Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 21

Hắn nắm vuốt cằm ta, nói những lời ác độc:



- Tủi thân lắm à? Mong trẫm c.h.ế.t lắm đúng không? ( Ờ t cũng mong ch.óa vua c.h.ế.t lắm =((( )



Ta nhắm mắt lại không nói lời nào.



Ta từng thử cầu xin hắn, mê hoặc hắn, lừa gạt hắn, xin hắn thả ta đi hoặc g.i.ế.c ta.



Hắn đều không bị lay động.



Về sau, ta không nói thêm bất cứ lời nào nữa.



Hắn hung hăng c.ắ.n đến chảy máy đầu vai của ta.



Vết thương xanh đỏ rõ ràng hiện trên làn da tuyết trắng.



Hắn vuốt ve hình xăm trên người ta, tất cả đều là “Hiên Viên Hoành” (tk này đin móa nó rồi)



Hắn đếm cẩn thận, ngẩng đầu nhìn ta, nhỏ giọng:



- 99 vết.



Nhớ lại những đau đớn kia, ta không nhịn được mà run rẩy.



- Chờ trẫm quay về



Hắn vuốt ve mặt ta, phảng phất tình nhân đang dịu dàng thỏ thẻ:



- Trẫm vẽ bản đồ cho nàng, vẽ lên toàn bộ cơ thể nàng, Nhuận Nhi đẹp lắm, chắc hẳn sẽ càng quyến rũ, gợi cảm.



Ta ngay cả nhấc người lên cũng không có sức lực.



Hiên Viên Hoành xuất chinh.



Tuân Nhi giám quốc.



Một năm sau, Hiên Viên Hoành đại thắng, cuối cùng hắn ta đã đ.á.n.h bại quân địch quẫy nhiễu bách tính ở biên cảnh,



Cửa cung Trường Xuân một lần nữa lại mở ra, nắng xuân bên ngoài chiếu vào, lay động mắt ta.



Trên người hắn dày đặc hơi thở c.h.é.m gi.-ết, thậm chí còn quanh quẩn mùi m.á.u tươi chưa tiêu tan.



- Trẫm không c.h.ế.t, nàng thất vọng lắm đúng không … Khụ khụ …



Cung nhân yên lặng lui ra ngoài.



Mặt hắn có sự tái nhợt đến bệnh trạng.



Ta không nói gì cả.



Hắn còn chưa nói dứt lời đã ngã gục.



Hiên Viên Hoành sống không lâu nữa.



Hắn ta bị thương, vết thương đã lành, nhưng dường như đã bị tổn hại tới tận tim phổi, thường ho ra m.á.u.



Tinh thần của hắn ta cũng ngày càng kém.



Tuân Nhi đã có thể độc lập xử lý chính sự.



Hiên Viên Hoành dưỡng bệnh trong lãnh cung của ta, bốn năm nay, ta mới lần đầu tiên gặp lại Tuân Nhi.



Thằng bé cao lớn rất nhiều, sắc mặt thanh lãnh, cặp mắt kia nhìn qua như muốn xuyên thủng lòng người. 



Đã có dáng vẻ của một Đế vương trẻ rồi đấy.



- Phụ hoàng, mẫu hậu. 



Nước mắt ta lã chã tuôn rơi, ta muốn ôm con mà chỉ có thể ngồi yên trên giường.



Thằng bé quỳ xuống báo cáo chính sự, Hiên Viên Hoành đứt quãng dạy dỗ nó rằng trong triều có thể sử dụng ai, ai có thể dùng nhưng cũng thường xuyên phải cảnh cáo, tính cách của những triều thần quan trọng, những thanh niên trẻ có tài tương lai nên sắp xếp ở vị trí nào, những nhà nào có thể làm thông gia, những nhà nào không thể tứ hôn, phòng thủ biên quan …



- Khụ khụ khụ …



- Phụ hoàng, nhất định ngài sẽ khỏe lại, ngài còn trẻ …



Trong mắt thằng bé có nước mắt, có sự lo lắng của đứa con trai với phụ thân, cũng có sự chờ mong của thần t.ử đối với bậc quân vương.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hiên Viên Hoành là Hoàng đế giỏi biết chăm lo quản lý đất nước.



