Ta cảm thấy buồn nôn.
“Ta làm đổ bát m.á.u rồi, phải làm sao bây giờ?” - Vương Viện nước mắt rưng rưng hỏi
Thực ra nàng ta không xinh đẹp bằng ta.
Nhưng không chống lại được việc Bệ hạ thương nàng.
Ta lại bị trích thêm một bát m.á.u.
Ánh mắt nàng ta nhìn ta lộ ra sự trịch thượng, coi thường.
Tay ta che lấy bụng. Đứa nhỏ này, phụ thân của con không hề để ý đến con chút nào.
Nửa đêm, ta chảy rất nhiều m.á.u.
Đứa nhỏ c.h.ế.t rồi, ta bảo vệ được cái mạng này.
Ngày hôm sau, trong lúc mơ hồ, Bệ hạ lại cầm d.a.o đ.â.m vào ngón tay ta. ( Gấu: Đù má tk khốn nạn =(((. Đọc đến đây tức quá !!!! )
Tay xót đến đứt ruột, hai bàn tay ta chỉ còn ba đầu ngón tay là lành lặn.
Tuân Nhi ở bên cạnh sợ đến mức khóc lớn, bị nhũ mẫu ôm ra ngoài.
Lòng ta chỉ còn một mảnh đất vắng lặng.
Cao thái y bắt mạch cho ta.
Ta hỏi hắn:
- Vương Viện bên ấy thế nào rồi?
Hắn nhìn ta đầy kinh ngạc.
Không trách hắn thấy kỳ quái, ta đã nằm đây suốt nửa tháng, mỗi ngày giống như c.h.ế.t đi sống lại, ngoại trừ Tuân Nhi đến ta mới nói vài câu, mặc kệ những người khác nói gì ta cũng coi như không nghe thấy. Lâu như vậy, hắn là người đầu tiên ta chủ động nói chuyện cùng.
Ngay sau đó, hắn kính cẩn trả lời ta:
- Cơ thể của Vương cô nương đã tốt lên rồi.
Ta cười lạnh:
- Ai là người khám bệnh cho nàng ta rồi nói mỗi ngày phải uống một bát m.á.u của bản cung?
- Từ thái y.
Ta suy nghĩ một lát, nói:
- Người nhà của Từ Mỹ nhân?
Hắn gật đầu.
Một lúc lâu sau hắn mới nói:
- Nương nương không cần lo lắng, ngài còn trẻ, tương lai còn nhiều cơ hội mang thai.
Ta dưỡng bệnh hơn nửa tháng, Bệ hạ đến thăm ta hai lần.
Mỗi lần ngài ấy chỉ ngồi một chút, Vương Viện không ngã thì cũng ngất.
Ta buồn bã nói:
- Đế vương bạc tình bạc nghĩa, bây giờ Bệ hạ hoàn toàn đã bị Vương Viện mê hoặc rồi, tương lai bản cung cũng chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Hiện tại còn chưa làm phi tần, nàng ta đã dám mỗi ngày uống một bát m.á.u của bản cung, thậm chí không để ý đến sự an nguy của hoàng t.ử, sau này có khi ta và Tuân Nhi còn phải cắt thịt cho nàng ta ăn nữa đấy.
Cao thái y không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta bắt đầu khóc.
Hắn đứng ngồi không yên:
- Nương nương …
- Bản cung lo lắng cho tương lai của Tuân Nhi. Chỉ cần nghĩ tới Tuân Nhi còn nhỏ như vậy, đáng yêu như vậy, mà có thể gặp phải những thủ đoạn thâm độc của người đàn bà độc ác kia, trong lòng ta liền nghĩ, nếu sau này chỉ biết ngồi chờ thằng bé bị hại c.h.ế.t, chi bằng ngay bây giờ ta ôm lấy con cùng nhảy giếng, c.h.ế.t sạch sẽ cho xong!
Cao thái y vội vã quỳ xuống, xin ta suy nghĩ lại, nói Bệ hạ tuyệt đối sẽ không để chuyện đáng sợ như thế xảy ra.
Trong lịch sử, người vì cầu một nụ cười của mỹ nhân mà tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con của mình, không phải là không có.
Ta không để ý tới hắn, gọi Thúy Hoa mang Tuân Nhi đến.
Tuân Nhi thông minh, cầm khăn tay lau nước mắt cho ta.
Ta liếc mắt cho Thúy Hoa ra hiệu, em ấy liền cho những cung nữ khác lui ra, rồi tự mình canh giữ ngoài cửa.
Ta nói với Tuân Nhi:
- Lại đây, Tuân Nhi, lạy Cao thái y một lạy, cầu xin ngài ấy cứu con.
Tuân Nhi nhìn ra được vẻ mặt nghiêm túc của ta, lập tức hướng về phía Cao thái y, lạy ba cái.
Cao thái y luống cuống nói:
- Nương nương có việc gì cứ việc phân phó, không cần khiến Thái t.ử làm như vậy, thần không chịu nổi.
