Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 6

Gánh nước, chẻ củi, vẩy nước quét nhà, phải làm tất cả những việc người ở phải làm để kiếm sống.



Ta không còn là Hoàng hậu, chỉ là một người vợ bị chồng ruồng bỏ.



Tay nhanh ch.óng bắt đầu bị phồng rộp.



Tới gần giữa trưa mới nhận được một cái bánh bao.



Dành cho ba người.



Ta chia bánh bao làm ba phần, Thúy Hoa một phần, Tuân Nhi một phần. 



Khi bọn họ ăn xong, ta mới ăn một chút, rồi lại chia phần còn lại cho bọn họ.



Không có thời gian nghỉ ngơi, cả ngày đều làm việc.



Trước khi xuất giá, thực ra ta đã làm thuần thục những công việc này.



Buổi chiều nhận được hai bát cháo.



Cháo rất loãng, chỉ có mấy hạt gạo.



Tuân Nhi ăn không đủ no.



Thúy Hoa cũng thế.



Buổi tối, Thúy hoa gọi ta:



- Tiểu thư, có chuột.



Em ấy sợ chuột.



Nhưng lúc này trong mắt em ấy có ánh sáng.



Chuột trong núi rất to gan, cũng béo mập.



Chúng ta rất dễ dàng bắt lấy một con, lột da, rửa sạch, dùng d.a.o đốn củi cắt thành từng miếng nhỏ, đốt lửa ở sân sau, cẩn thận xiên thịt vào que gỗ để nướng.



Tuân Nhi mở to mắt nhìn chúng ta.



“Thịt chuột có thể ăn ạ?” – Tuân Nhi hỏi



- Khi bách tính phải chịu nạn lũ lụt hay nạn hạn hán và không có gì để ăn, họ có thể ăn mọi thứ, không chỉ chuột mà cả cỏ dại, lá cây và đất nữa. 



“Đáng thương giống chúng ta nhỉ” – thằng bé nói



- Thế nên nếu tương lai con lên làm Hoàng đế, con không được quên những khó khăn của bách tính, phải cố gắng để họ được ăn no cơm, mặc áo ấm.



- Con muốn g.i.ế.c những người đã hại chúng ta.



- Đừng nói đến những điều này, giờ con còn chưa đủ mạnh. Để cho địch nhân biết được dã tâm của con chỉ khiến con c.h.ế.t càng nhanh mà thôi.



Thằng bé cúi đầu xuống.



Thịt chuột cũng rất thơm.



Nhưng còn chưa đủ.



Đói khát.



Cứ như vậy chúng ta bị đói bụng nửa tháng, thái giám đưa chúng ta tới mới cưỡi ngựa, mang theo đoàn người rời đi. 

Tối hôm đó, bà ni già thường xuyên đ.á.n.h c.h.ử.i chúng ta bị ngã cầu thang mà c.h.ế.t.



Hai bà ni còn lại rất vui vẻ.



Vì người bị c.h.ế.t đó bình thường cũng không thiếu bắt nạt bọn họ



Các bà ấy cuối cùng cũng chịu chia cho chúng ta một ít lương thực thô để nấu cháo.



Chúng ta cũng đã được nấu cơm trong viện nhỏ của mình.



Ngoài ra, tâm tính của hai bà ni già cũng không xấu đến như vậy, thấy người giám sát chúng ta đi rồi, bình thường họ cũng không để ý đến chúng ta, mắt nhắm mắt mở, không ai can thiệp chuyện của ai.



Chọn ngày trời nắng, ta và Thúy Hoa b.úi kiểu tóc của phụ nữ đã có chồng, trang điểm chút cho xấu đi, mượn bà ni già quần áo làm bằng vải thô, mang theo Tuân Nhi đi đến phiên chợ ở trấn trên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Mua d.a.o, sau đó mua một ít gạo, bột mì, ngũ cốc, dầu, vài cân thịt lợn, khoai tây và và ít hạt giống.



Tuân Nhi thích một chú ch.ó con bị vứt bỏ, chúng ta cũng mang theo về.



Nếu không có cái gì để ăn, cũng có thể ăn thịt ch.ó.



A di đà Phật, Đức Phật từ bi.



May mắn trong chùa nuôi một con lừa, có thể chở hàng mang về.



Hai bà ni già trông mong nhìn miếng thịt, ngập ngừng muốn nói lại thôi.



Sau khi trở về, chúng ta làm thịt lợn om khoai tây, ta bưng một bát lớn cho hai bà ấy.



Hai bà giả vờ từ chối một lúc, rồi lại nói mấy lời tốt đẹp.



Ta cười nhẹ, nói:



- Hai vị sư bà cứ yên tâm, bởi vì ta và Thái hậu không hợp nhau, Bệ hạ lại có tiếng là người con có hiếu, tạm thời muốn ta ở lại đây, còn xin hai vị sư bà chăm sóc nhiều hơn. Đến khi Bệ hạ đến tiếp mẹ con chúng ta trở về, nhất định sẽ không quên trùng kiến chùa Tĩnh Tâm.



Làm Hoàng hậu sáu năm, ta đã học được phải thể hiện như thế nào để gây sức ép cho người khác.



Thái độ hai bà ni già đối với ta càng thêm cung kính.



Qua mấy ngày, nửa đêm ch.ó con rên ư ử, có người dùng d.a.o muốn cạy chốt cửa sau.



Thúy Hoa cầm một cái gậy gỗ, ta giấu d.a.o găm lên người, tay lại cầm một cái rìu.



Người ngoài cửa nói khẽ:



- Ngươi biết ai sống trong chùa này sao? Không phải quý nhân nào đó chứ hả?



Người còn lại nói:



- Quý nhân nào lại ở cái chùa chốn hoang vu hẻo lánh này chứ? Nhất định là tiểu thiếp bị nhà giàu nào đó vứt bỏ rồi! Vừa vặn chúng ta có cái để chơi đùa một chút! 



Là hai tên côn đồ.



Ta liếc mắt nhìn ra hiệu cho Thúy Hoa, toàn thân em ấy đều đang run rẩy nhưng vẫn nắm thật c.h.ặ.t gậy gỗ.



Chốt cửa bị cạy mở!



Một người trong đó lén lút đi vào, một người khác theo phía sau.



Ta nhấc cây rìu lên, c.h.é.m vào người một tên.



Hắn ta hét to, m.á.u tươi phun ra, b.ắ.n đầy mặt ta!

Thúy Hoa đ.á.n.h trúng đầu một tên khác, nhưng đối phương không ngã xuống, ngược lại mắng to:



- Dám đ.á.n.h tao à, hôm nay tao g.i.ế.c hết chúng mày!!!



Trên tay hắn cầm một thanh đao dài!



Định c.h.é.m vào Thúy Hoa!



Rìu c.h.é.m sâu vào cơ thể tên phía trước nên không kịp rút ra, ta lấy d.a.o găm, nhảy lên lưng tên còn lại, c.ắ.t c.ổ hắn ta từ phía sau!!! (nữ chính ngầu ghê!!!)



Mọi thứ diễn ra trong nháy mắt.



Đêm tối mịt bỗng nhiên sáng lên.



Tuân Nhi đốt đèn, đứng trên thềm nhìn chúng ta.



Trong ánh mắt thằng bé chiếu ra hình ảnh hai t.h.i t.h.ể đàn ông m.á.u me đầm đìa, còn có hai người phụ nữ gầy yếu, đơn bạc.



Ta dịu dàng cười với nó:



- Bị dọa sợ sao?



Tuân Nhi cố gắng kiềm chế cơ thể run rẩy, lắc đầu.