Hai người bọn họ ở cùng với chúng ta.
Có điều không phải là người hầu trong nhà mà là em gái của ta.
Cao Nghiễn ít lên núi hơn, thời gian dành cho mấy đứa nhỏ cũng nhiều hơn.
Thời gian cứ thế trôi qua yên bình, ngay cả Tuân Nhi cũng dần quên mất thân phận của mình.
Năm đó ta khư khư cố chấp, rốt cuộc là cứu được Tuân Nhi hay là hại chính chúng ta.
Buổi tối, Cao Nghiễn ôm ta:
- Đừng sợ, không có chuyện gì đâu, những năm gần đây Bệ hạ không có con nối dõi, muốn đón Tuân Nhi về là chuyện bình thường. Chúng ta chỉ cần đưa thằng bé trở về, sau đó lại quay lại đây, đừng lo lắng, ko có vấn đề gì đâu.
P/S: Truyện hay đúng ko, chữa lành đúng không, ngọt ngào đúng ko. Các bạn nghĩ thế đúng không??? Khoooooooooong nhé!!! Nếu không muốn buông lời c.h.ử.i tác giả và muốn truyện HE thì hãy dừng ở đây. Còn nếu muốn bị shock tinh thần, đm liên tục, muốn nhảy vô đập tác giả như tui thì … well… đọc tiếp thôi. Chào mừng đến với cuộc đời hiểm ác này
Chúng ta bịa ra một câu chuyện làm lời giải thích.
Huyền Ca và Nhã Ý thì nhờ hai vợ chồng Tần đại phu chăm sóc, Xuân Hạnh và Thúy Hoa cũng ở lại giúp đỡ, ta và Cao Nghiễn mang theo Tuân Nhi, ngồi xe ngựa, chạy tới kinh thành.
Tuân nhi đã 11 tuổi, rời cung 6 năm.
Vầng trán của thằng bé khá giống cha mình, tuổi còn nhỏ đã thể hiện sự kiên nghị và trầm ổn không hợp tuổi.
Ít nhất không có người anh em nào tranh đoạt vị trí Thái t.ử với nó.
Trong lòng ta nghĩ như vậy.
Một tháng sau, chúng ta đến kinh thành.
Cao Nghiễn ẩn trong bóng tối.
Ta đưa Tuân Nhi đến cửa cung, nhìn thằng bé lấy ra con dấu của Thái t.ử, binh lính thủ vệ bối rối dẫn nó vào trong …
Nhỡ đây là quỷ kế của Vương Viện thì sao bây giờ?!
Nhỡ đâu Vương Viện muốn dụ thằng bé vào để gi.-ết thì làm sao đây?!
Lòng ta hoảng hốt, chạy theo, kêu lên:
- Tuân Nhi! Quay về!
Thằng bé dừng lại, nó đã cao bằng ta rồi.
- Sao vậy mẹ?
Ta túm lấy nó:
- Mẹ sợ đây là quỷ kế của dì con.
Một cung nhân khác đã vội vã chạy đi.
- G.i.ế.c con không có ích lợi gì với ả ta cả, trừ khi là ý của phụ hoàng, nếu phụ hoàng muốn con ch.-ết, trong thiên hạ này con làm gì còn nơi nào để sống cơ chứ?
Tim ta đập mạnh, sợ hãi vô cùng.
Ta luôn có linh cảm không lành.
- Vậy con … cẩn thận …
Thằng bé ôm ta, nói:
- Tuổi của con bây giờ có lẽ sẽ ở Đông cung, đến lúc đó mẹ có thể tới thăm con.
Nó lớn rồi, có thể nói những lời an ủi ta.
Ta cố gắng cười:
- Con trai của ta trước nay chưa bao giờ làm ta thất vọng. Con đi đi, con có con đường của con. Mẹ thật vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta hít sâu một hơi, đứa bé trước đây thích ôm ta, bây giờ đã thành một chàng trai trẻ tuấn tú.
