Chúng ta cùng cười lên.
Sau bữa ăn, khi đến đến một chỗ nước lặng, ông lái thuyền nhảy ùm xuống sông, chìm trong dòng nước mát.
Ta nôn nóng gọi Cao Nghiễn.
Hắn đang đun nước:
- Không sao đâu, chúng ta đều tắm rửa như vậy.
Ta: …
Ta cố gắng ấn người của Tuân Nhi xuống, thằng bé xoay qua xoay lại chỉ chực lao ngay theo:
- Mẹ, mẹ làm gì thế!!! Thả con ra, con cũng muốn đi tắm!!!
- Con mà dám xuống đó, mẹ đ.á.n.h gãy chân con.
Tiểu Hoàng vui vẻ chạy xung quanh chúng ta.
Sau khi nước sôi, Cao Nghiễn nói với ta:
- Nếu sợ tiểu công t.ử bị cảm lạnh, có thể đợi trưa mai tắm cũng được. Đợi ông lái thuyền đi lên, ngài và Thúy Hoa có thể xuống đuôi thuyền rửa mặt.
Ba người chúng ta cũng chỉ có hai bộ quần áo.
Sau khi lau người, thay bộ trang phục sạch sẽ, cả người cũng nhẹ nhàng thoải mái hơn rất nhiều.
Trong khoang thuyền, một chiếc ghế dài được dùng để kê một cái giường có kích cỡ tương tự, phía trên trải chăn bông.
Ông lái thuyền đã nằm ngủ trên chiếc chiếu rơm ở đầu thuyền, kéo chăn che kín người, tiếng ngáy như sấm.
Đầu thuyền để dụng cụ nấu ăn, thùng gỗ và các đồ linh tinh, chỉ đủ chỗ cho một người ngủ.
Cao Nghiễn nói với chúng ta:
- Mọi người ngủ tạm trong khoang thuyền, sẽ khó chịu một chút, điều kiện có hạn …
Ta vội nói:
- Ta hiểu mà.
Hắn nằm ở gần cửa nhất, Tuân Nhi nằm giữa ta và hắn, Thúy Hoa nằm bên kia.
Tuân Nhi mở to mắt, mãi không ngủ được, chợt nói nhỏ bên tai ta:
- Mẹ, không phải mẹ nói là muốn ngắm cảnh đêm sao?
Thằng bé bắt đầu động đậy.
Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t nó.
Từ khi ra đây, thằng bé hiếu động hơn nhiều so với khi ở trong cung.
- Đừng đùa nữa.
Cao Nguyễn thấp giọng nói:
- Nằm chỗ ta có thể xem bên ngoài.
Tiểu Hoàng nằm co ro trong góc thuyền, nức nở mấy tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.
Cao Nghiễn vén rèm cửa sổ nhỏ, ánh trăng chiếu vào, ngón tay của hắn thon dài, trắng muốt như ngọc.
Ta nhớ ra thời còn trong khuê các, từng nghe nói Cao Nghiễn là mỹ nam nổi tiếng trong kinh.
Tuân Nhi bò qua người hắn, Cao Nghiễn vội dịch người về phía ta nhường chỗ cho thằng bé.
Bốn người ngủ trong một khoang thuyền thật sự rất chật chội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuân Nhi kinh ngạc nhìn khung cảnh phía bên ngoài.
Ta biết, tâm trí thằng bé bị rung động lớn không khác gì ta.
Ta cách Cao Nghiễn gần một chút, thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người hắn. Thúy Hoa ở phía sau đã bị ép sát vào thành thuyền, ta không cách nào dịch thêm về phía em ấy nữa.
Ta ôm c.h.ặ.t người, hòa với ánh trăng, cứ như thế chạm vào đôi mắt đen nhánh thâm thúy của hắn.
Ta bối rối quay sang chỗ khác, giả vờ nhìn chăm chú vào Tuân Nhi.
Hắn cũng quay đầu đi, không nhìn ta nữa.
Tuân Nhi nhìn ngắm một lúc lâu rồi mới trốn vào n.g.ự.c ta để ngủ.
Thằng bé thở dài yếu ớt:
- Ngày trước ở trong cung … trong nhà … phụ … thân cũng thường ngủ cùng con và mẹ.
Ta nói:
- Phụ thân của con hiện giờ chỉ nghĩ đến dì của con mà thôi. Dì của con sinh đứa bé khác, rất nhanh hắn sẽ quên mẹ con chúng ta.
- Đừng nói với tiểu công t.ử những thứ này, cậu ấy còn nhỏ.
Cao Nghiễn thấp giọng nói.
Trong phút chốc ta cảm thấy vô cùng tức giận, nước mắt trào ra, cảm giác ngay lập tức sẽ chảy xuống.
Hắn đang chỉ trích ta. Có lẽ người ngoài cuộc đều sẽ cho rằng ta nhẫn tâm, nhồi nhét vào đầu một đứa trẻ năm tuổi những tư tưởng hận thù và tranh đoạt quyền lực.
