Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 12

Hắn khám bệnh bốn ngày rồi lại lên núi hái t.h.u.ố.c hai ngày, một ngày sửa sang lại ghi chú hoặc xem lại sách y thuật, cứ lặp đi lặp lại như vậy, cuộc sống trôi qua rất có quy luật.



Tuân Nhi thích hỏi hắn những vấn đề về học vấn, cũng thích đi theo hắn lên núi hái t.h.u.ố.c.



Ta không yên lòng, lần nào cũng cùng đi theo.



Đôi khi cuộc sống của Cao Nghiễn giống như một vị sư khổ hạnh. Hắn đi hái t.h.u.ố.c giống như một người nông dân, mặc áo ngắn làm từ vải thô, lưng đeo giỏ trúc, tay cầm cuốc, trong giỏ có túi nước và bánh.



Nếu tìm được chỗ phù hợp, hắn có thể ngủ trên cây cả đêm, ngày hôm sau tiếp tục đi hái t.h.u.ố.c, còn lúc bình thường sẽ quay trở về khi trời chạng vạng.



Tuân Nhi và ta theo hắn đi hái t.h.u.ố.c, hắn thoa lên người chúng ta những thảo d.ư.ợ.c có mùi hương khiến rắn rết e ngại, sau đó vừa quan sát xung quanh, vừa kiểm tra bài tập của Tuân Nhi.



Không giống như khi ở trước mặt người khác, sau lưng mọi người Tuân Nhi gọi hắn là Cao tiên sinh. 



Tuân Nhi rất kính trọng hắn, còn hơn cả những người từng dạy thằng bé trong cung.



Một ngày trôi qua, đau lưng và mệt mỏi.



Có hôm ta đang cùng Thúy Hoa may quần áo trong phòng, ta đã mua đủ vật liệu để làm cho Cao Nghiễn hai bộ đồ mới.



Tuân Nhi chạy vọt vào, nói với ta:



- Mẹ! Cao tiên sinh muốn nạp thiếp!

- Con nghe ai nói thế?



Kim đ.â.m vào tay khiến ta đau nhức.



Tuân Nhi kể lại, sinh động như thật.



Thì ra lần trước khi Cao Nghiễn ra ngoài hái t.h.u.ố.c, trông thấy một người con gái hôn mê, bị thương khắp người, mang về y quán.



Cô nương kia dưỡng thương được nửa tháng, sau khi khỏi hẳn thì nhận định Cao Nghiễn là ân nhân cứu mạng của mình, muốn lấy thân báo đáp.



- Nàng ta có địa vị như thế nào?



Thúy Hoa tìm đến Tần phu nhân nghe ngóng rồi về nói với ta:



- Là con gái một nhà nông dân ở thôn T.ử Hoa, vì em trai muốn cưới vợ nên cha mẹ muốn bán nàng ta cho thanh lâu. Nàng ta nhất định không chịu tiếp khách, lúc bị đ.á.n.h đến gần c.h.ế.t thì nhảy xuống từ lầu hai. Thanh lâu nghĩ nàng ta c.h.ế.t rồi nên vứt bừa nàng ta lên núi.



Cô nương kia tên Xuân Hạnh. Môi hồng răng trắng, hai má hây hây, khiến người ta cảm thấy vui sướng, như gió xuân đang phất nhẹ qua người vậy.



Chân nàng ấy còn chưa khỏi hẳn, xế chiều hôm đó đã đến trước cửa nhà chúng ta, quỳ gối trước mặt ta than thở khóc lóc, nói việc nặng nào nàng ấy cũng có thể làm, đừng đuổi nàng ấy đi.



Chúng ta nhẹ nhàng khuyên bảo, nhưng nàng ấy quyết tâm đi theo Cao Nghiễn, hơn nữa còn cướp việc của Thúy Hoa để làm.



