Thúy hoa có chút tiếc nuối vì Xuân Hạnh cũng đỡ đần được rất nhiều việc trong nhà.
Trong bữa cơm, Tuân Nhi lúng liếng đôi mắt nhìn ta, hỏi:
- Mẹ, tối qua tỉnh lại con không thấy mẹ, mẹ đi đâu thế?
- Khụ … khụ …
Ta bị sặc.
Cao Nghiễn đưa cho ta chén trà, vỗ nhẹ lưng ta:
- Ăn chậm thôi.
Sau đó lại nói với Tuân Nhi:
- Hôm nay tiểu công t.ử đã hoàn thành việc học chưa? Nếu có gì không hiểu có thể đến thư phòng tìm ta.
Quả nhiên, sự chú ý của Tuân Nhi bị chuyển dời đi nơi khác, hỏi:
- Tiên sinh hôm nay không tới y quán sao?
- Thỉnh thoảng cũng cần nghỉ ngơi, khổ nhàn kết hợp, cố bản bồi nguyên, củng cố nền tảng để trau dồi thêm năng lực mới là kế lâu dài.
Tuân Nhi nghiền ngẫm gật đầu.
Thời tiết tháng tám thật nóng bức.
Trong thành đâu đâu cũng thấy sự uể oải.
Sau bữa trưa, Tuân Nhi đến thư phòng làm bài tập, Cao Nghiễn ngồi bên cạnh đọc sách, thỉnh thoảng hướng dẫn thằng bé.
Ta bưng đĩa trái cây, vén rèm, đặt lên bàn.
Tuân Nhi ngẩng đầu, cười ngọt ngào với ta:
- Cảm ơn mẹ.
- Đa tạ phu, nhân.
Câu “phu nhân” này Cao Nguyễn nói hơi ái muội, mặt ta đỏ bừng, vội vàng quay người đi ra, kết quả do quá bối rối mà đá phải cạnh cửa, suýt nữa ngã …
Sau khi cả nhà ngủ trưa, ta lại chạy tới phòng hắn.
Hắn nâng bàn chân trần trắng muốt của ta, cần thận xoa bóp, nhẹ giọng:
- Lần sau cẩn thận một chút, ta sẽ đau lòng đấy.
Ta đá hắn một cái, hắn bổ nhào vào người ta.
Ta chống tay vào n.g.ự.c hắn, hỏi:
- Không phải chàng nói “cố bản bồi nguyên” sao?
Hắn cười khẽ:
- Ngày mai tính tiếp.
- Ồ …
Nửa đêm, ta lập lại chiêu cũ, vừa rón rén đi ra cửa, chuẩn bị mở cửa thì …
- Mẹ, sao mẹ lén lút thế?
Ta giật mình, thắng bé ngáp một cái, nói:
- Mẹ muốn thành thân với tiên sinh cũng không cần giấu con, mặc kệ mẹ làm gì, con sẽ luôn luôn ủng hộ mẹ.
- Mẹ … mẹ tưởng con …
Ta lắp bắp, không nói nên lời.
Tuân Nhi rất kính yêu phụ hoàng của nó, dòng dõi của Hiên Viên Hoành rất ít, dưới gối chỉ có một đứa con trai là Tuân Nhi và hai công chúa.
Vì Tuân Nhi đã được lập làm Thái t.ử, Hiên Viên Hoành dạy bảo nó rất nhiều, cũng sẽ thường xuyên ở cạnh nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
- Con thấy những người phụ nữ ở dân gian có thể tái giá, phụ hoàng có thể cưới người c.h.ế.t chồng như dì, tất nhiên mẹ cũng có thể thành hôn với tiên sinh. Tiên sinh đã dạy con, hạnh phúc của bách tính còn quan trọng hơn những lề thói lạc hậu, sự vui vẻ của mẫu thân đương nhiên quan trọng hơn tất cả mọi thứ.
