Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 14

Thằng bé nằm lăn lộn một lúc lâu, thề phải học tập thật giỏi, mở mang tầm mắt rồi mới chìm vào giấc ngủ ngọt ngào.



Ngày hôm sau, Xuân Hạnh đang đi mua thức ăn thì vội vàng hấp tấp chạy về, tìm khóa cửa.



Thúy Hoa ngạc nhiên hỏi:



- Làm sao thế?



Mặt Xuân Hạnh trắng bệch:



- Em vừa đụng phải người trong thanh lâu, suýt nữa bị bắt lại!



Chúng ta cũng giật mình, nhanh ch.óng khóa cửa lại, còn dùng một thanh gỗ to để chặn.



Cả ngày, Xuân Hạnh lại mất hồn mất vía.



Khi Thúy Hoa đưa Tuân Nhi đi tắm, Xuân Hạnh quỳ trước mặt ta:



- Em biết phu nhân tâm thiện, cầu ngài đồng ý cho Cao đại phu thu em, em thích gia đình này, thích Cao đại phu, em không muốn trở lại thanh lâu, cũng không muốn về nhà. Về sau e sẽ chăm chỉ, làm trâu làm ngựa chăm sóc ngài, chăm sóc Cao đại phu, chăm sóc tiểu công t.ử. 



- Việc này phụ thuộc vào hắn. Ta không có ý kiến gì cả.



Buổi tối sau khi Cao Nghiễn trở về, ta đi ngủ.



Không đầy một lát đã nghe thấy trong phòng hắn truyền ra tiếng nghiến răng nghiến lợi:



- Cô làm cái trò gì đấy hả!?



Ta ngồi dậy, ra cửa, nghe tiếng khóc của Xuân Hạnh truyền đến:



- Cao đại phu, ngài thu em đi, e sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ ngài, nếu là vì ngài sợ phu nhân tức giận thì em đã xin phu nhân rồi, phu nhân đồng ý …



Ta về lại giường …



Mơ hồ nghe được tiếng của Cao Nghiễn:



- Cút ra ngoài!

Vài ngày sau đó, ngoại trừ thái độ ôn hòa với Tuân Nhi, Cao Nghiễn đối với ai cũng không có vẻ mặt vui vẻ.



Xuân Hạnh không dám ra chợ mua thức ăn nữa, chỉ có thể để Thúy Hoa đi.



Việc biên soạn sách y thuật của Tần đại phu tiến triển rất thuận lợi, ông ấy mở tiệc chiêu đãi mời một số vị đại phu nổi tiếng đến cùng nhau nghiên cứu và bổ sung.



Bọn họ cùng nhau thảo luận hơn nửa tháng, trong thời gian này, cả ngày Cao Nghiễn đều rất hào hứng, ngay cả sự giận dỗi với chúng ta cũng tản đi không ít.



Bọn họ chép thêm một quyển sách, nộp cho triều đình, hi vọng có thể in và phát hành thêm nhiều bản, xem có thể giúp đỡ gì cho các thầy t.h.u.ố.c khác không, đang chờ triều đình trả lời.



Khi Cao Nghiễn không còn bận rộn nữa, thỉnh thoảng hắn cũng cùng chúng ta ăn cơm, nói chuyện phiếm với Tuân Nhi.



Lại qua một tháng, triều đình có chỉ, đồng ý in và phát hành, hắn cao hứng nâng Tuân Nhi lên thật cao, quay mấy vòng.



Cuối cùng, với dáng vẻ hối lỗi vì mạo phạm Tuân Nhi, nhỏ giọng nói:



- Mong tiểu công t.ử thứ tội.



Tuân Nhi đáp:



- Ôm ta bay thêm lần nữa đi.

Cao Nghiễn: …



Buổi tối, hắn uống vài chén rượu chúc mừng cùng mấy vị đại phu, khi trở về thì trăng đã nhô lên cao.



Xuân Hạnh bưng canh giải rượu đi qua tìm hắn.