Nhưng nếu ta không nói cho nó thì ai sẽ nói cho nó biết chứ! Sớm muộn gì rồi nó cũng phải trở về! Nó có thể làm một đưa con có hiếu nhưng cha của nó xứng sao?
Những nguy hiểm nó phải chịu trong tương lai liệu có giảm đi nửa phần vì nó ngây thơ trong sáng, tâm địa lương thiện không?
Chắc chắn không thể!
Tuân Nhi là m.á.u thịt của ta, ta muốn nó sống tốt nhiều hơn tất cả mọi người.
Nhưng thói đời này như thế, ta có cách gì đây?
Nếu không làm d.a.o thớt thì sẽ thành thịt cá.
“Mẹ, con hiểu mà.” - đôi tay nho nhỏ mềm mai của thằng bé nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, giọng nói có ngây thơ cũng có sự từng trải:
- Con sẽ khiến những người từng bắt nạt chúng ta phải trả một cái giá thật đắt.
“Ngoan.” - ta hôn lên đầu thằng bé.
Khi Tuân Nhi ngủ thiếp đi, Cao Nghiễn nhỏ giọng xin lỗi:
- Xin lỗi, ta không có ý như vậy …
- Không có gì, dù sao bây giờ ta cũng không cần duy trì tôn nghiêm và dáng vẻ bao dung của Hoàng hậu, muốn độc ác thế nào thì cứ làm như thế đó, chẳng cần quan tâm đến cái nhìn của người khác nữa.
Buổi trưa hôm sau, Cao Nghiễn nhảy xuống nước, Tuân Nhi khá ghen tị, không ngừng quấn lấy hắn hỏi han linh tinh.
Ta và Thúy Hoa xuống đuôi thuyền gội đầu, chải tóc, phơi khô.
Ông lái thuyền thì nấu canh ngao ở đầu thuyền.
Sắp đến tháng năm, thời tiết ấm áp hiền hòa, khiến người ta chỉ muốn lười biếng nằm im một chỗ phơi nắng.
Cao nghiễn bắt đầu dạy Tuân Nhi đọc sách.
Khoảng thời gian ở trên thuyền, ngoại trừ trong cuộc sống hàng ngày có vài thứ bất tiện, thì những cái khác đều rất tốt.
Trong khi ông lái thuyền làm cho chúng ta đủ những món ăn ngon đa dạng, mỗi khi đến bến đò, chúng ta lại rời thuyền đi đến trấn trên mua một ít đồ ăn và vật dụng hàng ngày rồi tiếp tục lên đường. Mỗi ngày Tuân Nhi có ba canh giờ cố định đi theo Cao Nghiễn học tập.
Sau bữa ăn, khi đến đến một chỗ nước lặng, ông lái thuyền nhảy ùm xuống sông, chìm trong dòng nước mát.
Ta nôn nóng gọi Cao Nghiễn.
Hắn đang đun nước:
- Không sao đâu, chúng ta đều tắm rửa như vậy.
Ta: …
Ta cố gắng ấn người của Tuân Nhi xuống, thằng bé xoay qua xoay lại chỉ chực lao ngay theo:
- Mẹ, mẹ làm gì thế!!! Thả con ra, con cũng muốn đi tắm!!!
- Con mà dám xuống đó, mẹ đ.á.n.h gãy chân con.
Tiểu Hoàng vui vẻ chạy xung quanh chúng ta.
Sau khi nước sôi, Cao Nghiễn nói với ta:
- Nếu sợ tiểu công t.ử bị cảm lạnh, có thể đợi trưa mai tắm cũng được. Đợi ông lái thuyền đi lên, ngài và Thúy Hoa có thể xuống đuôi thuyền rửa mặt.
Ba người chúng ta cũng chỉ có hai bộ quần áo.
Sau khi lau người, thay bộ trang phục sạch sẽ, cả người cũng nhẹ nhàng thoải mái hơn rất nhiều.
Trong khoang thuyền, một chiếc ghế dài được dùng để kê một cái giường có kích cỡ tương tự, phía trên trải chăn bông.
Ông lái thuyền đã nằm ngủ trên chiếc chiếu rơm ở đầu thuyền, kéo chăn che kín người, tiếng ngáy như sấm.
Đầu thuyền để dụng cụ nấu ăn, thùng gỗ và các đồ linh tinh, chỉ đủ chỗ cho một người ngủ.
Cao Nghiễn nói với chúng ta:
- Mọi người ngủ tạm trong khoang thuyền, sẽ khó chịu một chút, điều kiện có hạn …
Ta vội nói:
- Ta hiểu mà.
Hắn nằm ở gần cửa nhất, Tuân Nhi nằm giữa ta và hắn, Thúy Hoa nằm bên kia.
Tuân Nhi mở to mắt, mãi không ngủ được, chợt nói nhỏ bên tai ta:
- Mẹ, không phải mẹ nói là muốn ngắm cảnh đêm sao?
Thằng bé bắt đầu động đậy.
Ta vội vàng giữ c.h.ặ.t nó.
Từ khi ra đây, thằng bé hiếu động hơn nhiều so với khi ở trong cung.
- Đừng đùa nữa.
