Hắn rút kiếm, lưỡi kiếm lóe lên ánh sắc lạnh, chĩa mũi kiếm vào ta:
- Tiện phụ, còn dám nói ngươi xuất gia làm ni cô à, ai cũng đều biết ngươi dâm loạn vô đức rồi!
Hồi cung mấy tháng nay, hắn ta một mực hạ mình trước mặt ta, hỏi han ân cần cũng không nhắc tới những cung phi khác, còn thường xuyên hồi tưởng lại quá khứ cùng ta.
Bây giờ nhìn khuôn mặt dữ tợn khát m.á.u của hắn, lòng ta thở ra một hơi, trên mặt lại bi thương quỳ xuống:
- Bệ hạ, vì sao lại nói vậy? Thần thiếp oan uổng.
- Dẫn người lên đây!
Là vợ chồng Tần đại phu, còn có Thúy Hoa và Xuân Hạnh.
- Là ai làm các người bị thương?! Nhanh gọi thái y! Thái y đâu!
Không ai trả lời ta.
Hiên Viên Hoành bóp cằm ta, nhìn ta đe dọa:
- Hoàng hậu cuối cùng cũng không trưng ra cái mặt lạnh nhạt ra nữa nhỉ?
- Nói, gian phu là ai?!
- Không có gian phu! Ta không biết ngài đang nói cái gì! Ta trong sạch!
Ta không tin Tần đại phu bọn họ bán đứng chúng ta.
Thời gian chúng ta ở đất Thục, để tránh phiền phức, khi đi ra ngoài đều hóa trang, trừ khi có người cố ý rình mò, nếu không không có khả năng sẽ có người biết thân phận thật của chúng ta,
- Còn tiếp tục dối trá đúng không! Trẫm phái người đi tra ngôi chùa mà ngươi nói đến, ngươi vốn chưa bao giờ ở đó! Trái lại con tiện tỳ Thúy Hoa này, có người nhìn thấy ả ta ở một tòa nhà, trong nhà không chỉ có nữ chủ nhân, còn có nam chủ nhân, Tuân Nhi và hai đứa bé!!!
Đầu ta ong ong, lộn xộn.
Tuân Nhi bị đưa vào.
Thằng bé quỳ trên đất, Hiên Viên Hoành lạnh lùng nhìn nó.
Tuân Nhi cúi đầu, chậm rãi xé tà áo, băng bó cổ tay đang đổ m.á.u của Thúy Hoa.
Hiên Viên Hoành cười lạnh:
- Xem ra những năm qua Thúy Hoa vẫn ở cùng các ngươi. Nói, là ai!
Trong mắt hắn toàn sự tàn nhẫn:
- Trẫm muốn gi.-ết tên gian phu kia! Gi.-ết hai đứa con hoang! Muốn ph.-anh thây x.-é xác các ngươi!!!
Vạn vật im lặng.
Sống ch.-ết của chúng ta toàn bộ phụ thuộc vào một ý niệm của người đàn ông đang nổi giận trước mắt này.
Ta mò tới con d.a.o găm luôn cất trong tay áo.
Ta đã dùng nó gi.-ết rất nhiều người.
Ta một mặt tỏ vẻ khổ sở đáng thương:
- Không, ta yêu Bệ hạ, Bệ hạ, ngài đừng tin những lời sàm ngôn của bọn tiểu nhân mà đưa ta vào chỗ ch.-ết, oan uổng người vô tội được không?
- Ha ha
Ánh mắt hắn đỏ như m.á.u, trong mắt toàn là nước mắt, rơi xuống mặt ta:
- Yêu trẫm? Chỉ cần trong mắt người còn một chút tình yêu với trẫm, trẫm cũng đã bỏ qua mọi chuyện cũ cho ngươi rồi!