Đến nửa đêm, trong phòng hắn truyền ra tiếng động.



Ta giật mình, chẳng lẽ …



Ta đi ra ngoài xem xét, đúng lúc thấy Cao Nghiễn với sắc mặt đỏ rực, người đầy mồ hôi, túm c.h.ặ.t Xuân Hạnh, ném nàng ấy ra khỏi phòng.



Sau đó hung dữ đóng sầm cửa lại.



Xuân Hạnh lại đang khóc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Ta đỡ nàng ấy dậy:



- Làm sao thế?



Xuân Hạnh sợ tới mức run lẩy bẩy, vì ánh mắt vừa rồi của Cao Nghiễn thật quá đáng sợ!



Nàng ấy khóc nói rõ ngọn nguồn … nàng ấy thế mà lại hạ t.h.u.ố.c Cao Nghiễn …



Thực ra việc này vẫn tồn tại chốn cung đình, chỉ là tổn thương rất lớn đến cơ thể, hậu cung nghiêm cấm sử dụng. 



Đúng là tuyệt vọng rồi cái gì cũng có thể thử!



Ta nôn nóng vội vàng đi hỏi Tần đại phu nên làm gì, đối phương hời hợt nói nhịn một chút rồi sẽ không sao.



Về đến trong phòng, ta trằn trọc không ngủ được.



Bắt đầu từ lúc gặp lại, khuôn mặt lạnh lùng của hắn, dáng vẻ bất đắc dĩ, nụ cười dịu dàng của hắn, còn có đêm đó trong khoang thuyền, đôi mắt sáng ngời dưới ánh trăng của hắn …



Khi chúng ta nhìn nhau, rồi lại tránh né ánh mắt của nhau …



Gần đây hắn tỏ ra lạnh lùng với ta …



Sự mừng rỡ của ta khi hắn từ chối Xuân Hạnh …



Còn cả những tịch mịch và sầu bi chốn thâm cung kia …

Ta đốt một ngọn nến, nhẹ nhàng xuống giường, nhẹ nhàng gõ cửa phòng hắn.



“Ai?” – giọng của hắn nghe khàn khàn.



“Ta.” – ta dừng một chút: 



- Qua đưa t.h.u.ố.c cho công t.ử.



Yên lặng một lúc, hắn đứng dậy, mở cửa.



Mặt hắn vẫn đỏ rực như vậy, đôi mắt như nhuốm màu m.á.u.



- Thuốc đâu?



Ta giơ ngọn đèn trong tay lên giữa hai chúng ta, nói nhỏ:



- Để ta vào trong trước đã.



Hắn lẳng lặng nhìn ta.



Ta không lùi bước mà đối mặt hắn, ngón tay hắn co lại, nắm thật c.h.ặ.t.



Hắn mở cửa, ta tiến vào rồi khóa cửa lại.



Ta đến bên giường hắn, hắn đứng sau lưng ta, ta cảm giác hắn cách ta rất gần lại thấy cách ta rất xa.



Bởi vì hơi thở của hắn dường như lướt qua bên tai còn mang theo ấm áp. Nhưng thanh âm của hắn lại mịt mờ mơ hồ như trên mây, làm ta thấy không chân thực.



Hắn lại hỏi một lần nữa:



- Thuốc đâu?



Tay của ta run lên:



- Thuốc là ta.



Dù trong khoảng khắc này ta cũng chưa từng nhớ tới Hiên Viên Hoành.



Ta nghĩ, khi hắn ta sủng hạnh phi tần khác, xa lánh Hoàng hậu là ta, chắc cũng chẳng từng nhớ đến ta dù chỉ một chút nhỉ.



Xuân Hạnh bị bệnh nặng.



Sau khi khỏi bệnh, Tần phu nhân mời nàng ấy đi trấn khác hỗ trợ chăm sóc mẹ già trong nhà, mỗi tháng trả cho nàng 100 văn tiền.



Xuân Hạnh thu thập đồ đạc, dập đầu trước chúng ta, sau khi thi lễ thì rời đi.