Bạn bè xung quanh không biết nhiều về chuyện ly hôn của tôi.
Tôi lo lắng chuyện này sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Bảo nên cũng không muốn nói những việc riêng này với người ngoài.
Còn mẹ của tôi, trước kia ba tôi ngoại tình có con riêng, mẹ quyết đoán ly hôn, một mình nuôi tôi lớn, nên bà cũng có khúc mắc với chuyện ly hôn.
Trần Thuật ngoại tình, tôi sợ sẽ khiến bà nhớ đến quá khứ bị chồng phản bội nên cũng không nói với mẹ.
Nhưng tôi không ngờ, mẹ sẽ đến tìm tôi.
Bà ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt nuối tiếc trừng tôi một cái, “Một người đàn ông tốt như Trần Thuật mà con lại không biết quý trọng, cứ nhất quyết muốn ly hôn.”
“Giờ thì tốt rồi, một người phụ nữ ly hôn mang theo một đứa con nhỏ, cuộc sống sau này phải làm thế nào?”
“Con nhớ lại hồi mình còn nhỏ đi, con cũng muốn Tiểu Bảo biến thành đứa bé không có ba sao? Con đã từng nghĩ
đến chưa?!”
Tay tôi run lên, nước trà sóng sánh rơi lên tay tôi, nháy mắt khiến da thịt bị bỏng đến đỏ bừng.
Nhưng giây phút này tôi lại không cảm nhận được sự đau đớn.
Chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
Khi còn nhỏ, không biết tôi đã bị bao người trong tối ngoài sáng nói tôi là con hoang, là đứa trẻ không có ba.
Tôi cũng không biết vì chuyện này mà đã khóc bao nhiêu lần.
Bà đúng là mẹ ruột của tôi.
Bà biết dùng d.a.o đ.â.m vào chỗ nào thì tôi sẽ cảm thấy đau nhất.
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, nước mắt lăn dài, nhưng ngữ khí lại cực kỳ bình tĩnh, “Mẹ, Trần Thuật ngoại tình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà sửng sốt, mẹ tôi không dám tin mở to mắt, “Trần Thuật... Ngoại tình?!”
Tôi lau nước mắt trên mặt trả lời bà, “Đúng, kết hôn 5 năm, anh ta ngoại tình 3 năm.”
Sắc mặt mẹ tôi nháy mắt tái nhợt, môi bà run lên, nhưng lại không nói thành lời.
Chuyện con rể hoàn mỹ ngoại tình đả kích không nhỏ đến mẹ.
Tôi cười chua xót, “Đối với một người đàn ông phản bội gia đình, con còn phải nhịn sao?”
Tôi không muốn Tiểu Bảo biến thành mình lúc nhỏ.
Nhưng dựa và đâu mà trong một cuộc hôn nhân, người phải nén giận chính là người vô tội nhất?!
Mẹ tôi nhăn mày, bà ngồi cạnh tôi muốn nắm lấy tay tôi, nhưng lại vô tình đụng phải chỗ tôi vừa bị bỏng, theo bản
năng, tôi hơi co rúm lại.
Lúc này mẹ mới chú ý đến vết bỏng trên tay tôi, bà hoảng loạn chạy đi tìm t.h.u.ố.c mỡ.
Mẹ cẩn thận dịu dàng bôi t.h.u.ố.c cho tôi.
Tôi rũ mắt nhìn, phát hiện tóc mẹ tôi đã bạc không ít.
Nhưng tôi lại khiến bà nhọc lòng vì tôi.
Tim tôi đau nhói, nước mắt nhỏ lên mu bàn tay.
Tôi nghẹn ngào nói với mẹ, “Mỗi lần còn liếc mắt nhìn Trần Thuật, trong đầu con đều hiện lên cảnh tượng anh ta lên
giường với người phụ nữ khác, con cảm thấy... cực kỳ ghê tởm!”
“Mẹ, con không muốn Tiểu Bảo giống như con lúc còn nhỏ, nhưng mà... Con không thể vì Tiểu Bảo mà đ.á.n.h mất bản thân, con phải là Hà Nhân trước, sau đó mới là một người mẹ...”
