Nét mặt kinh ngạc của hắn hiển nhiên thể hiện rõ hắn không hiểu vì sao ta lại nói với hắn những điều này.
- Ta biết ngài có tấm lòng nhân hậu của thầy t.h.u.ố.c, năm đó khi ta sinh Tuân Nhi, là ngài đã cứu mẹ con chúng ta, bây giờ mẹ con chúng ta gặp đại nạn, cầu thái y cứu giúp!
- Nương nương … thứ lỗi cho thần không thể tuân theo … nhưng chuyện hôm nay, vi thần nhất định giữ yên trong bụng.
Dứt lời, hắn muốn đi.
“Đứng lại!” – Ta trừng mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Trong thâm cung này, cuối cùng cũng phải giẫm lên vô số xương trắng để tiếp tục tồn tại.
Lưng hắn cứng đờ.
“Nghe bí mật của ta, lại không đứng về phía ta, ngươi thấy ngươi có thể sống tiếp sao?” - Ta lạnh giọng hỏi hắn.
Hắn không quay đầu lại, chỉ nói:
- Có vẻ thân thể của nương nương đã ổn rồi, ngày sau vi thần cũng không cần tiếp tục đến khám bệnh cho ngài nữa.
- Tốt! Ngươi đi đi, dù sao ở đây cũng là sống không bằng c.h.ế.t, chi bằng hôm nay ta c.h.ế.t luôn cho xong chuyện!
Ta cầm lấy cây trâm trên cầu, định đ.â.m vào cổ.
Ta không có người nhà để nương tựa, cũng không thể thu phục những đại thần có quyền lực trong triều, chỉ có thể dùng tính mạng của bản thân, lợi dụng sự lương thiện của người khác, buộc hắn lên thuyền của ta, cho dù hắn không lên cũng không thể phản bội ta.
- Ngài điên rồi!
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy cây trâm đã đ.â.m sâu vào cổ ta.
Hắn nắm lấy tay ta, rút cây ra trâm ném xuống đất.
Nhìn hắn cầm m.á.u cho ta, ta nói trong bi thương:
- Người nghĩ ta muốn như vậy sao? Ngươi đã từng trải qua cảm giác thế giới rộng lớn như vậy mà không có một nơi để nương tựa chưa? Ai cũng có thể bắt nạt ta. Ta từng nghĩ rằng Bệ hạ sẽ che chở ta, nhưng Vương Viện quay về rồi, nàng ta còn từng gả cho người khác nhưng ngài ấy vẫn coi nàng ta như trân bảo, vứt bỏ ta như một cái giày rách. Ta nghĩ ta còn đứa nhỏ, nhưng con của ta, một đứa còn chưa sinh ra đời đã c.h.ế.t từ trong trứng nước, một đứa mới năm tuổi. Nếu ta chưa từng có được, nếu như ta không phải một người mẹ, ta có thể tiếp nhận sự thật, tiếp nhận những thứ bọn họ sắp đặt cho ta, nhưng ta không thể làm thế.
Ta cầm lấy tay hắn:
- Người giúp ta đi, tương lai khi Tuân Nhi lên làm Hoàng đế, ngươi và anh trai của ngươi sẽ ở vị trí dưới một người, trên vạn người.
Hắn rũ mắt, hờ hững đối diện với lời nói của ta, chỉ cần thận chăm chú băng bó cho ta.
- Ngày mai vi thần lại đến.
Nói xong, hắn không hành lễ nữa mà xoay người rời đi.
Buổi tối, Tuân Nhi nằm bên cạnh ta, thằng bé vừa nhìn ta với đôi mắt trong veo vừa hỏi:
- Mẫu hậu, vì sao gần đây phụ hoàng không đến thăm nhi thần?
Đứa nhỏ ngốc nghếch, trong mắt của người đang ông đó đâu còn có con đâu?
Ta xoa đầu thằng bé, nói:
- Con trai, con phải nhớ những điều mẹ nói, không được nói ra ngoài.
Thằng bé sốt ruột gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta thở dài trong lòng, đứa nhỏ của ta quá ngây thơ, chỉ mong tương lai nếu thằng bé còn sống, con của thằng bé có thể vô lo vô nghĩ như vậy.
Ta cầm tay thằng bé ấn lên bụng mình:
- Trước đây, em trai hoặc em gái của con ngủ trong này, chỉ qua vài tháng nữa có thể đi ra với con, nhưng đứa bé đó đã c.h.ế.t rồi.
Tuân Nhi đưa tay nhỏ mềm mại xoa lên mắt ta:
- Tuân Nhi sẽ ở cạnh mẫu hậu, mẫu hậu đừng khóc.
- Con biết em trai hoặc em gái của con vì sao qua đời không? Vì dì của con, không muốn ta sống tốt, nàng ta muốn đến cướp đi phụ hoàng của con, hiện giờ chúng ta là vật cản trở trên con đường của nàng ta.
