Ngày Xuân Xa Thẳm

Chương 22: Ngoại truyện

Ở nhà chúng ta, mẹ là nóc nhà.



Ví dụ như lúc này, cha đưa ta cùng anh trai lên hẻm núi bơi.



Mẹ mắng ta.



Cha sợ sệt nói với mẹ:



- Nàng mắng con bé nhưng không thể mắng ta nha.



Mẹ không chỉ mắng ông ấy rất to mà còn bẹo ông ấy mấy cái.



Ta chỉ nhìn thôi cũng thấy đau lắm rồi!



Anh trai rón rén trốn sau khối đá to, không dám đi ra.



Mẹ chống nạnh, giọng vừa khỏe vừa to:



- Cao Huyền Ca, cút lại đây cho mẹ ngay!



Anh trai từ từ bơi ra, cười lấy lòng với mẹ, khuôn mặt tuổi trẻ ngây thơ lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ:



- Mẹ, mẹ mắng cha với em gái chứ đừng mắng con mà.



Nhưng mẹ không bị anh ấy lừa đâu, bà nói với giọng tức giận:



- Em gái con sợ lạnh, con không khuyên nhủ nó còn cho nó xuống bơi! Con làm anh trai kiểu gì đấy hả?!



Ba người bọn ta từ trong suối bò lên, ủ rũ như Tiểu Hoàng cụp đuôi vậy.



À, không đúng, phải là Lão Hoàng.



Tiểu Hoàng ở với chúng ta nhiều năm, bây giờ đã thành Lão Hoàng rồi.



Cha vừa đi vừa dỗ mẹ:



- Phu nhân, đừng tức giận, bây giờ thời tiết nóng lắm, chỉ bơi một tẹo không có vấn đề gì đâu. Khi về nhà ta sẽ kê t.h.u.ố.c chống cảm lạnh cho bọn nhỏ. Hơn nữa, bọn nhỏ thích nghịch nước, nếu chúng ta cứ cấm bọn nó, nhỡ đâu chúng nó trộm trốn ra ngoài chơi, xảy ra chuyện gì bất ngờ thì biết làm sao?



Mẹ thở ra một hơi, hiển nhiên là không biết bẻ lại cha như thế nào, chỉ có thể nói:



- Chàng cứ nuông chiều bọn nhỏ đi!



- Ta chiều nàng nhất mà.



Mẹ đ.ấ.m cha một cái.



Cha nắm c.h.ặ.t t.a.y mẹ, hai người còn dính nhau hơn cả vợ chồng mới cưới.



Ta và anh trai đi đằng sau cũng không thấy ngạc nhiên, tự coi mình như người tàng hình.



Thật ra, cha mẹ có thể ở bên nhau như ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì.



Chắc ta bị xung khắc với con số năm.



Năm ta 5 tuổi, trong nhà gặp họa lớn.



Cha mẹ đưa Tuân ca ca đi, gửi chúng ta cho Tần đại phu nhà bên nuôi dưỡng.



Bọn họ nói hai tháng sau sẽ quay về.



Ta và anh trai đợi rất lâu, kết quả Tuân ca ca thành Thái t.ử còn mẹ thành Hoàng hậu.



Cha rưng rưng nước mắt dạy bảo chúng ta, nhìn thấy mẹ không được gọi mẹ, mà phải gọi là Hoàng hậu nương nương.



Trước kia cha hay cười, lúc đó lại chẳng khác gì khúc gỗ.



Chúng ta vào sống ở nhà của ông bà xa lạ.



Tất cả mọi người đều rất căng thẳng, giống như có một thanh kiếm đang treo trên đỉnh đầu vậy.



Về sau, kiếm kia cuối cùng cũng rơi xuống.



Dì Xuân Hạnh ch.-ết rồi.



Mẹ thì sống không bằng ch.-ết.



