Vương Viện ngồi bên cạnh Vương Thái hậu, làm đổ chén rượu.
Nàng ta chậm rãi quỳ xuống:
- Bệ hạ, nương nương tha tội, thần nữ lỗ mãng rồi …
Hiên Viên Hoành vội đỡ nàng ta dậy:
- Mặt đất lạnh lắm, nàng đừng hơi một tí là quỳ xuống như vậy.
Vương Thái hậu vui mừng nhìn bọn họ, sau đó lại lạnh lùng liếc nhìn ta.
Bình thường sinh nhật của Hiên Viên Hoành, hắn ta đều tới tẩm cung của ta.
Tối nay lại trở về điện Cần Chính
Vương Viện cũng đi theo.
Vương Viện đã sớm thị tẩm. Lại mãi chưa được sắc phong.
Chỉ có thể vì một lý do thôi.
Vương Viện đến cung của ta.
Nàng ta không hành lễ, nhìn xung quanh đ.á.n.h giá rồi nói với ta:
- Ta không thích cung điện này của ngươi, sau này phải phá hủy toàn bộ để xây lại.
Lòng ta chấn động mạnh.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, cho dù …
Nhưng ta vẫn chưa dám tin, hắn ta lại thực sự đối xử với ta như vậy …
Tuân Nhi tránh sau lưng, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Ta che chở thằng bé.
Vương Viện khinh thường nhìn mẹ con chúng ta:
- Về sau muội sẽ sinh cho Bệ hạ thêm mấy đứa nhỏ, mấy năm nay vất vả tỷ tỷ rồi.
Buổi chiều, thánh chỉ đến.
Nói rằng ta đột phát bệnh nặng, cần đến chùa miếu để tính dưỡng, cũng hủy bỏ chức vị hoàng hậu của ta.
Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Chỉ cần động một ngón tay là có thể cho ta ngã xuống.
Ta cầu xin vị thái giám tuyên chỉ:
- Bản cung muốn gặp Hoàng thượng, bản cung muốn gặp Hoàng thượng …
Buổi tối, hắn ta đến.
Trong mắt có sự hổ thẹn.
- Hiện giờ Thái hậu và nhà họ Vương đang gây sức ép, trẫm không thể phản kháng lại bọn họ … Nhuận Nhi, nàng và con chờ trẫm mấy năm thôi, nhất định trẫm sẽ tiếp nàng hồi cung, có được không?
- Bệ hạ, cầu xin ngài để ta mang Tuân Nhi đi cùng được không? Thằng bé còn nhỏ, không rời khỏi ta được, ta cũng không lìa xa thằng bé được ... Rời khỏi ngài đã làm ta đau đến không sống nổi, nếu không có Tuân Nhi, ta sẽ c.h.ế.t mất, cầu xin ngài, Bệ hạ …
Ta vừa dập đầu lạy hắn vừa khóc, trán rất nhanh đã bị thương, m.á.u chảy trên mặt ta, nhìn chật vật không chịu nổi.
- Nàng đứng lên trước đã! Tuân Nhi là con trai ta, nếu lưu lạc bên ngoài sẽ bị người đời chế nhạo!
Ta vội vàng nói:
- Ngài có thể nói là hắn được đưa đi nơi khác học tập hoặc dưỡng bệnh cũng được, cầu xin ngài …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Tuân Nhi vừa khóc vừa chạy vào, quỳ gối bên cạnh ta, cầu khẩn:
- Phụ hoàng, ngài để nhi thần theo mẫu hậu đi ạ, nhi thần nhất định sẽ ngày đêm cầu phúc vì ngài, cầu phật tổ phù hộ cho ngài luôn mạnh khỏe.
Cuối cùng hắn ta đồng ý cho ta mang Tuân Nhi đi theo.
Ta cầm lấy túi thơm đã thêu xong trên bàn trang điểm, nói với hắn:
- Bệ hạ, đây là túi thơm cuối cùng thần thiếp thêu tặng ngài, thần thiếp ở trong chùa sẽ vì ngài cầu phúc, nguyện Bệ hạ sẽ luôn mạnh khỏe, vạn tuế bình an.
Hắn ta ôm ta và Tuân Nhi vào n.g.ự.c.
Có lẽ Vương Thái hậu và Vương Viện sợ ta ở quá gần kinh thành, Hiên Viên Hoành sẽ không dứt được tình, nên đã đưa ta đến một ngôi chùa ở khá xa, tên là Tĩnh Tâm.
Xe ngựa đi được nửa tháng, cuối cùng trước khi hoàng hôn buông xuống đã nghe được tiếng chuông văng vẳng.
Thời tiết cuối xuân, tang thương mà lạnh lẽo,
Đúng là “Trải qua một cuộc bể dâu - Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
Chùa Tĩnh Tâm khá vắng vẻ quạnh quẽ, chỉ có ba bà ni già.
Nơi ở của chúng ta là một viện nhỏ yên tĩnh nằm dựa lưng phía sau núi.
Viện nhỏ này rất bẩn.
