Cuốn sổ phụ được giấu trong ngăn kép của một chum gạo, giấy bên trong đã bị hơi ẩm hun đến ố vàng, bên trên ghi rõ từng người mang bột t.h.u.ố.c tới, thời điểm lấy t.h.u.ố.c mỗi lần cùng một chuỗi khoản bạc chưa từng được ghi vào sổ công.
Trên đường trở về thiên viện, Phùng ma ma tức đến mức vừa đi vừa lẩm bẩm không ngừng: “Cung gia này quả thật chẳng khác nào một hang sói, cô gia những năm qua rốt cuộc đã sống thế nào mới có thể chịu đựng đến tận hôm nay?”
Ta chỉ im lặng, không nói một lời.
Trước cổng viện, Cung Nghiễn đang ngồi xổm trên bậc đá, chăm chú trêu mấy con kiến dưới đất.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn lập tức ngẩng đầu cười với ta, trên gương mặt tuấn tú còn dính một vệt bùn nhỏ.
Ta bước tới, thẳng tay đập cuốn sổ phụ vào lòng hắn: “Thứ ngươi muốn đây.”
Hắn lật qua hai trang, ý cười nơi khóe môi liền chậm rãi biến mất.
“Hà quản sự đâu?”
“Ta đã hứa trước mắt chưa động tới ông ta.” Ta bình tĩnh nói, “Con trai ông ta đang bị nhị thúc giữ trong tay, nếu lúc này ngươi bắt người, chỉ khiến ông ta bị ép phải thay đổi lời khai.”
Cung Nghiễn lặng lẽ nhìn ta rất lâu.
Ta bị hắn nhìn đến mức có chút không tự nhiên, đành lên tiếng: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Hắn cất cuốn sổ vào trong tay áo, sau đó bất chợt đưa tay lau đi một chút tro bụi bên tóc mai của ta, khẽ cười nói, “Phu nhân còn biết quản gia hơn cả những gì ta từng nghĩ.”
“Bớt dùng mấy lời dễ nghe ấy để dỗ ta.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Thật sự không phải dỗ.” Hắn khẽ bật cười, giọng nói dịu xuống, “Tối nay ta nướng hạt dẻ cho nàng.”
Ta nhìn thấy lớp bùn vẫn còn dính trên tay hắn, cuối cùng không nhịn được nói: “Ngươi rửa tay cho sạch trước đi, nếu hạt dẻ nướng ra toàn một mùi đất, ta sẽ nhét hết vào miệng ngươi.”
Ba ngày sau khi thành thân, ta dẫn Cung Nghiễn trở về Trình gia làm lễ hồi môn.
Huynh trưởng đã đứng chờ ngay ngoài cửa, sắc mặt vô cùng khó coi, vừa nhìn thấy ta liền kéo ta sang một bên: “A Hành, muội còn muốn làm loạn đến bao giờ, Lục gia đã tới hỏi hai lần rồi, muội hòa ly với Cung Nghiễn đi, ta sẽ giúp muội thu xếp mọi chuyện trở lại như trước.”
Ta lập tức hất tay huynh ấy ra: “Huynh định thu xếp thế nào, lại đưa ta cho Lục Tri Hành rồi để Trình Oản Nhu vào cửa làm thiếp sao?”
Huynh trưởng bị ta chặn lời đến đỏ bừng cả mặt.
Đúng lúc ấy, Lục Tri Hành từ trong chính sảnh chậm rãi bước ra.
Hắn mặc một thân trường bào trắng như ánh trăng, vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh tú đoan chính như trong ký ức của ta, nhưng ngay khi nhìn thấy ta lại lập tức tránh ánh mắt sang nơi khác.
