Tin tức tôi và Trần Thuật ly hôn tất nhiên không giấu được.
Tôi đến đón Tiểu Bảo từ chỗ mẹ chồng, bà nắm tay thằng bé lưu luyến không muốn buông.
Nhưng không có bất cứ điều gì có thể ngăn cản tôi.
Tôi biết, bà ấy đã biết chuyện Trần Thuật ngoại tình.
Đã không thể cứu vãn được nữa.
Cuối cùng bà vẫn đặt Tiểu Bảo vào lòng tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, Tiểu Bảo ngủ rồi.
Lông mi thằng bé vừa cong vừa dài, mũi cũng nho nhỏ, giống Trần Thuật.
Lúc này mẹ chồng mở miệng nói, “Nhân Nhân, là Trần Thuật có lỗi với con, mẹ cũng có lỗi vì đã dạy dỗ nó không đàng
hoàng...”
Tôi không hé răng, tôi không biết nên đáp thế nào.
Tôi đã từng được xem một bộ phim, cũng là người chồng ngoại tình.
Tôi cực kỳ ấn tượng với một câu nói trong phim.
Ly hôn là chuyện của hai người, sai lầm cũng do hai bên.
Người vợ trong phim khóc đến rối tinh rối mù.
Lúc ấy tôi cảm thấy lý lẽ này cực kỳ hoang đường.
Hiện giờ chính mình thật sự được trải nghiệm, tôi mới hiểu những lời đó hoang đường ở chỗ - đứng ở nơi đạo đức cao thượng thì chỉ biết chỉ chỉ trỏ trỏ kẻ yếu.
Người vợ có gì sai?
Sai là vì đã quá tin tưởng chồng, hay sai vì đã phó thác mọi thứ lên người mình yêu?
Đây là sai sao?
Yêu là sai, tin tưởng cũng là sai?
Tôi ôm c.h.ặ.t Tiểu Bảo lắc đầu nói, “Mẹ không sai, chúng ta cũng không ai sai, người sai là Trần Thuật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẹ chồng khiếp sợ nhìn tôi, cuối cùng bà thở dài một hơi rồi tiễn tôi lên xe.
Trên đường về nhà, nhìn Tiểu Bảo trong lòng, mắt tôi không khỏi đỏ lên.
Cách thời gian tôi ly hôn đã là một tháng, một tháng này tôi vẫn luôn nhận được đủ loại tin nhắn đến từ Trần Thuật.
Có khi là hỏi thăm Tiểu Bảo.
Có khi là nhắc nhở tôi thời tiết thay đổi.
Có khi là tự nói về công việc của anh ta.
Tôi cảm thấy cực kỳ phiền, vì thế liền trực tiếp nói chuyện này với mẹ chồng.
Tôi không công bố chuyện Trần Thuật ngoại tình với người ngoài là vì tôi không muốn Tiểu Bảo bị tổn thương, mà không phải vì mềm lòng với anh ta.
Nếu còn quấy rầy tôi, tôi cũng sẽ không khách khí với Trần Thuật.
Mẹ chồng muốn nói lại thôi, dù bà không nói thì tôi cũng biết bà cực kỳ muốn tôi và Trần Thuật quay lại.
Nhưng vào giây phút mà Trần Thuật ngoại tình, cảm tình giữa chúng tôi đã kết thúc.
Hợp lại thì càng không thể.
Từ sau lần đó, tôi cũng không nhận được tin nhắn từ Trần Thuật nữa.
Một ngày, tôi đến nhà trẻ đón Tiểu Bảo, lại nghe thấy giáo viên nói, “Tiểu Bảo? Trần tiên sinh đã đón bé đi rồi.”
Trần Thuật...
Sắc mặt tôi âm trầm lạnh lùng nói, “Cô giáo, trước đó tôi đã nói với cô, tôi và chồng đã ly hôn, vì sao anh ta tới đón con mà cô không báo với tôi một tiếng?”
Nháy mắt mặt giáo viên trắng bệch, liên tục nói xin lỗi, nhưng tôi không muốn tiếp tục dây dưa, trực tiếp lái xe đến bệnh viện tư nhân mà Trần Thuật đang làm việc.
Một y tá vừa thấy tôi liền nhiệt tình tiếp đón, “Trần phu nhân, sao hôm nay chị lại rảnh...”
Tôi xen lời y tá, “Trần Thuật đâu?”
Cô y tá hơi sửng sốt, sau đó trả lời, “Giáo sư Trần đang ở trong văn phòng.”
Tôi trực tiếp lên lầu, y tá không rõ nguyên do nên cũng chạy theo tôi.