Thằng bé chậm rãi tiến cung, khi chuẩn bị khuất sau những bức tường, nó quay đầu lại nhìn ta, rõ ràng đã đong đầy nước mắt, nhưng vẫn thoải mái vẫy tay với ta.
Ta quay người từ từ trở về khách sạn.
Trong lòng thật vắng vẻ.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng gõ cửa vàng lên, âm thanh rất nhẹ:
- Ai đó?
- Mẹ, là con và … phụ hoàng.
Ép xuống nghi ngờ trong lòng, ta mở cửa, ngoài cửa là một gương mặt lạ lẫm lại quen thuộc.
Ta không dám nhìn nhiều, chỉ quỳ xuống:
- Bần ni tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế …
Ta còn chưa kịp quỳ xuống đã bị kéo vào trong n.g.ự.c hắn.
- Ta rất nhớ nàng, Nhuận Nhi, ta rất nhớ nàng, nàng không biết được những năm qua ta phải sống thế nào, mỗi ngày ta đều nhớ nàng. Biết được nàng mất tích, suýt nữa ta đã đi.-ên rồi, nếu nàng xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ tự gi.-ết chính mình! May mắn nàng không sao, Nhuận Nhi, Nhuận Nhi …
Ta vội vàng tránh khỏi n.g.ự.c hắn, chắp tay trước n.g.ự.c, thi lễ của Phật gia, nói:
- Ai di đà Phật, Bệ hạ, bần ni đã xuất gia, hồng trần thế tục đều đã đi qua rồi, những điều của quá khứ không được nhắc lại nữa. Bần ni nguyện long thể Bệ hạ được an khang, Thái t.ử bình an trôi chảy, đó là phúc của vạn dân.
Hắn rơi nước mắt, nâng khuôn mặt của ta:
- Nhuận Nhi, chuyện năm đó là lỗi của ta, ta không có cách nào phản kháng lại mẫu hậu, cũng không thể bảo vệ được nàng, để nàng phải lưu lạc bên ngoài, chịu bao nhiêu khổ cực. Hiện giờ mẫu hậu đã đi rồi, ta sẽ tiếp nàng hồi cung, nàng vẫn là Hoàng hậu, là vợ của trẫm.
- Bệ hạ, bần ni đã là người xuất gia rồi …
- Người xuất gia có thể hoàn tục
Ánh mắt si mê của hắn đọng lại trên mặt ta:
- Nàng vẫn xinh đẹp như vậy, vẫn giống như năm đó khi chúng ta chia tay, còn ta thì đã già rồi.
Hắn ta mới 26 tuổi, tóc đen rậm rạp đã xem lẫn những sợi bạc.
- Nhưng cũng không vấn đề gì cả, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau bạc đầu đến già.
Hắn không cho ta cự tuyệt, muốn dẫn ta đi.
Ta nhíu mày nhìn hắn:
- Bệ hạ xin tự trọng! Ta là người xuất gia! Không phải Vương Nhuận!
Hắn ta sửng sốt, phất tay cho người khác ra ngoài.
Tuân Nhi lo lắng nhìn ta.
Hiên Viên Hoành đóng cửa lại, nắm lấy tay ta, nói một cách ấm áp:
- Còn tức giận phải không?
Hắn ta không để ý đến sự trốn tránh của ta, cầm lấy tay ta, nói rất tha thiết:
- Xin lỗi Nhuận Nhi, năm đó thế lực của mẫu hậu quá lớn, nhà họ Vương cũng một tay che trời, ta không chống lại được bọn chúng. Về sau ta sẽ bảo vệ nàng, những tủi cực nàng từng chịu, ta đều sẽ đền bù cho nàng. Có được không?
- Bệ hạ làm những điều này với ta thì Hoàng hậu của ngài phải làm sao bây giờ?
- Từ đầu đến cuối Hoàng hậu của trẫm chỉ có một mình nàng. Ta sẽ phế truất Vương Viện, lập nàng làm Hậu một lần nữa.
