Ngày Kỷ Niệm Rách Nát

Chương 6

Đến gần văn phòng, tôi liền nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền từ bên trong ra, “Tiểu Bảo, mẹ con không cần con, sau này con đi theo dì được không? Dì sẽ làm mẹ của con.”



Sau đó là tiếng khóc đã khàn giọng của Tiểu Bảo vang lên, bé hét lớn, “Không cần, tôi không cần, tôi muốn mẹ!”



Trong nháy mắt, cơn giận của tôi bùng cháy không thể kiềm chế.



Tôi trực tiếp đẩy cửa vào, tôi bế Tiểu Bảo ra ngoài rồi giao cho cô y tá bên cạnh, “Tiểu Bảo, con ở với dì y tá này một chút trước nhé, lát nữa mẹ sẽ đến đón con được không?”



Tuy Tiểu Bảo vẫn đang khóc nức nở, nhưng bé vẫn ngoan ngoãn gật đầu.



Tôi khẽ xoa mặt con trai rồi mới xoay người vào văn phòng, đóng cửa lại.



Trong văn phòng, người phụ nữ kia vẫn mặc bộ váy đỏ bó sát người.



Vẻ mặt cao ngạo khinh thường nhìn tôi.



Cực kỳ phù hợp với thân phận thiên kim đại tiểu thư của cô ta.



Thật ra rất lâu trước kia tôi đã từng nghe nói về cô ta.



Lương San – con gái duy nhất của ông chủ bệnh viện, tiểu hoa của giới giải trí, rất xinh đẹp, tính cách hoạt bát.



Tôi đã từng trêu ghẹo Trần Thuật anh ta có thích người phụ nữ đó không.



Lúc ấy, Trần Thuật bất đắc dĩ cười.



Hiện giờ nghĩ lại, anh ta cũng không phủ nhận.



Ngoại tình đã sớm để lộ manh mối, còn tôi chỉ là lựa chọn như không nhìn thấy mà thôi.



Lương San cười lạnh, “Hà Nhân, cô đến đây làm gì?”



Vẫn ngang ngược vô lý như thế.



Lần trước, tôi không nhịn cô ta.



Lần này thì càng không thể.



Tôi nắm tóc cô ta, ép đầu Lương San lên bàn.



Gương mặt kiều mỵ của Lương San bị đè ép đến biến dạng, hai mắt cô ta mở lớn trừng tôi, hiển nhiên không ngờ tôi sẽ làm thế.



“Hà Nhân!”



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi giơ tay tát vào mặt Lương San một cái.



Bốp!



Nháy mắt nửa gương mặt của cô ta đỏ lên, Lương San không dám tin hét lớn, “Cô dám đ.á.n.h tôi?!”



Đương nhiên tôi dám.



Tiếp theo lại là vài cái bạt tai.



Bốp! Bốp! Bốp!



Toàn bộ văn phòng vang vọng tiếng vang thanh thúy.



Khi Lương San bị đ.á.n.h m.ô.n.g, cô ta kinh ngạc nhìn chằm chằm tôi.



Tôi lạnh lùng nói từng câu từng chữ, “Lương San, lần trước tôi đã cảnh cáo cô, cô thích Trần Thuật thì cứ cầm đi, nhưng giờ cô lại dám động đến con tôi, là cô muốn tìm c.h.ế.t!”



Sau khi phục hồi tinh thần, Lương San nghiến răng nghiến lợi hét lớn, “Hà Nhân, cô điên rồi sao?”



“A!”



Tôi túm cô ta lên, sau đó tặng cho cô ta một cú đ.ấ.m vào bụng, Lương San bị ném trên sàn nhà.



Lương San đau đến mức không nói nên lời, cô ta cuộn tròn trên sàn khóc lớn.



Tôi nhìn cô ta từ trên cao, đúng lúc này thì cửa phòng mở ra, Trần Thuật bước vào.



Nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, anh ta hiểu rõ nhìn tôi, đúng lúc anh ta định nói gì đó thì tôi lại không cho Trần

Thuật cơ hội.



Tôi lạnh lùng lên tiếng, “Trần Thuật, đừng cố gắng tiếp cận Tiểu Bảo, nếu không người lần sau tôi đ.á.n.h sẽ là anh đấy.”



Anh ta nắm lấy cổ tay của tôi mà sốt ruột muốn giải thích, “Nhân Nhân, anh có thể giải thích.”



Tôi hất tay Trần Thuật ra, biểu tình chán ghét liếc nhìn anh ta, “Cút!”



Trần Thuật cứng đờ người, nhưng cũng không nói gì thêm.



Tôi nhận lấy Tiểu Bảo từ trong lòng y tá, sau đó từng bước rời khỏi bệnh viên.



Tôi sẽ không quay đầu lại.



Vĩnh viễn không.