Ta thở phào nhẹ nhõm, quay lại ôm c.h.ặ.t thằng bé:
- Không uổng công mẹ thương con.
Ta và Cao Nghiễn thành hôn.
Những vật dụng phải dùng để thành thân được chàng ấy cưỡi ngựa đi mua ở trấn khác.
Ta và Thúy Hoa ngồi trong phòng thêu áo cưới, tấm vải đỏ rực rỡ đến phát sáng khiến người ta cảm thất vui mừng.
Một tháng sau, ta và Cao Nghiễn bái đường.
Đây là một hôn lễ bí mật, người tham dự chỉ có vợ chồng Tần đại phu, Thúy Hoa và Tuân Nhi.
Không kèn không trống, không có mười dặm hồng trang, chỉ từ một cái phòng này đi đến một phòng khác, nhưng chúng ta lại vui vẻ hơn bất cứ ai.
Cao Nghiễn vẫn rất cung kính với Tuân Nhi.
Tuân Nhi cũng vẫn gọi chàng ấy là tiên sinh.
Một năm sau, ta sinh một đôi long phượng, lúc sinh cực kỳ hung hiểm, may mắn Tần phu nhân có nhiều năm kinh nghiệm đỡ đẻ, giúp chúng ta chuyển nguy thành an.
Mẹ già của Tần phu nhân c.h.ế.t bệnh, Xuân Hạnh lại trở về nhà chúng ta.
Em ấy không biểu hiện ra bất cứ tình cảm nào với Cao Nghiễn nữa, cũng thân với Thúy Hoa hơn.
Năm Cảnh Hòa thứ 26, thái hậu đi về cõi tiên, cả nước tiếc thương.
Người phụ nữ nhiều lần làm thay đổi cuộc đời ta đã c.h.ế.t, ta cũng không để ở trong lòng.
Nhưng ta lại không biết, cái c.h.ế.t của bà ta lại một lần nữa cho ta một đòn thật nặng.
- Cái gì? Thái t.ử mất tích ư?
Trong trà lâu, một thương nhân kinh ngạc hô lên, một người khác thì thở dài:
- Nói nhỏ thôi, ta cũng mới nghe được từ trong kinh thành, bây giờ Bệ hạ đang điên cuồng tìm khắp thiên hạ. Theo ta nghĩ, có khi c.h.ế.t rồi!
- Nhưng mà nhiều năm như vậy, trong cung cũng chỉ có một hoàng t.ử duy nhất là Thái t.ử.
- Mẹ!
Tuân Nhi gọi ta:
- Muội muội đang mút tay này.
- Nhã Ý! Con năm tuổi rồi đấy! Còn mút tay nữa, mẹ đ.á.n.h đấy!
Ta quát một tiếng như thế, bàn bên cạnh cũng đột nhiên im lặng.
Con gái Nhã Ý chu môi, có vẻ không vui.
Cao Nghiễn dắt con trai Huyền Ca đi vào.
Nhã Ý lập tức giang tay, chạy đến chỗ Cao Nghiễn làm nũng:
- Cha, mẹ mắng con.
Cao Nghiễn ôm lấy con bé, dỗ dành:
- Buổi tối cha giúp con giáo huấn mẹ.
Ta lườm hai cha con một cái.
Hắn nhéo má ta, cười nhẹ rồi gọi món ăn.
Mấy năm nay, chúng ta đã chuyển nhà, mời một thím câm đến làm mấy việc nặng.
Thúy Hoa và Xuân Hạnh mở một tiệm may. Xuân Hạnh lấy tiền trả cho thanh lâu, cha mẹ em ấy tìm đến ăn vạ, Thúy Hoa giúp em ấy đuổi đ.á.n.h bọn họ ra ngoài.
Xuân Hạnh không còn sợ bị người bắt đi, không còn nơi nương tựa.
Thúy Hoa nói Xuân Hạnh thích nhất xem sổ sách, đếm tiền, tính toán mỗi ngày thu được bao nhiêu, kiếm lời bao nhiêu, em ấy có thể nhận được bao nhiêu.
