Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 2

Sau khi cho bọn hạ nhân lui ra, nàng ta nói với ta:



- Vị trí hoàng hậu này, ta cho người ngồi sáu năm rồi, đã quen thuộc chưa?



Ta không nói chuyện, chỉ nhìn từng giọt từng giọt m.á.u đang rơi xuống bát.



Không thể trích m.á.u quá nhanh, nếu không sẽ khó dừng lại, chỉ sợ sẽ làm hại đến đứa nhỏ trong bụng. 



Nàng ta che mũi, nói với ta:



- Cái mùi m.á.u tanh tưởi này thật đúng là làm cho người ta ghê tởm ! Nhưng ta lại thích bộ dạng do dự đó của Hoành ca ca. Cuối cùng kiểu gì chàng cũng đều sẽ đứng về phía ta mà thôi. Ngươi gả cho chàng sáu năm lại có tác dụng gì chứ, hơn được vài chục năm tình cảm của chúng ta sao ?



Trước khi ta đi, nàng nói với ta:



- Vương Nhuận, ngươi thay thế ta sáu năm cũng đủ rồi nhỉ, bây giờ ta muốn lấy lại những thứ thuộc về mình. Ngươi chẳng qua chỉ là con gái của một kỹ nữ, có tư cách gì làm Hoàng hậu cơ chứ?



Đúng vậy.



Mẹ ruột của ta chỉ là một kỹ nữ, bất ngờ mang thai, bà ấy không muốn ta bị người đời chỉ trỏ nên đã đưa ta về nhà họ Vương.



Bà ấy vốn muốn làm người hầu trong nhà để chăm sóc ta, nhưng cha ta trực tiếp đuổi bà ra ngoài, sau đó mẹ ta đã đập đầu vào con sư t.ử đá màu trắng trước cửa chính của nhà họ Vương và qua đời.



Về sau, Vương phu nhân sinh em gái Vương Viện, nhà họ Vương đã tuyên bố với bên ngoài rằng hai chúng ta là cặp song sinh.



Ở nhà họ Vương, chẳng ai muốn nhìn thấy ta cả.



Sau khi ta gả cho Bệ hạ, ta đã nghĩ ngài ấy sẽ cho ta một ngôi nhà.



Cho dù cả ngày phải canh giữ ở cung điện chờ ngài ấy, ta cũng cảm thấy chờ đợi là hạnh phúc.



Huống chi, chúng ta còn có Tuân Nhi.



Bây giờ Vương Viện đến rồi, nàng ta nói sẽ lấy về tất cả mọi thứ thuộc về mình.

Trong lòng ta hốt hoảng, không thể ngủ ngon được.



Ta gọi Thúy Hoa vào:



- Em có biết tối này Bệ hạ đi đâu không?



Hậu cung vắng vẻ, không có nhiều phi t.ử.



Thúy Hoa do dự, không nói nên lời.



- Là đi đến chỗ của Vương Viện sao ?



Thúy Hoa lo âu nhìn ta, nói:



- Nương nương, ngài đừng quá sầu lo, bây giờ ngài là Hoàng hậu, lại có chỗ dựa là Thái t.ử điện hạ, cho dù … cho dù …



Ánh nến sáng rồi lại diệt.



Năm ta mang bầu Tuân Nhi, dường như mỗi đêm Bệ hạ đều bầu bạn với ta, ta chỉ cần xoay người, ngài ấy sẽ cảnh giác nhìn ta, sợ ta cảm thấy khó chịu.



Thực ra ngài ấy là một phu quân tốt.



Dịu dàng đa tình, cũng cẩn thận quan tâm.



Đến ngày thứ sáu, sự khó chịu của thân thể ta càng thêm rõ ràng.



Tay run rẩy, khi đứng dậy thấy đầu choáng váng, phần bụng truyền đến cảm giác co rút, đau đớn.