Tôi lo lắng chuyện này sẽ ảnh hưởng đến Tiểu Bảo nên cũng không muốn nói những việc riêng này với người ngoài.
Còn mẹ của tôi, trước kia ba tôi ngoại tình có con riêng, mẹ quyết đoán ly hôn, một mình nuôi tôi lớn, nên bà cũng có khúc mắc với chuyện ly hôn.
Trần Thuật ngoại tình, tôi sợ sẽ khiến bà nhớ đến quá khứ bị chồng phản bội nên cũng không nói với mẹ.
Nhưng tôi không ngờ, mẹ sẽ đến tìm tôi.
Bà ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt nuối tiếc trừng tôi một cái, “Một người đàn ông tốt như Trần Thuật mà con lại không biết quý trọng, cứ nhất quyết muốn ly hôn.”
“Giờ thì tốt rồi, một người phụ nữ ly hôn mang theo một đứa con nhỏ, cuộc sống sau này phải làm thế nào?”
“Con nhớ lại hồi mình còn nhỏ đi, con cũng muốn Tiểu Bảo biến thành đứa bé không có ba sao? Con đã từng nghĩ
đến chưa?!”
Tay tôi run lên, nước trà sóng sánh rơi lên tay tôi, nháy mắt khiến da thịt bị bỏng đến đỏ bừng.
Nhưng giây phút này tôi lại không cảm nhận được sự đau đớn.
Chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
Khi còn nhỏ, không biết tôi đã bị bao người trong tối ngoài sáng nói tôi là con hoang, là đứa trẻ không có ba.
Tôi cũng không biết vì chuyện này mà đã khóc bao nhiêu lần.
Bà đúng là mẹ ruột của tôi.
Bà biết dùng d.a.o đ.â.m vào chỗ nào thì tôi sẽ cảm thấy đau nhất.
Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ, nước mắt lăn dài, nhưng ngữ khí lại cực kỳ bình tĩnh, “Mẹ, Trần Thuật ngoại tình.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bà sửng sốt, mẹ tôi không dám tin mở to mắt, “Trần Thuật... Ngoại tình?!”
Tôi lau nước mắt trên mặt trả lời bà, “Đúng, kết hôn 5 năm, anh ta ngoại tình 3 năm.”
Sắc mặt mẹ tôi nháy mắt tái nhợt, môi bà run lên, nhưng lại không nói thành lời.
Chuyện con rể hoàn mỹ ngoại tình đả kích không nhỏ đến mẹ.
Tôi cười chua xót, “Đối với một người đàn ông phản bội gia đình, con còn phải nhịn sao?”
Tôi không muốn Tiểu Bảo biến thành mình lúc nhỏ.
Nhưng dựa và đâu mà trong một cuộc hôn nhân, người phải nén giận chính là người vô tội nhất?!
Mẹ tôi nhăn mày, bà ngồi cạnh tôi muốn nắm lấy tay tôi, nhưng lại vô tình đụng phải chỗ tôi vừa bị bỏng, theo bản
năng, tôi hơi co rúm lại.
Lúc này mẹ mới chú ý đến vết bỏng trên tay tôi, bà hoảng loạn chạy đi tìm t.h.u.ố.c mỡ.
Mẹ cẩn thận dịu dàng bôi t.h.u.ố.c cho tôi.
Tôi rũ mắt nhìn, phát hiện tóc mẹ tôi đã bạc không ít.
Nhưng tôi lại khiến bà nhọc lòng vì tôi.
Tim tôi đau nhói, nước mắt nhỏ lên mu bàn tay.
Tôi nghẹn ngào nói với mẹ, “Mỗi lần còn liếc mắt nhìn Trần Thuật, trong đầu con đều hiện lên cảnh tượng anh ta lên
giường với người phụ nữ khác, con cảm thấy... cực kỳ ghê tởm!”
“Mẹ, con không muốn Tiểu Bảo giống như con lúc còn nhỏ, nhưng mà... Con không thể vì Tiểu Bảo mà đ.á.n.h mất bản thân, con phải là Hà Nhân trước, sau đó mới là một người mẹ...”