Cha bị ép kết hôn với trưởng công chúa, bị nhốt trong phủ công chúa.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta và anh trai trở thành hai đứa bé không có cha me, lẻ loi trở trọi ở lại nhà của ông bà.



Ông bà tuổi đã cao, trong nhà còn có Đại bá và đường ca, đường tỷ. Họ luôn nhìn ta và anh trai với đôi mắt e ngại.



Ta biết, họ sợ Hoàng đế giận ch.ó đ.á.n.h mèo họ.



Chúng ta là hai đứa con hoang được Hoàng hậu sinh ngoài cung.



Đáng nhẽ ra phải ch.-ết.



Đây là những điều ta nghe trộm được khi các thím nói chuyện với nhau.



Chúng ta không ch.-ết vì Hoàng đế còn muốn lấy mệnh của chúng ta để uy h.i.ế.p mẹ.



Cũng may ở nhà ông bà, không phải lo về chi phí ăn mặc, cũng có thể đi học với đường huynh và đường tỷ.



Mới đầu, một tháng cha có thể về gặp chúng ta một lần, sau đó cứ nửa năm mới trở về một lần, rồi tiếp đó lại tăng lên ba năm. 



Năm ta và anh trai 10 tuổi, trong cung có mấy tên thái giám đến đây, bắt lấy chúng ta ném vào xe ngựa giống hồi 5 tuổi.



Anh trai ôm ta. Chúng ta sợ đến phát run.



Vào cung, cha nhìn thấy chúng ta, ôm c.h.ặ.t chúng ta, nước mắt ông rơi trên cổ làm ta thấy lạnh.



Đã năm năm trôi qua, ta lại được gặp mẹ.



Mẹ vẫn xinh đẹp như thế, nhưng khuôn mặt đó lại tràn ngập sầu bi.



Mẹ nhìn chúng ta, nước mắt rơi như mưa, rồi lại quay ra nhìn và người đàn ông đang nằm trên long sàng kia.



Chúng ta chỉ được gặp bà một chút, lại bị kéo ra ngoài.

Cha không về phủ công chúa nữa mà trở về Cao gia cùng chúng ta.



Ta và anh trai ôm ông, khóc thật to.



Cha bảo chúng ta đi ngủ, ông ngồi bên giường trông chúng ta.



Chúng ta cũng không còn sự vui vẻ như lúc ban đầu đó.



Vốn dĩ cha mẹ thích nói thích cười, hiện tại bọn họ chỉ còn sự đau thương.



Ngày hôm sau, ta biết cha đang chờ điều gì.



Trong cung truyền đến tin tức, Hoàng đế ch.-ết rồi, Tuân ca ca kế vị.



Ai cũng thở phào nhẹ nhõm.



Nhưng sắc mặt cha xám trắng, phun ra một ngụm m.á.u.



Ta và ca cũng sững sờ ch.-ết cứng tại chỗ, vì … Hoàng hậu ch.-ết theo.



Hoàng hậu chính là mẹ!



Ta khóc, cả người run rẩy không ngừng.



Cha lau vết m.á.u nơi khóe miệng, miễn cưỡng đứng vững, cười t.h.ả.m một tiếng.



Nụ cười kia còn khó nhìn hơn cả khóc.



Cha ôm lấy ta an ủi, anh trai c.ắ.n môi đến chảy m.á.u:



- Vì sao Tuân ca ca không cứu mẹ!



Ta cảm thấy cả thế giới đều trở nên vắng lạnh.



Người lạnh lẽo nhất là cha.



Ta cảm thấy ông như giá rét giữa trời đông, cây cối đã héo khô đến ch.-ết.



Đây là ngày đáng sợ nhất trong cuộc đời của ta.



Mẹ đã rời xa ta, cha của ta, ta biết chứ, ông cũng không muốn sống nữa.



Ta không biết mình nên làm gì bây giờ.



Ta chỉ có thể vẫn luôn ôm lấy ông, ta hy vọng mình có thể sưởi ấm cho ông.