Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 18



Ta hoảng sợ nhìn hắn, chậm rãi lui về phía sau.



- Ngoan, không phải nàng thích em bé sao, về sau chúng ta sẽ có rất nhiều …



Ta đang nghĩ nên g.i.ế.c hắn ta hay lấy tự sát để uy h.i.ế.p, cuối cùng chọn tự sát.



Ta lấy cây trâm đưa lên cổ:



- Ngươi dám qua đây, ta c.h.ế.t cho ngươi xem! Người xuất gia phải từ bỏ thất tình lục d.ụ.c.



Ta tỏ vẻ đau đớn:



- Ta đã hứa nguyện trước cửa Phật, cả đời phải ăn chay niệm Phật, cầu nguyện cho ngài và Tuân Nhi! Như vậy hai người mới có thể khỏe mạnh bình an cả đời!



- Nàng … những năm này nàng vẫn luôn nhớ đến ta? Còn phát lời thề nặng nề như thế?



- … Ừ …



Mắt hắn đỏ lên, chán nản ngồi bên giường:



- Đời này người trẫm có lỗi nhiều nhất là nàng. Nhuận Nhi, nàng đừng sợ, chờ hôm nào đó ta mời đại sư vào cung, hỏi xem làm thế nào để loại bỏ lời thề này, bây giờ ta sẽ không đụng vào nàng.



Ta nhất thời không biết nên vui hay buồn, chỉ cảm thấy hắn nên c.h.ế.t sớm một chút thì tốt hơn.

Ta khôi phục ngôi Hoàng hậu, nhà họ Vương thì sụp đổ.



Ta đi lãnh cung gặp Vương Viện.



Quần áo nàng ta lộn xộn, cả người tiều tụy, khi nhìn thấy ta, ánh mắt nàng ta dấy lên vẻ cừu hận:



- Cái đồ hồ ly tinh này!!! Ban đầu ở trong phủ đã dụ dỗ Hoành ca ca! Đê tiện không khác gì mẹ ngươi cả!!!



- Trói ả ta lại.



Ta không để ý tới nàng ta, chỉ lạnh nhạt dặn bảo cung nhân.



- Người làm gì ta? Các ngươi buông bản cung ra! Một lũ nô tài ch.ó ch.-ết!!! Sớm muộn bản cung cũng sẽ gi.-ết ch.-ết tất cả các ngươi!!! Bệ hạ chỉ đang giận lây sang bản cung thôi, ngài ấy yêu bản cung! Bọn ch.ó nô tài nâng cao giẫm thấp các ngươi! Ta muốn gi.-ết các ngươi! Vương Nhuận, ta muốn gi.-ết ngươi! Lúc trước ta nên gi.-ết ngươi ngay trên đường! Thế nào, mấy tên du côn năm đó chính là do ta cố tình dẫn dắt để bọn chúng tới chăm sóc ngươi đấy! Ha ha ha!



Ta lấy d.a.o găm trong tay áo ra, rạch cổ tay của nàng ta, m.á.u chảy ra nhỏ giọt, mang đến một vẻ đẹp diễm lệ mà ma quái.



- Con d.a.o này chính là cái ta dùng để gi.-ết ch.-ết bọn chúng năm đó, hôm nay ta cũng dùng nó để tiễn ngươi lên đường, muội muội à.



- Ngươi dám à!



Nàng ta trừng mắt nhìn ta đến rách cả mi.



- Có gì không dám, bây giờ ta là Hoàng hậu, đồ tiện nhân như người, năm đó gi.-ết hại hoàng t.ử, nhiều năm như vậy để lại mạng ch.ó cho người đã là đức phật từ bi rồi!



- Ha ha ha! Vương Nhuận, ngươi cuối cùng cũng lộ ra bộ mặt thật rồi? Ngươi cũng chỉ được đến thế mà thôi! Không giả vờ nữa à? Không phải ngươi là bé thỏ trắng sao? Giỏi nhất dùng nước mắt để dỗ dành đàn ông mềm lòng, thế nào, ngươi còn có thể gi.-ết người cơ à, ha ha ha! Bệ hạ, ngài nhìn con đàn bà độc ác này đi! Ngài đừng để ả lừa gạt! Bệ hạ, Bệ hạ! 



Ta còn chưa quay người lại, đã bị ôm vào trong n.g.ự.c, tay của đối phương đặt lên cổ tay lạnh băng của ta, nhẹ giọng nói:



- Ở đây lạnh lắm, mặc thêm áo vào.



Ta tránh thoát, rời xa hắn.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ánh mắt hắn ta tối sầm, lập tức như không có chuyện gì xảy ra mà nhìn sang Vương Viện, lại nhìn vết thương trên cổ tay nàng ta:



- Nàng muốn ả ta ch.-ết như thế nào? 



- Máu trên người chảy hết cho đến ch.-ết.



Hắn ta sững sờ một chút rồi chậm rãi gật đầu:



- Như vậy cũng tốt.



Sau đó lập tức sai bảo cung nhân:



- Xử trí theo ý của Hoàng hậu, sau khi Vương Viện ch.-ết, tùy tiện ném ra bãi tha ma là được.



Vương Viện không thể tin được mà nhìn hắn, điên cuồng la hét.



Nàng ta ch.-ết rồi.



Nhưng ta lại bị nhốt lại trong cung cấm.



Xử t.ử Từ Mỹ nhân và Từ thái y xong, ta không nghĩ ra được còn cần trả thù ai nữa, chỉ có thể ngày ngày ăn chay niệm phật, còn phải đối mặt với con người ghê tởm kia, phiền muộn đến tột cùng.



Cao Nghiễn ra sao rồi, ta bị mang vào cung, không biết chàng sẽ đau lòng đến mức nào.



Còn cả Huyền Ca, Nhã Ý, lâu như vậy không thấy ta, chắc khóc nhiều lắm.



Một tháng sau, Tuân Nhi nói cho ta biết, Cao Nghiễn đã tiếp Huyền Ca và Nhã Ý về Cao phủ.



Xuân Hạnh và Thúy Hoa cũng đi theo tới kinh thành.



Hiên Viên Hành mời đại sư tới làm lễ, nói là đã chuyển lời thề ta hứa nguyện trước phật tổ qua người đại sư, ta có thể hoàn tục.



Thật nực cười.



Hắn ta còn muốn diễn vở kịch vợ chồng ân ái cơ đấy.



Đáng tiếc, hắn ta đã sớm không phải phu quân của ta rồi.



Ai ngờ, hắn giống như nhận ra sự kiêng dè của ta, không vội bắt ta thị tẩm, trái lại ngày nào cũng chỉ ngồi một lúc, ăn một bữa cơ, hỏi han việc học của Tuân Nhi rồi mới đi.



Tuân nhi có vẻ sầu lo, nói với ta chiến sự ở biên quan đang căng thẳng, Hiên Viên Hoành bây giờ một lòng đặt tại chuyện triều chính.



Ta cũng lo lắng chiến sự chốn biên quan, nhưng trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.



Qua hai tháng, chiến sự ở biên quan thắng lợi, cả nước ăn mừng.



Người thắng trận là đường huynh của Từ Mỹ nhân.



Cùng diện thánh với hắn ta là một thương nhân, người này từng cầu hôn Xuân Hạnh.



Những điều này về sau ta mới biết, vì Hiên Viên Hoành nổi giận đùng đùng lao vào tẩm cung của ta, trông như muốn g.i.ế.c người:



- Nói, nàng ở ngoài cung đã làm những chuyện gì? Nói ngay!



- Ngài điên rồi! Thả ta ra!