứ?
Ta không yên tâm để Thúy Hoa và Tuân Nhi ở lại một mình, thế là cả bốn người chúng ta cùng nhau lên bờ.
Ông lái thuyền mang thùng cá lên đầu thuyền, rao to bán cá.
Vừa tiến vào trong trấn, ta có chút lo lắng sẽ nhìn thấy hình truy nã của bản thân, kết quả mọi thứ vẫn bình thường.
Cao Nghiễn mua rất nhiều thứ, đệm chăn, sách vở, b.út mực, còn có trái cây và rau quả.
Tuân Nhi cũng phải xách không ít đồ, ấy vậy mà lại trông tràn đầy phấn khởi, thấy gì cũng lạ lẫm.
Đến cuối cùng, Cao Nghiễn nhìn ta, muốn nói lại thôi.
? ? ?
- Quên đi vậy.
Hắn có vẻ chán nản, vẫy tay với Thúy Hoa, hai người đi sang một bên.
Cuối cùng, Thúy hoa quay về với gương mặt đỏ rực, kéo ta vào một tiệm may, mua thật nhiều … vật phẩm chuyên dùng của phụ nữ.
Đúng là thái y có khác…
Khi chúng ta quay lại thuyền, người lái đò già đã bán hết cá và mua được hai bó củi.
Tất cả vật phẩm đều được phân loại sắp xếp gọn gàng.
Ông lái thuyền lấy ra một cái nồi, bắt đầu chiên cá chạch mới mua, mùi thơm tràn ngập thuyền.
Sương mù dâng lên trên sông, mọi thứ đều m.ô.n.g lung mơ hồ, thuyền của chúng ta chậm rãi rời xa bờ, xung quanh chỉ còn lại mấy điểm mờ nhạt như hạt đậu, vài tiếng ch.ó sủa, còn có tiếng nói chuyện của người lớn và trẻ nhỏ.
Cao Nghiễn mua một nồi nấu cơm, gần đây không cần phải ăn bánh bao nữa, thật sự quá tốt rồi.
Tuân Nhi ăn một miếng cơm cùng với nước canh hầm cá chạch đậm đà, nói với ta:
- Mẹ, đây là bữa cơm con nhất con từng ăn.
Thúy Hoa trêu ghẹo hắn:
- Thiếu gia, bữa trước cậu cũng nói như vậy đấy.
Mãi đến khi ăn cơm xong, thằng bé vẫn còn ngơ ngác, dựa vào trong n.g.ự.c ta nhìn khung cảnh hai bên bờ.
“Phong cảnh vào ban đêm sẽ đẹp hơn đấy” - ta nói.
- Vậy tối nay con sẽ ngủ muộn hơn để thưởng thức cảnh đẹp.
Cao Nghiễn nhìn chúng ta muốn nói lại thôi.
Người lái thuyền buông lưới xuống sông bắt cá, Tuân Nhi cảm thấy rất thích thú nên chạy qua nhìn, còn hỏi đủ thứ vì sao, làm như nào.
Ta nhìn mặt sông ngẩn người.
Lúc rời đi, Thúy Hoa đã khá nhanh nhạy, biết cầm theo chút tiền, trên người chúng ta còn có một trăm lượng bạc, cũng coi như là một khoản tiền lớn.
Vấn đề chính là sự an toàn của ba người, bây giờ chúng ta còn trở thành tội phạm bỏ trốn.
- Bệ … ngài ấy, vì sao lại nỡ cho Tuân Nhi đi theo ngài?
- Sao lại nói thế chứ? Không cho ta mang nó theo thì có lẽ bây giờ Tuân Nhi đã mất mạng rồi.
Ta lại hạ giọng xuống:
- Hai mẹ con chúng ta cùng quỳ xuống cầu xin hắn ta đến khàn cả giọng. Đầu óc hắn ta bây giờ chỉ có mỗi Vương Viện, vốn chẳng quan tâm chúng ta đi đâu.
- Vậy … Tuân Nhi không cần đọc sách sao? Sau này ngài định làm thế nào?
Ở phía sau, Thúy Hoa nháy mắt với ta, ám chỉ ta cầu hắn cho chúng ta đi theo.
Ta nói:
- Đi bước nào hay bước đó. Trải nghiệm thêm chút việc đời cũng là điều tốt với Tuân Nhi. Bây giờ chúng ta còn chưa lo được cả việc ấm no và an toàn thì nói gì đến việc đi học chứ.
Thấy hắn có vẻ không quá đồng ý, ta nói tiếp:
- Công t.ử nhìn thằng bé mà xem, không phải bây giờ cũng đang là học sao? Hiểu được những việc tầm thường, củi gạo dầu muối, núi sông, tôm cá, gà ch.ó, hiểu được thói đời gian khổ, những thứ này đều tốt cho tương lai của nó.