Ta không đến cung điện của Vương Viện mà truyền thái y, uống t.h.u.ố.c, nằm nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Chạng vạng, Bệ hạ vội vã chạy đến.



- Nhuận Nhi, hôm nay nàng không đi trích m.á.u cho Viện Viện sao ? Nàng ấy ngất xỉu rồi !



Ta há hốc mồm:



- Thần thiếp …



Thần thiếp không thoải mái, lời này còn chưa nói hết, ngài ấy đã kéo ta lên, nói:



- Mau đi thôi, coi như trẫm cầu xin nàng, nàng ấy đã chịu quá nhiều khổ cực rồi, bây giờ cơ thể rất yếu, về sau nàng muốn gì trẫm cũng cho nàng, được không ?



Ta tránh khỏi tay ngài ấy, cầu khẩn:



- Cơ thể thần thiếp khó chịu lắm, Bệ hạ, ngài để thần thiếp nghỉ ngơi một chút đi, thần thiếp còn đang m.a.n.g t.h.a.i mà! 



Hắn khẽ mím môi mỏng, không trả lời ta.



Ta khóc lên, giữ c.h.ặ.t t.a.y và lý luận với ngài ấy:



- Bệ hạ, ngài thật nhẫn tâm đặt đứa nhỏ của chúng ta vào nguy hiểm sao? Cao thái y nói cơ thể của thần thiếp bây giờ rất suy yếu, tốt nhất nên dừng lại …



- Bệ hạ !



Bên ngoài truyền đến giọng nói tỳ nữ của Vương Viện:



- Bệ hạ, không xong rồi, tiểu thư lại ngất xỉu rồi!



Ngài ấy quay đầu thật mạnh nhìn ta, trong mắt có sự giằng xé, cuối cùng ngài ấy nói với ta:



- Nhuận Nhi, mau cứu Viện Nhi trước đã, nàng ấy là em gái của nàng mà.



Thế giới thực yên tĩnh, giống như chỉ còn giọng nói của ngài ấy



Khi ta vừa mới tiến cung, luôn cảm thấy không quen, cả ngày phải học tập và tuân thủ nghiêm ngặt quá nhiều lễ nghi, chỉ có những lúc ở bên ngài ấy vào ban đêm, nghe tiếng đập đầy sức sống trong n.g.ự.c ngài ấy, ta mới cảm thấy an tâm.



Ở trong hoàng cung này, thời điểm ta thích nhất, lại là đêm tối.



Nhưng mà, hiện giờ khi nhìn sắc trời đen kịt bên ngoài, nó lại giống một con quái vật ăn thịt người.



Khiến ta sợ hãi.

Bệ hạ ngồi sau lưng Vương Viện, cẩn thật đút m.á.u cho nàng ta.



Ta ngồi trên ghế bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, ngài ấy cũng không liếc nhìn ta lấy một lần.



Đột nhiên, Vương Viện tựa như bừng tỉnh, trốn vào góc giường run lẩy bẩy, ôm đầu:



- Đừng đ.á.n.h ta, đừng đ.á.n.h ta mà!



Trong mắt Bệ hạ lóe lên sự đau lòng, dịu dàng dỗ dành nàng ta:



- Không sao, không sao, ta sẽ che chở cho nàng, ta sẽ bảo vệ nàng, không cho tên súc sinh kia tiếp tục bắt nạt nàng !



Ngài ấy chưa từng xưng “ta” trước mặt ta, lúc nào cũng xưng “trẫm”.



Thì ra mặc kệ đã từng ngọt ngào như thế nào, cũng không sánh được với khoảnh khắc Vương Viện trở lại. 



Ngài ấy dịu giọng an ủi nàng ta hồi lâu, Vương Viện mới khổ sở đáng thương trốn vào n.g.ự.c ngài ấy.



Chỉ cần nhìn ngôn ngữ cơ thể của một đôi nam nữ, có thể thấy được mức độ thân mật của bọn họ. Bọn họ đã có tiếp xúc da thịt rồi.