Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 20

Trên sổ gấp quả thực có viết chuyện này.



Xuân Hạnh tiếp tục nói:



- Năm đó Hoàng hậu nương nương chạy nạn, được Cao đại phu cứu, Cao đại phu lo bọn họ chỉ có phụ nữ và trẻ em, không có đàn ông đi cùng sẽ không an toàn mới cùng bọn họ ở lại bên cạnh Tần đại phu. Về sau trong nhà thuê một người hộ vệ, Hoàng hậu nương nương liền thông dâm với hắn, sau khi Cao đại phu biết, sợ tổn hại đến uy nghiêm của Bệ hạ, mới có lòng tốt khuyên nhủ, rồi đuổi tên hộ vệ kia đi.



Xuân Hạnh dập đầu: 



- Cầu xin Bệ hạ tha cho phu quân và con của dân phụ, năm đó chúng ta tận tụy với Thái t.ử, không cầu Bệ hạ có thể nhớ ân, chỉ xin Bệ hạ không gi.-ết lầm người vô tội.



Nhã Ý và Huyền Ca bò đến bên người Xuân Hạnh, khóc lớn kêu lên:



- Mẹ! Mẹ! Oa oa!



Xuân Hạnh ôm lấy hai đứa bé, hôn mỗi đứa một cái, nước mắt rơi như mưa:



- Con ngoan.



Nói xong, đẩy hai đứa bé ra, quyết tuyệt lao vào mũi kiếm của Hiên Viên Hoành.



Trường kiếm lạnh lẽo đ.-âm xuyên bụng em ấy, m.á.u tươi từ trong miệng em ấy tuôn ra, em ấy như con diều đứt dây, yếu ớt đổ gục xuống.



Cao Nghiễn đỡ được em ấy.



Xuân Hạnh phun một ngụm m.á.u:



- Bệ … Bệ … hạ, cầu xin ngài … tha .. cho … con … của … dân phụ, bọn nó … vô … tội …



Em ấy cố xoay người, muốn nhìn Cao Nghiễn, nhưng không nâng nổi tay lên, Cao Nghiễn cầm tay em ấy đặt lên mặt mình, trên mặt Xuân Hạnh không còn khổ sở cùng đau đớn, chỉ nở rộ nụ cười tuyệt đẹp như đóa hoa mùa xuân:



- Phu … quân ….

Xuân hạnh ch.-ết rồi.



Cả người Cao Nghiễn run lên.



Hai đứa bé bò vào n.g.ự.c chàng, không ngừng khóc nỉ non.



Ta ngơ ngác nói:



- Bệ hạ, chỉ là lỗi của một mình ta, không liên quan đến cả nhà Cao Nghiễn. Mong ngài đừng gi.-ết lầm người vô tội.



Nói xong ta đứng dậy, lao vào cây cột phía trước.



Ch.-ết mới là một loại giải thoát.



Tuân Nhi, Nhã Ý, Huyền Ca, …



Mẹ không thể bảo vệ các con …



Ta không ch.-ết nổi, Hiên Viên Hoành nắm c.h.ặ.t vai ta, mắt trừng to như muốn rách:



- Ngươi có bao nhiêu gian phu hả? Nói thật đi, nếu không ta gi.-ết hết bọn chúng!



- Chỉ có một, là người hộ vệ đó. Bởi vì hắn … có mấy phần giống Bệ hạ …



- Tiện phụ!



Hắn ta tát ta một cái thật đau, ta chật vật ngã xuống đất, khóe miệng tràn ra m.á.u tươi.



Cơ thể Cao Nghiễn khẽ động, đau đớn đến tận tim.



Ta khẽ lắc đầu.



Tần đại phu bọn họ được thả ra, nhưng không được rời khỏi kinh thành.



Cao Nghiễn và hai đứa bé cũng được thả ra.



Thái t.ử bị cấm túc ở Đông cung.



Ta bị cấm túc một tháng, Hiên Viên Hoành lại tới.



Ta quỳ trên đất.