Thằng bé rất thông minh, nghe xong chỉ mím c.h.ặ.t môi.
Ta nói tiếp:
- Nếu chúng ta sinh ra trong gia đình bình thường thì tốt quá. Ít nhất không phải lo lắng ngày nào đó sẽ mất mạng. Con ngoan, về sau đừng nhớ đến phụ hoàng con nữa, mẫu hậu chỉ có một phu quân, con chỉ có một phụ hoàng, ngài ấy là ông trời của chúng ta. Nhưng ngài ấy lại có thể có rất nhiều phi t.ử, cũng có thể có rất nhiều đứa con khác …
Ta ôm thằng bé vào n.g.ự.c:
- Mẫu hậu không đấu lại được họ. Bây giờ mẫu hậu không cầu xin gì cả chỉ cầu con có thể lớn lên bình an mà thôi.
Cao thái y cho ta một viên t.h.u.ố.c.
Nói là có thể hòa với rượu để uống.
Sinh nhật Hiên Viên Hoành, ta ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy khác hẳn mọi ngày, là dáng vẻ mà hắn thích.
Vương Viện nhìn ta giống như đang nhìn một tên hề.
Nàng ta hạ giọng nói bên tai ta:
- Dùng sắc đẹp để quyến rũ, giống hệt người mẹ làm kỹ nữ kia của ngươi, thấp hèn.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Ta vẫn ngồi bên cạnh Hiên Viên Hoành, có thể là lần cuối ngồi cạnh hắn.
Nhìn hắn uống hết ly rượu đã bị ta hạ độc, ta thở phào nhẹ nhõm.
Hiên Viên Hoành, Vương Viện, Từ Mỹ nhân, các ngươi hại c.h.ế.t đứa con trong bụng của ta, hãy dùng dòng dõi của các người chôn cùng nó đi.
- Nhuận Nhi, gần đây nàng gầy đi nhiều quá.
Trong ánh đèn chập chờn, trông hắn ta ôn hòa ấm áp như một viên ngọc đẹp đẽ mượt mà, ánh mắt hắn nhìn ta thương tiếc, lại hổ thẹn.
Ta cười nhạt:
- Tạ Bệ hạ đã quan tâm, thần thiếp chỉ là đẻ non thôi, không có gì quan trọng cả.
Thái độ của ta làm cho người hắn ta cứng đờ, lập tức cầm c.h.ặ.t t.a.y ta:
- Chúng ta còn có thể có rất nhiều đứa nhỏ.
- Ầm!
- Ta biết ngài có tấm lòng nhân hậu của thầy t.h.u.ố.c, năm đó khi ta sinh Tuân Nhi, là ngài đã cứu mẹ con chúng ta, bây giờ mẹ con chúng ta gặp đại nạn, cầu thái y cứu giúp!
- Nương nương … thứ lỗi cho thần không thể tuân theo … nhưng chuyện hôm nay, vi thần nhất định giữ yên trong bụng.
Dứt lời, hắn muốn đi.
“Đứng lại!” – Ta trừng mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Trong thâm cung này, cuối cùng cũng phải giẫm lên vô số xương trắng để tiếp tục tồn tại.
Lưng hắn cứng đờ.
“Nghe bí mật của ta, lại không đứng về phía ta, ngươi thấy ngươi có thể sống tiếp sao?” - Ta lạnh giọng hỏi hắn.
Hắn không quay đầu lại, chỉ nói:
- Có vẻ thân thể của nương nương đã ổn rồi, ngày sau vi thần cũng không cần tiếp tục đến khám bệnh cho ngài nữa.
- Tốt! Ngươi đi đi, dù sao ở đây cũng là sống không bằng c.h.ế.t, chi bằng hôm nay ta c.h.ế.t luôn cho xong chuyện!
Ta cầm lấy cây trâm trên cầu, định đ.â.m vào cổ.
Ta không có người nhà để nương tựa, cũng không thể thu phục những đại thần có quyền lực trong triều, chỉ có thể dùng tính mạng của bản thân, lợi dụng sự lương thiện của người khác, buộc hắn lên thuyền của ta, cho dù hắn không lên cũng không thể phản bội ta.
- Ngài điên rồi!
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy cây trâm đã đ.â.m sâu vào cổ ta.
Hắn nắm lấy tay ta, rút cây ra trâm ném xuống đất.
Nhìn hắn cầm m.á.u cho ta, ta nói trong bi thương:
- Người nghĩ ta muốn như vậy sao? Ngươi đã từng trải qua cảm giác thế giới rộng lớn như vậy mà không có một nơi để nương tựa chưa? Ai cũng có thể bắt nạt ta. Ta từng nghĩ rằng Bệ hạ sẽ che chở ta, nhưng Vương Viện quay về rồi, nàng ta còn từng gả cho người khác nhưng ngài ấy vẫn coi nàng ta như trân bảo, vứt bỏ ta như một cái giày rách. Ta nghĩ ta còn đứa nhỏ, nhưng con của ta, một đứa còn chưa sinh ra đời đã c.h.ế.t từ trong trứng nước, một đứa mới năm tuổi. Nếu ta chưa từng có được, nếu như ta không phải một người mẹ, ta có thể tiếp nhận sự thật, tiếp nhận những thứ bọn họ sắp đặt cho ta, nhưng ta không thể làm thế.