Có điều không phải là người hầu trong nhà mà là em gái của ta.
Cao Nghiễn ít lên núi hơn, thời gian dành cho mấy đứa nhỏ cũng nhiều hơn.
Thời gian cứ thế trôi qua yên bình, ngay cả Tuân Nhi cũng dần quên mất thân phận của mình.
Năm đó ta khư khư cố chấp, rốt cuộc là cứu được Tuân Nhi hay là hại chính chúng ta.
Buổi tối, Cao Nghiễn ôm ta:
- Đừng sợ, không có chuyện gì đâu, những năm gần đây Bệ hạ không có con nối dõi, muốn đón Tuân Nhi về là chuyện bình thường. Chúng ta chỉ cần đưa thằng bé trở về, sau đó lại quay lại đây, đừng lo lắng, ko có vấn đề gì đâu.
P/S: Truyện hay đúng ko, chữa lành đúng không, ngọt ngào đúng ko. Các bạn nghĩ thế đúng không??? Khoooooooooong nhé!!! Nếu không muốn buông lời c.h.ử.i tác giả và muốn truyện HE thì hãy dừng ở đây. Còn nếu muốn bị shock tinh thần, đm liên tục, muốn nhảy vô đập tác giả như tui thì … well… đọc tiếp thôi. Chào mừng đến với cuộc đời hiểm ác này
Chúng ta bịa ra một câu chuyện làm lời giải thích.
Huyền Ca và Nhã Ý thì nhờ hai vợ chồng Tần đại phu chăm sóc, Xuân Hạnh và Thúy Hoa cũng ở lại giúp đỡ, ta và Cao Nghiễn mang theo Tuân Nhi, ngồi xe ngựa, chạy tới kinh thành.
Tuân nhi đã 11 tuổi, rời cung 6 năm.
Vầng trán của thằng bé khá giống cha mình, tuổi còn nhỏ đã thể hiện sự kiên nghị và trầm ổn không hợp tuổi.
Ít nhất không có người anh em nào tranh đoạt vị trí Thái t.ử với nó.
Trong lòng ta nghĩ như vậy.
Một tháng sau, chúng ta đến kinh thành.
Cao Nghiễn ẩn trong bóng tối.
Ta đưa Tuân Nhi đến cửa cung, nhìn thằng bé lấy ra con dấu của Thái t.ử, binh lính thủ vệ bối rối dẫn nó vào trong …
Nhỡ đây là quỷ kế của Vương Viện thì sao bây giờ?!
Nhỡ đâu Vương Viện muốn dụ thằng bé vào để gi.-ết thì làm sao đây?!
Lòng ta hoảng hốt, chạy theo, kêu lên:
- Tuân Nhi! Quay về!
Thằng bé dừng lại, nó đã cao bằng ta rồi.
- Sao vậy mẹ?
Ta túm lấy nó:
- Mẹ sợ đây là quỷ kế của dì con.
Một cung nhân khác đã vội vã chạy đi.
- G.i.ế.c con không có ích lợi gì với ả ta cả, trừ khi là ý của phụ hoàng, nếu phụ hoàng muốn con ch.-ết, trong thiên hạ này con làm gì còn nơi nào để sống cơ chứ?
Tim ta đập mạnh, sợ hãi vô cùng.
Ta luôn có linh cảm không lành.
- Vậy con … cẩn thận …
Thằng bé ôm ta, nói:
- Tuổi của con bây giờ có lẽ sẽ ở Đông cung, đến lúc đó mẹ có thể tới thăm con.
Nó lớn rồi, có thể nói những lời an ủi ta.
Ta cố gắng cười:
- Con trai của ta trước nay chưa bao giờ làm ta thất vọng. Con đi đi, con có con đường của con. Mẹ thật vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta hít sâu một hơi, đứa bé trước đây thích ôm ta, bây giờ đã thành một chàng trai trẻ tuấn tú.