Ta không để ý tới hắn, chống cơ thể bệnh tật xuống giường, quỳ xuống trước mặt hắn.
Cao thái y sợ hãi đến mức lập tức quỳ gối trước mặt ta.
Ta kéo Tuân Nhi, nói:
- Thái y tinh thông kim cổ, tự nhiên biết được rằng bây giờ thằng bé chỉ là Thái t.ử, tương lai nó có thể sống được và lớn lên hay không cũng là cả một vấn đề.
Tuân Nhi thấy ta khóc, nước mắt cũng rưng rưng chảy xuống.
Cao thái y nói:
- Nương nương, mặt đất lạnh, ngài lên giường nằm trước đi đã.
Ta nói với Tuân Nhi:
- Con đi tìm Thúy Hoa cô cô, chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được nói với bất cứ kẻ nào, con hiểu không?
Tuân Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi Tuân Nhi rời khỏi, ta mới nói:
- Thái y, bản cung có một chuyện muốn nhờ thái y giúp đỡ.
Ta nhìn hắn, nói chậm rãi:
- Bản cung cần một loại t.h.u.ố.c khiến nam t.ử không thể s.i.n.h d.ụ.c.
Sắc mặt Cao thái y trắng bệch
Ta khóc nói:
- Thái y thấy lòng dạ của bản cung độc ác lắm sao? Bản cung đâu có muốn thế chứ. Hoàng cung này là nơi có thể ăn thịt người. Bệ hạ hiện giờ dòng dõi không có nhiều, Tuân Nhi còn có thể giữ được tính mạng. Một khi Vương Viện sinh con, dù là gái hay trai, ngươi nghĩ xem hậu cung này còn đường sống cho mẹ con chúng ta sao?
- Không … Nương nương lo lắng quá rồi, dù nói thể nào, Vương cô nương và nương nương là chị em ruột, làm sao đến mức như thế …
Lời này chính bản thân hắn còn không tin được.
- Bản cung nói thật với ngươi, bản cung không phải con đẻ của Vương phu nhân, mẹ ruột của ta chỉ là một kỹ nữ, sau khi ta được đưa về nhà họ Vương thì bà ấy đã tự vẫn rồi. Những năm nay ta ở nhà họ Vương sống không khác gì đứa ở. Nếu không phải Vương Viện cùng người bỏ trốn, ta cũng sẽ không được đưa vào cung và trải qua tất cả những đau khổ này.
“Ta làm đổ bát m.á.u rồi, phải làm sao bây giờ?” - Vương Viện nước mắt rưng rưng hỏi
Thực ra nàng ta không xinh đẹp bằng ta.
Nhưng không chống lại được việc Bệ hạ thương nàng.
Ta lại bị trích thêm một bát m.á.u.
Ánh mắt nàng ta nhìn ta lộ ra sự trịch thượng, coi thường.
Tay ta che lấy bụng. Đứa nhỏ này, phụ thân của con không hề để ý đến con chút nào.
Nửa đêm, ta chảy rất nhiều m.á.u.
Đứa nhỏ c.h.ế.t rồi, ta bảo vệ được cái mạng này.
Ngày hôm sau, trong lúc mơ hồ, Bệ hạ lại cầm d.a.o đ.â.m vào ngón tay ta. ( Gấu: Đù má tk khốn nạn =(((. Đọc đến đây tức quá !!!! )
Tay xót đến đứt ruột, hai bàn tay ta chỉ còn ba đầu ngón tay là lành lặn.
Tuân Nhi ở bên cạnh sợ đến mức khóc lớn, bị nhũ mẫu ôm ra ngoài.
Lòng ta chỉ còn một mảnh đất vắng lặng.
Cao thái y bắt mạch cho ta.
Ta hỏi hắn:
- Vương Viện bên ấy thế nào rồi?
Hắn nhìn ta đầy kinh ngạc.
Không trách hắn thấy kỳ quái, ta đã nằm đây suốt nửa tháng, mỗi ngày giống như c.h.ế.t đi sống lại, ngoại trừ Tuân Nhi đến ta mới nói vài câu, mặc kệ những người khác nói gì ta cũng coi như không nghe thấy. Lâu như vậy, hắn là người đầu tiên ta chủ động nói chuyện cùng.
Ngay sau đó, hắn kính cẩn trả lời ta:
- Cơ thể của Vương cô nương đã tốt lên rồi.
Ta cười lạnh:
- Ai là người khám bệnh cho nàng ta rồi nói mỗi ngày phải uống một bát m.á.u của bản cung?
- Từ thái y.
Ta suy nghĩ một lát, nói:
- Người nhà của Từ Mỹ nhân?
Hắn gật đầu.
Một lúc lâu sau hắn mới nói:
- Nương nương không cần lo lắng, ngài còn trẻ, tương lai còn nhiều cơ hội mang thai.
