Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 13

Mỗi đêm, mặc kệ Cao Nghiễn về muộn đến thế nào, Xuân Hạnh cũng vẫn cùng Tiều Hoàng chờ ở cửa, mặc gió, mặc mưa. 



Cao Nghiễn lên núi hái t.h.u.ố.c, cả ngày nàng ấy đều mất hồn mất vía, đôi khi nghe tiếng mở cửa lại kích động đến run người.



Kỹ năng thêu thùa của nàng ấy cũng rất tốt, từ khi nàng đến, ta lại không tiếp tục may quần áo nữa, chỉ dạy nàng ấy rồi để nàng ấy cùng làm với Thúy Hoa.



Thúy Hoa hỏi ta:



- Tiểu thư, còn tiếp tục làm y phục cho Cao đại phu sao?



Bộ quần áo còn đang làm dở kia bị ta giấu trong rương, đã lâu rồi không lấy ra.



Ta đang kiểm tra bài tập của Tuân Nhi, nghe thế thì khẽ khựng lại, thản nhiên nói:



- Không cần nhắc lại nó nữa.



Con mắt có chút xót xa.



Ta nhớ lại lúc Vương Viện vừa mới tiến cung.



Ngày mai Cao Nghiễn phải lên núi hái t.h.u.ố.c.



Ăn cơm tối xong, chúng ta ngồi hóng mát trong sân.



Xuân Hạnh một bên líu ríu, nhanh tay khâu đế giày, một bên ngượng ngùng nói với ta:



- Phu nhân, ngày mai em muốn lên núi với Cao đại phu, hôm nay e đã đổ đầy thùng nước, cũng đã chẻ củi …



Ta cười nói:



- Em muốn đi thì đi thôi, có ai trói em vào hay sao.



Trước khi ngủ, Thúy Hoa đến phòng ta, nhỏ giọng nói:



- Tiểu thư, làm cách nào cho nàng ta đi khỏi đây bây giờ?



Ta nhìn khuôn mặt đang say ngủ của Tuân Nhi, thằng bé thật đáng yêu, da trắng lại mềm, lông mi đã dài lại còn dày nữa.



- Em ấy là một cô gái tốt, không suy nghĩ nhiều, chỉ biết nói lời thẳng thắn nhiệt tình, lớn lên cũng xinh đẹp. Cao đại phu là người tốt, chẳng nhẽ chúng ta lại cản trở nhân duyên của người ta hay sao?



- Nhưng! Nhưng! 



Thúy Hoa mãi không nói tiếp được vế sau.



Ta cười trêu ghẹo:



- Em ghen à, Cao đại phu tốt như vậy, cô gái nhỏ như em lại chậm chân nên tiếc rồi đúng không? 



“Tiểu thư!” – em ấy tức đến giơ chân:



- Tiểu thư biết em muốn nói gì mà!



- Ta chẳng biết gì hết.



Làm Thúy Hoa tức giận bỏ đi, ta đang định khóa cửa thì thấy Cao Nghiễn, cầm một cái hộp, sắc mặt hơi khó coi.



Ta từng nghĩ nói chuyện lúc nửa đêm như này cũng không có gì, bây giờ mới thấy có lẽ nên tránh hiềm nghi. 



- Cao đại phu có chuyện gì sao.



- Không có gì.



Hắn nghiến răng phun ra ba chữ này rồi rời khỏi.



Ngày hôm sau, ta tỉnh lại từ rất sớm, ta nghe thấy bên ngoài Xuân Hạnh muốn theo Cao Nghiễn đi hái t.h.u.ố.c, Cao Nghiễn không đồng ý, Xuân Hạnh bắt đầu khóc, Cao Nghiễn quay người đi, Xuân Hạnh đuổi theo. 



Cửa đã bị khóa lại.