Trong bữa cơm, Tuân Nhi lúng liếng đôi mắt nhìn ta, hỏi:
- Mẹ, tối qua tỉnh lại con không thấy mẹ, mẹ đi đâu thế?
- Khụ … khụ …
Ta bị sặc.
Cao Nghiễn đưa cho ta chén trà, vỗ nhẹ lưng ta:
- Ăn chậm thôi.
Sau đó lại nói với Tuân Nhi:
- Hôm nay tiểu công t.ử đã hoàn thành việc học chưa? Nếu có gì không hiểu có thể đến thư phòng tìm ta.
Quả nhiên, sự chú ý của Tuân Nhi bị chuyển dời đi nơi khác, hỏi:
- Tiên sinh hôm nay không tới y quán sao?
- Thỉnh thoảng cũng cần nghỉ ngơi, khổ nhàn kết hợp, cố bản bồi nguyên, củng cố nền tảng để trau dồi thêm năng lực mới là kế lâu dài.
Tuân Nhi nghiền ngẫm gật đầu.
Thời tiết tháng tám thật nóng bức.
Trong thành đâu đâu cũng thấy sự uể oải.
Sau bữa trưa, Tuân Nhi đến thư phòng làm bài tập, Cao Nghiễn ngồi bên cạnh đọc sách, thỉnh thoảng hướng dẫn thằng bé.
Ta bưng đĩa trái cây, vén rèm, đặt lên bàn.
Tuân Nhi ngẩng đầu, cười ngọt ngào với ta:
- Cảm ơn mẹ.
- Đa tạ phu, nhân.
Câu “phu nhân” này Cao Nguyễn nói hơi ái muội, mặt ta đỏ bừng, vội vàng quay người đi ra, kết quả do quá bối rối mà đá phải cạnh cửa, suýt nữa ngã …
Sau khi cả nhà ngủ trưa, ta lại chạy tới phòng hắn.
Hắn nâng bàn chân trần trắng muốt của ta, cần thận xoa bóp, nhẹ giọng:
- Lần sau cẩn thận một chút, ta sẽ đau lòng đấy.
Ta đá hắn một cái, hắn bổ nhào vào người ta.
Ta chống tay vào n.g.ự.c hắn, hỏi:
- Không phải chàng nói “cố bản bồi nguyên” sao?
Hắn cười khẽ:
- Ngày mai tính tiếp.
- Ồ …
Nửa đêm, ta lập lại chiêu cũ, vừa rón rén đi ra cửa, chuẩn bị mở cửa thì …
- Mẹ, sao mẹ lén lút thế?
Ta giật mình, thắng bé ngáp một cái, nói:
- Mẹ muốn thành thân với tiên sinh cũng không cần giấu con, mặc kệ mẹ làm gì, con sẽ luôn luôn ủng hộ mẹ.
- Mẹ … mẹ tưởng con …
Ta lắp bắp, không nói nên lời.
Tuân Nhi rất kính yêu phụ hoàng của nó, dòng dõi của Hiên Viên Hoành rất ít, dưới gối chỉ có một đứa con trai là Tuân Nhi và hai công chúa.
Vì Tuân Nhi đã được lập làm Thái t.ử, Hiên Viên Hoành dạy bảo nó rất nhiều, cũng sẽ thường xuyên ở cạnh nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
- Con thấy những người phụ nữ ở dân gian có thể tái giá, phụ hoàng có thể cưới người c.h.ế.t chồng như dì, tất nhiên mẹ cũng có thể thành hôn với tiên sinh. Tiên sinh đã dạy con, hạnh phúc của bách tính còn quan trọng hơn những lề thói lạc hậu, sự vui vẻ của mẫu thân đương nhiên quan trọng hơn tất cả mọi thứ.
Ta thở phào nhẹ nhõm, quay lại ôm c.h.ặ.t thằng bé:
- Không uổng công mẹ thương con.
