Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 7

Thi thể không dễ xử lý.



Ta và Thúy Hoa không dám ngủ, chỉ chờ trời sáng, dùng con lừa kéo hai cái xác đến dòng sông gần đó để ném đi.



Tuân Nhi không dám ngủ một mình, được ta ôm vào n.g.ự.c.



Thằng bé thầm thì hỏi ta:



- Phụ hoàng biết được chúng ta đang gặp nguy hiểm sao? 



“Có lẽ hắn biết.” - ta dừng một chút, dịu dàng nhìn thằng bé - “nhưng tâm trí của hắn chỉ hướng về dì của con, hắn không thèm nghĩ đến những gì chúng ta có thể gặp phải."



- Có phải dì sai sử bà ni già đó nên bà ta mới làm khó chúng ta phải không?



“Đúng vậy.” - ta không thể coi thằng bé chỉ là một đứa trẻ 5 tuổi, tương lai nó phải đi tranh đoạt thiên hạ này, muốn chơi trò chơi ngươi lừa ta gạt với đủ loại người, bây giờ ta để nó sống nhàn hạ, tương lai d.a.o của người khác sẽ kề lên cổ nó - “là Thúy Hoa cô cô của con giấu ngân phiếu ở chỗ riêng tư, chúng ta mới có thể mua được mấy thứ, và cả … cái d.a.o găm này nữa.”



Trên d.a.o còn dính chút m.á.u.



- Vì sao phụ hoàng lại mặc kệ chúng ta?



Trong mắt của thằng bé toàn là nước mắt, những tủi hờn phải chịu những ngày gần đây giống như nước vỡ đê, tràn ra ngoài. 



Ta thở dài:



- Là một người đàn ông, ta chỉ mong khi con lớn lên, phải đối xử tốt với vợ con của con, cố gắng không để bọn họ phải chịu bất kỳ uất ức nào cả.



Khi trời tờ mờ sáng, chúng ta dắt lừa, chở t.h.i t.h.ể ra bờ sông, ném xuống dưới.



Buổi chiều, khi ta đang dọn dẹp phòng ở, Thúy Hoa vội vàng hấp tấp chạy vào.



- Tiểu thư, quan binh đến rồi! Là hai bà ni già kia dẫn đường!



Mặt ta trắng bệch.



Vào lao ngục một lần không khác gì vào nơi địa ngục



Hơn nữa, cho dù ta và Thúy Hoa có thể chống đỡ được thì Tuân Nhi cũng không thể.



Nhỡ đâu quan phủ nơi đây cũng đã bị Vương Viện dặn dò qua …

Ta đã bị phế truất, cho dù đưa ra cái danh hiệu Thái t.ử của Tuân Nhi cũng chẳng ai để ý, ta cũng không thể làm gì cả.



- Làm sao bây giờ? Bọn họ đến góc núi rồi, một khắc đồng hồ nữa là đến đây rồi!



- Khóa cửa trước lại, chỉ cầm theo bạc và quần áo, ngay lập tức rời đi!



Thúy Hoa đi khóa cửa, ta cầm bọc quần áo giấu trong ngăn tủ, Thúy Hoa đã chạy vào, ta đưa bao quần áo cho em ấy, cõng Tuân Nhi trên lưng, chạy thục mạng về phía sau núi.



May mà từ nhỏ ta không được nuôi dưỡng như một đại tiểu thư trong khuê phòng, thường xuyên leo trèo, cũng đã làm những công việc nặng nhọc, thể lực tốt hơn rất nhiều so với những người con gái bình thường.



Gần đây cũng thường xuyên lao động, cơ thể lại càng khỏe mạnh hơn.



Thúy Hoa bình thường cũng hay làm việc nặng.



Vì đã từng đi vứt t.h.i t.h.ể và cũng quen đường, chúng ta trực tiếp đi thẳng xuống theo con đường núi ngoằn ngoèo bên bờ sông.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chạy như vậy gần một canh giờ, không dám nghỉ ngơi dù chỉ một chút, mãi đến khi gặp một bến đò, còn có một chiếc thuyền đậu ở đó, mới thở phào nhẹ nhõm.



Sắc trời âm u, thuyền sắp rời bến.



- Nhà đò, chờ chút.



- Vị phu nhân này, có khách quý đã bao cả thuyền, thuyền không nhận người khác được nữa.



Người lái thuyền già ôn hòa nói.



Bến đò vắng vẻ, không còn bao nhiêu người.



Nhỡ đâu quan binh đuổi theo …



- Không biết người phương nào đã bao thuyền này, có thể giúp đỡ cho chúng ta đi nhờ được không?



Ta đang muốn cầu xin một chút thì thấy Cao thái y mặc áo vải đi ra từ khoang thuyền nhỏ hẹp.



Nhìn thấy nhau ở chỗ này khiến hai chúng ta đều sửng sốt.



- Cao thái … Cao công t.ử, có thể tạo điều kiện chở ba người chúng ta một đoạn đường được không? Tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền phức cho công t.ử.



Hắn nhíu mày nhìn ta:



- Hoàng … Phu nhân sao lại ở chốn này?



Không có thời gian ôn chuyện, ta nhanh nhẹn ôm Tuân Nhi và kéo Thúy Hoa trèo lên thuyền, nói với nhà đò: 



- Chạy ngay đi thôi!



Có lẽ bị ảnh hưởng bởi giọng nói vội vàng của ta, cuối cùng nhà đò cũng nhanh ch.óng rời bến, xuôi theo dòng sông.



- Sao ngài lại ở đây?



Trong khoang thuyền chật hẹp, hắn lấy ra lương khô mang trong người, Tuân Nhi ăn từng chút một, ăn một miếng lại bẻ một miếng đút cho ch.ó con.



Khi chạy đi thằng bé đã kịp ôm ch.ó con theo trong lòng, ta cõng cả hai suốt chặng đường mà ch.ó con không rên một tiếng nào.



Bảo sao lại nặng như vậy!



Bây giờ lại còn lấy lương thực quý giá cho ch.ó ăn!



- Người còn đang không có mà ăn, không được phép cho ch.ó ăn.



Có lẽ giọng điệu của ta quá nghiêm khắc, thằng bé rón rén nói:



- Mẫu … thân, cho con nuôi Tiểu Hoàng đi mà, nó có thể canh cổng cho chúng ta, sẽ an toàn hơn.



Nhớ ra công lao tối hôm qua của Tiểu Hoàng, ta chỉ có thể coi như không có chuyện gì, nhưng vẫn phải nói:



- Con muốn dẫn nó theo thì phải chịu trách nhiệm nuôi nó, thấy côn trùng hay cái gì đó thì phải tự đi bắt cho nó ăn, bắt đầu từ ngày mai, không được cho nó ăn lương thực.



“Vâng ạ.” - Tuân Nhi buồn rầu đáp lại.

Trò chuyện một lúc, chúng ta mới hiểu được tình hình của đối phương.



Cao thái y … à không, là Cao Nghiễn, hẳn là việc giúp đỡ ta hạ độc Hiên Viên Hoành khiến lương tâm hắn khó có thể bình an, làm trái với tấm lòng thầy t.h.u.ố.c của hắn, nên hắn đã từ chức vì thấy áy náy.