“A Hành, thân thể Oản Nhu vốn không tốt, vì vậy ta mới đón lấy tú cầu của nàng ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nàng ta thân thể không tốt thì phải lấy mạng ta ra bù vào sao?” Ta đưa tay chỉ về phía Cung Nghiễn đang đứng bên cạnh, lạnh giọng nói, “Ta đã gả cho người khác rồi, nếu ngươi còn giữ được chút thể diện của một người đọc sách, vậy thì từ nay đừng tùy tiện gọi khuê danh của ta nữa.”
Lục Tri Hành siết c.h.ặ.t hai tay thành quyền: “Nàng rõ ràng biết trong lòng ta vẫn luôn có nàng.”
Ta nghe vậy chỉ bật cười: “Trong lòng ngươi có ta, cho nên nhìn ta chịu ba mươi roi cũng chẳng sao, trong lòng ngươi có ta nên vẫn có thể đưa tay đón lấy tú cầu của nàng ấy, Lục Tri Hành, phần tâm ý sâu nặng này của ngươi cứ giữ lại cho Trình Oản Nhu đi.”
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Trình Oản Nhu mặc một bộ váy áo màu hồng đào mới may, chậm rãi bước ra từ phía sau lưng mẫu thân.
Nàng vừa nhìn thấy Cung Nghiễn liền thoáng sững người, sau đó lại dịu dàng lên tiếng: “Tỷ tỷ, Cung đại ca nhìn qua cũng không đáng sợ như lời người ngoài đồn đại, chỉ là hồi môn của tỷ ít quá, sau này sống ở Cung gia khó tránh khỏi phải chịu chút ấm ức.”
Mẫu thân lập tức thuận theo lời nàng: “Nếu con chịu trở về, mẫu thân sẽ chuẩn bị thêm hồi môn cho con.”
Ta đi thẳng tới trước mặt bà: “Không cần, nếu mẫu thân thật sự còn có lòng với con, vậy hãy trả lại cây phượng thoa bằng vàng ròng mà ngoại tổ mẫu đã để lại cho con.”
Mẫu thân gần như theo bản năng đưa tay sờ lên tóc.
Cây phượng thoa ấy lúc này đang được cài ngay ngắn trên đầu Trình Oản Nhu.
Trình Oản Nhu lập tức đỏ hoe mắt, đưa tay định tháo xuống: “Tỷ tỷ thích thì muội trả lại cho tỷ.”
“Ta không cần thứ đã bị muội chạm qua.” Ta nhìn thẳng vào mẫu thân, từng chữ rõ ràng, “Ta chỉ muốn hỏi một câu, đồ bồi giá ngoại tổ mẫu để lại cho ta, vì sao cuối cùng lại nằm trên đầu nàng ta?”
Mẫu thân há miệng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói được một lời.
Cung Nghiễn bỗng bước lên phía trước một bước.
Hắn nghiêng đầu, cố ý làm ra vẻ giống hệt một đứa trẻ rồi đưa tay chỉ vào cây phượng thoa: “Người xấu lấy đồ của nương t.ử.”
Sắc mặt Trình Oản Nhu lập tức khó coi, vội vàng tháo cây phượng thoa xuống.
Ta thu tay về rồi quay sang nói với quản gia: “Trần bá, đi mời các vị tộc lão tới đây, hôm nay mang sổ ra, từng món từng món một đều phải tính cho rõ ràng.”
Mẫu thân lúc này cuối cùng cũng thật sự hoảng hốt: “Trình Hành, chuyện xấu trong nhà sao có thể truyền ra ngoài!”
“Lúc người lấy đồ của con đi dỗ dành dưỡng nữ, sao khi ấy người không nhớ đó là chuyện xấu trong nhà?”
Sau khi các vị tộc lão tới, đại sảnh Trình gia lập tức hỗn loạn thành một đoàn.
Ta cầm danh sách ngoại tổ mẫu từng để lại, đọc từng món một từ trang sức, khế đất cho đến lụa là, kết quả mới phát hiện hơn phân nửa số đồ ấy đã bị lặng lẽ chuyển vào viện của Trình Oản Nhu.