Hắn ta tiếp tục cười lạnh, thanh âm bao hàm bi thương:
- Trẫm còn nghĩ Hoàng hậu thật lòng ăn chay niệm phật, c.h.ặ.t đứt thất tình lục d.ụ.c, không ngờ rằng chỉ là con đàn bà dâm đãng, còn thủ tiết vì ai nữa! Nói, ngươi đang bảo vệ cho ai, vì ai mà không cho trẫm chạm vào ngươi! Nói ngay!
- Ngươi nói …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một con d.a.o găm đ.â.m vào n.g.ự.c hắn. (đùa đọc đến đây tui đã mong là tk ch.óa vua c.h.ế.t luôn đi, nhưng không )
Nhưng ta đ.â.m lệch, không chính xác, vết đ.â.m cũng không sâu …
Ta sợ hắn ta không ch.-ết, dùng hết sức lực đ.â.m thêm một d.a.o, nhưng bị hắn ta dễ dàng chế ngự, ấn trên mặt đất, không thể động đậy.
Cung nhân đang sửng sốt cũng mau ch.óng tóm lấy ta.
Hắn nhìn ta, nhìn con d.a.o trước n.g.ự.c, rồi lại nhìn ta.
Xung quanh hỗn loạn ồn ào, cầm m.á.u cho hắn, gọi thái y, ta bị trói c.h.ặ.t.
Những người khác đang khóc.
Tuân Nhi quỳ đi đến bên cạnh, ôm lấy ta.
Ta và Hiên Viên Hoành, cách bao nhiêu người, xa xa đối mặt.
Ta bị nhốt lại.
Cả ngày chỉ ngơ ngơ ngác ngác.
Cao Nghiễn, và bọn nhỏ … Ta không biết bọn họ thế nào rồi.
Nếu bọn họ ch.-ết, ta nhất định sẽ gi.-ết Hiên Viên Hoành, sau đó tự vẫn!
Tuân Nhi sai người truyền tin cho ta, Tần đại phu bọn họ không bị thương đến tính mạng, bọn họ cũng không khai ra điều gì.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đến chiều, Hiên Viên Hoành lại mang mấy người bọn họ đến.
Bọn họ bị ném xuống đất, giống như đám thịt ch.-ết, không còn chút sức sống.
Bọn họ vốn nên có cuộc đời vô lo vô nghĩ.
Hắn ta ném xuống trước mặt ta một cái sổ gấp.
Ta mở ra, bên trong chỉ có đôi câu vài lời trên phố ở đất Thục, nhưng tổng hợp lại có thể nhìn rõ được toàn cảnh.
- Cao Nghiễn? Ta còn nghĩ hắn ta vì sao ko làm thái y nữa mà chạy đến đất Thục, thì ra không phải để nghiên cứu y thuật mà là vì Hoàng hậu của trẫm nhỉ. Nghe nói các ngươi còn đẻ ra một đôi long phượng à? Yên tâm, Cao Nghiễn, còn có hai đứa con hoang kia, trẫm đều sẽ không bỏ qua. Ngươi không phải không ăn thịt sao?
Mắt hắn u ám đen kịt, lộ ra sự điên cuồng khát m.á.u:
- Trẫm c.h.ặ.t hai đứa con hoang kia thành viên thịt, nấu cho ngươi ăn. Có được không?
Ta nôn ra.
Tiếng khóc của đứa nhỏ truyền đến. Trái tim ta vỡ nát.
Bọn họ bị người ta đẩy xuống đất, Cao Nghiễn ôm hai đứa bé vào n.g.ự.c, chúng nó cứ khóc mãi.
- Lấy d.a.o ra đây!
Ta ôm lấy chân của Hiên Viên Hoành:
- Van xin ngài …
- Bệ hạ!
Xuân Hạnh vẫn đang khóc bỗng nhiên kêu lên:
- Đây là con của dân phụ! Vốn không phải của Hoàng hậu nương nương! Nhưng Hoàng hậu nương nương thực sự cùng người thông dâm!
Hắn ta dừng lại:
- Ngươi dám nói dối thì trẫm sẽ phanh thây xé xác ngươi!