Ta và Cao Nghiễn thành hôn.
Những vật dụng phải dùng để thành thân được chàng ấy cưỡi ngựa đi mua ở trấn khác.
Ta và Thúy Hoa ngồi trong phòng thêu áo cưới, tấm vải đỏ rực rỡ đến phát sáng khiến người ta cảm thất vui mừng.
Một tháng sau, ta và Cao Nghiễn bái đường.
Đây là một hôn lễ bí mật, người tham dự chỉ có vợ chồng Tần đại phu, Thúy Hoa và Tuân Nhi.
Không kèn không trống, không có mười dặm hồng trang, chỉ từ một cái phòng này đi đến một phòng khác, nhưng chúng ta lại vui vẻ hơn bất cứ ai.
Cao Nghiễn vẫn rất cung kính với Tuân Nhi.
Tuân Nhi cũng vẫn gọi chàng ấy là tiên sinh.
Một năm sau, ta sinh một đôi long phượng, lúc sinh cực kỳ hung hiểm, may mắn Tần phu nhân có nhiều năm kinh nghiệm đỡ đẻ, giúp chúng ta chuyển nguy thành an.
Mẹ già của Tần phu nhân c.h.ế.t bệnh, Xuân Hạnh lại trở về nhà chúng ta.
Em ấy không biểu hiện ra bất cứ tình cảm nào với Cao Nghiễn nữa, cũng thân với Thúy Hoa hơn.
Năm Cảnh Hòa thứ 26, thái hậu đi về cõi tiên, cả nước tiếc thương.
Người phụ nữ nhiều lần làm thay đổi cuộc đời ta đã c.h.ế.t, ta cũng không để ở trong lòng.
Nhưng ta lại không biết, cái c.h.ế.t của bà ta lại một lần nữa cho ta một đòn thật nặng.
- Cái gì? Thái t.ử mất tích ư?
Trong trà lâu, một thương nhân kinh ngạc hô lên, một người khác thì thở dài:
- Nói nhỏ thôi, ta cũng mới nghe được từ trong kinh thành, bây giờ Bệ hạ đang điên cuồng tìm khắp thiên hạ. Theo ta nghĩ, có khi c.h.ế.t rồi!
- Nhưng mà nhiều năm như vậy, trong cung cũng chỉ có một hoàng t.ử duy nhất là Thái t.ử.
- Mẹ!
Tuân Nhi gọi ta:
- Muội muội đang mút tay này.
- Nhã Ý! Con năm tuổi rồi đấy! Còn mút tay nữa, mẹ đ.á.n.h đấy!
Ta quát một tiếng như thế, bàn bên cạnh cũng đột nhiên im lặng.
Con gái Nhã Ý chu môi, có vẻ không vui.
Cao Nghiễn dắt con trai Huyền Ca đi vào.
Nhã Ý lập tức giang tay, chạy đến chỗ Cao Nghiễn làm nũng:
- Cha, mẹ mắng con.
Cao Nghiễn ôm lấy con bé, dỗ dành:
- Buổi tối cha giúp con giáo huấn mẹ.
Ta lườm hai cha con một cái.
Hắn nhéo má ta, cười nhẹ rồi gọi món ăn.
Mấy năm nay, chúng ta đã chuyển nhà, mời một thím câm đến làm mấy việc nặng.
Thúy Hoa và Xuân Hạnh mở một tiệm may. Xuân Hạnh lấy tiền trả cho thanh lâu, cha mẹ em ấy tìm đến ăn vạ, Thúy Hoa giúp em ấy đuổi đ.á.n.h bọn họ ra ngoài.
Xuân Hạnh không còn sợ bị người bắt đi, không còn nơi nương tựa.
Thúy Hoa nói Xuân Hạnh thích nhất xem sổ sách, đếm tiền, tính toán mỗi ngày thu được bao nhiêu, kiếm lời bao nhiêu, em ấy có thể nhận được bao nhiêu.