Phụ thân sa sầm mặt, chỉ nói những thứ ấy chẳng qua là tạm thời cho nàng mượn.
Trên đường trở về thiên viện, Phùng ma ma tức đến mức vừa đi vừa lẩm bẩm không ngừng: “Cung gia này quả thật chẳng khác nào một hang sói, cô gia những năm qua rốt cuộc đã sống thế nào mới có thể chịu đựng đến tận hôm nay?”
Ta chỉ im lặng, không nói một lời.
Trước cổng viện, Cung Nghiễn đang ngồi xổm trên bậc đá, chăm chú trêu mấy con kiến dưới đất.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn lập tức ngẩng đầu cười với ta, trên gương mặt tuấn tú còn dính một vệt bùn nhỏ.
Ta bước tới, thẳng tay đập cuốn sổ phụ vào lòng hắn: “Thứ ngươi muốn đây.”
Hắn lật qua hai trang, ý cười nơi khóe môi liền chậm rãi biến mất.
“Hà quản sự đâu?”
“Ta đã hứa trước mắt chưa động tới ông ta.” Ta bình tĩnh nói, “Con trai ông ta đang bị nhị thúc giữ trong tay, nếu lúc này ngươi bắt người, chỉ khiến ông ta bị ép phải thay đổi lời khai.”
Cung Nghiễn lặng lẽ nhìn ta rất lâu.
Ta bị hắn nhìn đến mức có chút không tự nhiên, đành lên tiếng: “Sao vậy?”
“Không có gì.” Hắn cất cuốn sổ vào trong tay áo, sau đó bất chợt đưa tay lau đi một chút tro bụi bên tóc mai của ta, khẽ cười nói, “Phu nhân còn biết quản gia hơn cả những gì ta từng nghĩ.”
“Bớt dùng mấy lời dễ nghe ấy để dỗ ta.”
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
“Thật sự không phải dỗ.” Hắn khẽ bật cười, giọng nói dịu xuống, “Tối nay ta nướng hạt dẻ cho nàng.”
Ta nhìn thấy lớp bùn vẫn còn dính trên tay hắn, cuối cùng không nhịn được nói: “Ngươi rửa tay cho sạch trước đi, nếu hạt dẻ nướng ra toàn một mùi đất, ta sẽ nhét hết vào miệng ngươi.”
Ba ngày sau khi thành thân, ta dẫn Cung Nghiễn trở về Trình gia làm lễ hồi môn.
Huynh trưởng đã đứng chờ ngay ngoài cửa, sắc mặt vô cùng khó coi, vừa nhìn thấy ta liền kéo ta sang một bên: “A Hành, muội còn muốn làm loạn đến bao giờ, Lục gia đã tới hỏi hai lần rồi, muội hòa ly với Cung Nghiễn đi, ta sẽ giúp muội thu xếp mọi chuyện trở lại như trước.”
Ta lập tức hất tay huynh ấy ra: “Huynh định thu xếp thế nào, lại đưa ta cho Lục Tri Hành rồi để Trình Oản Nhu vào cửa làm thiếp sao?”
Huynh trưởng bị ta chặn lời đến đỏ bừng cả mặt.
Đúng lúc ấy, Lục Tri Hành từ trong chính sảnh chậm rãi bước ra.
Hắn mặc một thân trường bào trắng như ánh trăng, vẫn giữ nguyên dáng vẻ thanh tú đoan chính như trong ký ức của ta, nhưng ngay khi nhìn thấy ta lại lập tức tránh ánh mắt sang nơi khác.
“A Hành, thân thể Oản Nhu vốn không tốt, vì vậy ta mới đón lấy tú cầu của nàng ấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Nàng ta thân thể không tốt thì phải lấy mạng ta ra bù vào sao?” Ta đưa tay chỉ về phía Cung Nghiễn đang đứng bên cạnh, lạnh giọng nói, “Ta đã gả cho người khác rồi, nếu ngươi còn giữ được chút thể diện của một người đọc sách, vậy thì từ nay đừng tùy tiện gọi khuê danh của ta nữa.”