- Cao đại phu đã cứu ta, ta lấy thân báo đáp, mọi người trong thành đều biết chuyện này.
- Tiện phụ, còn dám nói ngươi xuất gia làm ni cô à, ai cũng đều biết ngươi dâm loạn vô đức rồi!
Hồi cung mấy tháng nay, hắn ta một mực hạ mình trước mặt ta, hỏi han ân cần cũng không nhắc tới những cung phi khác, còn thường xuyên hồi tưởng lại quá khứ cùng ta.
Bây giờ nhìn khuôn mặt dữ tợn khát m.á.u của hắn, lòng ta thở ra một hơi, trên mặt lại bi thương quỳ xuống:
- Bệ hạ, vì sao lại nói vậy? Thần thiếp oan uổng.
- Dẫn người lên đây!
Là vợ chồng Tần đại phu, còn có Thúy Hoa và Xuân Hạnh.
- Là ai làm các người bị thương?! Nhanh gọi thái y! Thái y đâu!
Không ai trả lời ta.
Hiên Viên Hoành bóp cằm ta, nhìn ta đe dọa:
- Hoàng hậu cuối cùng cũng không trưng ra cái mặt lạnh nhạt ra nữa nhỉ?
- Nói, gian phu là ai?!
- Không có gian phu! Ta không biết ngài đang nói cái gì! Ta trong sạch!
Ta không tin Tần đại phu bọn họ bán đứng chúng ta.
Thời gian chúng ta ở đất Thục, để tránh phiền phức, khi đi ra ngoài đều hóa trang, trừ khi có người cố ý rình mò, nếu không không có khả năng sẽ có người biết thân phận thật của chúng ta,
- Còn tiếp tục dối trá đúng không! Trẫm phái người đi tra ngôi chùa mà ngươi nói đến, ngươi vốn chưa bao giờ ở đó! Trái lại con tiện tỳ Thúy Hoa này, có người nhìn thấy ả ta ở một tòa nhà, trong nhà không chỉ có nữ chủ nhân, còn có nam chủ nhân, Tuân Nhi và hai đứa bé!!!
Đầu ta ong ong, lộn xộn.
Tuân Nhi bị đưa vào.
Thằng bé quỳ trên đất, Hiên Viên Hoành lạnh lùng nhìn nó.
Tuân Nhi cúi đầu, chậm rãi xé tà áo, băng bó cổ tay đang đổ m.á.u của Thúy Hoa.
Hiên Viên Hoành cười lạnh:
- Xem ra những năm qua Thúy Hoa vẫn ở cùng các ngươi. Nói, là ai!
Trong mắt hắn toàn sự tàn nhẫn:
- Trẫm muốn gi.-ết tên gian phu kia! Gi.-ết hai đứa con hoang! Muốn ph.-anh thây x.-é xác các ngươi!!!
Vạn vật im lặng.
Sống ch.-ết của chúng ta toàn bộ phụ thuộc vào một ý niệm của người đàn ông đang nổi giận trước mắt này.
Ta mò tới con d.a.o găm luôn cất trong tay áo.
Ta đã dùng nó gi.-ết rất nhiều người.
Ta một mặt tỏ vẻ khổ sở đáng thương:
- Không, ta yêu Bệ hạ, Bệ hạ, ngài đừng tin những lời sàm ngôn của bọn tiểu nhân mà đưa ta vào chỗ ch.-ết, oan uổng người vô tội được không?
- Ha ha
Ánh mắt hắn đỏ như m.á.u, trong mắt toàn là nước mắt, rơi xuống mặt ta:
- Yêu trẫm? Chỉ cần trong mắt người còn một chút tình yêu với trẫm, trẫm cũng đã bỏ qua mọi chuyện cũ cho ngươi rồi!
Hắn ta tiếp tục cười lạnh, thanh âm bao hàm bi thương:
- Trẫm còn nghĩ Hoàng hậu thật lòng ăn chay niệm phật, c.h.ặ.t đứt thất tình lục d.ụ.c, không ngờ rằng chỉ là con đàn bà dâm đãng, còn thủ tiết vì ai nữa! Nói, ngươi đang bảo vệ cho ai, vì ai mà không cho trẫm chạm vào ngươi! Nói ngay!
