Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 11

Học vấn của Cao Nghiễn rất tốt, nghe nói hắn đủ tài để đỗ Trạng Nguyên nhưng lại yêu thích y thuật nên không tham gia khoa cử.



Ông lái thuyền dường như tin chắc tương lai Tuân Nhi sẽ làm quan lớn, một lòng muốn thằng bé hiểu biết những khó khăn trong nhân gian, kể lại toàn bộ những việc kỳ lạ ít người biết đến hay những trải nghiệm đau thương của bản thân ông cho nó nghe.



Những năm thiên tai, coi con là thức ăn, quan lại áp bức người dân, người giàu chiếm đoạt …



Ông cũng kể lại khi lái thuyền ông cũng gặp phải những chuyện thú vị, những chàng trai, cô gái quê vừa hát dân ca vừa tắm rửa bên sông, cháu trai bị ngã khi đang cầm bánh cho bà ngoại ăn…



Không nói đến Tuân Nhi, ngay cả ta cũng muốn nghe mãi không thôi.



Lần nào Tuân Nhi cũng hỏi: 



- Ông ơi, cuộc sống của ông vất vả lắm phải không ông?



Cả nhà ông lái thuyền trước kia bị quan tham hại c.h.ế.t, chỉ còn mỗi mình ông.



Ánh mắt ông tang thương, nhìn mặt sông, chậm rãi lắc đầu:



- Không khổ. Người khổ trên thế gian quá nhiều. Sống được như bây giờ đã tốt lắm rồi. Tương lai khi con lớn, con phải làm một vị quan tốt, làm việc tốt cho dân chúng ta nha con.



Tuân Nhi trịnh trọng gật đầu.



Sau nửa tháng đi đường, cuối cùng chúng ta cũng đến được đất Thục.



Trong khi cáo biệt người lái thuyền già, Tuân Nhi đã học được cách bắt cá, g.i.ế.c cá, bán cá, mua củi và nhiều kỹ năng sống khác.



Lên bờ, lại thuê xe ngựa đi gần hai canh giờ mới tới trong thành.



Giờ đã là buổi chiều, trong thành người đến người đi, tiếng người huyên nháo, rất nhộn nhịp.



Khắp nơi đều là tiếng rao hàng, tiếng nói chuyện phiếm, tiếng cười vang rồi tiếng cãi nhau.



Thậm chí còn có một người phụ nữ cầm chổi đuổi đ.á.n.h chồng, cuối cùng xách lỗ tai bắt đối phương trở về.

Tuân Nhi ngạc nhiên đến há hốc miệng:



- Theo đạo Nho, trong quan hệ vợ chồng có tôn tri trật tự, người đàn bà kia sao có thể đ.á.n.h c.h.ử.i chồng mình như thế.



Ta cũng rất khiếp sợ.



Chúng ta còn chưa kinh ngạc hết, người đàn ông kia đã bị ném từ trong ra ngoài, trên mặt có những vết bầm xanh tím, khóc lóc cầu xin vợ mình mở cửa.



Trước tiên chúng ta đi tìm khách sạn nghỉ ngơi, sau khi rửa mặt sạch sẽ mới đi ra phố tìm quán ăn mì.



Mì sợi mới được làm sáng nay, ông chủ luộc mỳ rồi vẩy khô nước, thêm vào chút tương ớt, ớt quả, lạc, thịt băm, thấy chúng ta là người xứ khác, thề thốt nói mỳ của ông là chuẩn vị nhất, sau đó cầm lấy cây châm lửa, gắp một sợi mỳ lên rồi đốt …



Mùi vị của mỗi bát mỳ đúng là không giống nhau.



Nhưng tất cả đều có chung một đặc điểm đó là cay.



Buổi tối khi Tuân Nhi ngủ, Cao Nghiễn đến tìm ta.



Trăng nhô lên cao giữa trời, gió đêm thổi hiu hiu.