Khi hắn ta tại nhiệm đã miễn lao dịch, giảm thuế má, bách tính được an cư lạc nghiệp, cho dù xảy ra chiến tranh, hắn ta cũng có thể dẹp loạn quân địch xâm lấn biên cương, lại biết người dùng người, đ.á.n.h đâu thắng đó. 



- Con đi đi, để trẫm ở một mình cùng mẫu hậu con một lúc.



Tuân Nhi rưng rưng liếc nhìn ta, lập tức cáo lui.

Lúc chiều, Thái giám Lai Phúc được tín nhiệm nhất bên người Hiên Viên Hoành đi vào, khom lưng nói:



- Bệ hạ, đã mang người đến rồi.



Hiên Viên Hoành mở to mắt, yếu ớt nhìn chằm chằm vào ta.



Ta rũ mắt.



Đi sau lưng Lai Phúc là Cao Nghiễn, còn có Nhã Ý, Huyền Ca. 



Ta trợn mắt giận dữ nhìn hắn ta.



Hiên Viên Hoành bình tĩnh ôn hòa nói



- Bọn họ đã lớn rồi nhỉ.



Bốn năm không thấy, con trai con gái trông rất giống ta, bọn họ nắm tay, nhìn ta, nước mắt lã chã rơi xuống.



Cao Nghiễn đã có tóc bạc bên mai rồi.



Chúng ta chỉ cách nhau mấy bước, nhưng chỉ có thể nhìn nhau.



Hiên Viên Hoành phất tay, cung nhân dẫn bọn họ lui ra ngoài.



- Ngươi muốn làm gì? Muốn gi.-ết bọn họ sao?



- Khụ khụ … thật ra, ta không thích gi.-ết ch.óc như nàng nghĩ đâu. Nhuận Nhi, gọi tên ta một lần nữa đi.



- Ngươi ch.-ết đi.



- Thật nhẫn tâm nha.



Hắn vừa ho khan vừa cười, thanh âm tràn ngập sự thẫn thờ:



- Bé thỏ trắng của trẫm rốt cuộc đã đi đâu rồi?



Buổi tối, hắn càng ho nặng nề hơn, m.á.u thấm trên khăn cũng càng nhiều hơn.



Lai Phúc khóc lớn.



Ta cố sức lau m.á.u trên miệng hắn.



Hắn cầm tay ta, hỏi:



- Nàng còn hận ta không? Khụ khụ … thật ra ta nên gi.-ết tên gian phu và hai đứa con hoang … khụ khụ … Nhưng ta sợ, sợ nàng tự vẫn … ta chỉ có thể đè nén bản thân … Thế nhưng, mấy năm … khụ khụ … là thời gian ta vui vẻ nhất …thật tốt … Nhuận Nhi, cuối cùng ta cũng tìm về được nàng rồi… 



Lai Phúc bưng trà cho ta:



- Nương nương, ngài uống chút trà đi.



Uống trà xong, ta thấy bụng quặn đâu, liên tục nôn ra m.á.u tươi, sự sống trong cơ thể ta dần dần trôi đi.



Hiên Viên Hoành gắng gượng kéo ta lên, trên quần áo chỗ nào cũng vương m.á.u.



Ta đau đến run rẩy, hận không thể c.h.ế.t ngay lập tức.



Hắn ta si mê vuốt ve khuôn mặt ta:



- Ngủ đi, ngủ rồi sẽ không đau nữa.



- Ngươi … ngươi muốn …ta … ch.-ết.



- Là ch.-ết theo ta, Đế Hậu vốn nên sống chung chăn gối, ch.-ết chung một huyệt.



Trăng tròn treo trên sông năm đó, ta không thể tiếp tục ngắm nhìn nữa, chàng trai khôi ngô tuấn tú trong khoang thuyền kia hỡi, xin cho phép ta tại thời khắc cuối cùng của cuộc đời này, nhớ đến chàng.



Năm Cảnh Hòa thứ 30, Cảnh Hòa Đế Hiên Viên Hoành bệnh ch.-ết, lưu lại di chiếu.



- Cho phép tất cả phi tần xuất cung tái giá, mỗi người tự do an bài, duy nhất chỉ ban ch.-ết cho Hoàng hậu, cùng hợp táng với trẫm.



- hết -