Ta dưỡng bệnh hơn nửa tháng, Bệ hạ đến thăm ta hai lần.
Mỗi lần ngài ấy chỉ ngồi một chút, Vương Viện không ngã thì cũng ngất.
Ta buồn bã nói:
- Đế vương bạc tình bạc nghĩa, bây giờ Bệ hạ hoàn toàn đã bị Vương Viện mê hoặc rồi, tương lai bản cung cũng chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Hiện tại còn chưa làm phi tần, nàng ta đã dám mỗi ngày uống một bát m.á.u của bản cung, thậm chí không để ý đến sự an nguy của hoàng t.ử, sau này có khi ta và Tuân Nhi còn phải cắt thịt cho nàng ta ăn nữa đấy.
Cao thái y không nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta bắt đầu khóc.
Hắn đứng ngồi không yên:
- Nương nương …
- Bản cung lo lắng cho tương lai của Tuân Nhi. Chỉ cần nghĩ tới Tuân Nhi còn nhỏ như vậy, đáng yêu như vậy, mà có thể gặp phải những thủ đoạn thâm độc của người đàn bà độc ác kia, trong lòng ta liền nghĩ, nếu sau này chỉ biết ngồi chờ thằng bé bị hại c.h.ế.t, chi bằng ngay bây giờ ta ôm lấy con cùng nhảy giếng, c.h.ế.t sạch sẽ cho xong!
Cao thái y vội vã quỳ xuống, xin ta suy nghĩ lại, nói Bệ hạ tuyệt đối sẽ không để chuyện đáng sợ như thế xảy ra.
Trong lịch sử, người vì cầu một nụ cười của mỹ nhân mà tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con của mình, không phải là không có.
Ta không để ý tới hắn, gọi Thúy Hoa mang Tuân Nhi đến.
Tuân Nhi thông minh, cầm khăn tay lau nước mắt cho ta.
Ta liếc mắt cho Thúy Hoa ra hiệu, em ấy liền cho những cung nữ khác lui ra, rồi tự mình canh giữ ngoài cửa.
Ta nói với Tuân Nhi:
- Lại đây, Tuân Nhi, lạy Cao thái y một lạy, cầu xin ngài ấy cứu con.
Tuân Nhi nhìn ra được vẻ mặt nghiêm túc của ta, lập tức hướng về phía Cao thái y, lạy ba cái.
Cao thái y luống cuống nói:
- Nương nương có việc gì cứ việc phân phó, không cần khiến Thái t.ử làm như vậy, thần không chịu nổi.
Ta không để ý tới hắn, chống cơ thể bệnh tật xuống giường, quỳ xuống trước mặt hắn.
Cao thái y sợ hãi đến mức lập tức quỳ gối trước mặt ta.
Ta kéo Tuân Nhi, nói:
- Thái y tinh thông kim cổ, tự nhiên biết được rằng bây giờ thằng bé chỉ là Thái t.ử, tương lai nó có thể sống được và lớn lên hay không cũng là cả một vấn đề.
Tuân Nhi thấy ta khóc, nước mắt cũng rưng rưng chảy xuống.
Cao thái y nói:
- Nương nương, mặt đất lạnh, ngài lên giường nằm trước đi đã.
Ta nói với Tuân Nhi:
- Con đi tìm Thúy Hoa cô cô, chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được nói với bất cứ kẻ nào, con hiểu không?
Tuân Nhi ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi Tuân Nhi rời khỏi, ta mới nói:
- Thái y, bản cung có một chuyện muốn nhờ thái y giúp đỡ.
Ta nhìn hắn, nói chậm rãi:
- Bản cung cần một loại t.h.u.ố.c khiến nam t.ử không thể s.i.n.h d.ụ.c.
Sắc mặt Cao thái y trắng bệch
Ta khóc nói:
- Thái y thấy lòng dạ của bản cung độc ác lắm sao? Bản cung đâu có muốn thế chứ. Hoàng cung này là nơi có thể ăn thịt người. Bệ hạ hiện giờ dòng dõi không có nhiều, Tuân Nhi còn có thể giữ được tính mạng. Một khi Vương Viện sinh con, dù là gái hay trai, ngươi nghĩ xem hậu cung này còn đường sống cho mẹ con chúng ta sao?
- Không … Nương nương lo lắng quá rồi, dù nói thể nào, Vương cô nương và nương nương là chị em ruột, làm sao đến mức như thế …
Lời này chính bản thân hắn còn không tin được.
- Bản cung nói thật với ngươi, bản cung không phải con đẻ của Vương phu nhân, mẹ ruột của ta chỉ là một kỹ nữ, sau khi ta được đưa về nhà họ Vương thì bà ấy đã tự vẫn rồi. Những năm nay ta ở nhà họ Vương sống không khác gì đứa ở. Nếu không phải Vương Viện cùng người bỏ trốn, ta cũng sẽ không được đưa vào cung và trải qua tất cả những đau khổ này.