Cung nhân lui ra ngoài, hắn rót cho ta một chén rượu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



- Nàng muốn gi.-ết ta à?



Hận thù và tình yêu luân phiên thay đổi trong đôi mắt hắn, không ngừng trộn lẫn rồi lại xé rách lẫn nhau, cuối cùng hóa thành điên dại:



- Ch.-ết, lợi cho nàng quá.



Sau một lúc lâu, toàn thân ra không còn sức lực, giống như có muôn vàn con kiến đang gặm nhấm …



- Ngươi thật ghê tởm!



- Đừng nghĩ là trẫm không biết nàng vì ai mà giữ gìn.



Hắn lạnh lùng nhìn ta, cởi y phục:



- Ngoan ngoãn nghe lời trẫm, trẫm tha cho hai đứa con hoang kia.



Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của ta, hắn cười châm chọc:



- Các người diễn vở kịch cuối cùng kia, nghĩ là trẫm sẽ tin sao? Trẫm chỉ muốn đổi cách chơi khác thôi. Trẫm muốn ngươi phải sống trong đau khổ, sống không bằng ch.-ết.



- Hoàng hậu không sao chứ? Cao thái y.



Ta bừng tỉnh dậy.



Ngoài rèm là hình bóng kia.



- Bẩm Bệ hạ, nương nương không có chuyện gì, chỉ là quá mức mệt nhọc, ngủ một giấc sẽ khỏe. Nhưng … t.h.u.ố.c không nên uống nhiều, có hại cho cơ thể của nương nương.



- Ừ. Đêm qua trẫm không khống chế được mà hơi quá sức, ngươi kê t.h.u.ố.c hoạt huyết tan vết bầm đi.



Trên người ta toàn những vết xanh tím, nhất định chàng đã nhìn thấy.



Cao Nghiễn hơi khựng lại.



Hiên Viên Hoành hận ta.



Mỗi ngày hắn đều bón t.h.u.ố.c cho ta, nhìn ta đau đến ch.-ết, trong mắt chứa sự khinh miệt và căm hận.



Hắn dùng những thủ đoạn đê tiện nhất để t.r.a t.ấ.n ta, nhưng không gi.-ết ta,



Hắn ta còn tứ hôn cho Cao Nghiễn, là trưởng công chúa lớn hơn Cao Nghiễn 20 tuổi, cô của Hiên Viên Hoành.



Ta thật sự muốn gi.-ết Hiên Viên Hoành.



Nhưng bây giờ ngay cả giơ tay lên cũng quá khó khăn đối với ta.



Hắn ta hoàn toàn biến ta thành đồ vô dụng, đi ba bước là thở gấp, sinh hoạt hàng ngày cũng cần cung nhân hầu hạ.



Hắn ta bắt ta mặc những bộ váy mỏng manh nhất phục vụ hắn đùa bỡn.



Hắn ta ngả ngớn cởi ra chiếc váy mỏng tang trên người ta, thở dài tán thưởng:



- Đây là kiểu dáng nổi tiếng nhất trong thành, kỹ nữ rất thích mặc, mặc trên người Hoàng hậu trông thật đẹp.



Đúng, hắn ta thích làm nhục ta như vậy đấy.



Hắn không cho phép ta gặp bất cứ kẻ nào.



Bao gồm Tuân Nhi,



Ngoại trừ lúc ban đầu để Cao Nghiễn đến xem ta bị t.r.a t.ấ.n thành cái dạng gì, sau đó ta đã thực sự bị giam cầm.



Cung Trường Xuân đã thành lãnh cung.



Cung nhân trong điện tất cả đều câm điếc, cả ngày im lặng.



Hiên Viên Hoành đến, khóa cửa mở ra, hắn đi, khóa cửa đóng lại.

Năm Cảnh Hòa thứ 29, năm thứ ba ta bị cầm tù.



Hắn ta thô bạo khác thường.



Ta c.ắ.n môi, gắt gao không khóc thành tiếng.



P/S: Vũ Nhi