Một bà ni trông tướng mạo hung ác, bưng một đĩa thức ăn đen sì lên, kêu chúng ta ăn rồi đi gánh nước.
Thúy Hoa mắng to:
- Đây là quý nhân từ hoàng cung đến! Cái thứ nô tỳ thấp kém như ngươi mà dám có thái độ này sao!
Bà ni già đó gạt đồ ăn xuống đất, cười lạnh:
- Đã bị đuổi đến biên cương mà còn tự cao lắm cơ! Ai mà không biết đã thay đổi người làm Hoàng hậu rồi! Không làm việc thì còn lâu mới có cơm để ăn nhé!
Dứt lời, bà ta xoay người rời đi.
Thúy hoa bị tức đến khóc, Tuân Nhi thì nuốt nước bọt nhìn thứ đen sì trên đất.
Thái giám đưa chúng ta tới là người của Vương Thái hậu, chắc hẳn đã giao nhiệm vụ cho ni cô già ở đây phải làm khó chúng ta.
Vẫn may mắn là không phải trực tiếp g.i.ế.c chúng ta.
Hành lý chúng ta mang theo ít đến đáng thương.
Trước khi đi, đám v.ú già của Vương Viện còn lục soát kỹ lại một lần.
Mấy tờ ngân phiếu cũng là nhờ Thúy Hoa giấu vào chỗ riêng tư mới mang đi được.
Không có nơi nào để lấy nước dọn dẹp, chúng ta chỉ có thể sắp xếp lại giường gỗ, trải lên trên mấy bộ quần áo để nằm tạm.
Tuân Nhi đói đến mức bụng kêu ùng ục.
Nhưng thằng bé không kêu gì cả, hiểu chuyện làm lòng ta đau.
Ta ôm lấy thằng bé, nói nhẹ nhàng:
- Nếu mẹ không mang theo con, mẹ sợ người đàn bà đó sẽ hại con.
- Con hiểu mà.
- Bé ngoan, ngủ đi. Ngủ rồi sẽ không thấy đói.
- Nương nương ….
Ta thấy Thúy Hoa khóc nức nở. Em ấy vốn là một tỳ nữ quét dọn trong cung, lớn lên không thông minh nhanh nhẹn cho lắm, luôn bị người ta sỉ nhục, nhưng tính tình lại ngây thơ trong sáng. Ta rất thích em ấy nên mang theo bên cạnh làm tỳ nữ thân cận. Không nghĩ tới lần này em ấy lại kiên trì cùng đi theo ta đến đây.Sáng sớm hôm sau, chúng ta bị đ.á.n.h thức, yêu cầu làm việc.
Nàng ta chậm rãi quỳ xuống:
- Bệ hạ, nương nương tha tội, thần nữ lỗ mãng rồi …
Hiên Viên Hoành vội đỡ nàng ta dậy:
- Mặt đất lạnh lắm, nàng đừng hơi một tí là quỳ xuống như vậy.
Vương Thái hậu vui mừng nhìn bọn họ, sau đó lại lạnh lùng liếc nhìn ta.
Bình thường sinh nhật của Hiên Viên Hoành, hắn ta đều tới tẩm cung của ta.
Tối nay lại trở về điện Cần Chính
Vương Viện cũng đi theo.
Vương Viện đã sớm thị tẩm. Lại mãi chưa được sắc phong.
Chỉ có thể vì một lý do thôi.
Vương Viện đến cung của ta.
Nàng ta không hành lễ, nhìn xung quanh đ.á.n.h giá rồi nói với ta:
- Ta không thích cung điện này của ngươi, sau này phải phá hủy toàn bộ để xây lại.
Lòng ta chấn động mạnh.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý, cho dù …
Nhưng ta vẫn chưa dám tin, hắn ta lại thực sự đối xử với ta như vậy …
Tuân Nhi tránh sau lưng, ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Ta che chở thằng bé.
Vương Viện khinh thường nhìn mẹ con chúng ta:
- Về sau muội sẽ sinh cho Bệ hạ thêm mấy đứa nhỏ, mấy năm nay vất vả tỷ tỷ rồi.
Buổi chiều, thánh chỉ đến.
Nói rằng ta đột phát bệnh nặng, cần đến chùa miếu để tính dưỡng, cũng hủy bỏ chức vị hoàng hậu của ta.
Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Chỉ cần động một ngón tay là có thể cho ta ngã xuống.
Ta cầu xin vị thái giám tuyên chỉ:
- Bản cung muốn gặp Hoàng thượng, bản cung muốn gặp Hoàng thượng …
Buổi tối, hắn ta đến.
Trong mắt có sự hổ thẹn.
- Hiện giờ Thái hậu và nhà họ Vương đang gây sức ép, trẫm không thể phản kháng lại bọn họ … Nhuận Nhi, nàng và con chờ trẫm mấy năm thôi, nhất định trẫm sẽ tiếp nàng hồi cung, có được không?