Chẻ củi, gánh nước, quét nhà, dọn dẹp nhà bếp, thậm chí còn nhanh ch.óng nấu một bữa tối ngon lành, sắc hương đều đủ.



Ta cùng Thúy Hoa nhìn mà trợn mắt há mồm.



Có vẻ khi ở nhà, nàng ấy thường xuyên phải làm những công việc như vậy.



Nấu cơm xong, nàng ấy cung kính nói với ta:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

- Phu nhân, mời ngài ngồi.



Ta thở dài, Cao Nghiễn ăn cơm tối ở nhà Tần đại phu để hỗ trợ biên soạn sách y thuật.



Ta nghĩ có lẽ nên chờ hắn quay về để thương lượng chuyện này với hắn.



Mọi người vào bàn ăn cơm.



Thúy Hoa cũng ngồi cùng chúng ta.



Xuân Hạnh vẫn còn đứng thẳng tắp ở nơi đó.



Ta nói một cách ấm áp:



- Ăn cơm thôi.



Mặt nàng ấy đỏ bừng, nhỏ giọng nói:



- Phu nhân, không cần đâu ạ, ở nhà em cũng chờ người nhà ăn xong mới ăn, với lại em cũng không cần ngồi vào bàn, đứng là được rồi ạ.



Thúy Hoa kéo nàng ấy nhưng nàng ấy nhất quyết không chịu ngồi.



Ta nói:



- Nhà chúng ta mọi người đều ăn cùng nhau, hơn nữa em làm nhiều việc như vậy mà không đói à? Ngồi xuống ăn cơm thôi.



Nàng ấy cảm kích nhìn ta rồi mới cầm bát, xới thêm chút cơm, gắp một đũa rau xanh rồi lại ra góc nhà ăn…



Đất Thục thực sự rất thú vị, có thể nuôi ra một người đàn bà đanh đá giận dữ đ.á.n.h chồng ngoài đường, cũng có thể nuôi ra một người con gái sống hèn mọn đến như vậy.



Có Xuân Hạnh, ta và Thúy Hoa lại nhẹ nhàng nhiều.



Nửa đêm Cao Nghiễn mới xách đèn l.ồ.ng trở về, Xuân Hạnh luôn chờ ở cửa, nhìn chăm chú vào hắn, trong mắt tràn đầy ỷ lại và ái mộ.



Cao Nghiễn nhìn thấy nàng ấy thì khá ngạc nhiên, hỏi:



- Ta tưởng cô về nhà rồi chứ?

Xuân Hạnh quỳ xuống, lạy hắn mấy cái:



- Cao đại phu, xin ngài thương xót, thu lưu em đi, nếu cha mẹ em hoặc người ở thanh lâu biết em còn sống, bọn họ nhất định sẽ không bỏ qua cho em. Ngài đã cứu mạng em, ngài là phụ mẫu tái sinh của em, cả cái mạng này đều thuộc về ngài. Sau này em nguyện làm trâu làm ngựa báo đáp ngài. Hôm nay phu nhân đã gặp qua em, ngài có thể hỏi phu nhân, tay chân em nhanh nhẹn, tuyệt đối không lười biếng, em ăn cũng không nhiều.



Cao Nghiễn có chút đau đầu, ấn tay lên huyệt thái dương. Hồi lâu mới nói:



- Hôm nay muộn rồi, ngày mai bàn lại.



Xuân Hạnh ở lại, chung phòng với Thúy Hoa.



Nàng ấy rất chịu khó, sức lực lúc nào cũng tràn đầy, làm việc cũng không khi nào lười biếng.



Mỗi ngày khi Cao Nghiễn xem bệnh, nàng ấy đều đúng giờ mang cho hắn một bát nước giải nhiệt, cũng làm cho chúng ta rất nhiều đồ ăn vặt của địa phương.



Nàng ấy là người bản địa, càng hiểu rõ hơn về ẩm thực nơi đây, Thúy Hoa ở cùng nàng, ngược lại học được không ít thứ.