Ta lập tức đập giấy vay lên bàn: “Nếu là mượn, vậy giấy vay đâu?”
Ông lập tức cứng họng, không thể nói thêm lời nào.
Cuối cùng, Trình gia buộc phải trả lại cho ta hai điền trang cùng một nghìn lượng ngân phiếu.
Trình Oản Nhu khóc đến mức gần như đứng không vững, huynh trưởng chỉ một lòng lo đỡ lấy nàng, từ đầu tới cuối thậm chí còn chẳng nhìn ta lấy một lần.
Ta ôm chiếc hộp đựng đồ bước ra khỏi Trình gia, còn Cung Nghiễn vẫn lặng lẽ đi theo phía sau ta.
Sau khi lên xe ngựa, hắn bất chợt đặt một túi hạt dẻ còn nóng hổi lên đầu gối ta.
“Vừa rồi nàng vẫn chưa ăn cơm trưa.” Hắn nhẹ giọng nói.
Ta bóc một hạt dẻ rồi đưa tới bên môi hắn: “Há miệng.”
Hắn thoáng sững người, sau đó lại vô cùng ngoan ngoãn cúi đầu c.ắ.n lấy hạt dẻ trong tay ta, hơi nóng từ môi hắn nhẹ nhàng phả qua đầu ngón tay.
Hạt dẻ trong lòng bàn tay nóng đến mức ta khẽ rụt tay lại, sau đó chỉ cúi đầu bóc thêm một hạt, cũng không còn tâm trạng đấu khẩu với hắn nữa.
Ngày thứ bảy sau khi hồi môn, thiên viện nơi Cung Nghiễn ở bỗng nhiên bốc cháy.
Ngọn lửa bắt đầu bùng lên từ thư phòng.
Hạ nhân trong phủ sợ hãi chạy tán loạn khắp nơi, còn Ngụy thị đứng ở phía xa, một tay bịt miệng một tay lớn tiếng kêu: “Mau cứu đại chất nhi, nó vẫn còn ở bên trong!”
Ta vừa từ nhà bếp trở về, nghe thấy vậy, bát t.h.u.ố.c trong tay lập tức rơi xuống đất.
Cung Nghiễn vẫn còn ở trong thư phòng.
Ta chẳng kịp nghĩ gì thêm, lập tức xách vạt váy lao thẳng vào trong, khói dày đặc đến mức hai mắt gần như chẳng thể mở nổi, giá sách đã đổ xuống một nửa, lửa đỏ theo màn trướng không ngừng bốc cao.
“Cung Nghiễn!”
Ngay sau đó, một cánh tay bất chợt từ trong làn khói vươn ra, mạnh mẽ kéo ta vào trong lòng.
Cung Nghiễn dùng một chiếc khăn ướt che kín miệng mũi ta, bàn tay còn lại bảo vệ sau đầu, rồi dẫn ta bước qua thanh xà đang cháy, cuối cùng cùng nhau trèo qua cửa sổ phía sau.
Lúc đáp xuống đất, cánh tay hắn đã bị lửa thiêu thành một vệt đỏ rớm m.á.u.
Ta còn chưa đứng vững đã lập tức giơ tay tát hắn một cái.
Hắn bị đ.á.n.h đến nghiêng mặt sang một bên, thế nhưng chẳng hề nổi giận, chỉ ngẩn người nhìn ta.
“Ngươi trốn ở bên trong làm gì?” Ta túm c.h.ặ.t lấy cổ áo hắn, các ngón tay run lên không ngừng, “Chỉ là mấy cuốn sổ mà thôi, đáng để ngươi tự nhốt mình trong biển lửa sao?”
Hắn thấp giọng đáp: “Sổ sách không thể cháy.”
“Sổ sách còn quý hơn tính mạng của ngươi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Không quý.” Hắn lập tức đáp, “Nhưng bên trong có thứ đủ để định tội Cung Thành Lộc, ta vốn chỉ định lấy chúng rồi lập tức rời đi, không ngờ nàng lại xông vào nhanh hơn ta.”
