Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 8

Hắn cũng muốn đi trải nghiệm y thuật và hiểu biết thêm về thảo d.ư.ợ.c trên khắp thiên hạ, nên đã cõng bọc hành lý đi du lịch khắp nơi.



Từ khi hắn đưa t.h.u.ố.c cho ta, ta cũng chưa từng gặp lại hắn, hắn cũng không liên hệ với người nhà nên không biết việc Bệ hạ đã phế truất ta.



Thúy Hoa co người ngủ trong góc. Tuân Nhi cũng ngủ thiếp đi trong n.g.ự.c ta, Tiểu Hoàng thì ghé vào dưới chân ta ngủ gà ngủ gật.



Người lái thuyền già đứng ở đầu thuyền hút tẩu t.h.u.ố.c, trên bếp ấm trà đang sôi.



Trên sông, một vầng trăng tròn treo phía cuối chân trời đen nhánh, ánh trăng lạnh lẽo tỏa xuống nơi mặt sông. 



Hai bên bờ sông là những dãy núi trùng điệp, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng vượn gầm.



Nhìn quen núi giả và hồ nước được sắp xếp cẩn thận tỉ mỉ trong chốn thâm cung nội viện, quen với việc ngồi trên đài cao ngắm trăng uống trà, bây giờ trên con đường hốt hoảng chạy trốn lại đột nhiên được chứng kiến khung cảnh non sông kì vĩ này, ta chỉ cảm thấy đất trời rộng lớn, cuộc sống này còn có vô số khả năng, mặc kệ gặp được cảnh khốn cùng đến nhường nào, chỉ cần còn sống tất nhiên sẽ có cơ hội thay đổi tình thế.



Trước mắt xuất hiện một chiếc khăn tay màu trắng tinh, Cao Nghiễn nói với giọng thản nhiên:



- Hoàng … Phu nhân quả nhiên tính toán như thần, tại hạ bái phục.



Trong lời nói của hắn có khá nhiều oán hận, hận ta đã lợi dụng hắn nơi cung đình.



Ta lau nước mắt, không phải rơi lệ vì hoàn cảnh khó khăn này, mà là vì trong lúc khốn khó có thể nhìn thấy cảnh sắc bao la hùng vĩ như thế khiến ta thật vui vẻ.



Ta không hề hối hận vì những gì mình đã làm, nếu có báo ứng ta sẽ xuống địa ngục, chỉ cần có thể bảo hộ con trai ta, ta có thể làm bất cứ điều gì.



- Đã … ngài nên ở trong chùa, vì sao lại hốt hoảng chạy trốn như thế?



Ta trầm tư một lúc, nói:



- Công t.ử thật sự muốn biết sao?



Hắn ngoảnh mặt đi, không nói thêm lời nào.



Ta cười nhẹ, thấp giọng nói: 



- Ta đã g.iế.t người, tất nhiên phải chạy rồi.



Không để ý đến vẻ mặt khiếp sợ của hắn, ta kể lại việc đã g.iế.t bà ni già như thế nào, lại g.iế.t hai tên rác rưởi nửa đêm muốn đột nhập vào chỗ ta ra sao.



Hắn hoảng hốt nhìn ta, hồi lâu mới nói được một câu:



- Ngài có vẻ đắc ý nhỉ?



Ta nhướn mày, nói nhỏ:



- Tất nhiên.



Trong khoang thuyền bày một cái giường nhỏ đơn giản, hắn nói:



- Ngài ngủ chỗ này đi.

- Không cần, ta đã làm phiền công t.ử đủ nhiều rồi, ta dựa vào đây ngủ là được.



Nói rồi, ta nắm c.h.ặ.t lấy trang phục trên người Tuân Nhi, chuẩn bị đi ngủ.



Thời gian gần đây luôn phải nơm nớp lo sợ, mặc kệ là trên đường đến chùa Tĩnh Tâm hay là lúc ở chùa Tĩnh Tâm, ta luôn sợ hãi sẽ có người xấu muốn hại chúng ta, hai người phụ nữ yếu đuối mang theo một đứa bé năm tuổi có thể có sức phản kháng mạnh đến mức nào được chứ? 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Bây giờ trên thuyền này, người lái thuyền nhìn qua là một cao thủ thường xuyên đi thuyền, Cao Nghiễn là một người đàn ông, tính tình lại chính trực, không thể an toàn hơn được nữa.



Cuối cùng ta có thể yên tâm mà nghỉ ngơi một đêm.



Ngày hôm sau tỉnh lại, sắc trời đã sáng.



Chẳng biết ta đã nằm trên cái giường gỗ đơn sơ kia từ lúc nào, tấm vấn gỗ cứng làm ta đau nhức, nhưng cũng khiến ta khó được ngủ một giấc thật ngon.



Thúy Hoa cũng ngáp một cái rồi tỉnh, Tuân Nhi nằm trong n.g.ự.c ta còn đang ngủ.



Ta nhẹ nhàng ngồi dậy.



Vén rèm trúc, Cao Nghiễn đang ngồi ở mũi thuyền, vừa đọc sách vừa trò chuyện với người lái thuyền.



Hắn ngẩng đầu nhìn ta rồi nói:



- Đuôi thuyền có thùng gỗ và khăn sạch, phu nhân có thể rửa mặt và súc miệng.



- Đa tạ.



Ta và Thúy Hoa xuống đuôi thuyền, trong thùng gỗ có nước sạch, bên cạnh có một chiếc bát màu đen.



Cao Nghiễn đi đến, nói với chúng ta:



- Nước múc dưới sông lên. Bát để súc miệng. Nếu nước không đủ thì gọi ta, cẩn thận tự mình làm lại ngã xuống đó. Rửa mặt xong thì ra ăn chút đồ ăn sáng.



Chúng ta chưa kịp nói lời cảm tạ, hắn đã xoay người đi.



Ta và Thúy Hoa rửa mặt xong, bắt đầu chải lại tóc.



Buổi sáng, không khí trong lành, non xanh nước biếc, khiến lòng người đặc biệt thanh thản dễ chịu. 



Hơn nữa, đi theo Cao Nghiễn, không cần phải lo lắng đến sự an toàn của bản thân, còn có thể ăn nhờ ở đậu, khi đã trải qua thời gian hai ba tháng lúc nào cũng phải lo lắng đề phòng, rất khó có thể không biết ơn tình cảnh như thế này. 



Thúy Hoa nói với ta với vẻ mặt tự cho là thông minh:



- Tiểu thư ta thấy Cao thái … Cao công t.ử là người tốt, tính tình lại mềm, chúng ta cứ đi theo công t.ử thôi. Cùng lắm thì nộp chút tiền ăn, so với việc phải lưu lạc tứ phương thì an toàn hơn nhiều, mà cũng thú vị nữa, đúng không? 



- Ừ, thông minh hơn rồi đấy.



Thúy Hoa càng đắc ý.



Người lái thuyền già hiển nhiên là người đã quen với cuộc sống lênh đênh sông nước, lúc này trên bếp đang nấu cháo trắng, trên bàn nhỏ thì bày dưa chua và khoai lang nướng, trông rất ngon miệng.

Ta và Thúy Hoa không để ý đến hình tượng, chỉ tập trung ngồi ăn.



Tiểu Hoàng không ngừng đi theo vẫy đuôi bên chân ta, Cao Nghiễn thấy ta nhắm mắt làm ngơ với nó liền lấy khoai lang cho nó ăn.



Tuân Nhi ngủ đến lúc mặt trời lên cao, thằng bé dụi mắt:



- Mẹ, hôm nay con giúp mẹ nhặt củi nha.