Cao Nguyễn thấp giọng nói:
- Nằm chỗ ta có thể xem bên ngoài.
Tiểu Hoàng nằm co ro trong góc thuyền, nức nở mấy tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.
Cao Nghiễn vén rèm cửa sổ nhỏ, ánh trăng chiếu vào, ngón tay của hắn thon dài, trắng muốt như ngọc.
Ta nhớ ra thời còn trong khuê các, từng nghe nói Cao Nghiễn là mỹ nam nổi tiếng trong kinh.
Tuân Nhi bò qua người hắn, Cao Nghiễn vội dịch người về phía ta nhường chỗ cho thằng bé.
Bốn người ngủ trong một khoang thuyền thật sự rất chật chội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tuân Nhi kinh ngạc nhìn khung cảnh phía bên ngoài.
Ta biết, tâm trí thằng bé bị rung động lớn không khác gì ta.
Ta cách Cao Nghiễn gần một chút, thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ trên người hắn. Thúy Hoa ở phía sau đã bị ép sát vào thành thuyền, ta không cách nào dịch thêm về phía em ấy nữa.
Ta ôm c.h.ặ.t người, hòa với ánh trăng, cứ như thế chạm vào đôi mắt đen nhánh thâm thúy của hắn.
Ta bối rối quay sang chỗ khác, giả vờ nhìn chăm chú vào Tuân Nhi.
Hắn cũng quay đầu đi, không nhìn ta nữa.
Tuân Nhi nhìn ngắm một lúc lâu rồi mới trốn vào n.g.ự.c ta để ngủ.
Thằng bé thở dài yếu ớt:
- Ngày trước ở trong cung … trong nhà … phụ … thân cũng thường ngủ cùng con và mẹ.
Ta nói:
- Phụ thân của con hiện giờ chỉ nghĩ đến dì của con mà thôi. Dì của con sinh đứa bé khác, rất nhanh hắn sẽ quên mẹ con chúng ta.
- Đừng nói với tiểu công t.ử những thứ này, cậu ấy còn nhỏ.
Cao Nghiễn thấp giọng nói.
Trong phút chốc ta cảm thấy vô cùng tức giận, nước mắt trào ra, cảm giác ngay lập tức sẽ chảy xuống.
Hắn đang chỉ trích ta. Có lẽ người ngoài cuộc đều sẽ cho rằng ta nhẫn tâm, nhồi nhét vào đầu một đứa trẻ năm tuổi những tư tưởng hận thù và tranh đoạt quyền lực.
Nhưng nếu ta không nói cho nó thì ai sẽ nói cho nó biết chứ! Sớm muộn gì rồi nó cũng phải trở về! Nó có thể làm một đưa con có hiếu nhưng cha của nó xứng sao?
Những nguy hiểm nó phải chịu trong tương lai liệu có giảm đi nửa phần vì nó ngây thơ trong sáng, tâm địa lương thiện không?
Chắc chắn không thể!
Tuân Nhi là m.á.u thịt của ta, ta muốn nó sống tốt nhiều hơn tất cả mọi người.
Nhưng thói đời này như thế, ta có cách gì đây?
Nếu không làm d.a.o thớt thì sẽ thành thịt cá.
“Mẹ, con hiểu mà.” - đôi tay nho nhỏ mềm mai của thằng bé nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta, giọng nói có ngây thơ cũng có sự từng trải:
- Con sẽ khiến những người từng bắt nạt chúng ta phải trả một cái giá thật đắt.
“Ngoan.” - ta hôn lên đầu thằng bé.
Khi Tuân Nhi ngủ thiếp đi, Cao Nghiễn nhỏ giọng xin lỗi:
- Xin lỗi, ta không có ý như vậy …
- Không có gì, dù sao bây giờ ta cũng không cần duy trì tôn nghiêm và dáng vẻ bao dung của Hoàng hậu, muốn độc ác thế nào thì cứ làm như thế đó, chẳng cần quan tâm đến cái nhìn của người khác nữa.
Buổi trưa hôm sau, Cao Nghiễn nhảy xuống nước, Tuân Nhi khá ghen tị, không ngừng quấn lấy hắn hỏi han linh tinh.
Ta và Thúy Hoa xuống đuôi thuyền gội đầu, chải tóc, phơi khô.
Ông lái thuyền thì nấu canh ngao ở đầu thuyền.
Sắp đến tháng năm, thời tiết ấm áp hiền hòa, khiến người ta chỉ muốn lười biếng nằm im một chỗ phơi nắng.
Cao nghiễn bắt đầu dạy Tuân Nhi đọc sách.
Khoảng thời gian ở trên thuyền, ngoại trừ trong cuộc sống hàng ngày có vài thứ bất tiện, thì những cái khác đều rất tốt.
Trong khi ông lái thuyền làm cho chúng ta đủ những món ăn ngon đa dạng, mỗi khi đến bến đò, chúng ta lại rời thuyền đi đến trấn trên mua một ít đồ ăn và vật dụng hàng ngày rồi tiếp tục lên đường. Mỗi ngày Tuân Nhi có ba canh giờ cố định đi theo Cao Nghiễn học tập.