Ta giơ tay còn muốn đ.á.n.h hắn thêm một cái, nhưng khi nhìn thấy vết bỏng trên cánh tay hắn, bàn tay đặt xuống hồi lâu lại chẳng nỡ dùng thêm chút sức nào.
Cung Nghiễn nhìn ta rồi bật cười, ch.óp mũi còn dính một chút tro bụi, cả người chật vật đến mức chẳng còn chút dáng vẻ thường ngày.
Ngụy thị dẫn người vội vàng chạy tới, khi nhìn thấy hắn vẫn bình an vô sự, đáy mắt rất nhanh lướt qua một chút thất vọng.
Bà ta lập tức cao giọng nói: “Đại chất nhi bị kinh sợ rồi, mau đưa nó tới trang viện tĩnh dưỡng, Trình thị cũng theo cùng đi, tránh ở lại trong phủ rồi gây thêm chuyện phiền phức.”
“Nhị thẩm.” Ta chậm rãi xoay người nhìn bà ta, “Vì sao thư phòng lại đột nhiên bốc cháy?”
“Trời hanh vật khô, chuyện cháy nhà vốn chẳng có gì lạ, lấy đâu ra nhiều nguyên nhân như vậy.”
Ta đưa tay chỉ về phía chân tường: “Thứ kia là dầu thông, thiên viện gần đây chưa từng lĩnh dầu thông từ kho, vậy mà dưới đất lại bị đổ nhiều đến thế, nhị thẩm có thể nói cho ta biết chuyện này rốt cuộc là thế nào không?”
Sắc mặt Ngụy thị lập tức biến đổi.
Ta đưa tay vẫy về phía ngoài cổng viện.
Lúc mọi người còn bận rộn cứu hỏa, ta đã âm thầm bảo Phùng ma ma đi mời sai dịch của Kinh Triệu phủ tới.
Hai sai dịch lập tức bước vào, rất nhanh đã tìm thấy dưới đáy thùng dầu thông một tấm thẻ đồng của hiệu cầm đồ.
Chủ nhân của tấm thẻ đồng ấy chính là người hầu hồi môn vẫn luôn theo bên cạnh Ngụy thị.
Hai chân Ngụy thị lập tức mềm nhũn, cuống quýt kêu oan không ngừng.
Nhị thúc của Cung gia là Cung Thành Lộc lúc ấy mới sa sầm mặt chạy tới, vừa nhìn thấy cảnh này đã lập tức giơ tay tát Ngụy thị một cái, mắng bà ta ngu xuẩn, sau đó lập tức sai người nhốt bà ta vào phòng củi.
Ông ta diễn một màn ấy thật sự vô cùng giống.
Cung Nghiễn tựa đầu lên vai ta, bên ngoài vẫn giả vờ như bị trận hỏa hoạn làm cho kinh hãi đến ngây người, nhưng lại ghé sát bên tai ta rồi khẽ nói: “Nhị thúc sắp ngồi không yên nữa rồi.”
Ta lặng lẽ nắm lấy bàn tay hắn, lúc ấy mới nhận ra lòng bàn tay mình lạnh toát mồ hôi.
Cung Thành Lộc sốt ruột thu dọn hậu quả như vậy, ít nhất cũng chứng minh trận lửa hôm nay không hoàn toàn cháy vô ích.
Sau khi thư phòng bị thiêu rụi, Cung Thành Lộc lập tức lấy cớ sửa chữa để sai người phong tỏa toàn bộ thiên viện.
Ta cùng Cung Nghiễn bị chuyển tới một tiểu viện cũ kỹ bốn phía đều lọt gió.
Ban đêm trời đổ mưa, mái hiên không ngừng nhỏ nước, trên giường phải đặt đến bốn chiếc chậu đồng, tiếng nước tí tách rơi xuống vang lên leng keng không dứt.
Cung Nghiễn ngồi bên cạnh bàn, còn nghiêm túc cúi đầu đếm từng giọt nước b.ắ.n lên trong chậu.
Ta ôm chăn ngồi trên giường, nhìn hắn một lúc rồi tức đến bật cười: “Cung đại công t.ử, chúng ta sắp phải ngủ ngay giữa trời mưa rồi, ngươi vẫn còn tâm trạng giả ngốc nữa sao?”