Thúy Hoa đứng trước cửa sổ phòng ta, nói nhỏ:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

- Tiểu thư, e biết tiểu thư tỉnh rồi, chị cứ tiếp tục mạnh miệng nữa đi. Cao đại phu tốt như vậy, lại luôn dịu dàng với tiểu thư, cũng đối xử tốt với tiểu công t.ử, mặc dù bình thường ít nói nhưng luôn che chở chúng ta, nói một câu vô lễ, tốt hơn nhiều so với Bệ … so với cha của tiểu công t.ử! Bây giờ tiểu thư giúp đỡ người khác, sau này chị sẽ hối hận đấy!



Con bé này, đúng là muốn lật trời rồi.

Cả ngày Thúy Hoa nói chuyện với ta với cái giọng kì quái.



- Không biết đêm nay bọn họ có quay về không nhỉ? Tiểu thư, chị nói xem? Úi chà, không chừng người ta sẽ nghỉ ngơi bên ngoài đấy.



- Tiểu thư, cái mỏ vịt này hôm nay sao lại cứng như vậy chứ?



- Tiểu thư, không chừng sang năm Cao đại phu đã có con rồi đấy.



Đến chiều, trời mưa to, sấm vang chớp giật.



Lòng ta không yên, trước đây đã có lần trên núi có đất lở, đè c.h.ế.t rất nhiều người. 



Trận mưa này rất lớn, mãi chưa thấy ngớt.



Tối rồi mà không thấy bóng dáng của bọn họ.



Thúy Hoa nôn nóng đi qua đi lại.



Ta nói với Thúy Hoa:



- Em ở nhà trông Tuân Nhi, ta đi xem thế nào.



- Không được!



Thúy Hoa giữ c.h.ặ.t ta:



- Chị ra ngoài một mình còn nguy hiểm hơn! Chị còn có tiểu công t.ử, không thể tùy hứng như thế được!



Tuân Nhi ôm lấy chân ta, lo âu nhìn ra màn mưa bên ngoài.



Chúng ta lo lắng đợi một lúc lâu mới có người gõ cửa.



Thúy Hoa vội xông ra ngoài, Cao Nghiễn cõng Xuân Hạnh trở về.



Toàn thân hai người ướt đẫm, mắt cá chân của Xuân Hạnh bị sưng to.



Từ sau ngày mưa đó, sự ái mộ của Xuân Hạnh với Cao Nghiễn ngày càng tăng lên.



Nàng ấy làm cho hắn đôi giày mới, trông đẹp mà đi cũng dễ chịu, đầu ngày quần áo hắn có chỗ nào bị rách, ngày hôm sau cũng đã được vá tốt.



Đợi đến lần sau, khi Xuân Hạnh lại muốn cùng đi hái t.h.u.ố.c, Cao Nghiễn từ chối thẳng thừng, còn nói nếu còn đi theo sẽ yêu cầu nàng ấy rời khỏi đây.



Mắt Xuân Hạnh ửng đỏ.



Cao Nghiễn mở cửa đi ra ngoài.



- Mẹ, sao mẹ lại thở dài làm gì? Dễ già đấy.



- Con muốn ăn đòn hả?



Ta chậm rãi hỏi lại thằng bé. Nó thè lưỡi chạy vào trong phòng.



Trướ khi ngủ, Tuân Nhi nói với ta:



- Nếu mẹ thực sự lo lắng cho Cao tiên sinh, không bằng ngày mai con cũng đòi đi cùng? Như vậy mẹ cũng có thể đi theo.



- Con mà xảy ra chuyện gì thì mẹ lập tức đi treo cổ, con có tin không?



- Vậy mẹ tự đi cùng Cao tiên sinh đi, thực ra đường núi đi cũng không khó, không đến mức xảy ra vấn đề gì.



- Người ta tình chàng ý thiếp, mẹ chỉ là một người bị chồng bỏ, đưa cái mặt theo làm gì hả? 



- Chờ con làm Hoàng đế, mẹ sẽ thành người cao quý nhất thiên hạ này!



- Vậy mẹ chờ, chờ con trai yêu quý của mẹ làm một vị Hoàng đế tốt, giúp cho quốc thái dân an vì vạn dân thiên hạ này.