Hắn mặc áo xanh, tuấn tú không ai sánh kịp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



- Ngày mai ta phải đi tìm một vị lão giả nổi tiếng trong thành để bái sư học nghệ, các cô có tính toán gì không?



- Công t.ử còn muốn bái sư sao?



Ta tưởng hắn đến đây chỉ để hái thảo d.ư.ợ.c hay gì đó.



Hắn gật đầu.



Ta cũng nghĩ ngợi:



- Ta và Thúy Hoa thêu thùa cũng khá giỏi, có lẽ sẽ mở tiệm may. Dù sao trong kinh quần áo hay trang sức nào đang thịnh hành, ta đều nắm rõ như lòng bàn tay. 



- Kinh doanh khá mạo hiểm, có thể mất tiền …



- Cho nên ta nghĩ trước tiên sẽ thuê một căn nhà nhỏ, tự mua vải làm thành trang phục, rồi trực tiếp cầm ra chợ bán. Nếu không bán được có thể để chính mình mặc!



- Như vậy khá ổn. Cũng không cần vội vàng thuê nhà, chờ ta sắp xếp ổn thỏa sẽ đến giúp cô.



- Cũng được.



Nói xong, ta cảm giác nếu tiếp tục đứng đây với nhau có vẻ không được ổn cho lắm.



Nhưng ta lại không muốn rời đi nhanh như vậy.



Thế là ta bắt đầu hỏi linh tinh:



- Công t.ử không cảm thấy chúng ta phiền phức chứ?



Hắn cười cười, không nói lời nào.



Trên đường đi, mọi người đều cho rằng chúng ta là một gia đình, để thuận lợi làm việc hắn cũng không tiện phủ nhận, bởi vì một người phụ nữ có con và một người đàn ông độc thân đi cùng nhau không phải vợ chồng thì chỉ có thể là tình nhân. 



Tình nhân, nghĩ đến từ này ta thấy hơi buồn cười.



“Cô cười gì thế?” - hắn hỏi ta.



Ta nói không có gì, tạm biệt rồi xoay người vào phòng.



Để tiết kiệm chi tiêu, cũng vì sự an toàn, Thúy Hoa, Tuân Nhi và cả ta đều ở cùng một gian phòng, Tiểu Hoàng thì nằm trên mặt đất.

Cao Nghiễn và ta vẫn đóng giả làm vợ chồng, việc bái sư của hắn rất thuận lợi, sư phụ họ Tần, là đại phu nổi tiếng gần xa.



Bọn họ có một y quán, hai vợ chồng đã ngoài 50 tuổi, không có con, danh tiếng sợ vợ của Tần đại phu vang dội ngang bằng với y thuật của ông ấy.



Chúng ta thuê một tòa nhà bên cạnh y quán, bên trong có bốn gian phòng, hoàn cảnh yên tĩnh, phù hợp để sinh hoạt.



Chúng ta định cư ở đây.



Đôi khi ta cảm thấy không thể tưởng tượng được.



Trong thoáng chốc, ta nhớ thời điểm vừa mới tiến cung, ta còn tưởng cả đời mình sẽ bị nhốt sau những bức tường chốn thâm cung ấy. 



Ta và Thúy Hoa cùng đi mua chút vật liệu thông thường, làm thành trang phục, mang ra đường rao bán. Rất nhanh đã có người mua, cũng có người đặt làm theo yêu cầu.



Sau hai tháng, chúng ta đã kiếm đủ tiền để chi tiêu hàng ngày.

Cao Nghiễn bắt đầu ngồi tại y quán xem bệnh cho người ta, ban ngày khám bệnh, đến tối lại nghe Tần đại phu nói về những chứng bệnh phức tạp và phương pháp trị liệu, hiệu quả trị liệu liên quan, ta nhìn qua ghi chú của hắn, chữ viết thanh tú, ngắn gọn mà súc tích.