Ông lập tức cứng họng, không thể nói thêm lời nào.
Cuối cùng, Trình gia buộc phải trả lại cho ta hai điền trang cùng một nghìn lượng ngân phiếu.
Trình Oản Nhu khóc đến mức gần như đứng không vững, huynh trưởng chỉ một lòng lo đỡ lấy nàng, từ đầu tới cuối thậm chí còn chẳng nhìn ta lấy một lần.
Ta ôm chiếc hộp đựng đồ bước ra khỏi Trình gia, còn Cung Nghiễn vẫn lặng lẽ đi theo phía sau ta.
Sau khi lên xe ngựa, hắn bất chợt đặt một túi hạt dẻ còn nóng hổi lên đầu gối ta.
“Vừa rồi nàng vẫn chưa ăn cơm trưa.” Hắn nhẹ giọng nói.
Ta bóc một hạt dẻ rồi đưa tới bên môi hắn: “Há miệng.”
Hắn thoáng sững người, sau đó lại vô cùng ngoan ngoãn cúi đầu c.ắ.n lấy hạt dẻ trong tay ta, hơi nóng từ môi hắn nhẹ nhàng phả qua đầu ngón tay.
Hạt dẻ trong lòng bàn tay nóng đến mức ta khẽ rụt tay lại, sau đó chỉ cúi đầu bóc thêm một hạt, cũng không còn tâm trạng đấu khẩu với hắn nữa.
Ngày thứ bảy sau khi hồi môn, thiên viện nơi Cung Nghiễn ở bỗng nhiên bốc cháy.
Ngọn lửa bắt đầu bùng lên từ thư phòng.
Hạ nhân trong phủ sợ hãi chạy tán loạn khắp nơi, còn Ngụy thị đứng ở phía xa, một tay bịt miệng một tay lớn tiếng kêu: “Mau cứu đại chất nhi, nó vẫn còn ở bên trong!”
Ta vừa từ nhà bếp trở về, nghe thấy vậy, bát t.h.u.ố.c trong tay lập tức rơi xuống đất.
Cung Nghiễn vẫn còn ở trong thư phòng.
Ta chẳng kịp nghĩ gì thêm, lập tức xách vạt váy lao thẳng vào trong, khói dày đặc đến mức hai mắt gần như chẳng thể mở nổi, giá sách đã đổ xuống một nửa, lửa đỏ theo màn trướng không ngừng bốc cao.
“Cung Nghiễn!”
Ngay sau đó, một cánh tay bất chợt từ trong làn khói vươn ra, mạnh mẽ kéo ta vào trong lòng.
Cung Nghiễn dùng một chiếc khăn ướt che kín miệng mũi ta, bàn tay còn lại bảo vệ sau đầu, rồi dẫn ta bước qua thanh xà đang cháy, cuối cùng cùng nhau trèo qua cửa sổ phía sau.
Lúc đáp xuống đất, cánh tay hắn đã bị lửa thiêu thành một vệt đỏ rớm m.á.u.
Ta còn chưa đứng vững đã lập tức giơ tay tát hắn một cái.
Hắn bị đ.á.n.h đến nghiêng mặt sang một bên, thế nhưng chẳng hề nổi giận, chỉ ngẩn người nhìn ta.
“Ngươi trốn ở bên trong làm gì?” Ta túm c.h.ặ.t lấy cổ áo hắn, các ngón tay run lên không ngừng, “Chỉ là mấy cuốn sổ mà thôi, đáng để ngươi tự nhốt mình trong biển lửa sao?”
Hắn thấp giọng đáp: “Sổ sách không thể cháy.”
“Sổ sách còn quý hơn tính mạng của ngươi sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Không quý.” Hắn lập tức đáp, “Nhưng bên trong có thứ đủ để định tội Cung Thành Lộc, ta vốn chỉ định lấy chúng rồi lập tức rời đi, không ngờ nàng lại xông vào nhanh hơn ta.”
Ta giơ tay còn muốn đ.á.n.h hắn thêm một cái, nhưng khi nhìn thấy vết bỏng trên cánh tay hắn, bàn tay đặt xuống hồi lâu lại chẳng nỡ dùng thêm chút sức nào.