- Ngươi nói …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một con d.a.o găm đ.â.m vào n.g.ự.c hắn. (đùa đọc đến đây tui đã mong là tk ch.óa vua c.h.ế.t luôn đi, nhưng không )
Nhưng ta đ.â.m lệch, không chính xác, vết đ.â.m cũng không sâu …
Ta sợ hắn ta không ch.-ết, dùng hết sức lực đ.â.m thêm một d.a.o, nhưng bị hắn ta dễ dàng chế ngự, ấn trên mặt đất, không thể động đậy.
Cung nhân đang sửng sốt cũng mau ch.óng tóm lấy ta.
Hắn nhìn ta, nhìn con d.a.o trước n.g.ự.c, rồi lại nhìn ta.
Xung quanh hỗn loạn ồn ào, cầm m.á.u cho hắn, gọi thái y, ta bị trói c.h.ặ.t.
Những người khác đang khóc.
Tuân Nhi quỳ đi đến bên cạnh, ôm lấy ta.
Ta và Hiên Viên Hoành, cách bao nhiêu người, xa xa đối mặt.
Ta bị nhốt lại.
Cả ngày chỉ ngơ ngơ ngác ngác.
Cao Nghiễn, và bọn nhỏ … Ta không biết bọn họ thế nào rồi.
Nếu bọn họ ch.-ết, ta nhất định sẽ gi.-ết Hiên Viên Hoành, sau đó tự vẫn!
Tuân Nhi sai người truyền tin cho ta, Tần đại phu bọn họ không bị thương đến tính mạng, bọn họ cũng không khai ra điều gì.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng đến chiều, Hiên Viên Hoành lại mang mấy người bọn họ đến.
Bọn họ bị ném xuống đất, giống như đám thịt ch.-ết, không còn chút sức sống.
Bọn họ vốn nên có cuộc đời vô lo vô nghĩ.
Hắn ta ném xuống trước mặt ta một cái sổ gấp.
Ta mở ra, bên trong chỉ có đôi câu vài lời trên phố ở đất Thục, nhưng tổng hợp lại có thể nhìn rõ được toàn cảnh.
- Cao Nghiễn? Ta còn nghĩ hắn ta vì sao ko làm thái y nữa mà chạy đến đất Thục, thì ra không phải để nghiên cứu y thuật mà là vì Hoàng hậu của trẫm nhỉ. Nghe nói các ngươi còn đẻ ra một đôi long phượng à? Yên tâm, Cao Nghiễn, còn có hai đứa con hoang kia, trẫm đều sẽ không bỏ qua. Ngươi không phải không ăn thịt sao?
Mắt hắn u ám đen kịt, lộ ra sự điên cuồng khát m.á.u:
- Trẫm c.h.ặ.t hai đứa con hoang kia thành viên thịt, nấu cho ngươi ăn. Có được không?
Ta nôn ra.
Tiếng khóc của đứa nhỏ truyền đến. Trái tim ta vỡ nát.
Bọn họ bị người ta đẩy xuống đất, Cao Nghiễn ôm hai đứa bé vào n.g.ự.c, chúng nó cứ khóc mãi.
- Lấy d.a.o ra đây!
Ta ôm lấy chân của Hiên Viên Hoành:
- Van xin ngài …
- Bệ hạ!
Xuân Hạnh vẫn đang khóc bỗng nhiên kêu lên:
- Đây là con của dân phụ! Vốn không phải của Hoàng hậu nương nương! Nhưng Hoàng hậu nương nương thực sự cùng người thông dâm!
Hắn ta dừng lại:
- Ngươi dám nói dối thì trẫm sẽ phanh thây xé xác ngươi!
- Cao đại phu đã cứu ta, ta lấy thân báo đáp, mọi người trong thành đều biết chuyện này.