Lục Tri Hành siết c.h.ặ.t hai tay thành quyền: “Nàng rõ ràng biết trong lòng ta vẫn luôn có nàng.”
Ta nghe vậy chỉ bật cười: “Trong lòng ngươi có ta, cho nên nhìn ta chịu ba mươi roi cũng chẳng sao, trong lòng ngươi có ta nên vẫn có thể đưa tay đón lấy tú cầu của nàng ấy, Lục Tri Hành, phần tâm ý sâu nặng này của ngươi cứ giữ lại cho Trình Oản Nhu đi.”
Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Trình Oản Nhu mặc một bộ váy áo màu hồng đào mới may, chậm rãi bước ra từ phía sau lưng mẫu thân.
Nàng vừa nhìn thấy Cung Nghiễn liền thoáng sững người, sau đó lại dịu dàng lên tiếng: “Tỷ tỷ, Cung đại ca nhìn qua cũng không đáng sợ như lời người ngoài đồn đại, chỉ là hồi môn của tỷ ít quá, sau này sống ở Cung gia khó tránh khỏi phải chịu chút ấm ức.”
Mẫu thân lập tức thuận theo lời nàng: “Nếu con chịu trở về, mẫu thân sẽ chuẩn bị thêm hồi môn cho con.”
Ta đi thẳng tới trước mặt bà: “Không cần, nếu mẫu thân thật sự còn có lòng với con, vậy hãy trả lại cây phượng thoa bằng vàng ròng mà ngoại tổ mẫu đã để lại cho con.”
Mẫu thân gần như theo bản năng đưa tay sờ lên tóc.
Cây phượng thoa ấy lúc này đang được cài ngay ngắn trên đầu Trình Oản Nhu.
Trình Oản Nhu lập tức đỏ hoe mắt, đưa tay định tháo xuống: “Tỷ tỷ thích thì muội trả lại cho tỷ.”
“Ta không cần thứ đã bị muội chạm qua.” Ta nhìn thẳng vào mẫu thân, từng chữ rõ ràng, “Ta chỉ muốn hỏi một câu, đồ bồi giá ngoại tổ mẫu để lại cho ta, vì sao cuối cùng lại nằm trên đầu nàng ta?”
Mẫu thân há miệng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng nói được một lời.
Cung Nghiễn bỗng bước lên phía trước một bước.
Hắn nghiêng đầu, cố ý làm ra vẻ giống hệt một đứa trẻ rồi đưa tay chỉ vào cây phượng thoa: “Người xấu lấy đồ của nương t.ử.”
Sắc mặt Trình Oản Nhu lập tức khó coi, vội vàng tháo cây phượng thoa xuống.
Ta thu tay về rồi quay sang nói với quản gia: “Trần bá, đi mời các vị tộc lão tới đây, hôm nay mang sổ ra, từng món từng món một đều phải tính cho rõ ràng.”
Mẫu thân lúc này cuối cùng cũng thật sự hoảng hốt: “Trình Hành, chuyện xấu trong nhà sao có thể truyền ra ngoài!”
“Lúc người lấy đồ của con đi dỗ dành dưỡng nữ, sao khi ấy người không nhớ đó là chuyện xấu trong nhà?”
Sau khi các vị tộc lão tới, đại sảnh Trình gia lập tức hỗn loạn thành một đoàn.
Ta cầm danh sách ngoại tổ mẫu từng để lại, đọc từng món một từ trang sức, khế đất cho đến lụa là, kết quả mới phát hiện hơn phân nửa số đồ ấy đã bị lặng lẽ chuyển vào viện của Trình Oản Nhu.
Phụ thân sa sầm mặt, chỉ nói những thứ ấy chẳng qua là tạm thời cho nàng mượn.