Tôi đến đón Tiểu Bảo từ chỗ mẹ chồng, bà nắm tay thằng bé lưu luyến không muốn buông.
Nhưng không có bất cứ điều gì có thể ngăn cản tôi.
Tôi biết, bà ấy đã biết chuyện Trần Thuật ngoại tình.
Đã không thể cứu vãn được nữa.
Cuối cùng bà vẫn đặt Tiểu Bảo vào lòng tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, Tiểu Bảo ngủ rồi.
Lông mi thằng bé vừa cong vừa dài, mũi cũng nho nhỏ, giống Trần Thuật.
Lúc này mẹ chồng mở miệng nói, “Nhân Nhân, là Trần Thuật có lỗi với con, mẹ cũng có lỗi vì đã dạy dỗ nó không đàng
hoàng...”
Tôi không hé răng, tôi không biết nên đáp thế nào.
Tôi đã từng được xem một bộ phim, cũng là người chồng ngoại tình.
Tôi cực kỳ ấn tượng với một câu nói trong phim.
Ly hôn là chuyện của hai người, sai lầm cũng do hai bên.
Người vợ trong phim khóc đến rối tinh rối mù.
Lúc ấy tôi cảm thấy lý lẽ này cực kỳ hoang đường.
Hiện giờ chính mình thật sự được trải nghiệm, tôi mới hiểu những lời đó hoang đường ở chỗ - đứng ở nơi đạo đức cao thượng thì chỉ biết chỉ chỉ trỏ trỏ kẻ yếu.
Người vợ có gì sai?
Sai là vì đã quá tin tưởng chồng, hay sai vì đã phó thác mọi thứ lên người mình yêu?
Đây là sai sao?
Yêu là sai, tin tưởng cũng là sai?
Tôi ôm c.h.ặ.t Tiểu Bảo lắc đầu nói, “Mẹ không sai, chúng ta cũng không ai sai, người sai là Trần Thuật.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mẹ chồng khiếp sợ nhìn tôi, cuối cùng bà thở dài một hơi rồi tiễn tôi lên xe.
Trên đường về nhà, nhìn Tiểu Bảo trong lòng, mắt tôi không khỏi đỏ lên.
Cách thời gian tôi ly hôn đã là một tháng, một tháng này tôi vẫn luôn nhận được đủ loại tin nhắn đến từ Trần Thuật.
Có khi là hỏi thăm Tiểu Bảo.
Có khi là nhắc nhở tôi thời tiết thay đổi.
Có khi là tự nói về công việc của anh ta.
Tôi cảm thấy cực kỳ phiền, vì thế liền trực tiếp nói chuyện này với mẹ chồng.
Tôi không công bố chuyện Trần Thuật ngoại tình với người ngoài là vì tôi không muốn Tiểu Bảo bị tổn thương, mà không phải vì mềm lòng với anh ta.
Nếu còn quấy rầy tôi, tôi cũng sẽ không khách khí với Trần Thuật.
Mẹ chồng muốn nói lại thôi, dù bà không nói thì tôi cũng biết bà cực kỳ muốn tôi và Trần Thuật quay lại.
Nhưng vào giây phút mà Trần Thuật ngoại tình, cảm tình giữa chúng tôi đã kết thúc.
Hợp lại thì càng không thể.
Từ sau lần đó, tôi cũng không nhận được tin nhắn từ Trần Thuật nữa.
Một ngày, tôi đến nhà trẻ đón Tiểu Bảo, lại nghe thấy giáo viên nói, “Tiểu Bảo? Trần tiên sinh đã đón bé đi rồi.”
Trần Thuật...
Sắc mặt tôi âm trầm lạnh lùng nói, “Cô giáo, trước đó tôi đã nói với cô, tôi và chồng đã ly hôn, vì sao anh ta tới đón con mà cô không báo với tôi một tiếng?”
Nháy mắt mặt giáo viên trắng bệch, liên tục nói xin lỗi, nhưng tôi không muốn tiếp tục dây dưa, trực tiếp lái xe đến bệnh viện tư nhân mà Trần Thuật đang làm việc.
Một y tá vừa thấy tôi liền nhiệt tình tiếp đón, “Trần phu nhân, sao hôm nay chị lại rảnh...”
Tôi xen lời y tá, “Trần Thuật đâu?”
Cô y tá hơi sửng sốt, sau đó trả lời, “Giáo sư Trần đang ở trong văn phòng.”
Tôi trực tiếp lên lầu, y tá không rõ nguyên do nên cũng chạy theo tôi.