Cung Nghiễn nhìn ta rồi bật cười, ch.óp mũi còn dính một chút tro bụi, cả người chật vật đến mức chẳng còn chút dáng vẻ thường ngày.
Ngụy thị dẫn người vội vàng chạy tới, khi nhìn thấy hắn vẫn bình an vô sự, đáy mắt rất nhanh lướt qua một chút thất vọng.
Bà ta lập tức cao giọng nói: “Đại chất nhi bị kinh sợ rồi, mau đưa nó tới trang viện tĩnh dưỡng, Trình thị cũng theo cùng đi, tránh ở lại trong phủ rồi gây thêm chuyện phiền phức.”
“Nhị thẩm.” Ta chậm rãi xoay người nhìn bà ta, “Vì sao thư phòng lại đột nhiên bốc cháy?”
“Trời hanh vật khô, chuyện cháy nhà vốn chẳng có gì lạ, lấy đâu ra nhiều nguyên nhân như vậy.”
Ta đưa tay chỉ về phía chân tường: “Thứ kia là dầu thông, thiên viện gần đây chưa từng lĩnh dầu thông từ kho, vậy mà dưới đất lại bị đổ nhiều đến thế, nhị thẩm có thể nói cho ta biết chuyện này rốt cuộc là thế nào không?”
Sắc mặt Ngụy thị lập tức biến đổi.
Ta đưa tay vẫy về phía ngoài cổng viện.
Lúc mọi người còn bận rộn cứu hỏa, ta đã âm thầm bảo Phùng ma ma đi mời sai dịch của Kinh Triệu phủ tới.
Hai sai dịch lập tức bước vào, rất nhanh đã tìm thấy dưới đáy thùng dầu thông một tấm thẻ đồng của hiệu cầm đồ.
Chủ nhân của tấm thẻ đồng ấy chính là người hầu hồi môn vẫn luôn theo bên cạnh Ngụy thị.
Hai chân Ngụy thị lập tức mềm nhũn, cuống quýt kêu oan không ngừng.
Nhị thúc của Cung gia là Cung Thành Lộc lúc ấy mới sa sầm mặt chạy tới, vừa nhìn thấy cảnh này đã lập tức giơ tay tát Ngụy thị một cái, mắng bà ta ngu xuẩn, sau đó lập tức sai người nhốt bà ta vào phòng củi.
Ông ta diễn một màn ấy thật sự vô cùng giống.
Cung Nghiễn tựa đầu lên vai ta, bên ngoài vẫn giả vờ như bị trận hỏa hoạn làm cho kinh hãi đến ngây người, nhưng lại ghé sát bên tai ta rồi khẽ nói: “Nhị thúc sắp ngồi không yên nữa rồi.”
Ta lặng lẽ nắm lấy bàn tay hắn, lúc ấy mới nhận ra lòng bàn tay mình lạnh toát mồ hôi.
Cung Thành Lộc sốt ruột thu dọn hậu quả như vậy, ít nhất cũng chứng minh trận lửa hôm nay không hoàn toàn cháy vô ích.
Sau khi thư phòng bị thiêu rụi, Cung Thành Lộc lập tức lấy cớ sửa chữa để sai người phong tỏa toàn bộ thiên viện.
Ta cùng Cung Nghiễn bị chuyển tới một tiểu viện cũ kỹ bốn phía đều lọt gió.
Ban đêm trời đổ mưa, mái hiên không ngừng nhỏ nước, trên giường phải đặt đến bốn chiếc chậu đồng, tiếng nước tí tách rơi xuống vang lên leng keng không dứt.
Cung Nghiễn ngồi bên cạnh bàn, còn nghiêm túc cúi đầu đếm từng giọt nước b.ắ.n lên trong chậu.
Ta ôm chăn ngồi trên giường, nhìn hắn một lúc rồi tức đến bật cười: “Cung đại công t.ử, chúng ta sắp phải ngủ ngay giữa trời mưa rồi, ngươi vẫn còn tâm trạng giả ngốc nữa sao?”