Thằng bé chậm rãi tiến cung, khi chuẩn bị khuất sau những bức tường, nó quay đầu lại nhìn ta, rõ ràng đã đong đầy nước mắt, nhưng vẫn thoải mái vẫy tay với ta.
Ta quay người từ từ trở về khách sạn.
Trong lòng thật vắng vẻ.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng gõ cửa vàng lên, âm thanh rất nhẹ:
- Ai đó?
- Mẹ, là con và … phụ hoàng.
Ép xuống nghi ngờ trong lòng, ta mở cửa, ngoài cửa là một gương mặt lạ lẫm lại quen thuộc.
Ta không dám nhìn nhiều, chỉ quỳ xuống:
- Bần ni tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế …
Ta còn chưa kịp quỳ xuống đã bị kéo vào trong n.g.ự.c hắn.
- Ta rất nhớ nàng, Nhuận Nhi, ta rất nhớ nàng, nàng không biết được những năm qua ta phải sống thế nào, mỗi ngày ta đều nhớ nàng. Biết được nàng mất tích, suýt nữa ta đã đi.-ên rồi, nếu nàng xảy ra chuyện gì, ta nhất định sẽ tự gi.-ết chính mình! May mắn nàng không sao, Nhuận Nhi, Nhuận Nhi …
Ta vội vàng tránh khỏi n.g.ự.c hắn, chắp tay trước n.g.ự.c, thi lễ của Phật gia, nói:
- Ai di đà Phật, Bệ hạ, bần ni đã xuất gia, hồng trần thế tục đều đã đi qua rồi, những điều của quá khứ không được nhắc lại nữa. Bần ni nguyện long thể Bệ hạ được an khang, Thái t.ử bình an trôi chảy, đó là phúc của vạn dân.
Hắn rơi nước mắt, nâng khuôn mặt của ta:
- Nhuận Nhi, chuyện năm đó là lỗi của ta, ta không có cách nào phản kháng lại mẫu hậu, cũng không thể bảo vệ được nàng, để nàng phải lưu lạc bên ngoài, chịu bao nhiêu khổ cực. Hiện giờ mẫu hậu đã đi rồi, ta sẽ tiếp nàng hồi cung, nàng vẫn là Hoàng hậu, là vợ của trẫm.
- Bệ hạ, bần ni đã là người xuất gia rồi …
- Người xuất gia có thể hoàn tục
Ánh mắt si mê của hắn đọng lại trên mặt ta:
- Nàng vẫn xinh đẹp như vậy, vẫn giống như năm đó khi chúng ta chia tay, còn ta thì đã già rồi.
Hắn ta mới 26 tuổi, tóc đen rậm rạp đã xem lẫn những sợi bạc.
- Nhưng cũng không vấn đề gì cả, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau bạc đầu đến già.
Hắn không cho ta cự tuyệt, muốn dẫn ta đi.
Ta nhíu mày nhìn hắn:
- Bệ hạ xin tự trọng! Ta là người xuất gia! Không phải Vương Nhuận!
Hắn ta sửng sốt, phất tay cho người khác ra ngoài.
Tuân Nhi lo lắng nhìn ta.
Hiên Viên Hoành đóng cửa lại, nắm lấy tay ta, nói một cách ấm áp:
- Còn tức giận phải không?
Hắn ta không để ý đến sự trốn tránh của ta, cầm lấy tay ta, nói rất tha thiết:
- Xin lỗi Nhuận Nhi, năm đó thế lực của mẫu hậu quá lớn, nhà họ Vương cũng một tay che trời, ta không chống lại được bọn chúng. Về sau ta sẽ bảo vệ nàng, những tủi cực nàng từng chịu, ta đều sẽ đền bù cho nàng. Có được không?
- Bệ hạ làm những điều này với ta thì Hoàng hậu của ngài phải làm sao bây giờ?
- Từ đầu đến cuối Hoàng hậu của trẫm chỉ có một mình nàng. Ta sẽ phế truất Vương Viện, lập nàng làm Hậu một lần nữa.