Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 17

Hắn ta thấy dáng vẻ khiếp sợ của ta, thản nhiên nói:



- Năm đó ta vốn nên cưới Vương Viện, nhưng ta biết nhà họ Vương muốn gả nàng cho một lão già, ta mới nói với ả ta rằng ta muốn nghênh nàng nhập cung. Dưới cơn tức giận, ả ta đã tát ta sau đó trốn đi. Tình yêu của ta với ả đã bị bào mòn hầu như không còn nữa. Tính cách của ả ta vốn là ngang ngược càn quấy, về sau khi nàng nhập cung, tận tâm tận lực bảo vệ trẫm, túi thơm, quần áo, mọi thứ đều là nàng dùng tâm tự tay làm cho ta. Ta bị ho khan thì có canh tuyết lê đường phèn, ta bị bệnh nàng thức trắng đêm chăm sóc, tất cả những điều đó là tình yêu của nàng dành cho ta, ta sao có thể phụ lòng nàng được?



Thế nên, vì sao?



- Năm đó, mẫu hậu một lòng muốn Hoàng hậu phải xuất thân từ nhà họ Vương, thực tế bà ấy thiên vị Vương Viện hơn, ta mới không thể không phối hợp với bà diễn một vở kịch như vậy.



Hắn ta nói chậm rãi, giọng điệu tràn ngập tình cảm:



- Ta biết việc mất đi đứa bé khiến nàng tổn thương sâu sắc, nhưng chúng ta còn có Tuân Nhi, về sau còn có thể có nhiều đứa con khác, cùng ta trở về thôi.



- Ta đã xuất gia, Bệ hạ, để ta ở lại chùa cầu phúc cho ngài và Thái t.ử điện hạ, đây là tâm nguyện duy nhất của ta.



- Ta không cho phép!



Hắn hiếm thấy nổi cơn thịnh nộ:



- Nàng biết việc ta cả ngày nhớ nàng nhưng không thể không mua vui cho một con đàn bà khác khó chịu đến thế nào sao? Nàng biết những túi thơm, quần áo nàng lưu lại kia khiến ta trong lòng thống hận đến chừng nào không? Sáu năm chúng ta làm vợ chồng, ông trời để cho ta hạnh phúc sáu năm, rồi lại bắt nàng rời đi sáu năm, nếu không có nàng, ta sẽ đi.-ên mất! Đừng tàn nhẫn như vậy, Nhuận Nhi.



Trong mắt hắn có sự đi.-ên cuồng.



Ta sợ tới mức lui về sau một bước.



- Không phải nàng cũng căm hận nhà họ Vương sao? Bây giờ bọn chúng đang bị nướng trong lửa lớn rồi. Rất nhanh ta sẽ thu thập đủ chứng cứ phạm tội, nâng bọn chúng thật cao rồi phải ngã xuống thật đau! Đừng sợ, không còn ai có thể làm hại đến nàng nữa!



Ta há to miệng, muốn nói chuyện, hắn ta vội vàng hôn ta:



- Nhiều năm như vậy, nàng không nhớ ta sao? Hả? (đùa ghê tởm tk ch.óa này quá đmmmmm)



Nhìn mặt hắn ta cách càng ngày càng gần, ta cảm thấy thật ghê tởm, không thể nhịn được mà tát hắn một cái!



- Nàng đ.á.n.h ta! 



Hắn ta không thể tin được mà sờ lên mặt, nhìn ta.



Ta cố nén sợ hãi, nói với giọng run rẩy:



- Ta xuất gia! Ta sẽ không hồi cung.



- Trẫm không cho nàng xuất gia! Chỉ để nàng đi dưỡng bệnh! Bây giờ nàng muốn kháng chỉ sao?!



Chợt nét mặt hắn mềm ra, kéo mũ ni cô của ta xuống, nói khẽ:



- Ngoan, về cung với trẫm.



- Thả ta ra! Bệ hạ, cầu xin ngài, ngài thả ta đi. Ta không muốn trở về. Ta sống ngoài cung rất tốt, trong chùa một năm bốn mùa yên tĩnh thanh tịnh, thích hợp tu thân dưỡng tính, trong cung quy củ quá nhiều, không có tự do, ta thực sự không muốn trở về.



Hắn ta nhíu mày:



- Mẫu hậu c.h.ế.t rồi, về sau không có ai dám lập quy củ cho nàng nữa. Nàng gặp ta cũng không cần quỳ lạy, nàng muốn thế nào thì làm thế đó. Bây giờ trẫm muốn chiêu cáo thiên hạ, nàng là người trẫm yêu nhất! Nếu nàng không trở về với trẫm, trẫm sẽ ngay lập tức phế truất Tuân Nhi, nhốt hắn vào đại lao! Nàng có tin không?

Thanh âm ta run rẩy:



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

- Thằng bé là con trai ngài. Nó và ngài giống nhau như cùng một khuôn đúc ra đấy.



- Thì sao chứ? Sao nàng có thể yêu nó hơn yêu trẫm được chứ? Năm đó nàng cầu xin trẫm dẫn nó theo, hiện tại nó đã quay về nhưng nàng lại không theo nó, nàng nói xem trẫm nhìn thấy nó chẳng nhẽ không đau lòng sao?



Cuối cùng hắn ta lại hỏi:



- Cung nữ thân cận của nàng đâu? Chuyện nàng gặp phải ở chùa Tĩnh Tâm trẫm đã biết rõ, hai bà ni già kia và toàn gia tộc của những kẻ xấu đó đã bị xử t.ử rồi.



- Thúy Hoa đã bị ta bán đi rồi



Ta vất vả nói.



Đế vương giận dữ, m.á.u đổ ngàn dặm.



Trước quyền thế tuyệt đối, ta không nhịn được mà rét lạnh đến thấu xương.



- Về cung trước đã.



Hắn ta giữ c.h.ặ.t t.a.y ta, không cho cự tuyệt mà kéo ta đi.



Vương Viện đã bị phế truất, giam trong lãnh cung.



Khi ta bị đưa về cung điện trước kia, bên ngoài trời tối mịt, cung nhân từng người từng người xếp hàng đứng chờ ở đó, nhưng bọn họ im lặng, cả cung điện yên tĩnh như một nấm mồ.



Lúc ăn cơm, ta chỉ ăn chút thức ăn.



Hiên Viên Hoành ở lại cùng ta và Tuân Nhi, nhìn chúng ta, thở dài:



- Một nhà ba người chúng ta, cuối cùng cũng được đoàn tụ.



Tuân Nhi đỏ mắt, tràn ngập tình cảm mà nói:



- Phụ hoàng, khi ở bên ngoài mỗi giây mỗi phút nhi thần đều nhớ ngài, chỉ nguyện long thể ngài an khanh, bách tính an cư lạc nghiệp.



Hiên Viên Hoành vỗ vai hắn:



- Con ngoan.



Ăn cơm xong, Tuân Nhi trở về phòng của nó, Hiên Viên Hoành cho cung nhân lui ra.



Ta cảnh giác nhìn hắn ta.



- Nhuận Nhi, cũng muộn rồi, nên nghỉ ngơi thôi. 



- Ta là người xuất gia, xin Bệ hạ đừng khinh nhờn thần phật!



- Là sao chứ?



Hắn ta không mảy may để ý, đẩy ta xuống giường, sau đó từ từ tiến lại gần.



- Nàng rời đi một thời gian mà tính tình thay đổi nhiều quá. Cũng không giống một người xuất gia, Nhuận Nhi của trẫm, lại giống một bé thỏ trắng đấy.