- Bệ hạ, cầu xin ngài để ta mang Tuân Nhi đi cùng được không? Thằng bé còn nhỏ, không rời khỏi ta được, ta cũng không lìa xa thằng bé được ... Rời khỏi ngài đã làm ta đau đến không sống nổi, nếu không có Tuân Nhi, ta sẽ c.h.ế.t mất, cầu xin ngài, Bệ hạ …
Ta vừa dập đầu lạy hắn vừa khóc, trán rất nhanh đã bị thương, m.á.u chảy trên mặt ta, nhìn chật vật không chịu nổi.
- Nàng đứng lên trước đã! Tuân Nhi là con trai ta, nếu lưu lạc bên ngoài sẽ bị người đời chế nhạo!
Ta vội vàng nói:
- Ngài có thể nói là hắn được đưa đi nơi khác học tập hoặc dưỡng bệnh cũng được, cầu xin ngài …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cửa đột nhiên bị đẩy ra, Tuân Nhi vừa khóc vừa chạy vào, quỳ gối bên cạnh ta, cầu khẩn:
- Phụ hoàng, ngài để nhi thần theo mẫu hậu đi ạ, nhi thần nhất định sẽ ngày đêm cầu phúc vì ngài, cầu phật tổ phù hộ cho ngài luôn mạnh khỏe.
Cuối cùng hắn ta đồng ý cho ta mang Tuân Nhi đi theo.
Ta cầm lấy túi thơm đã thêu xong trên bàn trang điểm, nói với hắn:
- Bệ hạ, đây là túi thơm cuối cùng thần thiếp thêu tặng ngài, thần thiếp ở trong chùa sẽ vì ngài cầu phúc, nguyện Bệ hạ sẽ luôn mạnh khỏe, vạn tuế bình an.
Hắn ta ôm ta và Tuân Nhi vào n.g.ự.c.
Có lẽ Vương Thái hậu và Vương Viện sợ ta ở quá gần kinh thành, Hiên Viên Hoành sẽ không dứt được tình, nên đã đưa ta đến một ngôi chùa ở khá xa, tên là Tĩnh Tâm.
Xe ngựa đi được nửa tháng, cuối cùng trước khi hoàng hôn buông xuống đã nghe được tiếng chuông văng vẳng.
Thời tiết cuối xuân, tang thương mà lạnh lẽo,
Đúng là “Trải qua một cuộc bể dâu - Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
Chùa Tĩnh Tâm khá vắng vẻ quạnh quẽ, chỉ có ba bà ni già.
Nơi ở của chúng ta là một viện nhỏ yên tĩnh nằm dựa lưng phía sau núi.
Viện nhỏ này rất bẩn.
Một bà ni trông tướng mạo hung ác, bưng một đĩa thức ăn đen sì lên, kêu chúng ta ăn rồi đi gánh nước.
Thúy Hoa mắng to:
- Đây là quý nhân từ hoàng cung đến! Cái thứ nô tỳ thấp kém như ngươi mà dám có thái độ này sao!
Bà ni già đó gạt đồ ăn xuống đất, cười lạnh:
- Đã bị đuổi đến biên cương mà còn tự cao lắm cơ! Ai mà không biết đã thay đổi người làm Hoàng hậu rồi! Không làm việc thì còn lâu mới có cơm để ăn nhé!
Dứt lời, bà ta xoay người rời đi.
Thúy hoa bị tức đến khóc, Tuân Nhi thì nuốt nước bọt nhìn thứ đen sì trên đất.
Thái giám đưa chúng ta tới là người của Vương Thái hậu, chắc hẳn đã giao nhiệm vụ cho ni cô già ở đây phải làm khó chúng ta.
Vẫn may mắn là không phải trực tiếp g.i.ế.c chúng ta.
Hành lý chúng ta mang theo ít đến đáng thương.
Trước khi đi, đám v.ú già của Vương Viện còn lục soát kỹ lại một lần.
Mấy tờ ngân phiếu cũng là nhờ Thúy Hoa giấu vào chỗ riêng tư mới mang đi được.
Không có nơi nào để lấy nước dọn dẹp, chúng ta chỉ có thể sắp xếp lại giường gỗ, trải lên trên mấy bộ quần áo để nằm tạm.
Tuân Nhi đói đến mức bụng kêu ùng ục.
Nhưng thằng bé không kêu gì cả, hiểu chuyện làm lòng ta đau.
Ta ôm lấy thằng bé, nói nhẹ nhàng:
- Nếu mẹ không mang theo con, mẹ sợ người đàn bà đó sẽ hại con.
- Con hiểu mà.
- Bé ngoan, ngủ đi. Ngủ rồi sẽ không thấy đói.
- Nương nương ….
Ta thấy Thúy Hoa khóc nức nở. Em ấy vốn là một tỳ nữ quét dọn trong cung, lớn lên không thông minh nhanh nhẹn cho lắm, luôn bị người ta sỉ nhục, nhưng tính tình lại ngây thơ trong sáng. Ta rất thích em ấy nên mang theo bên cạnh làm tỳ nữ thân cận. Không nghĩ tới lần này em ấy lại kiên trì cùng đi theo ta đến đây.Sáng sớm hôm sau, chúng ta bị đ.á.n.h thức, yêu cầu làm việc.