Ta cầm lấy tay hắn:
- Người giúp ta đi, tương lai khi Tuân Nhi lên làm Hoàng đế, ngươi và anh trai của ngươi sẽ ở vị trí dưới một người, trên vạn người.
Hắn rũ mắt, hờ hững đối diện với lời nói của ta, chỉ cần thận chăm chú băng bó cho ta.
- Ngày mai vi thần lại đến.
Nói xong, hắn không hành lễ nữa mà xoay người rời đi.
Buổi tối, Tuân Nhi nằm bên cạnh ta, thằng bé vừa nhìn ta với đôi mắt trong veo vừa hỏi:
- Mẫu hậu, vì sao gần đây phụ hoàng không đến thăm nhi thần?
Đứa nhỏ ngốc nghếch, trong mắt của người đang ông đó đâu còn có con đâu?
Ta xoa đầu thằng bé, nói:
- Con trai, con phải nhớ những điều mẹ nói, không được nói ra ngoài.
Thằng bé sốt ruột gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta thở dài trong lòng, đứa nhỏ của ta quá ngây thơ, chỉ mong tương lai nếu thằng bé còn sống, con của thằng bé có thể vô lo vô nghĩ như vậy.
Ta cầm tay thằng bé ấn lên bụng mình:
- Trước đây, em trai hoặc em gái của con ngủ trong này, chỉ qua vài tháng nữa có thể đi ra với con, nhưng đứa bé đó đã c.h.ế.t rồi.
Tuân Nhi đưa tay nhỏ mềm mại xoa lên mắt ta:
- Tuân Nhi sẽ ở cạnh mẫu hậu, mẫu hậu đừng khóc.
- Con biết em trai hoặc em gái của con vì sao qua đời không? Vì dì của con, không muốn ta sống tốt, nàng ta muốn đến cướp đi phụ hoàng của con, hiện giờ chúng ta là vật cản trở trên con đường của nàng ta.
Thằng bé rất thông minh, nghe xong chỉ mím c.h.ặ.t môi.
Ta nói tiếp:
- Nếu chúng ta sinh ra trong gia đình bình thường thì tốt quá. Ít nhất không phải lo lắng ngày nào đó sẽ mất mạng. Con ngoan, về sau đừng nhớ đến phụ hoàng con nữa, mẫu hậu chỉ có một phu quân, con chỉ có một phụ hoàng, ngài ấy là ông trời của chúng ta. Nhưng ngài ấy lại có thể có rất nhiều phi t.ử, cũng có thể có rất nhiều đứa con khác …
Ta ôm thằng bé vào n.g.ự.c:
- Mẫu hậu không đấu lại được họ. Bây giờ mẫu hậu không cầu xin gì cả chỉ cầu con có thể lớn lên bình an mà thôi.
Cao thái y cho ta một viên t.h.u.ố.c.
Nói là có thể hòa với rượu để uống.
Sinh nhật Hiên Viên Hoành, ta ăn mặc xinh đẹp lộng lẫy khác hẳn mọi ngày, là dáng vẻ mà hắn thích.
Vương Viện nhìn ta giống như đang nhìn một tên hề.
Nàng ta hạ giọng nói bên tai ta:
- Dùng sắc đẹp để quyến rũ, giống hệt người mẹ làm kỹ nữ kia của ngươi, thấp hèn.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Ta vẫn ngồi bên cạnh Hiên Viên Hoành, có thể là lần cuối ngồi cạnh hắn.
Nhìn hắn uống hết ly rượu đã bị ta hạ độc, ta thở phào nhẹ nhõm.
Hiên Viên Hoành, Vương Viện, Từ Mỹ nhân, các ngươi hại c.h.ế.t đứa con trong bụng của ta, hãy dùng dòng dõi của các người chôn cùng nó đi.
- Nhuận Nhi, gần đây nàng gầy đi nhiều quá.
Trong ánh đèn chập chờn, trông hắn ta ôn hòa ấm áp như một viên ngọc đẹp đẽ mượt mà, ánh mắt hắn nhìn ta thương tiếc, lại hổ thẹn.
Ta cười nhạt:
- Tạ Bệ hạ đã quan tâm, thần thiếp chỉ là đẻ non thôi, không có gì quan trọng cả.
Thái độ của ta làm cho người hắn ta cứng đờ, lập tức cầm c.h.ặ.t t.a.y ta:
- Chúng ta còn có thể có rất nhiều đứa nhỏ.
- Ầm!