Ông lái thuyền bắt được nửa thùng cá, quả thật làm ta kinh ngạc, ta thậm chí còn nghĩ theo ông ấy học đ.á.n.h cá để kiếm thêm chút tiền.
Ông lái thuyền bỏ cá vào thùng gỗ, nhặt ba con to nhất, xuống đuôi thuyền, múc một thùng nước dưới sông, lấy một cái thớt và một con d.a.o phay, bắt đầu cạo vảy, m.ổ b.ụ.n.g, rửa sạch, sau đó cắt thành từng miếng, rất thuần thục.
Cơm trưa có một nồi canh cá tươi, bánh bao và dưa muối.
Tuân Nhi và Tiểu Hoàng đã thành cái đuôi của ông lái thuyền, Tiểu Hoàng ăn nội tạng cá, thích đến quên hết mọi thứ.
Thúy Hoa ghen ghét hỏi:
- Vì sao tiểu công t.ử lại không thích xem tôi nấu cơm nhỉ?
- Thúy Hoa cô cô, lúc nào cô cô cũng chỉ nấu khoai tây, hoặc xào thịt heo, có gì để mà xem đâu chứ?
Thúy Hoa tủi thân ăn cơm nhưng vẫn kiên nhẫn nhặt xương cá cho thằng bé.
Ông lái thuyền thanh âm mạnh mẽ, giọng nói có chút khàn khàn:
- Bến đò tiếp theo còn một canh giờ nữa là tới, có thể nghỉ ngơi ở đó một canh giờ rồi đi tiếp, nếu công t.ử, phu nhân muốn mua cái gì thì có thể lên bờ, đi bộ một chút thôi là đến trấn trên.
Cao Nghiễn nhìn ta.
Ta hỏi:
- Công t.ử muốn đi đâu?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
- Đất Thục, ở đó sản vật phong phú, ta muốn đi xem. Còn ngài?
Thúy Hoa thấy ta không nói gì, vội vàng nói:
- Cao công t.ử, chúng ta cũng đi đất Thục! Tiểu thư có người thân ở đất Thục, trùng hợp chúng ta có thể đi cùng nhau.
Ta thản nhiên gật đầu:
- Đúng vậy, chúng ta có thể trả phí đi thuyền và tiền ăn cho công t.ử.
Tuân Nhi cũng lo lắng nhìn hắn.
- Vậy chỉ có thể khiến phu nhân và tiểu công t.ử chịu vất vả rồi.
Chúng ta đều thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất phải đi nửa tháng nữa mới đến đất Thục.
Khi thuyền dừng ở bến đò, Cao Nghiễn nói với ta:
- Phu nhân đi mua đồ cùng với tại hạ chứ?
Ta không yên tâm để Thúy Hoa và Tuân Nhi ở lại một mình, thế là cả bốn người chúng ta cùng nhau lên bờ.
Ông lái thuyền mang thùng cá lên đầu thuyền, rao to bán cá.
Vừa tiến vào trong trấn, ta có chút lo lắng sẽ nhìn thấy hình truy nã của bản thân, kết quả mọi thứ vẫn bình thường.
Cao Nghiễn mua rất nhiều thứ, đệm chăn, sách vở, b.út mực, còn có trái cây và rau quả.
Tuân Nhi cũng phải xách không ít đồ, ấy vậy mà lại trông tràn đầy phấn khởi, thấy gì cũng lạ lẫm.
Đến cuối cùng, Cao Nghiễn nhìn ta, muốn nói lại thôi.
? ? ?
- Quên đi vậy.
Hắn có vẻ chán nản, vẫy tay với Thúy Hoa, hai người đi sang một bên.
Cuối cùng, Thúy hoa quay về với gương mặt đỏ rực, kéo ta vào một tiệm may, mua thật nhiều … vật phẩm chuyên dùng của phụ nữ.
Đúng là thái y có khác…
Khi chúng ta quay lại thuyền, người lái đò già đã bán hết cá và mua được hai bó củi.
Tất cả vật phẩm đều được phân loại sắp xếp gọn gàng.
Ông lái thuyền lấy ra một cái nồi, bắt đầu chiên cá chạch mới mua, mùi thơm tràn ngập thuyền.
Sương mù dâng lên trên sông, mọi thứ đều m.ô.n.g lung mơ hồ, thuyền của chúng ta chậm rãi rời xa bờ, xung quanh chỉ còn lại mấy điểm mờ nhạt như hạt đậu, vài tiếng ch.ó sủa, còn có tiếng nói chuyện của người lớn và trẻ nhỏ.
Cao Nghiễn mua một nồi nấu cơm, gần đây không cần phải ăn bánh bao nữa, thật sự quá tốt rồi.
Tuân Nhi ăn một miếng cơm cùng với nước canh hầm cá chạch đậm đà, nói với ta:
- Mẹ, đây là bữa cơm con nhất con từng ăn.
Thúy Hoa trêu ghẹo hắn:
- Thiếu gia, bữa trước cậu cũng nói như vậy đấy.